Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 2 Chương 3 - 4

Bạn đang đọc Dám Kháng Chỉ? Chém của Lam Ngả Thảo

Phiên bản Dịch · 4760 chữ · khoảng 17 phút đọc

Dám Kháng Chỉ? Chém - Chương 03 + 04

Chương 3: Tai vạ đến nơi đều tự bay

Ngày hôm sau ta ăn uống no đủ, cảm thấy mỹ mãn ngồi ở trong xe tù đi kinh thành cùng Tiểu Hoàng. Tiểu Hoàng sờ sờ mảnh vài bông trắng bao lấy đầu ta, chớp mắt to ngập nước của hắn, rất là kỳ quái: “Tiểu Dật, ngày hôm qua ta còn trông thấy bao vải trắng bẩn thỉu cũ kỹ trên đầu ngươi, trong vòng một đêm sao thành mới?”

… Ta có thể nói mảnh vải bông trắng này là xé từ áo của Yến Bình không?

Tiểu Hoàng nghe xong đại khái sẽ cả kinh tròng mắt cũng rơi xuống a?

Lúc trước hắn hận ta tận xương, ngay cả ta cũng không nghĩ ra, bất quá chỉ nói cho hắn mình là nữ tử, lại trêu chọc đến tấm lòng thương hương tiếc ngọc của hắn, tự xé áo của mình băng bó vết thương cho ta.

Ta sờ sờ mặt của mình, da dày thịt khô, khẳng định không coi là đẹp… Năm đó khi hắn dùng mỹ nam kế với ta, ta thật bị mê hoặc, nếu như là năm đó… Nếu như là năm đó thật tốt a?

Năm đó ta hận không thể không màng sống chết vì hắn…

Đáng tiếc, đêm qua khi hắn băng bó vết thương trên đầu cho ta, toát ra một câu: “Theo bản lĩnh của ngươi, có thể tránh được, vì sao không tránh?”

Hai mắt ấm áp kia thẳng tắp nhìn vào ta, nhiều năm như vậy ta thủy chung không hiểu rõ tâm tư của hắn, hôm nay cũng lười suy nghĩ, lúc này vẻ mặt cợt nhả: “Ta ngốc!”

Hắn gõ một cái trên đầu ta, một dòng máu lập tức chảy ra, ta lại không cảm thấy, còn cười sáng lạn, hắn đã biến sắc, vừa sốt ruột vội vàng lấy thuốc cầm máu trong ngực ra, dùng sức rắc trên đầu ta, vừa nén giận: “Chẳng lẽ ngươi không đau sao? Cũng không biết tránh một chút…”

Hôm nay trên người ta đã không có đồng nào, cô độc, đã không yêu không hận, ngay cả lo lắng cũng không, không sợ hắn mưu tính cái gì, cười gặm một cái bánh thịt hắn lấy ra, hoàn toàn thản nhiên: “Không đau. Từ lâu đã không biết đau.”

Hắn giận dữ, hung hăng nói: “An Dật, đừng giả ngây giả dại ở chỗ này! Ngươi như thế nào, cho rằng ta không biết sao?”

Ta tiếp tục gặm bánh thịt của ta, mờ mịt nghĩ, ta thế nào?

An Dật ngày xưa thề nhất định muốn cùng với Yến Bình… Vậy cũng chỉ là quá khứ thôi.

Quá khứ sớm đã hóa thành tro bụi!

Chợt thấy trên người bị ghìm xuống, nhưng thật sự không đau, ta vẫn ăn bánh thịt của ta, muốn no bụng trước, lại bị hắn tức tối đoạt bánh thịt của ta ném lên mặt đất, cả giận nói: “Ăn ăn ăn, ngươi chỉ biết ăn! Đây là huyệt đạo đau nhất trên thân người, ngươi lại có thể chịu được?”

Ta tiếc hận nhặt lên nửa cái bánh thịt, thổi thổi bụi trên mặt, tiếp tục nhét vào miệng, thật sự không rõ một người trước kia dịu dàng, hôm nay vì sao nóng giận đến bước này, lại không đành lòng nhìn hắn phẫn nộ, cuối cùng nhịn không được nói lời thật: “Ba năm trước đây ta đã không thấy đau… Ta đã thử, vô luận là cầm kim đâm hay là cầm đao nhỏ đâm, đều không đau.”

Vẻ kinh ngạc hiện rõ trong mắt hắn, tựa hồ còn có đau xót, giống như chính mình mất đi cảm giác đau, nếu như không phải biết rõ hắn xưa nay cực kỳ chán ghét ta, đối với ta cũng không có một chút tình yêu nam nữ, ta sợ mình cho là hắn đang đau lòng vì ta. Ta dùng tay dính mỡ vỗ vỗ vai của hắn, cười đắc ý: “Kỳ thật cái này cũng không sao, không cảm thấy đau, năm đó trong chiến tranh của Đại Trần và Đại Tề, ta mới có thể không sợ chết xông về phía trước, dù sao không đau, cho dù chết, cũng chỉ là mất đi tri giác mà thôi.”

Sắc mặt của hắn đột nhiên trở nên trắng bệch, im lặng thật lâu, không biết là nhớ tới trận chiến tranh kia hay là nhớ tới việc nước mất thành hãm… Ta vẫn sung sướng ăn bánh thịt, lại cảm thán nói: “Nếu ngày mai khi ngồi xe chở tù còn có thể có bánh thịt, không cho ta đói bụng, chết cũng có thể so với thần tiên a?”

Trong mắt hắn lập tức dâng lên một đầm nước, muốn rơi xuống.

Ta nhịn không được cười ha ha, chỉ vào hắn ngạc nhiên nói: “Yến Tướng quân, ngươi không phải là vì ta đến kinh thành sẽ bị chém đầu mà rơi vài giọt nước mắt đồng tình chứ? Hay là, mất đi người hâm mộ như ta, cảm thấy đau lòng, cho nên nhỏ vài giọt lệ?”

Hắn khó chịu quay đầu đi.

“Ta nói sai sao? Bởi vì cái gọi là ngã xuống một người, còn có ngàn vạn ánh mắt thiếu nữ đế kinh sáng lên, Yến Tướng quân tuổi trẻ oai hùng như vậy, người hâm mộ tất nhiên người trước ngã xuống, người sau tiến lên, tướng quân không cần đa sầu đa cảm, ngàn vạn không cần!”

Hắn chạy trối chết trong tiếng cười lớn của ta.

Cho nên dọc đường, ngoại trừ sĩ tốt đúng hạn đưa lên bánh thịt, chưa từng thấy Yến Bình tới gần xe chở tù.

Tiểu Hoàng ngồi đối diện ta trông mong nhìn ta: “Tiểu Dật, Yến Bình ca ca vì cái gì không đến thăm chúng ta?”

Ta nào biết tâm tư của hắn?

Là lừa dối thì Tiểu Hoàng vẫn rất thành thạo, giả vờ ảm đạm: “Ước chừng là hắn chán ghét ta…”

Tiểu Hoàng đập phá xiềng xích trên người lên xe tù leng keng vài cái, thấy quân lính áp tải ở cách vài bước, cũng chưa từng chú ý động tĩnh bên này, rất cẩn thận dựa tới: “Tiểu Dật, ngươi không phải cực kỳ có biện pháp sao? Không bằng chúng ta nghĩ biện pháp đào tẩu? Nghe nói hoàng đế Đại Tề thấy chém đầu cũng không hề chớp mắt…”

Ta quay qua, đáng tiếc trên cổ đeo thanh gỗ, có phần không thoải mái, đành phải thở dài một hơi, ghét bỏ nhìn hắn một cái: “Mang theo ngươi, ta có thể chạy thoát được sao?”

Khuôn mặt Tiểu Hoàng lập tức nhăn thành bánh bao, im lặng hồi lâu, cúi đầu nghĩ nghĩ, rốt cục bò lại, nhỏ giọng thì thầm: “Không phải Nhiếp chính vương để lại cho ngươi một khối binh phù[8] sao? Bảo vệ tánh mạng quan trọng hơn, chẳng lẽ còn giữ cho Phượng Triêu Văn sao?”

Ta kinh ngạc dò xét hắn một phen… Đây là thằng ngốc Tiểu Hoàng kia sao?

Ánh mắt của hắn chớp lên, lại dũng cảm quay đầu đối mặt với ta: “Tiểu Dật, ta theo ngươi ba năm, đều chưa từng thấy khối binh phù, vô luận như thế nào, ta và ngươi luôn buộc cùng một chỗ, không bằng đem khối binh phù ra, giúp ta thành đại sự… Tương lai, ngươi là khai quốc công thần[9]…”

Kỳ thật, khai quốc công thần cái gì, có quan hệ gì với ta đâu?

Cha ta nói, hắn nhìn ta văn không thành võ chẳng phải, bộ dạng bùn nhão không trát được tường, chỉ trông mong ta có thể an nhàn một đời trong loạn thế khói lửa này. Về phần việc kiến công lập nghiệp vinh gia… Năm đó ngay cả chuyện tổ tiên chôn cất ở đâu cha ta cũng không biết, cái này ta hoàn toàn có thể xem nhẹ.

Ta ngoại trừ lo lắng ấm no bản thân, chỉ lo lắng đứa nhỏ trước mặt này, dùng mắt ra hiệu hắn tới gần, dán cái trán lên trán của hắn: “Quả nhiên ở tù lâu người liền dễ dàng hồ đồ, Tiểu Hoàng a, ai dạy ngươi điều này?”

Nhưng cái trán hắn hơi lạnh, ta vừa dán xuống, tâm đều lạnh nửa phần… Sớm biết hắn đi theo ta ăn kham uống khổ, chỉ vì một khối binh phù ta chưa từng nghe qua, ta đã không ra sức xuống ruộng làm việc như vậy, để nuôi sống hắn, để hắn đói bụng đến nửa chết nửa sống…

Ánh mắt rõ ràng như nước của hắn mang vẻ đoan chính chưa từng xuất hiện nhìn đến đầu tóc loạn như cỏ tranh của ta, sắc mặt tiều tụy, miệng ta cứng lại, con ngươi của hắn lập tức xấu đến có thể dọa khóc con trẻ.

“Tiểu Dật, ngươi đừng cố chấp! Lần này đi ta và ngươi tất nhiên không thể sống tiếp, giờ phút này không dùng, chẳng lẽ chờ tương lai khi chém đầu mới dùng?”

“Ha ha ha ha…” Chẳng biết tại sao, ta chỉ cảm thấy khó nén cười: “Đứa ngốc nhà ngươi! Khi cha ta qua đời, ngươi nên hỏi ta, nếu như ta giữ, tất nhiên sẽ đưa cho ngươi, cũng không phải không được, thật sự là vất vả ngươi ba năm này đi theo ta ăn kham uống khổ!”

Hắn ngơ ngác nhìn ta,vẻ mặt có chút do dự, giọng nói rốt cục chuyển sang lạnh lẽo: “Ngươi chịu chết cũng không nguyện ý lấy khối binh phù này ra?”

Ta buồn rầu nhìn hắn, muốn thế nào hắn mới tin tưởng ta?

Ta còn chưa kịp nghĩ ra đáp án, bên tai đã nghe được tiếng vó ngựa, trong nháy mắt, đã có hơn mười người áo đen chấp đao mà đến, thần sắc trên mặt Tiểu Hoàng buông lỏng, ta đoán, ước chừng đám người này chính là ở phía bảo vệ hoàng đế Đại Trần, nguyên tưởng rằng sớm bị Phượng Triêu Văn chém giết sạch sẽ, ra là đang âm thầm bảo vệ Tiểu Hoàng.

Bản lĩnh của những người áo đen này không kém, rất nhanh hỗn chiến cùng quan binh áp giải. Một người áo đen dáng người cực khôi ngô trong đó hô: “Cứu bệ hạ, nhanh cứu bệ hạ!”

Ta cười vui vẻ, ôm quyền nói: “Tiểu Hoàng, hôm nay ta và ngươi từ biệt, sau này tiểu thần không cần quan tâm áo cơm của bệ hạ, rốt cục như trút được gánh nặng rồi! Kính xin bệ hạ bảo trọng nhiều hơn!”

Hắn vốn đang xem đánh nhau, rất có vài phần khẩn trương, nghe vậy ngạc nhiên: “Tiểu Dật, chẳng lẽ ngươi không đi theo ta sao?”

Ta cười lắc đầu, ngửa đầu nhìn trời cao mây rộng, thần sắc cũng không khỏi rầu rĩ: “Con đường ngươi chọn, quá cực khổ. Ta chỉ muốn cơm no áo ấm, hạnh phúc an nhàn, sống quãng đời còn lại, đáng tiếc chung quy là mộng. Cũng tốt, không xuống lâm tuyền xuống hoàng tuyền[10], tóm lại lười đi.”

Hai nhóm nhân mã bốn phía xe chở tù đấu đến lúc này. Hắn yên lặng nhìn ta, đại khái thật là thất vọng đối với ta, đang muốn nói cái gì, một thanh đại đao sáng như tuyết pằng chém đứt khóa sắt xe chở tù, lại chém vài đao vào mảnh gỗ vụn bay tán loạn, chém đứt nửa hàng rào gỗ của xe chở tù, lại xoạt xoạt xoạt vài cái, chặt đứt toàn bộ xiềng xích thanh gỗ trên người ta cùng với Tiểu Hoàng. Thật sự là một thanh đao tốt!

Tiểu Hoàng đứng lên, nhảy xuống xe, đưa tay ra với ta, vị áo đen kia cũng thân thiết nói: “Chính là An tiểu tướng quân?”

Ta lắc đầu, lại gật gật đầu. Xưng hô này thật sự là đã lâu!

Hai người hắn mê hoặc. Ta nhếch miệng cười, rất khuyên nhủ: “Ta đúng là An Dật, nhưng ta sẽ không đi theo các ngươi, các ngươi mau chạy đi, đi đường cẩn thận!”

Người áo đen kia sững sờ: “Không phải nói An tiểu tướng quân tay cầm binh phù…” Lại bị Tiểu Hoàng kéo ra, giờ phút này quan binh trông coi xe chở tù lại đánh lén tới, ta cùng với Tiểu Hoàng liền bị hai luồng người ngựa này ngăn cách xa xa.

Ta trơ mắt nhìn đứa nhỏ một tay mình nuôi ba năm theo người áo đen kia đánh ngựa mà đi, đầu cũng không ngoảnh lại, cảm thấy tư vị khó phân biệt, đại khái có vài phần hiểu được đạo lý vì sao cha mẹ gả con gái không vui. Chỉ là cha mẹ gả con gái có cảm giác cắt xương khoét thịt, ta cũng bất quá là phiền muộn nhất thời thôi.

Bởi vì thiếu gông cùm xiềng xích, ta nằm vật xuống trong xe tù, ngủ thật là an ổn thoải mái, trong mơ mơ màng màng nghe thanh âm ấm áp của Yến Bình chỉ huy quan binh quét dọn chiến trường, bổ những người áo đen chưa tắt thở một đao, chỉ coi như bài hát ru con, ngủ thật say.

Đang ngủ say, lại bị người đẩy, chắc do thói quen, ta thuận miệng nói: “Tiểu Hoàng, đói bụng đến trong nồi cầm bánh bột bắp ăn, để cho ta ngủ, rất mệt…”

“Kẻ ngốc…”

Đột nhiên mở to mắt, trước mắt là con ngươi dịu dàng đến không thể tưởng tượng nổi của Yến Bình. Nhưng ta cũng không phải là thiếu nữ, biết rõ người này vô luận đối với kẻ thù hay là ân nhân, đều là một gương mặt này, sớm đã không có vọng tưởng, lòng ngược lại bình thản. Vuốt vuốt đầu, có vị áo đen kia trợ giúp, không có xiềng xích, ngược lại thật sự là thoải mái.

“Đây không phải thói quen sao?”

Hắn lẳng lặng nhìn ta, sau nửa ngày mới nói: “An Dật, ngươi không tức giận sao?”

“Tức giận cái gì?”

Biểu tình của hắn chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Tần Huy ẩn nhẫn ở cạnh ngươi ba năm, chỉ vì một khối binh phù, ngươi lại làm trâu làm ngựa để nuôi hắn, không cảm thấy mất mát sao?”

Hắn không đề cập tới, ta thiếu chút nữa đã quên rồi, tiểu hoàng đế bệ hạ Đại Trần tên là Tần Huy.

Ta “hì” một tiếng nở nụ cười, miễn cưỡng trở mình: “Làm khó hắn một tiểu hoàng đế cẩm y ngọc thực, ở bên cạnh ta đói bụng ba năm, ăn kham uống khổ, cuối cùng còn chưa có tìm được binh phù, ta cảm thấy người không may hẳn là hắn?”

Ngẫm lại, lại nói: “Năm đó khi ta cứu tên ngốc này, chưa từng muốn hắn hồi báo, hôm nay bất quá là biết rõ tên ngốc này hóa ra không ngốc, có nỗi khổ khác mà thôi, lại có gì để giận?”

Sắc mặt của hắn thoáng cái lại trở nên khó nhìn, hừ lạnh một tiếng, quay đầu đi.

Trước kia hắn không phải là người như thế.Chương 4: Cơm chém đầu kinh hồn

Từ sau sự kiện cướp tù, đại khái là người trọng yếu nhất đã bị cướp đi rồi, còn lại một tiểu lâu la nhỏ nhoi như ta, Yến Bình không dùng xe chở tù mà mua chiếc xe ngựa nhét ta vào, mình cũng vào ngồi, một đường vào kinh với ta.

Tuy nhiên, trên đường đi sắc mặt hắn không tốt, khó coi, có đôi khi ánh mắt chằm chằm nhìn ta không khỏi khiến người sởn tóc gáy, chỉ cảm thấy tính tình dịu dàng lúc trước của người này càng ngày càng trở nên tối tăm, nhưng nhìn đao chưa từng ra khỏi vỏ bên hông hắn, ta âm thầm đoán, nếu như hắn rút đao, ta có mấy phần thắng? Về sau phát hiện tình thế thật có lợi cho ta, liền thích thú yên tâm ăn uống.

Chỉ có một điều, muốn tắm rửa một lần, vô luận ta yêu cầu với hắn bao nhiêu lần, chết cũng muốn làm quỷ sạch sẽ, đều bị hắn cự tuyệt không lưu tình chút nào.

“Đường xuống hoàng tuyền tối như mực, bẩn hay sạch sẽ, có gì khác nhau?” Hắn giống như cười mà không phải cười nói.

Ta cảm thấy giọng điệu này của hắn không có ý tốt, sau đó nghĩ là hắn luôn luôn yêu sạch, lại bị ép cả ngày chui trong xe ngựa bị ta hun thối hoắc này, hết sức có lỗi: Ủy khuất Yến Tướng quân bị tại hạ hun thối, thật sự là tại hạ không đúng!”

Hắn lại vươn tay vỗ vỗ trên bả vai ta: “Giữa ta và ngươi, tình cảm thế nào, năm đó giả phượng đùa hoàng, còn từng có một đoạn tay áo chi phích, ta ghét bỏ ngươi lúc nào?”

Ta, từ trước đến nay, đối với người có trí không tốt luôn đứng xa mà ngưỡng vọng. Loại người này không có việc gì thì nói ít lời dỗ ngon dỗ ngọt, lúc có chuyện thì lật lọng, người bên ngoài vẫn nhớ rõ ước hẹn, hắn lại sớm quên sạch, vô cùng đáng ghét.

Trước mắt chính là điển hình.

Ta lắc đầu, bàn tay dính đầy mỡ sau khi gặm đùi gà sờ lên cái tay trên vai ta, cười hì hì nói: “Yến Tướng quân nói rất đúng!” Cảm giác da thịt ở dưới tay hơi lạnh lại chưa từng có nửa phần lùi bước, âm thầm suy đoán: chẳng lẽ vị này cũng là vì binh phù mà tới?

Nhưng món đồ chơi đó, ta có bao giờ thấy?

Cứ thế nửa tháng thấm thoát trôi qua, kinh thành đã hiện ra trước mắt.

Sau khi Đại Tề định quốc, cũng không dời đô, chỉ là Đại Trần vương cung trước kia thay đổi chủ nhân mới.

Ta vốn cho rằng, cựu thần tiền triều giống ta, nhiều nhất là bị một đạo thánh chỉ của hoàng đế bệ hạ, kéo ra pháp trường một đao chém xuống là xong, ai ngờ thái giám ở cửa cung mặt không biểu tình tuyên chỉ, hoàng đế bệ hạ muốn gặp mặt ta một lần.

Cũng đúng thôi. Ta cùng với Đại Tề hoàng đế bệ hạ hiện nay đã từng đối kiếm với nhau trên chiến trường, có lẽ hắn sợ Yến Bình bắt lung tung một người đến tranh công, vì thế, trách nhiệm của cấp trên, kiểm tra chiến tích của thuộc hạ chính là một loại thủ đoạn cần thiết.

Huống hồ về lý, ta đã táng thân trong trận lửa lớn ở Cẩm Tú các Trần vương cung ba năm trước.

Kỳ thật, Đại Tề hoàng đế Phượng Triêu Văn này quả thật có chút lạ lùng, tới ngự thư phòng, thái giám tuyên chỉ mặt không biểu tình cản lại Yến Bình: “Bệ hạ có khẩu dụ, Yến Tướng quân một đường mệt nhọc, kính xin hồi phủ nghỉ ngơi, ngày khác sẽ truyền triệu. Bệ hạ chỉ triệu kiến một mình An tiểu tướng quân!”

Ta đứng ngơ ngác tại cửa đại điện, trong nội tâm thật hận Yến Bình không cho ta tắm rửa.

Bất kể triều đại đổi thay, tấn kiến hoàng đế bệ hạ tự nhiên phải tắm rửa thay quần áo, cho dù ta là một kẻ tù phạm, nhưng toàn thân thối thành như vậy, ngộ nhỡ hoàng đế bệ hạ bị nhiễm mùi, sợ là sẽ máu tươi văng ba thước. Ta vốn muốn lấy hắn làm ván đỡ, đổ hết tội lên trên người hắn…

Nghĩ nghĩ, chỉ có thể nhắm mắt bước vào.

“Đại Trần Quảng Vũ Tướng quân tấn kiến Đại Tề hoàng đế bệ hạ!”

Lễ nghi tấn kiến thế này, hồi lâu không luyện, thật quên không ít. Quả nhiên khúm núm là phải trải qua năm tháng trường kỳ huấn luyện, xương bánh chè của ta bất quá ba năm chưa từng cúi xuống, hôm nay lại có chút cứng ngắc.

Ngẩng đầu nhìn, nam tử trước mắt ngũ quan thâm thúy, hoa lệ tuấn mỹ làm cho người không dám nhìn thẳng, một đôi mắt phượng lạnh lùng nghiêng qua: “An Dật ngươi thật to gan!”

“Đa tạ bệ hạ khích lệ! Bệ hạ anh minh thần võ!”

Thời thế tạo anh hùng, thời thế cũng tạo cẩu hùng, thi thoảng làm cẩu hùng cũng chẳng mất mặt, cha ta dạy ta như vậy!

Khóe miệng của hắn kéo ra, đột nhiên vỗ bàn, nghiến răng nghiến lợi: “Ngươi vẫn còn sống sao?!”

Ta “ôi” một tiếng, đặt mông ngồi ra sau, té ngã trên nệm dày trong cung, “Xin lỗi bệ hạ, An Dật xác thực còn sống!” Dứt khoát không diễn nữa, nhếch miệng cười nịnh nọt: “Bệ hạ ngài anh minh thần võ!” Đem giầy cỏ rách lộ cả đầu ngón chân giấu vào trong áo choàng đầy miếng vá.

Kỳ thật cái này cũng không thể oán ta, muốn oán chỉ có thể oán cha ta.

Hắn mời người dạy ta học chữ, đọc sách, múa thương, quan sát nét mặt a dua nịnh hót, nhưng chưa từng dạy ta trung tín lễ nghĩa lẫn nữ công, khiến ta vô tích sự mang theo Tiểu Hoàng, làm ruộng nấu cơm may quần áo giặt đồ, hôm nay chúng ta có thể còn sống mà không chết đói chết rét, đã xem như ông trời phá lệ ưu ái rồi!

Nhưng cho dù ta nịnh hót hồi lâu, cái vị ngồi ở chỗ cao cao kia vẫn không lĩnh tình.

Vài năm không gặp, người này lại càng đáng sợ hơn, cả mặt căng thẳng, cứ như ta là chủ nợ lớn nhất của hắn, ánh mắt như dao găm, tùy thời có thể ném tới chém ta.

Ta run rẩy.

Con người luôn thay đổi, còn trẻ rất anh dũng, càng già càng sợ khổ sợ mệt sợ đau, chẳng lẽ ta già rồi?

Trên đường đi tuy ta chắc mẩm hẳn phải chết, nhưng nhìn thấy gương mặt này của Phượng Triêu Văn, ta lại thực hận không thể chết trên đường!

Sống không bằng chết so với chết thống khoái càng thêm thê thảm hơn rất nhiều!

Ta nằm ẹp trên mặt đất không chịu dậy, thấy sắc mặt hắn càng hỏng rồi, cau mày, hiển nhiên đang cố gắng kiềm chế tức giận: “An Dật, ngươi có thể đứng lên nói không?”

Ta lắc đầu, thành thật đáp lại: “Bệ hạ uy nghiêm, tiểu thần sợ tới mức chân nhũn ra rồi, dậy không nổi.” Cha ta nói, nịnh nọt chẳng bao giờ sai, nhưng thời vận của ông không tốt, chuyện lớn chưa thành đã chết.

Bất quá thời vận của ta càng không hơn cha ta, nước mất nhà tan rồi, mang theo tiểu hoàng đế chạy, lẩn trốn ba năm ở bên ngoài, ăn kham uống khổ, vẫn bị bắt trở về, người không có đồng nào, nghèo kiết xác.

Hắn rốt cục không thể nhịn được nữa, gân xanh đều nổi hẳn lên trên mặt: “An Dật, ngươi thật cho là ta không có biện pháp trị ngươi?”

Ta chẳng hề để ý buông tay: “Hôm nay tứ hải thái bình, vạn dặm sông núi đều trong bàn tay bệ hạ, An Dật giống như miếng thịt trên thớt, cho dù bệ hạ bỏ An Dật vào nồi hấp, ai dám nói nửa chữ không?”

Bình mẻ lại sứt, đại khái nói chính là ta.

Ngẫm lại Đại Trần đã diệt vong, ta vốn nên sinh lòng bi thương, nhưng hôm nay ta chẳng những không buồn, mà lại rất là vui sướng trong nội tâm: triều đại khốn kiếp, rốt cục cũng tàn! Ta rốt cục không cần giấu đầu lộ đuôi nữa.

Khi Đại Trần còn, thiên hạ chư hầu cát cứ, mỗi ngày Tiểu Hoàng trong cung ngủ ngon, nước miếng chảy dài, cha ta và cha Yến Bình tranh ngươi chết ta sống, ai cũng muốn làm đại thần phụ chính[11], dùng các kiểu năng lực. Cha Yến Bình coi như có bản lĩnh, ít nhất sinh con trai, có người kế tục. Cha ta, một người không có con trai cũng tới tham gia náo nhiệt, nuốt không trôi cơn tức này, lại đem một con nhóc như ta nuôi thành nam tử… Nữ giả nam trang kỳ thật không dễ dàng!

Khi đó ta sống thực sự rất vất vả… Mỗi ngày cùng Tiểu Hoàng, nhìn thấy Yến Bình tuấn tú oai phong, lại phải gánh thanh danh đồng tính, thật sự quá bi thương.

Hôm nay ta không cần giấu đầu hở đuôi nữa, mỗi ngày làm ruộng ở nông thôn, y phục trên người thêm một tầng lại một tầng miếng vá, nhìn như tên ăn mày, chẳng qua cảm thấy cuộc sống này trôi qua thật là thỏa mãn…

Hắn mỉm cười, đại khái là bình thường không hay cười, ta cảm thấy nếu năm đó khi Đại Tề và Đại Trần chiến tranh như lửa, hắn đứng hai quân ở trước trận cười như vậy, Đại Trần bảo đảm không chống cự, mười vạn anh hùng đều giải giáp!

—— sát ý trong nụ cười này cũng quá thâm?

Hắn nói: “An Dật, ngươi đã biết mình là miếng thịt trên thớt, tốt nhất thành thật một chút!”

Ta thành thật không có nghĩa là ta ngốc!

Hoàng đế bệ hạ Đại Tề quốc nói đến đây, đi xuống chỗ ngồi, mạnh mẽ ôm chặt ta nửa tháng chưa tắm rửa vào trong ngực, dùng khí lực có thể ghìm chết ôm lấy ta.

Trong nội tâm của ta run rẩy, động lại không dám động, chỉ cảm thấy cái ôm này ép chặt vô cùng, giãy lại giãy, bàn tay hắn giữ chặt đầu của ta, lại ôm cả thân thể của ta vào trong ngực…

Ta bị dọa cứng lại rồi.

Khẩu vị của hoàng đế bệ hạ Đại Tề quốc này quá mức đặc biệt, ta nghĩ đến trận chiến tranh năm đó, chính mình bị hắn bắt làm tù binh, cũng là một thân bụi đất một thân mồ hôi thối, bị hắn ôm chặt trong ngực, về sau…

Chuyện sau đó, không đề cập tới cũng được.

Chẳng lẽ hôm nay tất cả nương nương phi tần hậu cung Đại Tề đều phải chật vật vô cùng, bẩn không chịu nổi mới có thể được hoàng đế bệ hạ sủng hạnh?

Ta kỳ thật vẫn không có can đảm hỏi vấn đề này.

Thật lâu, mặt hắn vô cảm đẩy ta ra, hô một tiếng: “Người tới, mang nàng xuống dưới tắm sạch sẽ.” Quay đầu ném hai chữ cho ta: “Thực thối!” Lại ngồi trở lại chỗ.

Ta…

Chẳng lẽ là ta bảo ngươi ôm ta sao?

Bất quá người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu, hai cung nhân từ cửa đi vào, ta ngẩng đầu lên nịnh nọt cười với Đại Tề hoàng đế bệ hạ, chỉ kém chảy nước miếng: “Bệ hạ ngài thật thơm!”

Hai cung nhân ngơ ngác nhìn ta, bộ mặt khiếp sợ cứng đờ.

Hắn đang cầm ly trà, phù một tiếng liền phun tới, may mà ta ở cách xa, chỉ phun lên bàn, bản tấu trên mặt bị hại, có lẽ ngày mai trọng thần dưới tay hắn nhận lại bản tấu mà mơ hồ không nhìn ra nguyên dạng, lại phải kinh sợ vài đêm ngủ không được a?

—— gần đây tâm sát phạt của người này nặng hơn.

Ta bị cung nhân dẫn tới phòng tắm, tắm sạch sẽ trong hồ cẩm thạch nóng bốc hơi, lại mặc vào một bộ trang phục nữ màu lam nhạt, đưa đến Trọng Hoa điện. Kỳ thật đường từ phòng tắm đến Trọng Hoa điện, ta rõ ràng quen thuộc.

Ba năm trước đây, mỗi ngày Tiểu Hoàng đều tắm rửa trong này.

Ta… Ở ngoài cửa gác.

Bạn đang đọc Dám Kháng Chỉ? Chém của Lam Ngả Thảo
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 16

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự