Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 22 Chương 29

Bạn đang đọc Dám Kháng Chỉ? Chém của Lam Ngả Thảo

Phiên bản Dịch · 2611 chữ · khoảng 9 phút đọc

Dám Kháng Chỉ? Chém - Chương 29

Chương 29: Thu phục tù binh như thế nào

Ta tổng kết hai chiêu thu phục tù binh và phép tắc chế địch của Phượng Triêu Văn.

Thứ nhất là dùng quân uy hiếp, chiêu này không cần nói năng rườm rà, trong thiên hạ đều biết trong tay thái tử Tề kỵ binh mấy vạn, quét ngang các nước.

Thứ hai là công tâm làm đầu, hiểu là dùng tình lung lay lòng địch, dùng sự thật cảm hóa giáo dục, dùng hành động lấy tín nhiệm của địch, dùng tự do ấm no dụ dỗ.

Chiến dịch Hoàng Hà cốc, lúc ấy tuy Hoàng Giới tướng quân bị chư tướng quân Tề hợp lực vây công, không địch lại bị bắt, nhưng sau đó tuyệt thực kháng nghị, tuyệt không chịu hàng địch, cho thấy tình cảm sâu đậm trung quân ái quốc thà chết chứ không chịu khuất phục của tướng quân Đại Trần ta. Bọn Triệu Dũng Tô Nhân cũng như Hoàng Giới tướng quân, đều tham dự đấu tranh chính trị tuyệt thực kháng nghị lần này, cũng tiến hành đấu tranh bất khuất phía sau kẻ địch.

Thế nhưng thái tử Phượng Triêu Văn bên địch quân trí tuệ rộng lớn, công phu hàm dưỡng hạng nhất, cũng không từng làm ra việc chôn giết tù binh, cũng chưa từng xuất hiện ngược bắt gièm pha, mà là còng những tù binh này lại rèn luyện, tập trung đông đủ đi tới khu vực nông thôn rộng lớn đã chiếm được để tiếp nhận giáo dục lại.

Không thể không nói hành động đối đãi tội phạm chính trị của Đại Tề lần này lấy được hiệu quả rõ rệt, thậm chí Tề dựng nước hai trăm năm, đều noi theo phương pháp này, trao trả quyền hành, đem con cháu quý tộc phái xuống nông thôn tiếp nhận giáo dục lại về bần nông và trung nông, chính quyền thương cảm việc đồng áng của dân chúng không dễ, quan dân thân như cá nước.

Triệu Dũng, người thứ nhất thể nghiệm cảm khái nói, tiếp nhận hết giáo dục lại về bần nông và trung nông, lúc ấy hắn liền tuyệt hẳn lòng muốn chết, hận không thể chắp cánh bay về quê quán trồng trọt ba mẫu sáu phần nhà mình.

Hắn là người thành thật.

Tô Nhân người thể nghiệm thứ hai thì cay nghiệt hơn: “Thái tử Tề âm hiểm xảo trá, dùng cuộc sống an ổn đời này làm mềm hoá lý tưởng mà chúng ta theo đuổi và tình cảm niềm tin hy sinh trung quân ái quốc của chúng ta! Thật là một tiểu nhân!”

Ta bay lên một cước đá hắn: “Vậy bây giờ sao ngươi không đi chết?”

Hắn nghiêm trang thở dài: “Nghĩ tới Tô gia ta tám đời bần nông, là con một sau chín đời, lão phụ tuổi già, hương khói điêu tàn, muốn chết dù thế nào cũng phải lấy thiếu nữ xinh đẹp truyền thừa hương khói rồi hãy chết a!”

Ta: “…” Sao ngươi không thừa nhận chính mình ham sắc đẹp?

Bởi vì Hoàng Giới tướng quân ngay thẳng, binh dưới tay hắn đều là con cháu nghèo khó, mấy năm liên tục chiến tranh, áo cơm không đủ, lúc này mới mang theo đầu vì phần cơm ăn mà quăng quân.

Tề quân quét ngang các nước dân chúng hôm nay đều họ Tề, an cư lạc nghiệp, hái trà trồng cây, ai không hướng tới một phần cơm ăn an ổn?

Buổi tối tiếp nhận hết giáo dục trở lại doanh địa Tề quân, Hoàng Giới tướng quân liền tự sát.

Hắn lưu lại một câu duy nhất với bọn quân sĩ mình tự tay mang theo ra sống vào chết: “Cố gắng còn sống về quê nhà đi.” Lời nói thấm thía, tình thật ý thật!

Hoàng Giới tướng quân cả đời trung dũng yêu nước, chinh chiến sa trường, nhưng mà phe phái trong quân đấu tranh dị thường kịch liệt, không thua gì triều đình. Trên triều đình, thái hậu nắm quyền, văn thần võ tướng đều không nhường nhịn, thêm tiểu hoàng đế lại hồ đồ lợi hại, dân chúng chịu thuế nặng, bụng ăn không no, dân gi­an có lời oán thán với người cầm quyền, hai mươi năm sau, thiên hạ Đại Trần không còn chút hy vọng nào.

Hắn cũng sinh ra ở nhà nghèo, trung quân yêu dân, nghĩ đến khó cả đôi đường, đơn giản cắt cổ xong hết mọi chuyện.

Phượng Triêu Văn cũng không biết là thật tình kính trọng thái độ làm người của Hoàng Giới tướng quân, hay là vì làm những tù binh này không tiếp tục lòng phản, cử hành tang lễ đơn giản long trọng cho Hoàng Giới tướng quân, khi đó ta đang mơ hồ dưỡng thương ở trong lều của hắn, cũng chưa từng nhìn thấy một màn kia. Nhưng về sau hơn vạn tù binh đã tham gia trận tang lễ này đều đổi cái nhìn với vị thái tử điện hạ Đại Tề này, tuy chưa từng sinh ra ý nghĩ chuyển đi theo địch quân, nhưng ở trong doanh làm tạp dịch, đều một lòng chờ thiên hạ nhất thống về nhà làm ruộng.

Thái tử Tề có nói, phàm là người đi lính trong doanh, chỉ chờ thiên hạ nhất thống, đều có thể theo người nhà được chia đất trồng trọt cũng đủ ấm no.

Chờ Phượng Triêu Văn trở lại doanh trướng, ta nhắc tới việc Hoàng Giới tướng quân, lại hiếu kỳ vì sao hắn chưa từng giết chết những tù binh này, hắn nhìn chiến báo chằm chằm, ánh mắt chưa từng chuyển động, không đếm xỉa tới nói: “Binh thiên hạ không phải là tai hoạ, những thanh niên này tương lai là nhà cung cấp lương thực cho Đại Tề quốc ta. Giết, lại có ích lợi gì cho ta? Bất quá nhiều thêm vạn cổ thi thể thôi!”

Ta sâu sắc đồng ý. Lại cảm thấy Hoàng Giới tướng quân chết đi đối với ta khó tránh khỏi có cảnh báo, thích thú hỏi: “Nếu bắt được hoàng đế Đại Trần, cũng muốn đày đến đồng ruộng giáo dục lại một phen?”

Hắn từ trong đống chiến báo ngẩng đầu lên, nhìn ta thật sâu, ý dò xét trong mắt phượng thật rõ ràng: “Ngươi nghĩ đến cái gì đây?”

Ta cảm thấy, kỳ thật nói dối với hắn giống như cũng không quá tốt, lắc đầu, “Nghe bọn họ nói, ta là thư đồng của hoàng đế Đại Trần, từ nhỏ lớn lên cùng nhau.” Cái gọi là thanh mai trúc mã đại khái như thế.

Hắn chăm chú nhìn ta, cuối cùng gằn từng chữ: “Ta không muốn lừa dối ngươi! Các triều đại đánh bại nước khác, sẽ không có đạo lý cho hoàng đế vong quốc còn sống. Cho dù hắn cũng không muốn phục quốc, người bám vào bên cạnh hắn cũng sẽ không dừng tay. Câu nhổ cỏ tận gốc ngươi nghe qua rồi chứ?”

Trong nội tâm của ta nhảy rộn, trong đầu không ngờ nổi lên gương mặt mập mạp hình cầu, chất đầy tươi cười vui sướng… Giờ khắc này ta cảm thấy các loại trí nhớ của ta đang chậm rãi nổi lên mặt nước, không hề yên lặng ở dưới đáy biển sâu.

Tối hôm đó ta theo thường lệ ngủ sớm, không đợi Phượng Triêu Văn xem hết chiến báo liền chui vào chăn mềm.

Khi tỉnh lại, trong màn một mảnh hắc ám, bên cạnh không người, ta cảm thấy ban ngày ở lều của tù binh quá mức kích động, nói quá nhiều…, cả nửa đêm ngủ cũng sẽ miệng khô, đi chân trần xuống giường, sờ lên ấm trà trên bàn nhỏ, lại trống không, chỉ phải sờ trở lại bên giường một lần nữa, mặc quần áo ra trước màn tìm miếng nước uống.

Trước rèm tuy có ánh nến, nhưng Phượng Triêu Văn cũng không ở, lúc này hơn nửa đêm cũng không biết hắn đi ở đâu. Ta ôm lấy ấm trà, miệng mãnh liệt rót một mạch, đột nhiên nghe thấy tiếng nói trầm thấp ngoài lều, hình như là Phượng Triêu Văn và Vũ Khác, hơn nửa đêm không ngủ, nói nhỏ với trăng sáng.

Ta xoa xoa con mắt, chuẩn bị trở về tiếp tục ngủ, đã có mấy chữ đứt quãng truyền vào trong tai: “… Nói cho cha con Yến gia, trong vòng 3 ngày phải nghĩ cách mở cửa thành ra… Người trong nội cung không cần tru sát… Chỉ bắt sống hoàng tộc…”

Thẳng đến nằm ở trên giường, đắp lên cái chăn dày, mặc dù thời tiết dần dần ấm, ta vẫn cảm thấy toàn thân rét run.

Qua thật lâu, Phượng Triêu Văn nhẹ tay nhẹ chân đi vào, cởi áo cởi giày, sờ lên giường, xốc lên chăn mền, sờ soạng một cái trên đầu ta: “Ngày nóng cũng có thể đắp cái chăn dày như vậy, một đầu đầy mồ hôi, không sợ nóng sao?”

Ta nhắm mắt lại ừ hai tiếng, cảm giác trên đầu có cái khăn nhẹ nhàng lau, đột nhiên trong lúc đó cảm thấy đặc biệt hiểu Hoàng Giới tướng quân.

Chỉ là cách làm bất đồng mà thôi.

Hắn đã muốn trung quân cũng muốn yêu dân. Chính là với ta mà nói, dân chúng trong thiên hạ dù cho sinh hoạt trong nước sôi lửa bỏng, cũng không liên quan quá lớn với ta. Loại tình cảm trung quân ái quốc sâu đậm quá mức vĩ đại, phụ thân nói, ta người như vậy vẫn không nên cầu tốt, miễn cho làm nhơ nhuốc mấy chữ này.

Hắn nói có lý.

Ta chỉ muốn bảo vệ một người, viên thịt mập mạp hình cầu kia từ nhỏ cùng nhau lớn lên với ta, giống đệ đệ ruột của ta, cùng ta đi qua thời niên thiếu.

Hoàng lương một giấc chiêm bao[65], hôm nay mới tỉnh.

Trong mộng nước chưa từng bại, nhà chưa từng tan, cha già cũng chưa từng mất.

Trong mộng ta từng được người sủng nịch trân ái, dịu dàng hứa hẹn, một đời một thế.

Trong mộng hắn dắt tay ta, lau mồ hôi trên trán ta, xua đi những đêm ác mộng của ta, dùng lồng ngực ấm áp sưởi ấm trái tim băng lạnh của ta…

Tuy hắn bá đạo ngang ngược, đối với ta luôn nghiêm mặt răn dạy, tranh chấp với ta cũng không nhường cho nửa phần, lúc nào cũng chiếm hết thượng phong, nhưng ta nhớ được ấm áp ở đầu ngón tay và nhu tình trong mắt hắn…

Một giọt lệ, chậm rãi chảy xuống, ở chỗ hắn nhìn không thấy, rơi rụng trên gối trúc gối chung với hắn…

—— Cứ coi như, ta chưa bao giờ biết rõ mặt tốt của ngươi.

Ngày thứ hai, sau khi ta dậy, liền dâng một thẻ cho Phượng Triêu Văn, để ta vào trong thành chiêu hàng.

Hắn cự tuyệt không đồng ý, ta ở bên cạnh hắn tốn rất nhiều thời gi­an, không tiếc giận dỗi sân si, rốt cục cũng làm hắn chấp thuận.

“Trong thành đều là thuộc hạ bạn cũ của phụ thân, có gì đáng sợ?”

Vẻ lo lắng trong mắt hắn rất đậm: “Ngươi sẽ không đi rồi không trở về chứ?”

Ta cười đập vai của hắn: “Thái tử điện hạ ngươi có ngu chăng? Đại Trần quốc nay đều bị mười vạn ngựa sắt của ngươi vây như thùng sắt, nếu ta có thể chắp cánh bay đi, nghĩ đến hoàng đế bệ hạ Đại Trần tự nhiên cũng có thể.”

Hắn từ trước đến nay luôn có lòng tin với kỵ binh của mình, khóe môi hơi cong, không còn nghiêm mặt: “Đúng vậy. Hôm nay kinh đô Đại Trần này thậm chí cả con ruồi cũng bay không ra.”

Hắn gọi một trăm kỵ binh hộ tống ta đi kinh đô Đại Trần.

Ta đứng ở dưới thành, trăm mối cảm xúc ngổn ngang, hướng về đầu tường kêu gọi đầu hàng, bởi vì chắc chắc cha con Yến gia tất nhiên sẽ mở cửa thành cho ta đi vào, lại chưa từng lo lắng hôm nay không gặp được Tiểu Hoàng.

Một câu nhẹ nhàng ngoài lều, nói hết kỳ quặc về trận Hoàng Hà cốc.

Ta nghĩ đến trước trận chiến ở Tuy thành, Yến Bình đứng ở trước ngựa, vẻ mặt lúc ngăn trở ta xuất chinh.

Hắn biết rõ.

Cha con Yến gia sớm đã âm thầm nghiêng về Đại Tề, hai bên hô ứng, lúc này mới khiến Đại Trần binh bại như núi đổ. Yến Bình đứng trên cửa thành, tự mình mở thành nghênh đón ta trở lại thủ đô, ta phất phất tay với trăm tên lính Phượng Triêu Văn phái theo sau lưng: “Các vị trở về đi, chuyển cáo thái tử điện hạ, An Dật nhất định không nhục sứ mạng!” Một mình cỡi ngựa bước vào một tòa cô thành cuối cùng này của Đại Trần.

Yến Bình xuống dưới thành, đứng ở trước ngựa của ta, tựa hồ có chút cao hứng, lại nhìn về phía ta, cả hai ngầm hiểu nhau, hắn nhìn ta thản nhiên cười: “Yến Tướng quân, đã lâu không gặp!”

Quân hàm của hắn cao hơn ta, nhưng ta không muốn xuống ngựa.

Trong trí nhớ, ta luôn hèn mọn ngửa đầu, nhìn bộ dáng của hắn, thật sâu ghi khắc vào lòng.

Lưu luyến si mê một người, không phải sai, sai chính là ta tìm nhầm người dùng sai phương thức.

Nhưng hôm nay tất cả đều không còn quan trọng, yêu và không yêu, nước đã mất rồi, người cũng đã đi, truy cứu lại có ý nghĩa gì đây?

“An Tướng quân, ngươi hình như đã ở Tề doanh, vì sao còn muốn trở về?”

Hắn tất nhiên cho là ta đã phản quốc, làm quân bán nước giống hắn. Chính là ta để tay lên ngực tự hỏi, có khác nhau sao?

Ta nhìn lại bốn phía, bên cạnh hắn chỉ có một đội vệ binh, chắc là thân vệ Yến phủ, vì vậy cười nói: “An mỗ phụng mệnh thái tử điện hạ Đại Tề, tiến đến chiêu hàng bệ hạ, kính xin Yến Tướng quân thông truyền thay!”

“Ngu xuẩn!” Hắn trừng ta.

Ừ, kỳ thật ta cũng vậy cảm thấy ta đặc biệt ngu xuẩn. Bất quá chuyện cho tới bây giờ cũng không phải thời điểm so đo.

Ta theo Yến Bình vào cung, tìm được Tiểu Hoàng chôn mình trong Trọng Hoa điện.

Lúc đó hắn say sưa ngủ như heo, hơn nửa năm không thấy, lại mập ra. Có thể thấy được chiến tranh cũng không ảnh hưởng đến chất lượng thức ăn trong nội cung.

Hai tay ta níu lấy má của hắn dùng sức kéo, hắn từ trong mộng bừng tỉnh, từ trên giường rồng nhảy xuống, đi chân trần kêu to trong điện: “Quân Tề đánh vào? Quân Tề đánh vào?”

Ta đột nhiên tìm được ý nghĩ giống nhau từ gã mập này.

Mặc dù trời sập đất sụt nước mất nhà tan, có liên quan gì với kẻ mập này?

Chỉ sợ hắn chỉ cần ba bữa cơm ấm no, ăn có cá ở có phòng, vẫn ngủ được thật ngon.

Bạn đang đọc Dám Kháng Chỉ? Chém của Lam Ngả Thảo
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 20

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự