Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 37 Chương 44

Bạn đang đọc Dám Kháng Chỉ? Chém của Lam Ngả Thảo

Phiên bản Dịch · 2652 chữ · khoảng 9 phút đọc

Dám Kháng Chỉ? Chém - Chương 44

Chương 44: Đại hôn

Ta để tay lên ngực tự hỏi, rốt cục cảm thấy, thật ra thì hoàng đế bệ hạ nói một chút cũng không sai.

Ngay từ lúc bắt đầu, ta chưa từng tin tưởng hắn.

Chuyện tin hay không, không phải là thiên trường địa cửu sống chết cùng nhau tình thâm ý trọng mà có thể đạt thành.

Dù ta vẫn được hắn ôm vào lòng, nâng niu trong tay, cho tới bây giờ cũng coi như không có tín nhiệm hắn.

Ánh mắt hắn là một mảnh ảm đạm, bộ dáng ý khí sa sút: “Một mảnh chân thành của trẫm, lại không đổi được tín nhiệm của hoàng hậu…”

Ta áy náy vạn phần, giống như mình chiếm hết tiện nghi của hắn, lại chưa từng hồi báo tương xứng.

“Trẫm cảm thấy, nếu hoàng hậu còn không chịu tín nhiệm trẫm, không bằng chép sách mười lần nữa, học nhiều quy củ với ma ma thêm nữa đi? Lúc nào chuẩn bị tốt để gả, chép sách tốt lắm, học giỏi quy củ, dám tín nhiệm phu quân rồi, chúng ta bàn lại thời gian đại hôn, như thế nào?”

Ta kéo long bào của hắn chết sống không chịu buông tay, “Bệ hạ, hiện nay ta cũng rất là tín nhiệm ngài, không bằng chúng ta đại hôn đi? Mau sớm đại hôn! Mau sớm?”

Hắn vòng tay bế ta lên, dùng trán đỡ trán ta, trong tròng mắt phượng một mảnh vui vẻ: “Nếu Hoàng hậu nương nương không thể chờ đợi muốn đại hôn như thế, chuẩn tấu! Có ai không, Lễ bộ nghị định ngày lành đại hôn!” Hoà trong tiếng của Điền Bỉnh Thanh, hắn nặng nề hôn một cái trên mặt ta.

Chờ hai chân ta chạm đất lần nữa, còn có chút nghi ngờ: ta chính miệng nói tới đại hôn, chuyện này hình như có gì đó không đúng?

Thôi kệ, hôm nay tâm tình hoàng đế bệ hạ rất tốt, cũng không từng ép ta “Bị gả”, miễn đi chiêu chép sách học quy củ, ta đã cảm thấy tránh được một kiếp, tâm tình thật tốt.

Về phần hắn nói vấn đề tín nhiệm… Buổi tối ở trên giường, hắn nghiêm chỉnh “dạy” ta một phen, ta “lĩnh hội sâu sắc” bày tỏ từ nay về sau quyết sẽ không hoài nghi nhân phẩm của hoàng đế bệ hạ nữa, tín nhiệm hắn giống như tự tín nhiệm ta, càng sẽ không suy nghĩ lung tung, ví dụ như chém đầu, mất mạng, hay là hắn có mưu đồ… Kệ thôi…

Hoàng đế bệ hạ mồ hôi đầm đìa “dạy” ta xong, ôm ta nằm ở trên giường rồng, ôn nhu nói: “Đại Trần đã diệt quốc, binh phù mà ngươi lo lắng, nghe Đồng bá nói đã bị ngươi trong lúc vô tình vùi vào trong mộ nhiếp chính vương. Không nói nhóm quân sĩ này vốn chính là trung tâm với Đại Trần, coi như ta móc mộ phần lấy được binh phù, chỉ bằng vào một khối binh phù, cũng không thể làm sĩ tốt Đại Trần tử trung với ta. Muốn có ích lợi gì? Nghe được Đồng bá nói, nhóm sĩ tốt này chính là dũng sĩ kiên cường ban đầu nhiếp chính vương một tay huấn luyện ra, chuẩn bị bất cứ tình huống nào, bọn họ thân ở thâm sơn dã cốc, tự cấp tự túc, nay tùy bọn họ thôi.”

Tảng đá lớn trong lòng ta rơi xuống, cọ xát lồng ngực toàn mùi mồ hôi của hoàng đế bệ hạ, oán trách thật thấp: “Thật là thối!” Lại không nhịn được dùng sức cọ trong ngực hắn, hận không thể đem mình khảm vào trong thân thể của hắn, tỏ ý thân mật.

Bàn tay của hắn chậm rãi khẽ vuốt sau lưng ta, như quá khứ cha ta vỗ nhẹ ta ngủ.

Ta ở trong ngực hắn bình yên ngủ.

Hôn lễ hoàng thất là nhiều lễ nghi mà long trọng.

Ngày thứ hai ta liền bị thiết kỵ hộ vệ đưa ra cung trở về An phủ đợi gả.

Trước khi đi hoàng đế bệ hạ níu lấy lỗ tai ta, liên tục dặn dò, cần phải giữ một khoảng cách với “đệ đệ”, nếu như có bắt tay, cầm tay… thân thể tiếp xúc, hồi cung rồi liền phải tiếp tục chép sách học quy củ, cho đến khi biết “nam nữ thụ thụ bất thân” mới thôi.

Nga Hoàng bị cắt cử chức giám sát, thời khắc theo sát ở cạnh ta.

Ta cảm thấy được, hoàng đế bệ hạ thật ra thì thật nhỏ nhen. Tiểu Hoàng và ta từ nhỏ đến lớn, cùng ăn một chén cơm, ngủ chung trên một giường cũng không ít, hôm nay so đo, có phải quá muộn hay không?

Chẳng qua là hôm nay ta cũng đã có kinh nghiệm, nếu là tùy tiện mở miệng cãi cọ với hắn, thật ra thì vô ích. Chỉ yên lặng oán thầm mà thôi.

Đồng bá và Tiểu Hoàng vui mừng đón ta trở về, tiểu đạo cô thần sắc chán nản, theo sát sau lưng Tiểu Hoàng.

Nga Hoàng tiến lên làm lễ ra mắt: “Nô tỳ ra mắt Hầu gia!”

Ta đây mới tỉnh ngộ tới, thì ra hôm đó Phượng Triêu Văn cho phép, lại là thật. Chẳng qua là ta cầu khẩn, hắn liền thay đổi chủ ý, để lại một cái mạng cho Tiểu Hoàng.

Ta hướng Nga Hoàng chuyển đạt ý tứ “phải vào cung tạ ơn bệ hạ”, Nga Hoàng quay đầu tuyệt bút vung lên, viết xuống” Hoàng hậu nương nương đối với bệ hạ một ngày không thấy như cách ba thu, mới vào nhà đã hận không thể vào cung đi làm bạn bệ hạ v.v…”, dán thư xong, đưa cho thiết y vệ đợi lệnh một bên.

Nàng… Năng lực suy diễn mạnh cỡ nào?

Hoàng đế bệ hạ phê chuẩn càng đơn giản hơn, chỉ có hai chữ: “Chuẩn tấu!”

Nga Hoàng vẻ mặt đưa đám lấy ra cho ta nhìn, hỏi ta đáp lại như thế nào? Cũng không thể hồi cung đợi gả chứ?

Bị ta khiêu khích cười nhạo một phen, nàng bò trên bàn nhỏ vùi đầu vung bút, ta bò qua xem thì trên đó viết “Hoàng hậu nương nương chép sách học quy củ rất có tâm đắc, mặc dù nhớ bệ hạ quá mức khổ, chẳng qua là quy củ không thể bỏ, chỉ trông mong bệ hạ ban thưởng một vật bên cạnh để tưởng niệm!”

Ta níu lỗ tai của nàng mắng, nha đầu này càng ngày càng tự chủ trương.

Phượng Triêu Văn phê xuống lần nữa, vẫn là hai chữ: “Chuẩn tấu!” Chỉ là kèm theo thư ban thưởng tới, còn có một món quần áo lót của hắn.

Ta ôm quần áo của hắn cảm thán: “Thanh danh một đời bị hủy trong chốc lát a!”

Nga Hoàng chớp chớp mắt to, hoang mang hỏi ngược lại: “Nương nương, thanh danh loại này, ngài còn nữa sao?”

Ta nhận lấy chén thuốc nàng đưa tới uống một hơi cạn sạch, chỉ cảm thấy cả tâm đều đắng. Gả phu quân không đáng tin cậy còn chưa tính, ngay cả người bên cạnh hắn cũng không thể tin như vậy, điều này làm cho ta cả người khỏe mạnh bình thường làm sao mà chịu nổi a?

Hôm nay An phủ đã đổi làm An Nhạc Hầu phủ, mỗi ngày tới trước cầu kiến đều là quan lại quyền quý. Chẳng qua là Đồng bá quen thanh tĩnh, An Nhạc hầu cũng ngại những người này om sòm, bên ngoài cửa phủ lại có thiết y vệ thủ hộ lưới sắt không lọt, cầu kiến thật khó, vì vậy trong mỗi ngày Nga Hoàng nằm hướng ra phía ngoài khe cửa nhìn quanh, hướng ta kể: “Đây là Lễ bộ Thượng thư… Đây là Binh Bộ Thị Lang… Mới vừa đi chính là Đại Lý Tự khanh…”

Cả ngõ hẻm xe ngựa hỗn loạn, đầu người nhốn nháo, chọc cho các bạn hàng xóm liên tiếp mở cửa nhìn quanh.

Tiểu Hoàng vừa sai sử tiểu đạo cô bưng trà dâng nước, vừa vào hiến sàm ngôn: “Tỷ tỷ, những người này đều tay nâng lễ vật, không bằng mở cổng ra, để cho bọn họ để quà lại như thế nào?” Đưa tới một ánh mắt khinh bỉ của tiểu đạo cô.

Đứa nhỏ này có lẽ là ở trong khe núi với ta đã lâu, ý thức kinh tế cực mạnh, hướng về phía vàng bạc châu báu luôn là không nhịn được nói thầm: bằng này có thể đặt mua mấy bàn rượu tiệc ngon ăn một lần ở quán…

Ta xem, hắn có khuynh hướng phát triển về phía quần áo lụa là, không nhịn được điểm trán của hắn dạy dỗ: “Dầu gì hôm nay ngươi là em vợ của hoàng đế bệ hạ, nếu để cho ta nghe thấy ngươi có một chút làm xằng làm bậy, cẩn thận ta cắt đứt chân của ngươi!”

Nga Hoàng xông lại, lớn tiếng hô ngừng, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên: “Nương nương ngài lại quên!”

Ta nhìn đầu ngón tay mình rất tự nhiên đưa đến trên đầu Tiểu Hoàng, có mấy phần ngượng ngùng: đây không phải là thói quen sao?

Trước đêm gả đi, ta hỏi hắn không thả tiểu đạo cô, là đạo lý gì?

Hắn như tên trộm dán lỗ tai của ta, nhỏ giọng nói: “Tỷ tỷ có điều không biết, ban đầu ta bị người của Dực Vương phái tới tìm được, khi đi theo bọn họ, Dực Vương nói ta cần cường thân kiện thể, liền phái nha đầu này dạy ta học võ. Nhưng nha đầu này không biết hạ thủ lưu tình, hôm nay nàng rơi vào trong tay ta, cũng để nàng nếm thử một chút lợi hại…” Lời còn chưa dứt, liền bị một đôi tay nhỏ bé của Nga Hoàng chen vào đẩy hai cái đầu đang dán vào một chỗ của chúng ta.

Hắn đã hoàn toàn quen với xưng hô An Nhạc Hầu gia này, tất cả người đi theo bên cạnh đều là trong cung ban thưởng tới, nhưng ta lại vô cùng không quen bị Nga Hoàng chống eo nhỏ tận tình khuyên bảo dạy dỗ.

“Nương nương, ngài đã đáp ứng bệ hạ cái gì? Làm sao lại không nhớ được đây?”

Ta chợt có loại bi thương, giống như đứa nhỏ tự tay nuôi lớn lại không thể thân cận. Thật bi ai cho những bà mẹ chồng ngoài kia, thật vất vả khổ cực nuôi con khôn lớn, kết quả bị cô gái trẻ tuổi xa lạ xông vào hậu viện nhà ta hái thành quả thắng lợi, hơn nữa còn thật là lộ liễu.

Chỉ là thấy cảnh tượng bi thương này, đều làm lòng ta ảo não.

Ta xem, còn là khuất mắt không thấy hết.

Đồng bá đỏ mắt, lau mắt đứng ở trong phòng ta, thân thể cao lớn dần dần còng xuống, tóc bạc đầy đầu, ông lão đã già nhanh hơn nhiều so với trong tưởng tượng của ta.

Trong lòng ta chua xót, đến trước bài vị cha ta dâng hương bẩm báo: “… Cha già buông tay, đem chuyện phủ phó thác cho Đồng bá, hôm nay Đồng bá đã lớn tuổi, con quyết định lạy Đồng bá làm nghĩa phụ, dưỡng già, ngài sẽ không phản đối chứ?”

Đồng bá ở bên liên tiếp cự tuyệt: “Tiểu lang, này như thế nào cho phải? Đồng bá chỉ cần có thể coi chừng phủ này qua cả đời là được.”

Ta dập đầu dưới bài vị: “Cha, nếu ngài phản đối con tự chủ trương, liền bò dậy đánh con đi?! Nếu ngài không dậy, con liền cho là ngài đồng ý!”

Trước bài vị khói xanh lượn lờ, bên tai chỉ có tiếng nghẹn ngào của Đồng bá.

Tiểu Hoàng ở ta ra hiệu dâng lên ba cây nhan, quỳ xuống, rầm rầm rầm liền dập đầu ba cái: “Cha ——”

Ta ôn nhu nói: “Cha, cả đời ngài muốn có một đứa con trai, hôm nay con nhặt con trai về nhà cho ngài, thừa kế hương khói An gia ta, ngài cao hứng?”

Tiểu Hoàng theo sát lại nói: “Cha!”

Ta cảm thấy, tiếng “cha” này so với trước kia hắn ở trong hoàng cung kêu “Phụ hoàng” còn chân tình thật ý hơn, trong bụng rất là hài lòng. Vì vậy dạy hắn: “Tỷ tỷ xuất giá rồi, ngươi nghe theo lời nghĩa phụ…, không cho quậy phá, không cho ỷ thế hiếp người, phía sau cánh cửa đóng kín sống qua ngày… Về phần muốn kết hôn cái dạng thê tử gì…” Tùy ý nghiêng mắt nhìn tiểu đạo cô đứng hầu ở bên một cái, “Chuyện này cũng toàn bộ tuỳ tâm ý của ngươi, chỉ cần chọn người tốt, nghĩa phụ không phản đối, đều được!”

Hắn ngoan ngoãn gật đầu đáp ứng.

Ta sờ sờ đầu của hắn, lại đưa tới một cái liếc mắt của Nga Hoàng.

Ngày thứ hai, trăm dặm hồng trang[73], đồ cưới Phượng Triêu Văn thưởng lại còn nguyên mang lên trong cung, chẳng qua là nhiều hơn một chiếc phượng liễn, còn có một người mặc y phục hoàng hậu ngồi trên là ta đây.

Trong cung một mảnh màu đỏ, cung nhân quỳ đất rung núi chuyển, lửa khói thật lâu không tắt, giổ tổ tế thiên đại yến quần thần, thẳng tắp giằng co ba ngày, mệt mỏi ta đây xương cũng muốn tan, hoàng đế bệ hạ nhìn lại cực kỳ tinh thần, mắt phượng cong cong, mấy ngày đều ở cạnh ta.

Ngày thứ tư, trong Trọng Hoa điện rốt cục cũng thanh tĩnh. Hoàng đế bệ hạ ôm lấy ta đang ngủ ngọt ngào, chỉ nghe ngoài điện ồn ào, mơ hồ xen lẫn tiếng cãi vã của nữ nhân.

“Điền Bỉnh Thanh ——”

Điền Bỉnh Thanh đang ở bên ngoài cửa điện trông coi, vừa nghe đến hoàng đế bệ hạ vẫy gọi, lập tức ở bên ngoài đáp: “Bệ hạ, nương nương, chủ tử tất cả cung tới thỉnh an.”

“Để các nàng ở ngoài điện chờ!”

Phượng Triêu Văn lắc lắc ta: “Tiểu Dật, nên dậy, ra mắt phi tần, theo lễ nghi, ta và nàng còn phải đi bái kiến Thái hậu.”

Ta xoay người tiếp tục ngủ, nhỏ giọng: “Những phi tần này là của bệ hạ, cũng không phải là ta, tội gì làm cho các nàng tới gặp ta?”

Hắn chọc chọc dưới nách ta, xoá hết buồn ngủ của ta, lúc này mới nhàn rỗi nói: “Hoàng hậu là đang ghen sao?”

Ta chỉ là cảm thấy trong lòng không thoải mái thôi.

Hắn ở bên hông ta bấm một cái, thật thấp giọng trêu chọc: “Những cung phi này, hoàng hậu coi như các nàng là bình hoa kim ngọc châu báu đặt ở trong hậu cung, thích thì nhiều nhìn hai mắt, không thích liền đuổi trở về, có cái gì đáng ngươi phí tâm tư?”

Ta xoay người nằm sấp áp đảo hắn, đem trọn nửa người trên đè ở trên ngực hắn, hai mắt sáng lên: “Bệ hạ nói là thật? Những cung phi này giống như trang sức trong cung?”

Hắn gật đầu: “Hoàng hậu chẳng lẽ còn ngại chép sách chưa đủ? Lại bắt đầu không tin trẫm đi?”

Ta trừng hắn, bò dậy chuẩn bị rửa mặt, lại bị hắn đẩy vào trên giường rồng gặm cắn một trận.

Bạn đang đọc Dám Kháng Chỉ? Chém của Lam Ngả Thảo
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 17

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự