Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 61 Tai bay vạ gió

Bạn đang đọc Đại Ma Vương của Nghịch Thương Thiên

Phiên bản Dịch · 2004 chữ · khoảng 7 phút đọc

Bên trong thương hội Bố Tư Đặc có một tòa giả sơn, trên đó nước chảy róc rách, khung cảnh vừa tao nhã vừa tráng lệ, có một lối đi lát đá cuội nối thông toàn bộ dãy lầu. Trên đường đi vào, thỉnh thoảng lại thấy một đám hộ vệ tay cầm trường kiếm hoặc trường thương đi qua, xem chừng thương hội này được bảo vệ rất nghiêm ngặt.

Khi còn ở thành Ba Nhĩ Tát Trạch, Hàn Thạc cũng đã từng nghe qua thương hội Bố Tư Đặc, biết công việc chủ yếu của thương hội này là buôn bán, nói một cách đơn giản là lợi dụng các cửa hiệu ở khắp nơi trên toàn đế quốc của mình thu mua hàng hóa và nguyên liệu đặc trưng của mỗi vùng, sau đó đưa sang các vùng không có để thu lợi nhuận nhờ ăn chênh lệch.

Lô vũ khí cùng dược liệu thu được ở Đa La trấn đưa tới thương hội này đương nhiên là có thể xử lý thỏa đáng, vì thế Hàn Thạc tới tìm Phú Tân Ân chắc chắn là tìm không nhầm người.

Xuyên qua ba hành lang, đi thêm một lúc chừng vài phút, khi Hàn Thạc vừa cảm khái thương hội này quả nhiên rộng lớn, tiểu thư của thương hội Bố Tư Đặc kia đã dừng lại bên ngoài một tòa lầu.

- Pháp Mã, ngươi đi gọi Phú Tân Ân đến đây, Cổ Ngải Tư, ngươi đứng canh ngoài cửa. Còn người tên Bố Lai Ân kia, theo ta vào.

Nữ tử ấy đứng trước cửa tòa lầu nhìn hai bên một lúc, rồi phân phó cho hai vệ sỹ tráng kiện đi đằng sau.

Hàn Thạc không nói nhiều, gật đầu theo sau nữ tử tiến vào. Bên trong phòng trang trí tráng lệ, thảm trải sàn là loại thượng hạng hết sức mềm mại, trên tường treo mấy bức họa nhìn qua là biết giá trị liên thành, giữa phòng là đại sảnh rất lớn, ở giữa đại sảnh có một cái bàn hình tròn, xung quanh đặt mấy cái ghế.

Nữ tử kia bước vào, tự mình tìm một chiếc ghế ngồi xuống, sau đó cau mày không nói một lời dường như là đang suy nghĩ cái gì đó. Vài sợi tóc màu nâu xõa trên vầng trán trắng ngần, nhìn nàng chau mày lại càng thêm vẻ tuyệt mỹ, bớt đi vài phần kiêu ngạo và thêm vài phần ưu sầu.

Nàng không mời, Hàn Thạc cũng chẳng khách khí, kéo một cái ghế ngồi xuống, điềm nhiên đưa mắt đánh giá bố trí chung quanh đại sảnh như không có việc gì, luôn tiện ngắm nàng vài lần.

Một lát sau, gã mập Phú Tân Ân đã cười vẻ nịnh bợ bước vào, hắn khép cửa lại, bước nhanh tới khom người đối diện với nữ tử hành lễ:

- Phỉ Bích tiểu thư có thể bình an trở về, thật là tốt quá!

- Ừ, người này tìm ngươi, nói là muốn cùng ngươi bàn chuyện làm ăn, đúng lúc ta cũng phải tìm ngươi thương lượng chút chuyện nên đưa hắn tới đây luôn. - Phỉ Bích gật đầu nói với Phú Tân Ân.

Phú Tân Ân trên mặt nở nụ cười nghề nghiệp, quay lại phía Hàn Thạc nhiệt tình hỏi:

- Ha ha, thì ra là Bố Lai Ân, lần trước ở U Ám sâm lâm, ta với ngươi may mắn mới chạy thoát khỏi độc thủ của cự ma, ta còn tưởng rằng từ nay về sau sẽ không còn được gặp lại ngươi, không ngờ ta vừa mới trở về đế quốc chưa được mấy ngày, ngươi đã tìm ta rồi, ngươi lần này đến tìm ta, định bàn chuyện làm ăn gì đây?

- Ta có ít hàng hóa, bất quá lai lịch có chút không trong sạch, không biết ngươi có sẵn lòng thu mua không?

Hàn Thạc thấy Phỉ Bích ở bên cạnh, vốn không định nhiều lời, sau lại nghĩ ngay cả Phú Tân Ân tựa hồ cũng chịu sự điều khiển của nàng, xem ra cũng không có gì phải giấu diếm, vì vậy liền nói thẳng vào vấn đề.

- Ha ha, tuyệt đối không có vấn đề, đã tới thương hội chúng ta cái gì không sạch sẽ cũng biến thành sạch sẽ, ngươi cứ yên tâm đi!

Phú Tân Ân quay đầu nhìn Phỉ Bích, đợi sau khi Phỉ Bích khẽ gật đầu, mới quay lại nói với Hàn Thạc.

Đã như vậy, Hàn Thạc cũng không giấu giếm, phóng ra một đạo tinh thần lực, từ trong không gian giới chỉ đem ra mười ba chiếc túi đặt giữa phòng, rồi nói:

- Là mấy thứ này, ngươi xem đáng giá bao nhiêu kim tệ?

Phỉ Bích nãy giờ vẫn lạnh lùng ngồi ở đó, vừa thấy Hàn Thạc đem đồ vật ra, đôi mắt sắc liếc một cái, đột nhiên mở miệng nói:

- Mấy thứ này, hẳn là là đến từ Đa La trấn, xem mấy chiếc túi này to lớn phi thường, chắc chắn là đồ mà kỵ binh thú lang nhân chuyên dùng để chứa đồ cướp bóc, chẳng lẽ là ngươi đoạt lấy từ trong tay kỵ binh thú lang nhân?

Hàn Thạc kinh ngạc liếc nhìn Phỉ Bích, thầm nghĩ cặp mắt nữ tử này quả nhiên tinh tường, chỉ nhìn thoáng qua vậy mà đoán được nguồn gốc rõ ràng, không hổ là tiểu thư của thương hội Bố Tư Đặc. Gật đầu, Hàn Thạc cũng không giấu diếm, mỉm cười nói:

- Không sai, mấy thứ này chính là ta đoạt từ trong tay kỵ binh thú nhân lang.

Những lời này của Hàn Thạc vừa thốt ra, Phỉ Bích vốn đối với hắn hết sức lãnh đạm bỗng nhìn chằm chằm đánh giá hắn một hồi, sau đó mới kinh ngạc mở miệng hỏi:

- Ngươi nói mấy thứ này là ngươi đoạt được từ tay kỵ binh thú nhân lang?

- Tiểu thư, Bố Lai Ân đúng một ma kiếm sĩ lợi hại phi thường, lúc trước một mình hắn đã đánh đuổi toàn bộ cự ma vây công ta ở U Ám sâm lâm.

Phú Tân Ân mắt thấy Phỉ Bích tựa hồ hoài nghi thực lực Hàn Thạc, lập tức giải thích với Phỉ Bích.

Nghe Phú Tân Ân nói vậy, Phỉ Bích tựa hồ càng bất ngờ, đôi mắt sắc bén dò xét trên người Hàn Thạc. Bị ánh mắt này của nàng săm soi, ngay cả Hàn Thạc cũng có cảm giác căng thẳng, dường như mọi bí mật trong lòng đều bị nhìn thấu.

Đằng hắng một tiếng, Hàn Thạc cười gượng nói:

- Mấy thứ này, cũng không phải một mình ta đoạt từ trong tay kỵ binh thú nhân lang, bất quá hiện do ta phụ trách, ta nghĩ bây giờ các ngươi nên xem xét một chút, sau đó nói cho ta một cái giá hợp lý, chúng ta nhanh chóng hoàn thành vụ làm ăn này.

- Được rồi, Phú Tân Ân ngươi xem xét mấy món đồ này đi. - Phỉ Bích gật đầu nói, nhìn Hàn Thạc có chút kỳ quái, tựa hồ không ngờ Hàn Thạc trung thực như vậy, thừa nhận không phải hắn một mình đoạt được đồ.

Đột nhiên lúc này một thanh âm cực nhỏ lọt vào tai Hàn Thạc, nó như là tiếng trường kiếm được rút từ từ ra khỏi vỏ. Hắn trong lòng cả kinh, sắc mặt thoáng biến đổi, ngẩng đầu nhìn lên góc tối trên mái nhà cất giọng lạnh lùng:

- Ai ở trên kia?

Lời này vừa nói ra, Phỉ Bích cùng Phú Tân Ân hai người lập tức biến sắc, bất quá không đợi bọn họ kịp phản ứng, ba mũi tên đã phá không mang theo một tiếng rít sắc nhọn từ mái nhà bay về phía ba người.

Hàn Thạc vốn trong lòng giận dữ, còn tưởng rằng Phú Tân Ân với Phỉ Bích muốn giết người đoạt hàng, bất quá đến lúc hắn phát hiện ba mũi tên phân biệt bắn về phía ba người mới biết không phải như thế.

Nghe thanh âm xé gió sắc nhọn của ba mũi tên hiển nhiên biết vô luận là lực đạo hay tốc độ đều rất kinh người, rõ ràng do cao thủ dày dạn phóng ra. Trong lúc khẩn yếu quan đầu, Hàn Thạc vẻ mặt cực kỳ bình tĩnh, nhanh chóng ngã ra phía sau tránh khỏi mũi tên bắn về phía hắn, đồng thời tay phải đã rút ra thanh chủy thủ, bổ mạnh vào mũi tên nhắm vào Phú Tân Ân.

Một tiếng “cạch” vang lên, mũi tên gãy làm đôi, cánh tay phải cầm chủy thủ của Hàn Thạc dưới sức ép quá mạnh đó cũng cảm thấy tê dại. Điều này khiến hắn hiểu được lực đạo của mũi tên mãnh liệt vô cùng, nếu là người thường cánh tay sớm đã gãy lìa rồi.

“Soạt!”

Phỉ Bích vẻ mặt hoảng hốt, đột nhiên chạy qua bên cạnh Hàn Thạc, chiếc ghế nàng ngồi lúc này đã bị mũi tên xuyên qua, còn đủ dư lực xuyên tiếp qua tấm thảm trải nhà cắm thẳng xuống nền đất rắn, một mũi tên này uy lực mãnh liệt ra sao có thể tưởng tượng ra.

- Có thích khách, có thích khách!

Đúng lúc này, Phú Tân Ân đột nhiên hét lên một tiếng, dùng lực đẩy mạnh Hàn Thạc về phía Phỉ Bích, miệng hô lớn:

- Bố Lai Ân, mau cứu tiểu thư nhà chúng ta, chỉ cần ngươi cứu được tiểu thư, ta sẽ đưa thêm cho ngươi năm trăm kim tệ, ta cầu xin ngươi đó.

Xem ra Phú Tân Ân đã sớm biết Hàn Thạc không phải thuộc loại người anh hùng cứu mỹ nhân, vào thời điểm mấu chốt, điều đầu tiên nhớ tới là dùng kim tệ để cầu cứu Hàn Thạc.

Ngay khi tiếng thét chói tai của Phú Tân Ân vừa phát ra thì trên nóc nhà vang lên ba tiếng rõ ràng “roạt roạt roạt”. Âm thanh vừa vang lên liền xuất hiện ba bóng đen cầm ba thanh kiếm màu xanh lục, nhằm đầu Phỉ Bích cùng Hàn Thạc chém xuống, cảm giác lạnh buốt xương này khiến Hàn Thạc cảm thấy da thịt khó chịu như là bị kiếm phong cắt xuyên qua.

Đấu khí màu xanh lục, đây là ba Cao Cấp Kiếm Sĩ!

Hàn Thạc hiểu được với thực lực của hắn, chỉ cần một Cao Cấp Kiếm Sĩ cũng đã khó đối phó, một lúc giáp mặt ba Cao Cấp Kiếm Sĩ chắc chắn chỉ có đường chết. Xem ra mục đích của ba kẻ này rất rõ ràng, đó là giết chết toàn bộ người trong phòng. Lúc này muốn chạy cũng khó, lối thoát duy nhất là cố cầm cự chờ viện binh đến.

Ma Nguyên Lực lưu chuyển rất nhanh, cơ thể Hàn Thạc đột nhiên di chuyển, hắn vốn đang ở phía sau Phỉ Bích bỗng chốc ở ngay trước mặt nàng. Hàn Thạc đưa tay nắm lấy tay phải của Phỉ Bích kéo mạnh nàng vào lòng sau đó nhào tới nấp sau chiếc bàn.

Tiếng “bùm bùm” dữ dội từ mặt trên chiếc bàn truyền đến, chiếc bàn kiên cố trên đầu Hàn Thạc bỗng chốc bị phân thành mấy mảnh. Ba đạo kiếm phong sau khi chém vỡ chiếc bàn tiếp tục hướng phía Hàn Thạc và Phỉ Bích đâm tới.

Lúc này Hàn Thạc đã niệm xong Vong Linh chú ngữ, Tiểu Khô Lâu cầm cốt đao cũng đã hiện hình trong không trung nhắm thẳng một tên thích khách vọt tới, Hàn Thạc ở dưới bàn đưa tay trái lên, mũi tên trong ống tay áo đột nhiên nhắm một tên thích khách lao vút đến.

Bạn đang đọc Đại Ma Vương của Nghịch Thương Thiên
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 70

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự