Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 84 Ai trốn kỹ hơn ?

Bạn đang đọc Đại Ma Vương của Nghịch Thương Thiên

Phiên bản Dịch · 3212 chữ · khoảng 11 phút đọc

- Ngươi, ngươi làm gì vậy? - Khảm Đế Ti kinh hãi thất sắc, đột nhiên đứng thẳng lên. Phỉ Bích đang muốn thay áo quần đi nghỉ, vừa thấy Hàn Thạc vọt tới, cũng bị dọa giật nảy mình, nhanh chóng kéo vạt áo lại, vẻ mặt kinh hoàng nhìn Hàn Thạc

Người của Cách La Phật và Tàn Ảnh đến rồi, đừng nhiều lời, nhanh nghĩ cách ứng phó đi! - Hàn Thạc nghiêm mặt, khẽ quát hai cô gái đang bối rối

Những lời này vừa ra khỏi miệng, Khảm Đế Ti còn có chút hoài nghi, đang muốn phản đối. Nhưng vẻ mặt của Phỉ Bích thì lập tức ngưng trọng, quát:

- Khảm Đế Ti! Nghe hắn đi, Bố Lai Ân không nói sai đâu!

Khảm Đế Ti không tin Hàn Thạc, nhưng hoàn toàn tin tưởng Phỉ Bích, nghe Phỉ Bích nói như vậy, lập tức rút thanh kiếm bản to phía sau ra, nhìn Phỉ Bích gật đầu, rồi liền biến thành một bóng lửa, chớp mắt đã xông ra khỏi phòng. Bên ngoài phòng lập tức truyền đến tiếng Khảm Đế Ti thấp giọng cảnh báo.

Phỉ Bích cũng không phí lời, tiện tay lấy trên móc một chiếc áo dài phủ lên người, không gian giới chỉ bỗng nhiên sáng ngời, trong tay Phỉ Bích đã có thêm thanh trường kiếm hàn quang sáng loáng.

Nhìn Phỉ Bích gật đầu, Hàn Thạc nhanh chóng ra ngoài, đã thấy Khảm Đế Ti đứng ở đó, đang thấp giọng chỉ huy mọi việc

Hàn Thạc dựa vào thị giác của Nguyên Ma, nhắm mắt lại rồi đột nhiên nói:

- Một trăm thước phía bên trái có ba người đang tiếp cận, hai chiến sĩ và một pháp sư. Tên pháp sư là Phong hệ cao cấp ma pháp sư Ai Lợi Tư. Đối diện phía trước có một tên ma đạo sư mang theo bốn gã chiến sĩ, một gã cung tiễn thủ, khoảng cách đến những người này là một trăm ba mươi thước. Đang lướt nhẹ trên nóc nhà hẳn là người của Tàn Ảnh. Bên phải năm mươi thước, trong một ngõ nhỏ, đang có mấy người ẩn núp, tựa hồ đang bố trí bẫy rập…

Như đang lạc vào cảnh giới kỳ lạ, Hàn Thạc nhắm mắt lại, không ngừng miêu tả lại phương vị của những người đang tiếp cận. Khảm Đế Ti vốn đánh chết cũng không tin hắn có thể phát hiện rõ ràng động tĩnh của từng người từ khoảng cách xa như vậy. Nhưng Phỉ Bích vừa đi đến nơi, lập tức hoàn toàn dựa theo miêu tả của Hàn Thạc, yêu cầu Khảm Đế Ti an bài nhân thủ phòng ngự.

- Phỉ Bích tiểu thư, lúc này đây ta hy vọng cô chuẩn bị thật tốt việc triệt thoái. Dựa vào phỏng đoán của ta, ta nghĩ cho dù có thêm kiếm sư thực lực của cô, chúng ta cũng không chắc là đối thủ của bọn họ. Nếu tình thế không ổn hy vọng cô không nên lo lắng cho những người ở lại mà hãy thoát đi. Nhưng vô luận có bao nhiêu nguy cơ, ngàn vạn lần không được lùi về bên phải, đó là tử lộ! - Hàn Thạc đột nhiên nhìn chằm chằm Phỉ Bích trịnh trọng nói.

- Đa tạ ngươi, Bố Lai Ân, ta biết nên làm thế nào. Bản thân ngươi cũng nên cẩn thận một chút! - Phỉ Bích đối với Hàn Thạc vô cùng tín nhiệm, thấy Hàn Thạc trịnh trọng cảnh cáo mình như vậy, lập tức hiểu được lúc này chắc chắn cực kỳ nguy hiểm, nghiêm nghị gật đầu tỏ vẻ đã hiểu

Hít sâu một hơi, Hàn Thạc lấy ra Lục Ma Phong cầm ở lòng bàn tay, đem chủy thủ cất giấu trên người cùng cương châm trên đùi kiểm tra lại. Sau đó tay trái cầm cung nỏ, Hàn Thạc tung người nhảy lên một tán đại thụ, cái bóng của căn nhà vừa vặn che kín hoàn toàn cơ thể của hắn. Hàn Thạc vẻ mặt tĩnh táo nhìn chằm chằm bên trái, vẫn không có động tĩnh gì.

- Quả nhiên đã đến, mọi người cẩn thận một chút, tản ra! - Phỉ Bích thân là kiếm sư, cuối cùng cũng nghe được tiếng bước chân. Trong lòng thầm cảm thấy may mắn vì đã tín nhiệm Hàn Thạc, liếc về Khảm Đế Ti đang ở bên cạnh, nháy mắt.

Sau đó, Khảm Đế Ti mới giật mình hãi nhìn Hàn Thạc đang giấu mình trong bóng đêm, nàng làm sao cũng không nghĩ được Hàn Thạc lại thần kỳ như vậy. Từ khoảng cách trăm thước trong bóng tối, chẳng những có thể phát giác có người đến, mà giống như giữa bầu trời có gắn đôi mắt của hắn, miêu tả rõ ràng, chi tiết từng động tĩnh của kẻ địch.

Khảm Đế Ti dẫu sao cũng là một lính đánh thuê thân trải trăm trận, sau một thoáng kinh hãi, liếc nhìn Phỉ Bích, sau đó hai người cùng nhảy lên, phân biệt ẩn thân ở hai bên Hàn Thạc, giấu mình trong tán cây.

- Bố...... Bố Lai Ân, ngươi có thể miêu tả động tĩnh của địch nhân kỹ hơn một chút, từ từ nói cho ta biết, để ta truyền lại cho người phía dưới để tâm đối phó. - Khoảng cách giữa Khảm Đế Ti và Hàn Thạc chỉ hơn một thước, khe khẽ nói.

Vẫn giữ tư thế bất động, ngay cả vẻ mặt cũng không có chút biến hóa nào, Hàn Thạc hạ giọng, đem tung tích địch nhân kể lại cặn kẽ rõ ràng. Khảm Đế Ti trong tay cầm một thứ ma pháp đạo cụ, thông qua ma pháp đạo cụ đó để thông tin cho đám lính đánh thuê mai phục trong khuôn viên, chỉ thị từng câu từng câu rõ ràng

Ba người phía Cách La Phật do Ai Lợi Tư dẫn đầu tiến đến đầu tiên. Bọn chúng dừng lại ở mép một cái nóc nhà. Bọn người Hàn Thạc vẫn án binh bất động. Đến khi gã ma đạo sư đang lượn lờ giữa không trung kia mang theo vài tên cao thủ Tàn Ảnh xuất hiện ở trước cửa, mới là thời khắc nín thở chuẩn bị động thủ.

Không ai thấy động tác gã ma đạo sư kia như thế nào, chỉ thấy thân thể hắn hoàn toàn bao phủ trong tấm áo bào đen, sử dụng một loại thanh âm không thể nghe thấy, niệm động vài câu chú ngữ. Chung quanh chỗ ở của Phỉ Bích đột nhiên truyền đến một làn sóng ma pháp mãnh liệt, sau đó giống như một trận động đất lớn, tất cả các phòng đều bắt đầu chấn động kịch liệt.

Cùng lúc đó, bốn gã chiến sĩ phía sau hắn nhanh chóng tản ra, một gã cung thủ lùi về nóc phòng bên cạnh, từ trên cao nhìn xuống, dò xét hết thảy chung quanh. Ai Lợi Tư nhìn mặt đất giống như cự thú thức tỉnh, mãnh liệt rung động, hướng về hai gã chiến sĩ phía trước, gật gật đầu. Hai người này thân thể nhảy lên, rồi thuận đà rơi xuống mặt sân.

“Vèo vèo vèo vèo vèo”

Năm mũi tên trong bóng đêm đột nhiên xuất hiện, như năm con độc xà hung bạo ẩn mình trong hồ sâu, hướng về hai thân thể đang đáp xuống. Hai người này vẫn che giấu tung tích, sao có thể ngờ tới lúc này vừa mới đáp xuống, đã bị tập kích mãnh liệt như thế, trong lòng cả kinh, tay chân luống cuống, giơ kiếm chống đỡ. Ba mũi tên bị chém đứt, một mũi tên bị hai tên né qua, chỉ có mũi tên do Phỉ Bích bắn, là cắm vào chân một gã chiến sĩ. Vừa lúc hai người này rơi xuống mặt sân, đã chạm vào kết giới được mấy người bố trí từ trước, ba đạo lôi điện đột nhiên xuất hiện giữa bầu trời, dưới ánh lôi điện chiếu sáng, Hàn Thạc nhìn thấy rõ từng sợi, từng sợi tơ sắt nhỏ như sợi tóc.Những sợi tơ sắt nhỏ này đan vào nhau, gây vướng víu. Hai người vừa đáp xuống, chân liền bị những sợi tơ này cuốn lấy.

Quang điện nương theo tơ sắt, thoáng chốc đã lan tràn khắp nơi, cả khu vực theo đó hình thành một mảng lưới cường điện phát ra ánh sáng màu bạc lăng lệ. Một tên trúng điện, cả người liền co quắp, trong miệng phát ra tiếng kêu gào thê lương. Một tên chưa bị thương, bị điện kích một chút liền phản ứng rất nhanh nhẹn, giơ kiếm chặt đứt sợi tơ nhảy ra ngoài. Còn tên chiến sĩ bị trúng một tên lúc trước, trong miệng sùi bọt mép, chậm rãi lảo đảo ngã xuống lưới điện.

- Không xong, có mai phục! - Ai Lợi Tư vừa mới định nhảy xuống, thấy hai chiến sĩ trúng chiêu, đột nhiên hô to một tiếng. Quay mặt về phía đám Tàn Ảnh đang tiến công cảnh báo.

“Ba ba” hai tiếng. Đám thích khách lập tức chia ra tứ phân ngũ liệt. Bốn gã chiến sĩ mặc áo đen cầm kiếm vọt đến, phân thành hai phương hướng ở trong viện tuần tra, tên ma đạo sư kia dập dềnh bay vào trong sân, tay trái cầm ma pháp trượng đã bị tay áo màu đen bao phủ. Theo sự vũ động của hắn, những căn phòng chung quanh, cái này nối tiếp cái kia, theo cơn động đất cuồng mãnh, liên tiếp sụp đổ.

Đám lính đánh thuê của Chiến Hoả dong binh đoàn vốn ẩn nấp ở trong phòng, có hai người trực tiếp bị tường phòng đổ sụp xuống đè chết. Còn ba người khác cũng không thể không chạy ra ngoài, toàn bộ cầm vũ khí đứng dàn hàng ở giữa sân. Hàn Thạc chăm chú nhìn xuống, phát hiện ra bọn họ gồm một gã cao cấp kiếm sĩ, một gã trung cấp pháp sư thuộc lôi điện hệ và một gã cung thủ thủ.

Ma đạo sư vung lên ma pháp trượng trong tay, ma pháp ba động khổng lồ lại xuất hiện. Ba con thổ long như mũi chông đột nhiên phá đất chui ra, hướng về ba gã Chiến Hoả dong binh đoàn vừa xuất hiện mà phóng tới. Cao cấp kiếm sĩ cùng trung cấp pháp sư kịp thời tránh né, đối mặt với nguy cơ trước mắt phản ứng rất nhanh nhẹn, lao sang một bên mà thoát thân, còn gã cung thủ đang giơ cung tập trung tinh thần nhắm thẳng vào gã ma đạo sư, còn chưa kịp phóng xuất , đã bị thổ long từ dưới chân chui lên bổ thẳng vào ngực. Lực đạo cực lớn khiến cho hắn bị mất mạng đương trường.

Hàn Thạc tĩnh táo khống chế hơi thở, rõ ràng cảm ứng được Phỉ Bích cùng Khảm Đế Ti ở bên cạnh, hít thở đều đã có phần nặng nề hơn, xem ra bởi vì người kia vừa bị mất mạng, nên hai người đã không còn bảo trì được sự tỉnh táo

Sau đó Phỉ Bích cùng Khảm Đế Ti, nỏ tiễn trong tay đồng thời bắn về phía gã thổ hệ ma đạo sư vừa phóng ra thổ long kia. Nỏ tiễn của hai người thế tới hung hãn, đáng tiếc sau cái vung tay của ma đạo sư, mặt đất đột nhiên mọc lên một bức tường. Nỏ tiễn của hai người găm vào trên bức tường, cũng không tạo ra bất cứ thương tổn gì cho tên hung thủ này.

- Ở bên trong tán đại thụ! - Ai Lợi Tư không còn che giấu thanh âm, liền trực tiếp lên tiếng. Cùng thanh âm của hắn đồng thời vang lên là tiếng rít gào của phong nhận tập kích tới.

Phỉ Bích cùng Khảm Đế Ti hai người, vừa nghe được âm thanh tập kích của phong nhận, lập tức từ bên người Hàn Thạc nhảy ra. Phỉ Bích trong tay cầm trường kiếm, phóng ra quang mang rực rỡ, lấy tốc độ nhanh nhất nhằm về phía gã ma đạo sư kia. Khảm Đế Ti trong tay cầm thanh kiếm bản to phóng ra hoả quang ngập trời, khiến cho Khảm Đế Ti ở giữa màn đêm như biến thành một ngọn lửa ma quái, trực tiếp lao về phía Ai Lợi Tư.

Hàn Thạc cầm trong tay nỏ tiễn, yên lặng mai phục trong tán đại thụ, vẫn không nhúc nhích, thậm chí không ra tay ngăn cản việc phong nhận đang đánh tới. Vài đạo phong nhận chém đứt mấy nhánh cây, còn có hai đạo phong nhận chém vào bên hông của Hàn Thạc, nhưng Hàn Thạc chỉ cắn răng nén đau, thân hình một điểm cũng không nhúc nhích, ngay cả hô hấp cùng nhịp đập của tim đều bảo trì tại một mức độ bình ổn kinh người.

Phỉ Bích cùng Khảm Đế Ti rời cây bay ra, đã hoàn toàn kích phát đấu chí của đám người Chiến Hoả, vì thổ hệ ma đạo sư vừa phóng thích một trận động đất lớn, khiến cho cả căn phòng toàn bộ đổ sụp xuông, điều này làm cho rất nhiều cạm bẫy mà Chiến Hoả dong binh đoàn đã dày công bố trí đều đã mất đi hiệu quả. Phỉ Bích biết rõ sự đáng sợ của ma đạo sư, bởi vậy nhắm thẳng đến tên ma đạo sư này, lập tức đem toàn lực để ứng phó, quyết tâm giết bằng được hắn.

Phỉ Bích vừa động, hai tên cao cấp kiếm sĩ của Tàn Ảnh, lập tức hướng đến bên cạnh để phối hợp với tên ma đạo sư, tạo thành tổ hợp hai chiến một pháp nhằm đối phó với Phỉ Bích. Ở đằng xa, một gã cung thủ của Tàn Ảnh, phối hợp với hai gã kiếm sĩ khác, thêm đám Ai Lợi Tư hai người, bắt đầu công kích các Chiến Hoả dong binh.

Khảm Đế Ti cầm trong tay thanh kiếm bản to, mỗi lần vung lên đều phát một đạo hỏa nhiệt bập bùng, thanh kiếm bản to kia trong đêm tối tỏa ra quang mang rực rỡ, bức bách ma pháp sư Phong Hệ Ai Lợi Tư không ngừng lui lại.

Ai Lợi Tư nhờ vào sự giúp đỡ của phong lực, hành động rất nhanh nhẹn, bay lượn lui tới cực nhanh giữa lớp lớp phong nhận, long quyển phong đã tập kích về phía Khảm Đế Ti. Đến khi một gã trung cấp kiếm sĩ của Tàn Ảnh chạy tới phía trước Ai Lợi Tư , cùng hắn hợp lực đối phó Khảm Đế Ti. Thì Khảm Đế Ti vốn uy phong lẫm lẫm, đột nhiên có chút yếu thế.

Sau đó, vô luận là bên Phỉ Bích, hay là Ai Lợi Tư cùng đám người Tàn Ảnh, toàn bộ đều lộ diện hết cả trong khoảnh sân đã bị tàn phá không còn nguyên vẹn. Trong trường chiến đấu chỉ có Hàn Thạc vẫn một mình ấn nấp ở trong bóng tối, trên người là hai vết thương do phong nhận gây ra nhưng vẫn nhẫn nại đợi thời cơ công kích tốt nhất.

Phỉ Bích cùng Khảm Đế Ti đều đang rơi xuống hạ phong, mắt thấy Hàn Thạc vẫn nấp ở đằng kia, tâm trạng uể oải không khỏi thêm vài phần chờ mong. Hai người đều là người thông minh, đã đoán ra Hàn Thạc liều mạng bị thương vẫn dấu mình ở nơi đó thì mục tiêu là muốn nhắm đến cái gì rồi, đều hiểu ngầm trong lòng, dẫn đối thủ của mình về phương hướng gốc đại thụ

Rất nhanh sau đó, Phỉ Bích cùng Khảm Đế Ti gian khổ chống đỡ, đồng thời tập trung lại ở nơi Hàn Thạc ẩn thân, bị tên ma đạo sư kia và đám Ai Lợi Tư bao vây

- Phỉ Bích tiểu thư xinh đẹp, trải qua vài lần đối chiến, ta đối với thực lực của ngươi vô cùng khâm phục. Nhưng mà lúc này đây, ngươi đã không còn bất kỳ cơ hội nào nữa rồi, thật vô cùng xin lỗi a! - Ai Lợi Tư ôn nhu cười khẽ, lời nói vừa rời khỏi miệng, trên bầu trời phía trước mặt hắn lệ phong gào thét, hình thành long quyển phong cuồng bạo, trong diện tích tàn phá của nó cây cối hay đá sỏi gì đều bị phanh thành từng mãnh, tất cả đều bị long quyển phong rít gào hút lên không trung, hướng về phía Phỉ Bích cùng Khảm Đế Ti mà cuốn tới.

Ma đạo sư mấp máy môi niệm động, tay trái hé mở ra, bốn khối tường đất rắn chắc, cao lớn được dựng lên, giống như một cái cũi giam đem Phỉ Bích cùng Khảm Đế Ti hoàn toàn vây khốn.

Phỉ Bích cầm trường kiếm trong tay tạo nên một đoàn quang mang lóa mắt màu trắng sữa, quang mang tạo thành một hình chữ thập (十), phá đổ một bức tường đất, mang theo Khảm Đế Ti phóng ra. Lúc này mấy tên kiếm sĩ vẫn đợi bên cạnh, lập tức bắt đầu ra tay đối phó với Phỉ Bích cùng Khảm Đế Ti. Ai Lợi Tư nở nụ cười âm hiểm, tụ tập tinh thần lực chậm rãi thao túng long quyển phong cuốn lấy hai người.

Ở phía sau, một cây nỏ tiễn hoa phá trường không, đột nhiên bắn về phía tên thổ hệ ma đạo sư toàn thân bao phủ tại áo bào màu đen. Ma đạo sư hơi nghiêng người, một tên kiếm sĩ bên cạnh phất tay đem nỏ tiễn đánh chệch đi. Lúc này một thanh cốt mâu giữa không trung xuất hiện, mang theo tiếng rít gào sắc nhọn, giống như mũi tên kia nhắm về phía gã ma đạo sư.

Ma đạo sư tựa hồ có chút khó chịu, tay trái hơi hơi hé ra, thổ hệ ma pháp bắt đầu ngưng tụ, trên mặt đất một phiến đá ầm ầm bay ra, đập nát thanh cốt mấu đang bắn về phía hắn.

Ma đạo sư vừa mới thở phào một hơi, đang muốn lục soát địch nhân ẩn nấp từ một nơi bí mật gần đó, một tiếng kêu thảm thiết bỗng nhiên vang lên. Cách đó không xa Ai Lợi Tư lúc này đang che ngực, ngẩng đầu vẻ mặt sợ hãi nhìn lên cây đại thụ trên đỉnh đầu. Một thanh vũ khí bén nhọn như là độc long đang chui ra khỏi ngực hắn

"Soạt!"

.Một lỗ máu từ trước ngực Ai Lợi Tư, một dòng máu tươi không thể khống chế đang phun ra. Ai Lợi Tư ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, đột nhiên đầu gối mềm nhũn khụy trên mặt đất, sau đó dừng lại một chút, rồi thân thể cứ thế ngã ngửa về phía sau.

Bạn đang đọc Đại Ma Vương của Nghịch Thương Thiên
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 85

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự