Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 17 Chương 24

Bạn đang đọc Dám Kháng Chỉ? Chém của Lam Ngả Thảo

Phiên bản Dịch · 2350 chữ · khoảng 8 phút đọc

Dám Kháng Chỉ? Chém - Chương 24

Chương 24: Nguyên tắc ở chung với cấp trên và đồng sự

Trời cao chứng giám! Lúc ấy ta cho rằng, Phượng Triêu Văn chính là cấp trên trực tiếp của ta.

Tỷ như pha trà, rót nước, đấm lưng cho cấp trên, kỳ thật đều là việc nên làm?

Nhưng, ngủ chung ở trên giường lớn với cấp trên… Cái này vô luận như thế nào cũng có điểm không thể tưởng tượng nổi!

Buổi tối vừa mới tỉnh, nhìn thấy hắn ngồi ở trước bàn xem chiến báo đến nửa đêm, ta trên giường ngủ mờ mịt, trong mộng một mảnh hoang vu, trong đầu vô cùng đau đớn, chân thật đến khó chịu được, ta ở trong mộng toàn âm thanh kêu thảm thiết, giống như không chỗ có thể trốn, lúc chung quanh bàng hoàng, bị người dùng sức lay tỉnh: “An Dật… An Dật… Tỉnh… Đầu lại đau sao?”

Ta chớp chớp mắt, cả người không còn chút sức lực nào, toàn thân nhớp nháp giống mới bị nhúng nước. Mắt phượng mang theo tơ máu của Phượng Triêu Văn đang ở trước mắt, bàn tay nhẹ nhàng vỗ vỗ ở phía sau lưng ta.

Ừ, cấp trên này thực xứng chức, chẳng những quan tâm áo cơm của thuộc hạ, cả tâm lý khỏe mạnh cũng quan tâm!

Ta mờ mịt ngẫm nghĩ, không nhớ nổi cảnh mộng ngắt quãng vụn vặt, chỉ là trí nhớ khắc sâu cảm giác đau đến tận xương, sờ lên đầu của mình, chỉ cảm thấy mê muội một hồi, nhắm mắt lại lau mồ hôi trên trán: “Ta mộng thấy đầu của mình đau quá… Đau quá, đau quá…”

Hắn lên giường nằm ở bên cạnh ta, cánh tay dài duỗi ra liền đem ta ôm vào trong ngực, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve đầu ta. Ta cảm thấy được tư thế này đã lạ lẫm lại thoải mái, ngực của hắn cực kỳ ấm áp, khiến người lưu luyến, ta nhích lại gần trong lòng ngực của hắn, lẩm bẩm một câu: “Không trách mọi người trung thành và tận tâm với điện hạ, nguyên lai sinh bệnh còn có thể cùng giường chẩn trị với điện hạ!”

Ta nghe đến trong giọng nói của hắn mang theo nụ cười thản nhiên, nửa thật nửa giả: “An tiểu lang, cùng giường với Bổn cung, ngươi có thấy vinh hạnh hay không?”

“Nếu không phải sợ làm trễ nải việc hôn nhân của điện hạ, thuộc hạ hận không thể mỗi ngày sinh bệnh, hàng đêm cùng giường với điện hạ!” Trời xét, lúc ấy ta thật sự đã thành thói quen làm nam nhân.

Phượng Triêu Văn ở bên cạnh tai ta kéo dài ngữ điệu nhẹ nói: “An tiểu lang, ngươi cần phải nhớ rõ lời của mình đã nói!”

—— qua hai ngày ta liền đổi ý.

Hắn quyết đấu với Đại Trần, đoạt được Tuy thành, nghe nói phía Đại Trần quốc có mấy người ăn hại, có lẽ là nguyên soái bọn họ tuổi già không đức, lại có tướng sĩ lâm trận lùi bước, vị Yến Nguyên soái này mang theo nhi tử triển khai người ngựa đánh một trận với bọn người Vũ Khác Phượng Triêu Văn, cũng ôm hận bại trận.

Điền Bỉnh Thanh chỉ vào cha con Yến gia thở dài: “Trung thần lương tướng của Đại Trần quốc cũng không nhiều rồi!”

Ta nhìn thiếu niên bên cạnh lão soái phía đối diện chỉ cảm thấy cực kỳ quen mặt, suy nghĩ lại, vẫn nghĩ không ra, chỉ nhịn không được tán thưởng: “Thiếu niên này diện mạo cực kỳ tuấn tú!”

Điền Bỉnh Thanh giống như đã bị kinh hãi nhìn tới: “Ngươi nhớ lại?”

Ta thản nhiên nhìn qua: “Nhớ tới cái gì đây? Chẳng lẽ hắn là kẻ thù giết cha của ta?”

Điền Bỉnh Thanh: “…”

Bộ dáng cứng họng kia, chẳng lẽ bị ta bất hạnh nói trúng?

Đợi cho Phượng Triêu Văn trở về doanh, hắn quay đầu liền nói cho Phượng Triêu Văn.

Phượng Triêu Văn bảo một đống đại phu đến nhìn, nghe, hỏi, sờ ta, cuối cùng đều lộ vẻ mặt khó khăn, “Trong đầu An Tướng quân có máu bầm, nếu muốn nhớ lại tất cả, sợ là phải đợi máu bầm tan hết.”

Tất cả mọi người đi ra ngoài rồi, ta hưng phấn lôi kéo Phượng Triêu Văn: “Điện hạ, nói như vậy ta còn là tướng quân? Không biết từng lập công lao gì?” Bằng không sao có thể làm cho thái tử một quốc gia dốc lòng che chở?

Khi đó ta còn không ngờ tới, ngoài đại thần đem tính mạng lập công lao mới có ưu đãi, còn có tù binh thân phận không thấp!

Phượng Triêu Văn nửa cười nửa không, đánh giá trên dưới ta một phen: “Dựa vào bộ dáng ngu ngốc này của ngươi, làm sao có thể lập nhiều công lao?”

Ta ra sức trừng hắn, hắn vươn tay sờ lên khuôn mặt của ta, không có ý tốt nở nụ cười: “Ngươi thật muốn biết thân phận của mình?”

Ta gật gật đầu, bức thiết nhìn chằm chằm hắn.

Hắn khó xử nhìn ta, giống như là việc khó mở miệng: “Kỳ thật ngươi chỉ là thứ nữ của một vị quan lục phẩm ở Đại Tề, chỉ vì từ nhỏ lưu luyến si mê ta thành cuồng, thề muốn giúp ta ở sa trường, lúc này mới một đường cùng theo… Ta thấy ngươi cuồng dại, tuy cảm thấy ngươi có chút ngốc đần, cũng đành phải cố mà nhận…”

Ta lộ vẻ bị sợ ngây người, thật dài bước lui về sau, lúc này mới nhìn thấy thân thể Điền Bỉnh Thanh bên cạnh run run như lá cây trong gió, nhìn đáng thương, chẳng lẽ từng bị cử chỉ kinh hãi trước kia của ta hù dọa?

Ta cảm thấy được, người cha làm quan lục phẩm của ta và người mẹ chưa từng gặp mặt kia có lẽ thật sự rất không đáng tin… Sao có thể sinh ra nữ nhân quái dị như ta?

Loại hành động ngu dại kinh thế hãi tục này quá dọa người rồi!

Loại sự tình lưu luyến si mê nam tử này, chỉ cần để ở trong lòng yên lặng ngẫm lại thì tốt rồi nha, ra mặt thực hiện thật sự là chuyện rất khó khăn!

Ta vô cùng xấu hổ vì chức vị “An Tướng quân” này của mình, nguyên lai tưởng rằng liều chết quyết chiến mà có, sao biết lại từ tình mà đến?

Phượng Triêu Văn yên lặng nhìn ta, mắt phượng ẩn tình, thật giống bị thâm tình của ta cảm động, tiến lên một bước duỗi cánh tay đem ta ôm vào trong ngực. Ta thật sự hoài nghi, có phải mình thật có năng lực đả động người có tâm địa sắt đá như vậy. Nghiêng đầu tưởng tượng, thanh minh cho bản thân: “Kỳ thật điều này cũng không thể trách ta! Thái tử điện hạ ngày thường dễ nhìn như vậy, nếu như không nói lời nào không khi dễ người, rất dễ dàng khiến nữ tử không biết rõ tình hình lưu luyến si mê thành cuồng! Cái gọi là yêu nhau dễ dàng ở chung khó, ở chung với điện hạ mấy ngày nay, ta cảm thấy ta nên chuyển ra khỏi lều lớn của điện hạ, thay một chỗ ngủ!”

Tình cảm thầm mến một người rất dễ dàng tiêu tan.

Thân ta hiện tại như đống gạch nói vụn cháy đen tan vỡ, bàng hoàng chung quanh, quyết định… Không nên thầm mến!

Sắc mặt hắn khó chịu nhìn ta, giống như muốn triệt chức quan của ta, ta co co cổ lại, mặc dù đối với lý do mà có chức vị này cũng không hài lòng lắm, nhưng đối với bổng lộc mà nó mang lại lại đặc biệt không nỡ, ngẫm lại chính mình sau này còn phải dựa vào hắn mà có vinh hoa phú quý, đắc tội cấp trên chính là gây khó dễ với đầu và túi tiền bên hông mình, căn cứ nguyên tắc bảo vệ đầu và túi tiền của mình, vẫn nịnh nọt hướng hắn cười cười.

“Ta đây chỉ sợ quấy rầy điện hạ nghỉ ngơi, ảnh hưởng tới quyết sách của điện hạ sẽ không tốt!”

Hắn liếc xéo ta: “Ngươi cảm giác mình đẹp đến đủ để nhiễu loạn tâm thần bản cung, ảnh hưởng tới quyết sách của bản cung sao?”

Ta sờ sờ mặt của mình, đối với tướng mạo của mình không hề tin tưởng, vì tự đánh giá cao bản thân mà xấu hổ cúi đầu.

Phượng Triêu Văn sờ lên đầu của ta như sờ đầu ngựa chiến của mình: “Bản cung nhớ rõ hai ngày trước An tiểu lang đều tình nguyện hàng đêm cùng giường với bản cung, sao mới qua hai ngày liền thay đổi chủ ý?”

… Có một cấp trên trí nhớ quá tốt, kỳ thật cũng không phải chuyện tốt gì!

Từ sau khi trú đóng ở trong lều soái của Phượng Triêu Văn, ta gặp qua đủ loại ánh mắt.

Trong đó đặc biệt là Vũ Khác tướng quân, tối nhất.

Ánh mắt hắn nhìn ta mỗi lần luôn hận không thể cho ta một búa. Ta nghe nói hắn dùng một đôi chuỳ tám cạnh, dũng mãnh hơn người, có phần được thái tử điện hạ tin tưởng.

Kỳ thật ta rất rõ ràng suy nghĩ của hắn.

Giữa phái thần tượng và phái thực lực luôn tranh đấu gay gắt, không phục lẫn nhau.

Hắn hận ta dùng khuôn mặt dáng người và ánh mắt si mộ đả động thái tử điện hạ, hơn nữa tiến dần từng bước ở tại trong lều soái của thái tử điện hạ, bản thân hắn vào sinh ra tử, công sức so với ta càng lớn, thế mà đến nay vẫn phải ở trong lều nhỏ, nên mỗi lần nhìn ta, ánh mắt hắn đều phá lệ vặn vẹo…

Lúc ấy ta nghĩ như vậy.

Chính là hôm nay hồi tưởng lại, ta lại thêm vài phần đồng tình Vũ Khác tướng quân.

Ta nghĩ hắn là thật sự muốn một búa đập chết ta. Có thể đem một trận phục kích hỏa công gần có được thành công đổi thành chiến đấu trong thung lũng nhỏ… Đại Tề tự nhiên cũng là tổn binh hao tướng… Hắn hận ta cũng là chuyện đúng!

Chỉ là Phượng Triêu Văn một mực không có cho hắn cơ hội, ta cũng đề phòng rất cẩn thận, đối loại ánh mắt căm thù này luôn duy trì cảnh giác cao độ, có thể hành tẩu bốn phía, cơ hồ đổi thành cái đuôi của Phượng Triêu Văn, cả ngày đi theo hắn đi ra đi vào.

Phượng Triêu Văn rõ ràng là cực kỳ hài lòng với sự thức thời của ta, nhiều lần nghị sự với Vũ Khác, trước mặt của hắn liền vuốt đầu ta.

Biểu lộ bi phẫn của Vũ Khác rơi vào trong mắt ta, giống như vợ cả bị tranh chồng.

Ta thấy ta rất thích biểu hiện của Vũ Khác tướng quân, bởi vì… Vặn vẹo đến tình trạng làm cho người thấy muốn cười.

Có đôi khi ta cũng sẽ ở lúc hắn cùng với Phượng Triêu Văn đang quân thần hòa hợp, nghị sự cực kỳ hăng say bưng chén trà từ phía sau đi đến lều trước, ân cần đưa đến trước mặt Phượng Triêu Văn: “Điện hạ, trong trà này bỏ thêm táo mật hoa trà, ngài nghị sự cuống họng khẳng định khô, uống chén trà thanh nhuận cổ họng a!”

Vũ Khác tướng quân trưng ra bộ mặt quan tài của hắn, ta nhìn thấy hắn vô cùng hâm mộ chằm chằm vào ly trà bỏ thêm táo mật hoa trà của Phượng Triêu Văn nuốt từng ngụm nước, lại dùng ánh mắt mãnh liệt khiển trách ta.

Nhưng ánh mắt kiểu này…, bình thường đã không gây thương tổn gân lại không đứt xương, không quan hệ đến đau khổ, ta luôn luôn bỏ qua.

Ta đi đằng sau múc một bầu nước lạnh đưa tới, Vũ Khác không cam lòng trừng ta…

Bởi vậy tổng kết như sau: cấp trên là phải nịnh bợ, có thể nịnh bợ thì nịnh bợ, không thể nịnh bợ thì tạo trường hợp mà nịnh bợ. Về phần đồng sự, hợp tác thì tốt, nếu không hợp, có cơ hội thích hợp khi dễ để điều tiết tâm tình cũng không tồi… Dù sao Vũ Khác lại không liên can đến túi tiền của ta.

Mùa thu này ta ở trong doanh trôi qua cực kỳ thoải mái, Điền Bỉnh Thanh khéo hiểu lòng người, áo cơm đều có người thu xếp, thái tử điện hạ ưa thuận theo, chỉ cần biểu hiện ra đủ thành ý và cung kính, hắn kỳ thật cũng coi như dễ ở chung. Lại có Vũ Khác đại tướng quân cho cuộc sống ta tăng thêm niềm vui thú, ngoại trừ nửa đêm thường thường bị cơn ác mộng quấn quanh, trong lúc ngủ mơ cũng sẽ bị Phượng Triêu Văn lay tỉnh, không thể một giấc chiêm bao đến hừng đông, thời gi­an có thể nói dễ chịu.

Đợi cho Phượng Triêu Văn lấy được 5 châu 30 huyện của Đại Trần quốc, thẳng bức đến quốc đô Đại Trần, mùa đông đã lặng yên tiến đến, ta vuốt thịt bất tri bất giác nhiều hơn trên má mình, cực kỳ chờ mong Phượng Triêu Văn dẫn ta trở lại mừng năm mới.

Nghe nói năm mới ở quốc đô Đại Tề rất là náo nhiệt.

Ký ức ta trống rỗng, coi đầu năm này là lần đầu tiên qua, cho nên cực kỳ chờ mong.

Bạn đang đọc Dám Kháng Chỉ? Chém của Lam Ngả Thảo
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 17

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự