Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 29 Chương 36

Bạn đang đọc Dám Kháng Chỉ? Chém của Lam Ngả Thảo

Phiên bản Dịch · 3094 chữ · khoảng 11 phút đọc

Dám Kháng Chỉ? Chém - Chương 36

Chương 36: Ngửi hương

Đất Tây Sơn ở kinh thành, chính là đế lăng Đại Trần.

Góc tây nam của đế lăng Đại Trần nguyên là phần đất mai táng mà Thái tổ hoàng đế Đại Trần chỉ định cho khai quốc công thần. Chỉ vì nhiều năm liên tục hỗn chiến, trọng thần triều đình muốn dời trở về nguyên quán mai táng không thể thực hiện nguyện vọng lá rụng về cội này, Thái tổ hoàng đế định ra một mảnh đất dưới chân đế lăng, sau trăm tuổi, quân thần cũng tốt thường xuyên thân cận một chút.

Phụ thân và Yến bá bá khi còn sống là thần tử rường cột của tiên đế, lúc tiên đế xây lăng, đã có thầy phong thủy chuẩn bị chỗ an thân trăm năm dưới đế lăng cho bọn họ, lối vào ngầm dưới lòng đất, tiếp giáp nhau.

Lúc ta và Đồng bá tới trước mộ phần, ngẫu nhiên gặp được Yến Bình cũng tới tế bái.

Có lẽ hắn nhìn thấy ta ở đây rất là kinh dị, sau khi tế xong liền một đường đi tới. Đồng bá xa xa nhìn thấy hắn tựa như lâm đại địch: “Tiểu tử Yến gia làm sao tới rồi? Tiểu tử này thoạt nhìn bộ dáng ôn văn vô hại, thật ra thì lòng dạ giống như cha hắn, tiểu Lang ngàn vạn đừng tin hắn nữa!”

Ta vừa quỳ trước mộ phần của cha ta nhổ cỏ, vừa nói: “Đồng bá, rốt cuộc bao lâu không tới nhổ cỏ cho cha rồi, nhìn mộ xem cỏ đã cao đến thế này rồi?”

Đồng bá phân thần nhìn ta, vội vàng kêu: “Tiểu lang tiểu lang, làm lấm váy, cậu mặc vậy thật không nói nổi, nhìn xem còn giống một cô nương xinh đẹp sao, giống như là một con khỉ hoang dã!”

Ta ủy khuất hỏi ngược lại: “Có con khỉ xinh đẹp như ta vậy sao?”

Phượng Triêu Văn ban thưởng cho ta những cung nữ kia thật không tệ, mấy tháng này nuôi xuống, mỗi ngày tắm rửa rửa chùi chùi xoa một lúc, có lúc ta vuốt da mình cũng len lén vui mừng, đơn giản giống như trộm một bộ da mới trở về từ trên người người khác, dễ chịu quá mức.

Đồng bá nhìn ta chằm chằm, vừa tức vừa cười: “Cậu leo cây hái quả hơi kém khỉ một bậc, lại không có áo da giữ cho ấm như chúng, ta xem, ngay cả khỉ cũng không bằng!”

Ta vuốt vuốt mộ phần: “Cha xem, Đồng bá nói con ngay cả khỉ cũng không bằng, người mau bò dậy đánh hắn!”

Đồng bá vừa cười vừa than, ngay cả nước mắt cũng rơi xuống: “Lão gia không chừng liền bị ngươi chọc giận đến bò dậy đây!” Quay đầu lau mặt, thoáng thấy Yến Bình dần dần tiến gần, quay đầu lại không nhẫn nại hô lên: “Xem mười đầu ngón tay của cậu kìa, cũng không biết trong cung bệ hạ nuôi thế nào, từ khi ra đời cũng chưa từng trắng noãn như vậy, cỏ này ba năm cũng chưa từng nhổ, hãy để cho ta tới đi!”

Từ trước là Đồng bá và cha ta hai vị đại lão gia nuôi ta, có thể rửa sạch sẽ tay chân mặt mũi cũng không tệ rồi, khi nào thì bọn họ xức nước hoa cho ta?

Nghe khẩu khí của ông lão này toàn là oán giận, nhưng ngẫm nghĩ, thế nào cảm giác như là ông lão khen Phượng Triêu Văn?

Đồng bá quỳ xuống, giúp ta nhổ cỏ ở mộ: “Sau khi chôn cất lão gia, trong ba năm lão đầu tử ta cũng chưa từng dám tới mộ phần lão gia, thứ nhất thương tâm, thứ hai không mặt mũi gặp lão gia, nói hay lắm sẽ che chở cậu bình an sống nữa, nhưng đảo mắt ta liền vứt bỏ cậu…”

Lão lại khóc lên.

Trong lòng ta không đành lòng, từ ngày hôm qua đến bây giờ, ta đã khiến lão khóc rất nhiều lần, mắt nhìn Yến Bình đến gần, liền tranh thủ nhét khăn vào trong tay lão, “Đồng bá, Yến tiểu hồ ly tới, lớn tuổi như vậy còn khóc, để cho hắn nhìn thấy sẽ cười!”

Lại nói, mang theo cái khăn bên người cũng là thói quen từ mấy tháng gần đây ở cạnh Phượng Triêu Văn.

Ta hình như, trong lúc bất tri bất giác đã thay đổi rất nhiều.

Khi Yến Bình đến, chúng ta đang hăng hái nhổ cỏ, hắn vén tay áo cũng muốn tới giúp một tay, ta vội vàng ngăn lại: “Yến tướng quân, đừng! Ngài đừng, cẩn thận làm bẩn tay!”

Hắn lúng túng đứng tại chỗ: “Tiểu Dật, có thể không khách khí như vậy hay không?!”

Ta trong lúc cấp bách hướng hắn cười một tiếng: “Tướng quân không biết sao, cha ta khi còn sống không thích nhất chính là ngài, ta sợ ngài động cỏ xanh trên đầu ông, đến tối ông đi tìm người gây phiền, vậy chính là ta không đúng rồi!”

Sắc mặt của hắn chốc lát trắng bệch, ta cảm thấy bất đắc dĩ mà lại áy náy: “Ta chẳng qua là nói thật, thật là không biết tướng quân sợ quỷ!”

Hắn lắc đầu một cái. Cũng không nói cái gì nữa.

Dọn cỏ xong, ta mệt mỏi gần chết, tựa mình vào tấm bia đá, thấp giọng oán trách: “Cha a, thật là mệt chết, xem ra sau này con phải thường đến nhìn người, tránh cho trên đầu người mọc nhiều cỏ như vậy.”

Mặt trời thật rực rỡ, nếu như không phải là Yến Bình đứng ở ngoài mấy bước, ta thật có ý muốn ngủ một giấc.

Tế xong, Đồng bá thu thập rổ trống kêu: “Tiểu thư, xuống núi đi!”

Lão cũng đi tới, ngay trước Yến Bình trước mặt, thở phì phò nhìn chằm chằm hắn, không chút tươi cười.

Ta cà lơ phất phơ hướng phía cha ta phất tay một cái: “Cha a, về sau có rãnh rỗi con trở lại cùng người, bất quá sau trăm tuổi con sợ không thể ở chỗ này, nơi này của người cũng không phải là tất cả mọi người có thể tùy tiện vào ở.”

Lại nghĩ, Đại Trần cũng đã mất nước rồi, hiện tại ngọn núi này ai muốn vào liền tự do mà vào, không ai quản nữa, vội vàng hướng Đồng bá đề nghị: “Đồng bá, không bằng sau khi chúng ta trăm tuổi cũng chôn cất ở chỗ này với cha đi?

Đồng bá vấp một cái: “Tiểu thư, sau trăm tuổi là tiểu thư phải chôn cất trong mộ nhà chồng chứ. Lão già ta lại có thể tới cùng lão gia!”

Ta nhìn chằm chằm lão, nhìn Yến Bình theo sát đằng sau, hậm hực im lặng.

Yến Bình không mất thời cơ tiến lên hai bước: “Thật ra thì, nàng cũng có thể chôn cất ở bên trái nơi này.” Hai mắt lấp lánh tựa như trộm: “Bệ hạ rốt cục tha nàng rồi?”

Bên trái mộ của cha ta là mộ của Yến bá bá cha hắn.

Ta lắc đầu một cái: “Nghĩa địa nhà ngài ta thật trèo cao không nổi!” Lại cao hứng giải thích với hắn: “Trong cung ở rất tốt, ở giường của bệ hạ, ăn cơm của bệ hạ, có lúc trêu chọc bệ hạ làm vui, ngài nhìn một chút ta không phải mập hơn nhiều so với trước kia?”

Hắn cười khổ nói: “Nàng còn không chịu tha thứ ta?”

Ta xách váy từng bước một cẩn thận đi ở trên đường núi, nghe vậy cực kỳ kinh ngạc: “Ta tha thứ hay không, sẽ ảnh hưởng tới việc ngài uống nước ăn cơm sống qua ngày làm tướng quân?”

Hắn nhìn ta chằm chằm, nghĩ không tới ta có thể nói ra lời như vậy.

Ta định ngừng lại, nhìn hắn chằm chằm, “Tướng quân sẽ không cho là, hôm nay ta còn ôm ý nghĩ ngu như ngày xưa, còn một lòng một dạ với mình ngài?”

Đồng bá quay đầu lại nhìn, ta nhìn lão cười một tiếng: “Đồng bá ngài đi trước, ta và Yến tướng quân nói chuyện chút!”

Lão bất mãn trừng Yến Bình một cái, kéo dài giọng điệu: “Tiểu thư, Yến gia tiểu tử này không phải là người tốt, ngài có thể phải cẩn thận chút!”

Dưới sắc mặt cực kỳ khó coi của Yến Bình, ta vẫn ngoan ngoãn gật đầu một cái: “Yên tâm đi, ta sẽ cẩn thận!”

Lúc này mới xách theo rổ trống xuống núi trước.

Chờ Đồng bá đi ra khỏi chừng mười thước, Yến Bình rốt cục nói thật nhỏ: “Ta cho là, coi như là người khác thay đổi, nàng cũng sẽ không thay đổi.”

“Sẽ vẫn đối tối với ngài sao? Ta phải gọi ngài là vợ sao?”

Hắn đột nhiên ngẩng đầu lên, tất cả trên mặt đều là vui mừng, nhưng chạm đến ánh mắt trào phúng của ta, lại lạnh nhạt.

“Ta không biết nàng là con gái, ta không biết!”

Ta gãi gãi đầu, chỉ cảm thấy chuyện này trong lòng ta đã sớm hóa bụi hóa đất, nhưng người này chạy đến trước mặt của ta, thay đổi nhiều năm ngông nghênh quá khứ, móc những bụi đất này ra ngoài lại lần nữa.

“Biết thì như thế nào? Cưới ta sao?”

Ánh mắt của hắn thẳng tắp nhìn chằm chằm ta, trong con ngươi từ trước đến giờ ôn nhuận tất cả đều là kiên định: “Phải, nếu như sớm biết nàng là con gái, ta sẽ không giãy giụa bao lâu, sẽ không hoài nghi mình là đồng tính… Không biết… Sẽ không đối với nàng như vậy…”

Ta tự giễu cười một tiếng: “Nếu biết ta là con gái, khi ta hôn ngươi ở trên thuyền, có phải cũng sẽ không ghê tởm hay không? Áp dụng mỹ nhân kế thì càng thuận tay rồi?”

Mặt ngọc của hắn lập tức đỏ bừng, “Ta… Cha ta nói…”

Ta gật đầu một cái: “Đúng vậy, ngươi luôn luôn nghe lời cha ngươi nói…, nghe mười phần mười, ngươi biết rõ ta cuồng dại, còn thực hiện mỹ nam kế, ngươi thật là một người con hiếu thuận!”

Trên mặt của hắn tất cả đều là thần sắc thống khổ, rơi vào trong mắt ta cũng không cảm thấy sung sướng gì.

Ta lộ vẻ sầu thảm cười một tiếng, tất cả trong lòng đều là hận ý: “Biết thời điểm ngươi và Tần Ngọc tranh khanh khanh ta ta, ta đang làm gì sao? Ta đang cầu xin cha ta trong lúc ông đang bị trúng độc, cầu xin ông đồng ý cho ta ở chung một chỗ với ngươi, khiến ông giận đến đứt khi bỏ mình!”

Chuyện năm đó, ta chưa bao giờ tự nguyện nói cho người khác biết, chưa bao giờ dám đặt ở dưới ánh mặt trời phơi nắng, nhưng hôm nay, ta chợt muốn nói cho nam nhân luôn miệng nói muốn lấy ta những chuyện này.

Mặc dù cha trúng độc, thủ đoạn của Hoàng thái hậu từ trước đến giờ bách phát bách trúng, nhưng tại sâu thẳm trong lòng, ta lúc nào cũng nhớ máu của cha phun trên mặt ta.

Máu nóng bỏng từ tâm khảm, cả đời cũng lau không sạch, lau không hết.

Ta nghĩ, người ta không thể tha thứ không phải là Yến Bình, chỉ là chính ta.

Hắn lui lại một bước thật dài, trong mắt đều là không thể tin, ta tiến lên một bước nữa, ánh mắt chăm chú nhìn hắn, giễu cợt cười một tiếng: “Ta tức chết cha của mình, mạo hiểm mưa to đi tìm ngươi, ngươi thưởng ta một chưởng, ta vẫn luôn nhớ!”

Trên mặt hắn là vẻ tuyệt vọng thăm thẳm và đau đớn, còn có thương tiếc,thương tiếc ta đã từng vật lộn dốc sức muốn đánh đổi tình cảm.

Nhưng hôm nay, ta vứt bỏ nó như vứt bỏ giày cũ.

Hắn vươn tay ra, tựa hồ muốn đỡ vai của ta, lại chần chờ lui trở về: “Thật xin lỗi, ta không biết…”

Ta chỉ cảm giác khuôn mặt mình dữ tợn, thật không giống bình thường, vì vậy mỉm cười nói: “Ngươi không cần xin lỗi, Yến bá bá có chí hướng lớn, đi theo địch phản quốc, nhưng cha ta lại muốn trung nghĩa lưỡng toàn, lúc trước chỉ là ta si tâm vọng tưởng mà thôi! Ta tự gây nghiệt, cũng không đến phiên ngươi đáng thương!”

Hắn vội vàng giải thích: “Không, lúc trước nàng không phải là một bên tình nguyện, ta chỉ là vẫn không biết nàng là con gái… Cha ta chinh chiến cả đời, nhiều năm liên tục chiến hỏa, núi sông tan nát, ông chỉ muốn thấy thiên hạ nhất thống, nhưng ngươi cũng biết Tần Huy đỡ tường không nổi, nào có tài đức phong thái của quân chủ sáng suốt?”

“Ngươi nói cũng đúng, mặc dù cha ta dốc hết tâm huyết phụ tá, nhưng tiểu hoàng đế đúng là không chịu nổi. Yến bá bá yêu giang sơn như vẽ này, còn cha ta lại chỉ muốn thay tiên đế bảo vệ Đại Trần này, đều vì chủ của mình, ta vốn là không thể nào oán!”

Ta xoay người đi xuống, Yến Bình ở phía sau lớn tiếng nói: “Tiểu Dật, ta là thật lòng hướng nàng cầu hôn. Phi tần trong cung bệ hạ đông đảo, Bệ hạ… Bệ hạ lại… Nàng ở lại bên cạnh bệ hạ, cuối cùng không phải là kế lâu dài!”

Ta quay đầu đón ánh mặt trời chói mắt, chỉ vào mộ phần cha ta mỉm cười: “Tốt, ngươi liền hướng cha ta cầu hôn đi, chỉ cần ông có thể từ trong mộ đi ra ngoài đồng ý hôn sự này, ta tự nhiên gả cho ngươi!”

Hắn thất hồn lạc phách đứng ở tại chỗ, ta đi rất xa, quay đầu lại nhìn, còn có thể nhìn thấy thân ảnh của hắn, càng lúc càng xa.

Lúc về đến nhà, bọn Nga Hoàng đã trở lại, gương mặt như đưa đám.

Không đợi ta hỏi rõ hôm nay bán rượu thế nào, bọn họ đã đồng loạt quỳ xuống: “Cô nương, xe lật, toàn bộ vò rượu vỡ hết!”

Ta ngờ là hoàng đế bệ hạ phái người đập gian hàng rượu của ta, nếu không, bằng bản lĩnh của bốn người này, chẳng lẽ ngay cả cái xe nhỏ cũng đẩy không được?

Nga Hoàng thấy ta hoài nghi, chần chờ nói: “Cô nương, nếu không ngài vào cung đi hỏi bệ hạ?”

Ta lại ngờ nàng xui khiến ta vào cung, nhéo lỗ tai nàng tức giận cơ hồ muốn nhảy dựng lên: “Ngươi con nhóc ăn cây táo rào cây sung này!” Nhớ tới nàng vốn chính là cung nữ của Phượng Triêu Văn, ta thật ra chưa hề phát cho nàng một phân tiền tiêu hàng tháng, cũng không phải là chủ tử nghiêm chỉnh của nàng, mấy chữ “ăn cây táo rào cây sung” này bây giờ không thể nào nói tới, chỉ đành phải vung tay.

Đang tức giận đi tới đi lui trong viện, Điền Bỉnh Thanh mang theo một đám cung nhân xách theo hộp thức ăn sơn đỏ đi tới.

Hắn không nói hai lời, đem những thức ăn trong hộp sơn đỏ bày ra, tất cả bên trong đều là thức ăn ta thích, tôm nhỏ hương cay, giò ngọt… Mùi thơm từng đợt từng đợt hướng trong lỗ mũi ta mà tới.

Tức giận của ta theo mùi thơm những thức ăn này từng chút từng chút giảm dần.

“Bệ hạ có chỉ, thưởng An cô nương ngự thiện…” Ta nhào tới muốn cắn hai cái, bị bốn cung nữ dùng sức đè lại: “Cô nương, cô nương, còn chưa có nghe xong chỉ ý đây!”

“Bệ hạ thưởng An cô nương ngửi hương ngự thiện, khác ban thưởng chén thuốc uống vào, điều dưỡng thân thể!” Điền Bỉnh Thanh đọc xong những lời này thật nhanh, giống như có thù oán với ta, chỉ huy cung nhân ba chân bốn cẳng đem ngự thiện mới vừa bày ra bỏ vào hộp đựng thức ăn sơn đỏ lần nữa, chỉ để lại một chén canh thuốc, bộ dạng xun xoe chạy như bay.

Ta…

Phượng Triêu Văn ngươi có thù oán với ta?

Ta nhảy dựng lên kêu la: “Tối nay ta nhất định phải vào cung, bây giờ phải vào cung, Nga Hoàng, ngọc bội của ta đâu rồi, lấy ra ta muốn xông vào cửa cung! Ta muốn ngay mặt hỏi hắn, kẻ sĩ có thể giết không thể nhục…”

Nga Hoàng run run liên tiếp đáp ứng: “Nô tỳ đi lấy ngay, cô nương chờ một chút!” Một đường chạy vội về phòng.

Đồng bá ở bên liên tiếp khích lệ ta thay trời hành đạo: “Tiểu lang An gia há có thể cho phép người như thế làm nhục?! Nhất định phải vào cung đi về phía bệ hạ đòi giải thích! Hắn không thể thấy dòng dõi An gia ta suy bại, lại làm thế này!”

Ta cảm thấy lòng căm phẫn của lão rất cao, hận không thể thay ta vào cung đi về phía hoàng đế bệ hạ đòi giải thích. Lại bị gió lạnh trong sân thổi, chờ Nga Hoàng cầm ngọc bội tới đây, ta liền nhét vào trong tay Đồng bá: “Đồng bá, ngài luôn luôn thương ta, chuyện hướng bệ hạ đòi giải thích liền giao cho ngài thay ta làm, hôm nay ta bò núi một ngày, mệt mỏi, về phòng nghỉ ngơi trước!”

Đồng bá ở sau lưng ta kéo cổ họng kêu: “Tiểu lang, Đồng bá già rồi, chuyện đánh nhau ẩu đả còn phải người trẻ tuổi, cậu vào cung đòi giải thích thỏa đáng hơn!”

Ta miễn cưỡng quay đầu lại: “Đều nói người cao tuổi tương đối cơ trí, đòi bệ hạ giải thích nhất định phải kinh nghiệm đối địch phong phú, ta còn thiếu điêu luyện, ngủ một giấc bồi bổ điêu luyện đi!”

Bạn đang đọc Dám Kháng Chỉ? Chém của Lam Ngả Thảo
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 17

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự