Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 418 Ba phe hội đàm

Bạn đang đọc Đại Ma Vương của Nghịch Thương Thiên

Phiên bản Dịch · 2503 chữ · khoảng 9 phút đọc

- Kêu cái tên tiểu tử Bố Lai Ân lăn ra đây cho ta! - Trung niên gầy ốm này kéo theo Phạm Ny không hề tình nguyện, trên đường chửi rủa xông thẳng vào khu đồn lũy.

Dọc đường đi, đám quan lính đang gìn giữ đồn lũy dường như đều nhận ra được trung niên gầy ốm này. Trên đường ai nấy đều ủ rũ đăm chiêu, không ngờ chẳng có ai dám cản trở hắn.

Trong ba ngày nay, vì Hàn Thạc thể hiện được tài năng xuất chúng, địa vị của hắn trong thành đã trở nên siêu việt. Cho dù là ở thành Áo Sâm, người dám mở miệng lớn tiếng chửi bới một nhà đại quý tộc cũng rất là hiếm có. Một số binh sĩ không biết thân phận người này thì ai nấy đều cảm thấy vô cùng phẫn nộ. Nhưng sau khi được đám lão binh huyên thuyên giải thích một hồi thì lại bình tĩnh trở lại, ánh mắt nhìn người này không ngờ lại có thêm vài phần tôn kính.

Đám người Hàn Thạc đang ở bên trong phòng nghị sảnh tại tầng ba của thành lũy, hiển nhiên cũng nghe được người đó rống miệng lên chửi. Trong đó cả đám quý tộc lão Cáp Ân, Bảo Lý Tư, Y Bố, hay là Kiếm thánh Tạp La Lạp, Thánh ma đạo sư Tát Bác Tạp Tư, lại thêm cả đám người Ai Mễ Á Tư của Ám Mạc, vừa nghe được thanh âm người đang đến đều lộ vẻ cười khổ.

Lao Luân Tư cùng Ai Mễ Á Tư đều là những người hiểu rõ chuyện cụ thể, ánh mắt nhìn về phía Hàn Thạc chợt loé lên, còn Ngải Mễ Lệ thì lại càng không được tự nhiên. Không biết cái tên điên này tới đây, sẽ mang đến cho mọi người kết quả khó đoán trước gì đây.

- Cái tên gia hỏa này sao lại tới đây!

Sắc mặt lão Cáp Ân chợt biến đổi, lập tức quay sang Hàn Thạc lúc này đang cười khổ để dò hỏi:

- Ngươi sao lại có thù với hắn hả?

Hàn Thạc hơi xấu hổ, gãi đầu giải thích:

- Ta với hắn không có thù gì cả. Được rồi, binh đến thì tướng ngăn, nước lên thì đất lấp. Ta đi ra xem thế nào.

- Bố Lai Ân, cái tên điên này khó chơi lắm. Ngươi cần phải đối xử thận trọng! - Khi Hàn Thạc vừa đứng lên đi ra ngoài thì Lao Luân Tư đột nhiên mở miệng, vẻ mặt cổ quái.

- Ta sẽ để ý! - Hàn Thạc trả lời rồi đi thẳng ra khỏi cửa.

Lao Luân Tư cũng biết tính khí của Hàn Thạc. Suy nghĩ kỹ rồi cũng thấy không yên tâm lắm, bản thân hắn cũng đứng lên đi theo. Những người ngồi đây đều là người có thân phận. Trong đó có người cũng có vài phần giao tình với Phạm Lôi Trạch. Vừa thấy Lao Luân Tư đứng dậy bỏ đi, ai nấy đều do dự một hồi, rồi trừ Không gian hệ Thánh ma đạo sư Tát Bác Tạp Tư cùng với Kiếm thánh Tạp La Lạp ra, đều ùn ùn đứng dậy đi ra ngoài.

Trên cả Lan Tư Lạc Đặc đế quốc, người mà để cho Đại công tước Á Hi Bá Ân cùng Đại vương tử Tra Lý Tư kiêng kỵ thì cũng chính là cái tên Nam cương chiến thần Phạm Lôi Trạch này. Cả một cõi Lan Tư Lạc Đặc đế quốc rộng lớn như vậy, kẻ mà có thể trấn áp đám thú nhân đang dòm chằm chằm như hổ đói tới vùng Nam cương thì cũng chỉ có một người này.

Dân cư của mười mấy thành thị Nam cương đều dũng mãnh vô cùng. Qua bao nhiêu năm đại chiến với Thú nhân đế quốc, mỗi người binh sĩ, kỵ sĩ đều được tôi luyện tột bực. Kỵ sĩ quân đoàn có lực chiến đấu mạnh nhất trên cả Lan Tư Lạc Đặc đế quốc đều đóng tại Nam cương. Không có sự tồn tại của nhân vật này, cả một dải Nam cương rộng lớn sẽ trở thành bãi cỏ của tộc Thú nhân. Lan Tư Lạc Đặc đế quốc cũng sẽ bị Thú nhân dã man xâm lược.

Có thể nói, cho dù sau vụ chính biến tại thành Áo Sâm, kẻ được lợi có là ai đi nữa, thì địa vị của Phạm Lôi Trạch hắn tại Nam cương đều sẽ không bị ảnh hưởng tí nào. Nguyên nhân không gì khác, chính là vì ngoại trừ cái tên điên hắn ra, không có người nào có thể ổn định được tình thế Nam cương. Chỉ riêng về điểm này, hắn là kẻ nổi bật nhất.

Trong thời buổi nổi loạn thế này, nếu người này cố ý, hoàn toàn có thể tách tỉnh Nam cương rộng lớn độc lập khỏi Lan Tư Lạc Đặc đế quốc, trở thành một vị đế vương thật sự của Nam cương.

- Cái tên tiểu hỗn đản kia, lăn ra đây cho ta! - Phạm Lôi Trạch chửi ầm cả lên, binh sĩ chung quanh đông kịt, không ai dám cản trở hắn, chủ động nhường đường.

- Phụ thân! - Phạm Ny bị Phạm Lôi Trạch kéo đi, khuôn mặt xinh đẹp của nàng đỏ ửng cả lên, dường như cảm thấy xấu hổ vì có một người cha như vậy.

- Con mặc kệ đi. Cái thằng tiểu hỗn đản con nít này phong lưu thành tính rồi. Hôm nay không giáo huấn hắn không được. Cha mặc kệ hắn là thành chủ gì đó của thành Bố Lôi Đặc Nhĩ. Lộn xộn thì cha cứ khai chiến với hắn trước. Dù sao Lan Tư Lạc Đặc đế quốc vẫn còn chưa đủ loạn. Ta có châm thêm một mồi lửa cũng chẳng quan hệ gì. - Phạm Lôi Trạch nổi giận đùng đùng, dắt theo Phạm Ny lên tầng hai.

Ngay từ đầu, Phạm Ny nói ra thân phận của Bố Lai Ân thì Phạm Lôi Trạch vẫn còn tương đối tán thưởng. Ông ta cũng từng nghe qua một số sự tích về Hàn Thạc nên cảm thấy cái tên tiểu tử này rất hợp với sở thích của mình, trong lòng nghĩ rằng hôn sự này cũng coi như chấp nhận được. Phạm Ny gả cho hắn cũng coi như không làm nhục tới gia môn.

Nhưng Hàn Thạc ba phen bốn lượt thả bồ câu truyền tin của ông ta khiến ông ta khó chịu. Lần này đây ông ta rõ ràng đã đến thành Áo Sâm, Hàn Thạc vẫn không chủ động tới tìm. Điều này khiến Phạm Lôi Trạch hơi nổi giận. Nhưng vậy cũng được đi. Tình thế của thành Áo Sâm rõ ràng khá phức tạp. Ông ta có thể miễn cưỡng tiếp nhận được. Nhưng khi ông ta dùng lực lượng của mình để tìm hiểu thêm về Hàn Thạc thì đột nhiên phát hiện ra hắn cùng với Phỉ Bích của thương hội Bố Tư Đặc là một cặp tình nhân.

Chuyện giật mình này không phải là chuyện thường. Sau khi Phạm Lôi Trạch đang ở cách xa thành Áo Sâm biết được chuyện này, đương nhiên cho rằng Hàn Thạc đã lừa gạt cảm tình con gái ông ta, thiếu chút nữa đã xông thẳng tới phủ đệ của Hàn Thạc để gây chuyện một phen. Phải đè nén xung động lắm rồi Phạm Lôi Trạch mới tìm đến Phạm Ny để gặng hỏi thêm.

Vừa hỏi xong thì phát hiện ra Phạm Ny không những biết việc làm xằng bậy của tên tiểu tử đó, không ngờ lại còn ngoắt ngoéo nói nào là cam tâm tình nguyện, trước mặt ông ta lại nói nào là không cần so đo tính toán gì đó. Điều này khiến Phạm Lôi Trạch tức đến muốn té xỉu. Tiếp đó Phạm Ny còn lấy tinh thần nói rằng Hàn Thạc ngoài cô nàng Phỉ Bích kia ra còn có một nữ nhân khác tên là Ngải Mễ Lệ. Lần này thật sự khiến Phạm Lôi Trạch nổi khùng, không một hai gì cả, lôi theo Phạm Ny tới thanh toán với hắn.

- À, là ta đây. - Hàn Thạc đứng ngay thềm đá tầng hai dẫn lên tầng ba, nhìn Phạm Lôi Trạch lúc này khuôn mặt đỏ ké, dọc đường chửi bới ỏm tỏi mà tâm trạng lại thấp thỏm không biết làm sao.

- Tiểu tử ngươi được lắm, còn dám bước ra à, không tệ, không tệ. - Phạm Lôi Trạch nghiến răng, rồi chộp lấy một cây trường thương của tên thị vệ bên cạnh, phóng ngay tới Hàn Thạc.

Thanh trường thương cứ như một tia chớp sáng bạc, lấp loá, trong nháy mắt đã tới trước mặt Hàn Thạc.

Phạm Lôi Trạch thiện chiến việc dẫn dắt binh sĩ, bản thân vốn là một Thiên Không kỵ sĩ. Đòn này ẩn hàm đấu khí trong đó, thanh thế thật không thể xem thường.

Hàn Thạc sớm biết Phạm Lôi Trạch sẽ không chịu để yên. Tay trái của hắn liền giơ lên, Lục ma phong từ trong lòng bàn tay phóng vút ra. “Keng” một tiếng, dưới tiếng vang chói tai, chỉ một kích là trường thương đã gãy vụn lả tả.

- Phụ thân! Cha nói là tới bàn chuyện phải quấy thôi mà! - Phạm Ny dùng hai tay níu lấy Phạm Lôi Trạch, một mặt thì lớn tiếng trách móc, mặt khác bất đắc dĩ nhìn Hàn Thạc, liên hồi nháy mắt với hắn.

- Đây không phải là tới bàn chuyện phải quấy sao! Không tới bàn chuyện phải quấy mà ta lại đi một mình à. Cái thằng tiểu tử này có thể giết chết Lợi Ách Khải Ân, nơi này lại có bao nhiêu lão bất tử che chở cho hắn. Một mình ta tới mà không phải là để bàn chuyện phải quấy à, cái gì mới là tới bàn chuyện phải quấy chứ?

Đám người lão Cáp Ân cùng Ai Mễ Á Tư vừa tới bên cạnh Hàn Thạc, bị một câu “bao nhiêu lão bất tử” của Phạm Lôi Trạch chửi ngay mặt. Lão Cáp Ân nổi giận, chỉ ngay mặt Phạm Lôi Trạch mắng:

- Cái tên điên nhà ngươi, chửi ai là lão bất tử hả?

- Ta không chửi ngươi! - Vẻ mặt Phạm Lôi Trạch lạnh lùng hừ một tiếng.

Sắc mặt lão Cáp Ân giãn ra, vừa định thôi không truy cứu nữa thì lại bị câu tiếp theo của Phạm Lôi Trạch làm cho thiếu điều muốn tức chết.

- Ta chửi toàn bộ bọn ngươi! Bao gồm cả cái lão gia hỏa Tạp La Lạp trong đó. Đừng tưởng không thò đầu ra là ta không biết hắn ở trong đó! - Phạm Lôi Trạch cười lạnh nhìn khuôn mặt đang thả lỏng của lão Cáp Ân rồi mới phang thêm một câu như chém đinh chặt sắt.

Hàn Thạc ngẩn người ra, hơi sửng sốt nhìn Phạm Lôi Trạch, thầm nói, cái lão này thật là có cá tính. Xem ra hắn dám ngay tại cung đình ẩu đả với Đại công tước Á Hi Bá Ân thì quả nhiên không phải là người bình thường rồi.

- Con mẹ nó. Cái thằng chó điên nhà ngươi, ta đắc tội với ngươi khi nào chứ? - Lão Cáp Ân bao nhiêu năm nay rất ít khi nổi giận. Vừa gặp mặt Phạm Lôi Trạch đã bị giận gần chết, ngay cả mấy lời thô tục cũng lôi ra để chửi.

- Con dâu của ngươi đoạt nam nhân của con gái ta! Còn có đệ tử của Tạp La Lạp nữa, cũng đoạt nam nhân của con gái ta! Mẹ nó, có phải là khi dễ ta ở Nam cương không quản được tới nơi này phải không, cả đám bọn ngươi cùng nhau khi dễ con người thành thật như ta đây!

Lời vừa buông xuống, khuôn mặt của Ngải Mễ Lệ liền tái nhợt. Trong lòng Hàn Thạc cũng run lên, thầm nghĩ lần này lớn chuyện rồi.

Quả nhiên sắc mặt lão Cáp Ân chợt trầm hẳn, lạnh lùng nhìn Phạm Lôi Trạch rồi nói:

- Ý gì đây, ngươi nói rõ ràng cho ta. Nếu ngươi dám nói bậy ô nhục gia tộc chúng ta, ta liều mạng cũng phải truy cứu tới cùng.

Không biết từ khi nào, Kiếm thánh Tạp La Lạp đã cùng với Tát Bác Tạp Tư từ bên trong đi ra. Tạp La Lạp nổi giận lớn tiếng quát Phạm Lôi Trạch:

- Ngươi rốt cuộc là ý gì đây? Đây là lúc đế quốc đại loạn, ngươi còn muốn làm càn cho đến khi nào!

- Cái tên tiểu tử này, đã có hai cô bé Phỉ Bích cùng Ngải Mễ Lệ rồi, lại còn dám trêu chọc con gái của ta. Các ngươi chẳng lẽ không biết?

Phạm Lôi Trạch không hề uý kỵ gì tới cơn giận của lão Cáp Ân cùng Tạp La Lạp, hắn cười lạnh một tiếng rồi nói ra những lời này. Ngừng một chút rồi Phạm Lôi Trạch dường như lo là hắn làm chưa đủ ầm ĩ, liền lạnh lùng bổ sung thêm một câu:

- Chuyện này ta nhất định sẽ truy cứu. Trước khi giải quyết xong việc này, nội loạn đế quốc thì mắc rắm chó gì tới ta. Các ngươi thích làm sao, quậy làm sao, ai sống ai chết cũng chẳng có quan hệ tới ta. Mẹ nó, cho dù cả Lan Tư Lạc Đặc đế quốc có sụp đổ đi nữa, ta cũng sẽ không để cho bất kỳ ai khi phụ con gái ta. Mấy người các ngươi muốn chơi thì lão tử đây sẽ phụng bồi tới cùng!

Lời vừa thốt ra, ánh mắt mọi người liền đổ lên mình bốn người bọn Hàn Thạc, Phạm Ny, Ngải Mễ Lệ, Phỉ Bích. Sắc mặt lão Cáp Ân cùng Tạp La Lạp tái mét. Một mặt bị biến cố đột ngột làm ngẩn ngơ, mặt khác cũng bị lời nói bất chấp tất cả của Phạm Lôi Trạch làm chấn động.

Vô luận là lão Cáp Ân hay là Tạp La Lạp, cả đời đều tận tâm tận lực với Lan Tư Lạc Đặc đế quốc. Đối với bọn họ mà nói, tương lai của Lan Tư Lạc Đặc đế quốc mới là là điều thật sự trong tâm bọn họ. Cái tên điên Phạm Lôi Trạch này có thể mặc kệ sự tồn vong của Lan Tư Lạc Đặc đế quốc, nhưng bọn họ thì không làm vậy được.

- Ngải Mễ Lệ, hắn ta nói có thật không? - Sắc mặt lão Cáp Ân hơi khó xử, nhìn Ngải Mễ Lệ lúc này đang nước mắt tuôn trào hỏi.

Bạn đang đọc Đại Ma Vương của Nghịch Thương Thiên
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 32

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự