Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 27 Chương 34

Bạn đang đọc Dám Kháng Chỉ? Chém của Lam Ngả Thảo

Phiên bản Dịch · 2110 chữ · khoảng 7 phút đọc

Dám Kháng Chỉ? Chém - Chương 34

Chương 34: Cười một cái cho trẫm xem

Ta quỳ gối trước bài vị của người, khóc đào tim lấy gan, trời đất tối tăm, trời trăng không sáng, khóc đến cổ họng phát nghẹn, hai mắt sưng đỏ, nước mắt mới dần dần cạn.

Đồng bá đương nhiên hoan nghênh ta về nhà, hắn run râu ria tuyết trắng, lão lệ vẩn đục từ trên khe mặt thật sâu quanh co xuống, đè cổ họng khuyên ta: “Nếu tiểu lang trở lại, liền thắp nén hương cho lão gia. Ba năm không có về nhà, Đồng bá cho là… Cho là cậu đã sớm đi…”

Ta nhận lấy nhang Phượng Triêu Văn đốt, cắm vào lư hương, quỳ xuống muốn khấu đầu, mới phát hiện bên cạnh còn quỳ một người, Đồng bá đã tiến lên đỡ hắn: “Bệ hạ, thế này vạn vạn không được! Có thể tìm tiểu lang trở về, lão gia dưới suối vàng chết cũng nhắm mắt, sao còn muốn bệ hạ phải quỳ?”

Phượng Triêu Văn đẩy Đồng bá ra, nói: “Lão tướng quân tự nhiên phải nhận!” Theo sát ta dập đầu trước bài vị phụ thân.

Sau đó Đồng bá giấu Phượng Triêu Văn len lén hỏi ta: “Tiểu lang… Cậu và bệ hạ đến tột cùng là chuyện gì xảy ra?” Đồng bá vẫn chưa đổi được cách gọi trước đây.

Ta đã khóc một hồi, trong lòng tựa như thoải mái không ít, ngồi ở trong sân ngày xưa, thấy hoa và cây cảnh sum suê, những thứ cỏ cây này cũng tươi tốt hơn rất nhiều so với lúc trước. Nghĩ đến cảnh vật còn tựa như trước đây mà người đã không có ở đây, nghiêng đầu lau đi nước mắt đang từ từ chảy ra ngoài khóe mắt, mắt sưng hướng Đồng bá làm một bộ dạng xấu xí: “Đồng bá nhìn con cùng với bệ hạ là chuyện gì xảy ra?”

Đồng bá sờ sờ đầu của ta, hơn ba năm không gặp, tóc và râu ria của ông đã trắng phao, đã vô cùng già nua, nhưng bàn tay kia vẫn ấm áp: “Ta thấy bệ hạ cực kỳ thương tiểu lang… Nhưng, khi còn sống lão gia không thích nhất là cậu vào cung làm bạn với hoàng đế…” Đồng bá cũng quay đầu đi lau nước mắt: “Thật là già rồi, không nên nói lão gia ở trước mặt cậu!”

Ta ngửa mặt lên, từ ba năm trước đây sau khi cha mất, lần đầu tiên trong lòng không có chút áy náy xấu hổ nào nhìn thẳng Đồng bá: “Ba năm trước đây, Đồng bá có phải giận con hay không? Tức con hại chết…”

Ta rốt cuộc vẫn nói không được nữa.

Bàn tay Đồng bá nhẹ nhàng xoa xoa đỉnh đầu ta, ngón tay thô ráp từng chút một chậm rãi lau nước mắt chảy ra ở khoé mắt ta: “Lão gia thương cậu như châu như báu, chỉ biết hận Yến gia tiểu tử không biết bảo bối, nơi nào lại thật trách cậu? Lão gia chẳng qua là không yên lòng cậu thôi! Lúc ấy cục diện chính trị trong triều không yên, động liền có sóng lớn ngập trời, một tiểu cô nương, nơi nào hiểu được những chuyện dơ bẩn lục đục như vậy?”

Ta run rẩy thanh âm muốn xác nhận lần nữa: “Cha thật không trách con sao?”

Đồng bá cụt một tay kéo ta, mặc nước mắt của ta trôi trước vạt áo của hắn: “Đứa ngốc, từ xưa cha mẹ si mê, con gái dù không đúng, cha mẹ cũng không nhẫn tâm quở trách. Huống chi lão gia chỉ là uống một ly trà chúc quan trình lên ở Binh bộ, lúc ấy liền ngã bệnh, chúc quan kia là người của Thái hậu, lão gia làm sao còn có thể không hiểu?”

Hơi thở của ta đều là mùi quen thuộc trên người Đồng bá, giống như thời điểm còn nhỏ cha ta bận rộn, ta liền thích kề cận Đồng bá, nương nhờ trong ngực ông mà ngủ, ông giống như cha ta xem ta lớn lên. Bôn ba thiên sơn vạn thủy, thu mát đông hàn, đời người nóng lạnh, ta rốt cục trở về nhà, lẳng lặng nằm ở trong ngực của ông rơi lệ.

Thật may là, ông vẫn còn ở nơi này.

Đồng bá nói: “Hoàng đế là một người hồ đồ, bên ngoài cũng có lời đồn đãi, hắn là cung nữ trong cung Thái hậu sinh, chẳng qua là Thái hậu diễn mượn bụng ký mà thôi, chuyện này không biết thật giả. Nhưng Thái hậu từ khi tiên đế qua đời liền muốn thâu tóm quyền lực, buông rèm chấp chính, làm theo Lã hậu, đáng tiếc có hai người Yến Dục và lão gia đứng sừng sững trên triều đình, bà ta tự nhiên là muốn kéo một giết một. Lão gia ngay thẳng, Yến Dục khéo đưa đẩy, nâng lão gia cao một chút, khi ngã tất nhiên cũng càng nặng một chút! Tiện phụ này!” Giọng nói dần dần dữ tợn, ta cảm giác được oán khí trong lồng ngực của lão nhân khô gầy đang ôm ta, ngay cả trong lòng cũng thấy nặng nề.

Đồng bá còn nói: “Đáng tiếc bà ta tính hết thiên hạ, lúc đại Trần mất nước, bà ta bị Yến Dục bắt, hiến cho tân hoàng Đại Tề, không bao lâu chết ở trong thiên lao. Yến Dục khéo đưa đẩy một đời, nhưng bởi vì việc này, trong lúc không phòng bị lại bị di thần Đại Trần đâm chết, chết cũng không thể diện như lão gia.”

Tin tức này đối với ta mà nói là lần đầu tiên nghe được, không nghĩ tới cha con Yến thị đầu hàng Đại Tề, cuối cùng Yến bá bá rơi vào kết cục này, loạn thế anh hào, trong lòng cuối cùng có chút rầu rĩ.

Đồng bá khẽ cười một tiếng: “Nói, vị Duệ vương gia tiền triều kia lại là nhân vật thức thời, Đại Tề đánh tới, hắn đầu hàng Đại Tề, còn hiến con gái của mình cho hoàng đế Đại Tề, lúc ấy hoàng đế liền nhét cho thái tử điện hạ. Hắn lại bảo vệ vinh hoa phú quý, được tước vị Tiêu Dao hầu.”

Ta cũng khẽ cười một tiếng theo, từ trong ngực Đồng bá rút thân ra, kéo tay của ông khẽ cười một tiếng: “Ở trong cung con từng gặp qua vị Ngọc phi nương nương này…”

Đồng bá lập tức lo lắng: “Nàng có làm khó dễ cậu không? Hậu cung tranh thủ tình cảm từ trước không yên, này có thể tốt chỗ nào? Nếu không Đồng bá cầu xin bệ hạ thả cậu ra cung?”

Ta an ủi ông: “Ta vẫn ở tại Trọng Hoa điện với bệ hạ, nàng không vào được.”

Đồng bá gật đầu một cái, “Ừ”, lại chợt khàn giọng sợ hãi kêu một tiếng, giống như hết sức kinh sợ: “Cậu và bệ hạ ở tại Trọng Hoa điện?”

“Đúng vậy a.”

“Thiên điện?”

“Chính điện a.”

Đồng bá thật là kỳ quái, ánh mắt nhìn ta vừa mừng rỡ vừa lo lắng.

“Đám nương nương trong cung… Có chung đụng được hay không?”

Ta suy nghĩ, cho ra một cái kết luận: “Vẫn tốt. Những nương nương kia ở trong cung của mình, lần trước Đức Phi xông tới một lần, sau lại liền bị cấm chỉ đến gần Trọng Hoa điện.”

Đồng bá nhìn ta chằm chằm, vẻ mặt càng phát ra cổ quái, bộ dáng khó có thể nhe răng: “Vốn là… Vốn là lời này ta cũng không nên hỏi, nhưng lão gia lại không có ở đây… Bất quá coi như lão gia ở đây lời nói ước chừng cũng hỏi không ra miệng… Tin đồn bên ngoài, bệ hạ hắn có bệnh không tiện nói ra… Phi tần trong cung… Hắn có thể có đối với cậu…”

Ta suy nghĩ một hồi lâu mới ra Đồng bá hỏi gì, nhìn chằm chằm ông nói không ra lời. Đồng bá ước chừng cũng vô cùng ngượng ngùng, ánh mắt khẽ né tránh, lại ngẩng cổ lên: “Phu nhân lão gia đều không ở, trong phủ chỉ có một mình lão coi chừng, chuyện này dĩ nhiên là chỉ có lão để tâm!”

Mặt của ta dần dần nóng, giống như muốn châm lửa, dưới ánh mắt lấp lánh của ông cuối cùng bại trận, cúi đầu nói thầm: “Hắn… Hắn nói để cho ta sinh một đứa nhỏ cho hắn… Muốn lập ta làm hậu…” Ngang nhiên nâng đầu lên, đại nghĩa lẫm nhiên: “Ta dĩ nhiên không đáp ứng! Loại hành động phản quốc này dĩ nhiên là… Dĩ nhiên là không được!”

Khoé miệng Đồng bá càng ngày càng cong, nụ cười càng ngày càng đậm nhìn chăm chú, ta vội đứng lên, “Con đi xem phòng của cha một chút…” Sải bước được hai ba bước, sau lưng đã truyền đến tiếng cười sảng khoái của Đồng bá: “Tiểu lang, thật ra thì thỉnh thoảng phản quốc một lần cũng không sao!”

Bước chân của ta hơi chậm lại, chạy trối chết trong tiếng cười lớn của ông.

Đồng bá… Cũng quá không có tinh thần yêu nước!!

Phượng Triêu Văn đi dạo tại hậu viện, thấy bước chân ta vội vã, cất giọng liền gọi: “Tiểu Dật, sao mặt đỏ như vậy?”

Ta nhớ lại những lời của Đồng bá, nhất thời vừa xấu hổ lại quẫn, trừng hắn một cái, “Đều do ngươi!” Quay đầu liền vọt vào trong phòng mình, đóng sầm cửa lại, lúc này mới nhớ tới lúc cha mất, gian phòng này sớm bị cấm vệ quân ngay cả gạch cũng nạy lên, hận không thể lập tức đi ra ngoài. Suy nghĩ một chút người kia còn đứng ngoài cửa, chỉ đành phải bất đắc dĩ quay đầu.

Vừa nhìn dưới nhất thời kinh hãi.

Gian phòng chỉnh tề sạch sẽ, giống như vô số lần ta về nhà trước kia, tất cả gia cụ đều ở tại chỗ, gạch cũng sắp xếp thật chỉnh tề, ngay cả rèm cũng là mới, màu xanh biếc ta thích.

Ta ngơ ngác nhìn gian phòng của mình, cảm giác mình đi nhầm địa phương.

Ngoài cửa truyền đến thanh âm đập cửa, ta hoảng hốt mở cửa, Phượng Triêu Văn lưng bóng mà đứng, ngũ quan sâu thẳm, tuấn mỹ tuyệt luân, giống như đạp ánh mặt trời từng bước một bước vào phòng ta.

Lòng ta chợt nhảy lên, tình hình bây giờ thật quái dị.

“Này… Gian phòng này…” Suy nghĩ một chút trong phủ vẫn là Đồng bá coi chừng, tất nhiên là do ông từng chút khôi phục diện mạo trước đây, trong lòng ta lại lặng lẽ chua xót, nhưng rốt cuộc là cao hứng.

Không ngờ tới Phượng Triêu Văn gật đầu một cái: “Đồng bá nói cho ngươi biết? Ta chỉ là tìm người tới tu sửa phủ này một phen, cũng không phải là ta tự mình động thủ, ngươi không cần lộ ra bộ dáng nước mắt lưng tròng, cười một cái cho trẫm xem?”

Ta nhìn hắn chằm chằm, nói không ra lời, lướt qua hắn chạy đến phòng của cha.

Khi đẩy cửa ra, mặc dù đã có chuẩn bị tâm tư, nhưng đối mặt với gian phòng chỉnh tề, phong cách và diện mạo trước đây một chút cũng chưa từng thay đổi, những cơn ác mộng kia đang lặng lẽ đi xa, trong lòng khó tránh khỏi chua xót, nhưng quay đầu, hướng về thanh niên cao lớn tuấn mỹ theo sát tới phía dưới bậc thang, trong mắt ta đã rưng rưng, cười nhạo: “Bệ hạ, muốn xem thảo dân cười một cái là phải thu bạc! Người trả được không?”

Hắn lục nhiều lần trên người, vô cùng thất bại.

Ta lấy ra túi tiền phình to từ bên hông giơ giơ lên: “Ta đã biết, bệ hạ chỉ có danh tiếng tốt, nhưng thật ra là người nghèo rớt mồng tơi!”

Ngửa đầu nhìn, ánh mặt trời thế gian thật rực rỡ, mà nụ cười của ta sợ rằng so với nắng gắt còn mạnh hơn, đã lâu không thoải mái tự do rơi nước mắt, sung sướng buồn vui, mưa gió thế gian, những lúc đó có người làm bạn, chẳng phải một loại phúc khí sao?

Bạn đang đọc Dám Kháng Chỉ? Chém của Lam Ngả Thảo
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 17

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự