Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 21 Chương 28

Bạn đang đọc Dám Kháng Chỉ? Chém của Lam Ngả Thảo

Phiên bản Dịch · 2282 chữ · khoảng 8 phút đọc

Dám Kháng Chỉ? Chém - Chương 28

Chương 28: Tình cảm của An tiểu lang với cha

Tiểu tướng quân khoác áo bào trắng mà ta thấy quen mặt, trên chiến trường bị một giáo của Phượng Triêu Văn nện rơi xuống ngựa, chúng tướng Đại Trần hợp lực trói đưa hắn trở về.

Sau khi thái tử điện hạ trở lại doanh tâm tình rất tốt.

Ta chắn Điền Bỉnh Thanh ở ngoài lều soái nói bóng nói gió: “Điện hạ có lòng mộ tài đối vị với vị tiểu tướng áo trắng này?”

Điền Bỉnh Thanh trừng mắt nhìn ta, rõ ràng muốn nói gỗ mục không thể đẽo, bỏ qua ta thẳng bưng nước trà tiến vào.

Ta trăm mối vẫn không có cách giải, lại xét lại mình gần đây làm việc luôn theo thái tử điện hạ, cũng không khư khư cố chấp làm ra cử chỉ kháng nghị kịch liệt, cũng không biết ở đâu chọc hai người chủ tớ tính cách cổ quái này, làm cho hôm nay đều cư xử kỳ cục với ta.

Vũ Khác dắt chiến mã mắt thẳng từ lều soái đi về trước, bị ta tay mắt lanh lẹ nắm chặt tay áo: “Tướng quân đi đâu?”

Hắn ra sức giật tay áo ra từ trong tay ta: “Tắm ngựa.” Đầu hướng phía bên kia mà ngoảnh, keo kiệt không chịu nhìn ta.

Ta sờ sờ mặt của mình, thật ra thì ta quên nói, dáng dấp Vũ Khác tướng quân cực kỳ xinh đẹp, so với vị tiểu tướng áo trắng của Đại Trần quốc kia càng nhiều mấy phần khí âm nhu, nhưng hành quân bày trận lại lợi hại vô cùng, thật khiến người cảm khái một tiếng tạo hóa vô thường.

Ta ỷ vào Phượng Triêu Văn thiên vị, lúc nào cũng khi dễ hắn khắp nơi, làm cương quan hệ với đồng nghiệp, thật ra thì cũng là một chuyện không khôn ngoan. Tỷ như khi cấp trên chán ghét ngươi, rất dễ dàng bị cô lập, ngay cả một người nghe ngươi oán trách tính tình cấp trên cổ quái khó khăn hầu hạ cũng không có.

Hôm nay ta liền ngượng ngùng nói với hắn, bởi vì không muốn nhìn thấy vẻ âm dương quái khí của thái tử điện hạ nên không muốn vào lều soái.

Ta vỗ cái mũ treo sau đầu hắn cười cười: “Vũ tướng quân, ta cũng muốn đi tham gia náo nhiệt.” Hắn mặc dù không có nhìn ta, nhưng lễ nghĩa không thể bỏ.

Vũ Khác buồn bực không lên tiếng dắt chiến mã đi về phía trước, ta đi sát phía sau, mấy lần thử bắt chuyện cũng chưa chạm đến hứng thú của hắn, vạn bất đắc dĩ im miệng.

Ngoài doanh có con sông nhỏ, thời điểm Vũ Khác đến, nơi đó có mấy binh sĩ tụm năm tụm ba, mới từ trên ngựa xuống, trong sông đang có sáu bảy nam tử tay trần đang ra sức làm việc, bọt nước văng lên theo bắp thịt màu mật ong căng phồng to lớn tích tích xuống, ta nhìn ngây người, Vũ Khác lạnh lùng châm chọc “Lau nước miếng đi.”

… Thật ra là ta cảm thấy mấy nam tử trẻ tuổi tay trần nhìn có chút quen mắt thôi.

Ta đem tấm lòng bao la bao dung cho mấy cái thái độ nhỏ nhặt, không để mắt đến ác ý khiêu khích của Vũ Khác, từ trong tay hắn đoạt lấy cương ngựa, khẽ mỉm cười: “Ta thay tướng quân đi tắm ngựa.” Đi về phía đám nam nhân đang tạt nước tắm ngựa.

Những người đó thấy ta, giống như không khí trong nháy mắt cứng lại, cũng thối cả gương mặt ra sức tắm ngựa, một tên nam tử trẻ tuổi cao gầy trong đó quái gở nói: “Ơ, ta cho đây là người nào a, nguyên lai là Quảng Vũ tướng quân a, khó được tướng quân có rãnh rỗi chạy tới tắm ngựa.”

Ta cho là, hôm nay ra ngoài không nhìn hoàng lịch, trước có chủ tớ thái tử điện hạ, sau có những người này, khẩu khí hướng về phía ta cũng kỳ quái.

Bên cạnh có người nhỏ giọng khuyên: “Tô Nhân, chớ lắm mồm! Ngươi xem đây là Đại Trần a?”

Cái tên này ầm ầm nổ tung trong đầu ta, giống như có trăm ngàn ý nghĩ, ta miễn cưỡng cười cười: “Người đó… Quảng Vũ tướng quân là ai?”

Người tên là Tô Nhân châm chọc nói: “Đại trần Quảng Vũ tướng quân An tiểu lang, ngươi giả ngu gì chứ?” Vẻ coi thường không hề che giấu.

Trong nháy mắt ta cảm thấy máu như chảy ngược, trong đầu vạn ngựa chạy nhanh, vô số ý niệm nườm nượp tới, toàn thân như rơi vào hầm băng, thường ngày ở trong doanh và trong Đông Cung Đại Tề bị ánh mắt kỳ quái giờ đều có thể lý giải. Chung quanh mờ mịt, quân lính mặc phục sức Đại Tề túm năm tụm ba đứng ở bên bờ cách đó không xa nhìn chằm chằm mấy người đang làm việc.

Thấy bọn họ ngừng lại, một quân tốt xách roi xa xa quát lên: “Còn không mau làm, lười cái gì?”

Vũ Khác từ đàng xa tiến lại, trong đôi mắt đều là vẻ kinh hãi: “Các ngươi nói với nàng cái gì?” Nắm cánh tay của ta: “An tiểu lang, ngươi sao rồi? Sao mặt trắng như quỷ vậy?”

Mấy người kia cũng cảm thấy lẫn lộn nhìn ta, ta cảm thấy chính mình còn giải thích được, chỉ chỉ đầu của mình: “Chỗ này của ta có chút hồ đồ.” Dũng sĩ chân chính, dám nhìn thẳng vào cuộc sống u ám, dám nhìn thẳng hồ đồ của mình.

Tô Nhân cũng chẳng ra vẻ thông cảm, kính nể dũng sĩ, làm ta hết sức thất bại. Hắn lại kêu lên một tiếng: “Chẳng lẽ là trận chiến Hoàng Hà cốc bị đập hư đầu óc?” Lại chỉ vào Vũ Khác nói: “Đều là ngươi đập hắn một búa… Giờ giả bộ người tốt cái gì?”

Ta vẫn chưa từng hỏi mình bị người phương nào đập.

Đầu bị người đập, hoặc là địch nhân hoặc là đồng sự.

Bị địch nhân đập nói rõ ta là hạng người vô năng, tướng bên thua, sao có thể rộng rãi truyền bá?

Bị người mình ám toán chỉ có thể nói rõ ta không được ưa chuộng, ngay cả người mình cũng sẽ thình lình đập ta một búa.

Chỉ cần không phải bị Phượng Triêu Văn đập một búa hồ đồ, đám người còn lại đều không phải là vấn đề lớn.

Hôm nay ta cảm thấy thế giới của ta sao mà hỗn loạn. Buổi tối không thể tránh khỏi ác mộng, thời điểm thức tỉnh bên cạnh cũng không có người, ánh sáng bên trong lều vô cùng tối, ánh trăng xuyên qua một kẽ hở từ rèm vào trong góc lều, giống như có ký ức gì rất xưa đang thức tỉnh, ta bị quỷ thần xui khiến từ dưới gối rút ra môt cây chủy thủ, tựa hồ là một thói quen, hướng bắp đùi mình đâm xuống, chỉ nghe một tiếng quát: “Ngươi làm cái gì?” Đã có người từ trong bóng ma nhào tới.

Ta kinh hãi, chủy thủ đã đâm xuống, chỉ nghe một tiếng hét thảm, ta lại bị sợ giật mình, hoàn toàn thức tỉnh, vứt chủy thủ nhảy lên đi đốt đèn, đợi đến ngọn đèn dầu sáng lên, lúc này mới phát hiện lòng bàn tay Phượng Triêu Văn đã bị chủy thủ xuyên qua… Ta bụm mặt, không thể nói lên lời…

Thật sự là ngủ hồ đồ.

Hắn giận dữ trừng ta, “Ngươi là muốn hành thích Bản cung sao? Còn không mau đi lấy thuốc và vải bông tới băng bó.”

Ta cảm thấy, phải, đã từng có người, cũng giận dữ như thế, đối với ta không mắng thì là đánh, nhưng trong trí nhớ lại hoàn toàn không có cảm giác e ngại. Ta yên lặng cầm bông băng, rút chủy thủ ra, băng bó, ngẩng đầu nhìn ngũ quan anh tuấn của Phượng Triêu Văn, bật thốt lên một câu: “Điện hạ, ngươi nóng giận thật giống cha ta!”

Thái tử điện hạ hai mắt tóe lửa giận, giống như một dao của ta không phải đâm tay hắn, mà là tim của hắn, còn là máu chảy đầm đìa…

… Ta thật không phải là cố ý!

Thế nhưng hình dạng cha ta thế nào, ta thật chưa nhớ ra.

Một hồi lâu hắn mới nói: “Ngươi đã nhớ tất cả?” Nói không ra cao hứng hay là mất hứng.

Ta lắc đầu một cái, đứng lên chuẩn bị vòng qua hắn đi ngủ, lại bị hắn nắm cổ tay: “Vậy là cái gì?” Cúi đầu nhìn, trên mặt bắp đùi dưới quần lụa màu trắng đang có tầng tầng máu thấm ra, nghĩ là thanh chủy thủ kia quá bén, chẳng những đâm qua lòng bàn tay của hắn, hơn nữa ở đâm thêm một lỗ trên đùi ta.

Hắn chợt giận dữ: “Chẳng lẽ ngươi không cảm giác đau?”

Ta vô tội nhìn hắn, không hiểu hắn vì sao hắn chợt nổi giận như vậy.

Hắn càng tức giận, một phen lột quần lụa xuống, ta kêu lên một tiếng, đã bị hắn vững vàng bắt được cánh tay, sau đó… Ta hoảng sợ phát hiện chỗ đang chảy máu đó còn có mấy vết sẹo rõ ràng…

Phượng Triêu Văn cũng ngơ ngác nhìn vết thương trên đùi ta, chợt ngẩng đầu lặng lẽ nhìn ta.

Ta nói không ra trong ánh mắt này ẩn chứa gì, nhưng ta tin chắc từng có người nhìn ta như vậy.

Ta chỉ vào mặt của hắn, câu nói đầu tiên xông ra: “Điện hạ ngươi trông ngươi xem, ngươi càng lúc càng giống cha ta…”

Gương mặt tuấn tú của hắn đen thùi rồi, cầm lấy bông băng nặng nề băng bó thay ta, nhưng càng về sau tay càng nhẹ, nhưng mặt như cũ là vừa đen vừa thối.

Ta chỉ an ủi hắn: “Thật ra thì điện hạ ngươi khẳng định trẻ tuổi anh tuấn hơn cha ta rất nhiều…”

Ánh mắt hắn nhìn ta giống như muốn giết người!

Ngày thứ hai ta vẫn hoàn hảo không tổn hao gì từ trong lều soái bò ra ngoài. Thật không dễ dàng.

Từ trước ta không biết chân tướng, sau đêm hôm qua, trong đầu dần dần rõ ràng, mặc dù cũng không nhớ ra toàn bộ dung mạo, nhưng trơ mắt nhìn nước mất nhà tan cũng không phải chuyện vui gì. Lên trận giết địch thật ra thì cũng không bao nhiêu quan hệ với kẻ tù binh như ta, thừa dịp Phượng Triêu Văn xuất chinh, ta mò tới địa phương nhốt tù binh.

Thủ vệ hiển nhiên thấy ta theo Phượng Triêu Văn đi khắp nơi, đối với ta cũng không ngăn trở gì, khi ta âm thầm đi vào, mười nam tử trẻ tuổi đang ở nơi đó lớn tiếng kêu la, đều ở đây đánh cuộc rốt cuộc là Đại Trần thắng hay Đại Tề thắng, cảm xúc kịch liệt như vậy, một chút không giống nô lệ vong quốc sắp chịu cảnh nước mất nhà tan, ta cảm thấy rất là ngạc nhiên.

Làm sao còn có người có thể giống ta vô liêm sỉ sống ở cõi đời này, chỉ quan tâm áo cơm ấm no của mình?

Tô Nhân sớm nhìn đến ta nhất, lập tức kêu lên: “Triệu Dũng Triệu Dũng, con khỉ phản quốc nhà ngươi tới.”

Ta lập tức bị một nam tử trẻ tuổi cao lớn kéo qua, bị đè ngồi xuống sát hắn.

Hắn quan sát trên dưới ta tỉ mỉ một phen, rốt cục thở dài một cái: “Cuối cùng còn sống, khí sắc không tồi, trừ hồ đồ chút, cũng không còn bệnh khác.”

Lòng của ta cũng rơi xuống.

Bị đồng loại bài xích, làm một kẻ phản bội cũng phải có dũng khí vô cùng, ta cũng không phải là loại người dũng cảm đó, phải cẩn thận sống mới an toàn.

Tô Nhân cười hắc hắc, ác độc cười một tiếng: “Triệu Dũng, ngươi dĩ nhiên không nhìn ra con khỉ của nhà ngươi bệnh nặng, hôm nay hắn có thể có bệnh nặng… Có thể từ trên giường thái tử Đại Tề nguyên vẹn bò xuống… Hắc hắc…”

Ta đỏ mặt, hung hăng đạp hắn một cước, tiếng kêu thảm thiết như giết heo, người ngồi cả nhà cười ầm.

Triệu Dũng cũng nhìn hắn chằm chằm: “An tiểu lang hồ đồ ở bên trong lều Đại Tề thái tử dưỡng thương, đó là Đại Tề thái tử nhân hậu, ngươi cũng đừng nghĩ sai.” Tô Nhân cười quái dị hướng về sau lui hai bước, Triệu Dũng lại nói: “Coi như An tiểu lang có ý đó, nhưng Đại Tề thái tử người như vậy, chắc chắn sẽ không để cho tiểu lang như nguyện…”

Ta nhìn Triệu Dũng chằm chằm… Ca ca ngươi là người Đại Tề sao?

Người ngồi trong lều nhất thời vỗ bàn đấm ghế, cười đến rất vui sướng.

Ừ, ước chừng là ta ở trong lều Phượng Triêu Văn ngây ngô quá lâu, không nghe thấy thế sự, lại không biết mất nước cũng có thể mất sung sướng như vậy.

Bạn đang đọc Dám Kháng Chỉ? Chém của Lam Ngả Thảo
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 20

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự