Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 395 Nhập Môn

Bạn đang đọc Đại Ma Vương của Nghịch Thương Thiên

Phiên bản Dịch · 2954 chữ · khoảng 10 phút đọc

- Đồng ý? Đồng ý cái gì? - Hàn Thạc sửng sốt, nghi hoặc hỏi.

- Đương nhiên là đồng ý chuyện của chúng ta rồi!

Ngải Mễ Lệ vui sướng kêu lớn, giải thích:

- Thiếp đã đem chuyện của chúng ta nói hết với Phỉ Bích, nhất là bởi vì thân phận của thiếp nên không thể để lộ chuyện này, càng nhấn mạnh chút là thiếp vừa mới gia nhập Bối Đặc Lí Kì gia tộc thì trượng phu liền đột nhiên chết trận, Phỉ Bích nghe thiếp nói hết, lại khuyên bảo một hồi!

Hàn Thạc ngạc nhiên, đột nhiên cảm giác được Phỉ Bích quả nhiên là thông tình đạt lý, tuy vậy Ngải Mễ Lệ ở trong Ám Mạc lâu như vậy đích thật là rất thông minh, thông qua một phen nói chuyện mà có thể làm cho Phỉ Bích tán thành thân phận của nàng như vậy, đủ để nói rõ Ngải Mễ Lệ quả nhiên lợi hại.

Nghe Ngải Mễ Lệ nói vậy, Hàn Thạc mới thật sự yên lòng, mỉm cười khẽ hôn nàng một cái, khen:

- Ngải Mễ Lệ, nàng thật giỏi.

- Được rồi, đừng có nói những lời đường mật nữa.

Ngải Mễ Lệ mừng khấp khởi đẩy Hàn Thạc, lúc này mới nói:

- Thời gian không còn sớm, chàng không ở lại đây được, thiếp còn phải đi vấn an phụ thân nữa.

Nghe Ngải Mễ Lệ nói tới gia chủ lão Cáp Ân của Bối Đặc Lí Kì gia tộc, Hàn Thạc suy nghĩ một chút, dò hỏi nàng:

- Đúng rồi, Cáp Ân xem trọng vị vương tử nào?

- Không biết, có lẽ là bởi vì phụ thân rời khỏi quân đội lâu rồi, lúc đế quốc bí mật ám đấu nổi sóng gió, phụ thân vẫn chưa nằm trong tầm mắt giới quân đội chính trị, cũng không nói với thiếp sự tình của mấy vương tử đó.

Ngải Mễ Lệ thấy Hàn Thạc đề cập tới chính sự, cau mày trả lời. Trầm mặc trong chốc lát, Hàn Thạc nhìn Ngải Mễ Lệ nói:

- Nếu lão Cáp Ân có nói về những chuyện này, hoặc là có khuynh hướng ủng hộ một phương nào đó, thì mấy ngày này nàng tốt nhất là khuyên ông ấy không nên manh động, tránh đưa Bối Đặc Lí Kì gia tộc lâm vào con đường khó đi.

Ngải Mễ Lệ giật mình cả kinh, hỏi:

- Sao chàng lại nói như vậy?

- Tất cả mọi người đều không xem trọng Lao Luân Tư, tuy vậy, lúc này vương vị nếu không có chuyện ngoài ý muốn, hẳn sẽ là của hắn. Mấy ngày này các người cứ thong thả mà xem kỳ biến, ta phỏng chừng không bao lâu nữa Quốc vương bệ hạ sẽ có hành động lớn. - Hàn Thạc cùng Ô Đặc Lôi Đức bệ hạ sau một phen bàn bạc, trong lòng hiểu được tình thế của Lao Luân Tư sẽ biến đổi lớn, lúc này mới nhắc nhở Ngải Mễ Lệ.

- Chàng khẳng định tin tức này là thật? - Ngải Mễ Lệ hiển nhiên biết tin tức này trọng đại thế nào, vẻ mặt ngưng trọng hỏi hắn.

Gật đầu khẳng định, Hàn Thạc tiếp:

- Hôm nay ta đi một chuyến vào hoàng cung, Quốc vương bệ hạ đã đảm bảo, điều này tuyệt đối không sai.

- Như vậy thiếp phải lập tức ra ngoài, chẳng những là phụ thân, còn cả ca ca nữa. Thiếp phải lập tức nói cho bọn họ, mặt khác còn có một số bằng hữu đều đang quan sát tình huống, thiếp phải nhắc nhở họ khi chưa muộn. - Ngải Mễ Lệ sau khi nghe Hàn Thạc nói những lời này, đã bắt đầu mặc quần áo vào, thần sắc khá lo lắng sốt ruột.

Việc này quan hệ đến bất kì quý tộc nào ở Lan Tư Lạc Đặc đế quốc, mỗi một quý tộc có thân phận địa vị trong vòng xoáy tranh giành quyền lực giữa các vương tử này đều muốn tự lo cho thân mình, một khi lựa chọn sai lầm có thể ảnh hưởng tới hưng suy trăm năm của một gia tộc, không thể không thận trọng xử lý.

Mắt thấy Ngải Mễ Lệ khẩn trương như vậy, Hàn Thạc cũng có thể hiểu, hắn vươn người dậy dịu dàng giúp nàng mặc y phục tơ tằm lại, hơn nữa còn giúp nàng cột gọn lại mái tóc dài bừa bộn, giúp nàng xoa phấn trong nụ cười ngọt ngào hạnh phúc của nàng, cuối cùng mới nhắc nhở:

- Tốt rồi, trên đường cẩn thận một chút.

Ngải Mễ Lệ nhu thuận để Hàn Thạc giúp làm xong hết thảy, lúc này mới mỉm cười ghé lại gần hôn phớt hắn một cái, cười duyên:

- Biết rồi. Chàng đừng có ở chỗ này lâu quá, nơi này là Bối Đặc Lí Kì gia tộc đấy.

- Ta cũng nên rời đi rồi. - Hàn Thạc mỉm cười đáp, sửa sang quần áo của mình một lượt, khi Ngải Mễ Lệ tới vấn an Cáp Ân phía bên kia, hắn cũng lặng lẽ rời khỏi nơi này.

Hàn Thạc vừa trở về phủ đệ, lập tức cảm ứng được sát khí nồng nặc trên người Bác Lan Tư, chỉ liếc mắt một cái, hắn đã thấy lão từ trong bóng tối hẻo lánh đi ra.

- Hầu tước đại nhân! - Hàn Thạc còn chưa vào phòng, Bác Lan Tư đột nhiên kêu lên một tiếng.

Trong phủ đệ Hàn Thạc, cũng không có thị vệ thực lực cao siêu, ngoại trừ hắn là nhân vật trọng yếu ra, cũng không có ai khác để Hàn Thạc đáng phải lo lắng, cho nên hắn cũng không an bài trận pháp phòng ngự gì cả, loại cao thủ như Bác Lan Tư này người bình thường đương nhiên không cách nào thấy được.

Mặc một thân trường bào vải bố màu xám, bóng đen bước ra từ trong u ám, khuôn mặt Bác Lan Tư thật dữ tợn đáng sợ, sát khí nồng nặc bức người, người bình thường mà thấy nhất định sẽ rất sợ hãi.

- Vào trong hãy nói! - Hàn Thạc liếc nhìn Bác Lan Tư, mỉm cười nói, rồi bước luôn vào trong phòng. Bác Lan Tư cũng tiến theo vào.

Sau khi vào phòng, Hàn Thạc thông qua Huyền ma dò xét một vòng, phát hiện chung quanh không có nhân vật gì khả nghi. Phỉ Bích vì không đợi được hắn trở về, trước đó cũng đã trở về thương hội Bố Tư Đặc.

Ngồi xuống trong phòng, Hàn Thạc cười nhìn Bác Lan Tư, hỏi:

- Thế nào? Đã suy nghĩ rõ ràng chưa?

Gật đầu, thần sắc Bác Lan Tư khá kích động, trả lời:

- Đúng vậy, ta muốn theo ngài tu tập loại võ kĩ này, Tạp La Lạp đại nhân đã đáp ứng, có điều đại nhân muốn gặp mặt ngài.

Hàn Thạc không hề ngạc nhiên, ở cái thế giới này cũng chỉ có hắn mới có thể mang lại thứ mà Bác Lan Tư cần, với sự say mê của Bác Lan Tư với loại võ kĩ này, lão nhất định sẽ đáp ứng đề nghị của Hàn Thạc, có điều hắn hơi khó hiểu là yêu cầu của Tạp La Lạp, không rõ vị Kiếm thánh này muốn gặp hắn làm gì.

Sửng sốt một chút, Hàn Thạc cau mày nhìn Bác Lan Tư, kinh ngạc hỏi:

- Tạp La Lạp tiên sinh muốn gặp ta làm gì?

Lắc đầu, Bác Lan Tư trả lời:

- Ta cũng không rõ.

- Ra vậy!

Hàn Thạc tự nói một câu, nói:

- Lúc nào? Đến chỗ nào gặp ông ta?

- Ngài nếu lúc rãnh rỗi, đại nhân nói ta sẽ đưa ngài đi gặp. - Bác Lan Tư cung kính trả lời.

- Như vậy, định ngày không bằng đột xuất, vậy bây giờ luôn đi. A, hôm nay sắc trời đã không còn sớm, Tạp La Lạp đại nhân có thể đã nghỉ ngơi rồi hay không? - Hàn Thạc vốn ý định đi luôn bây giờ, sau đó nghĩ lại, lại thay đổi ý.

- Không sao cả, đại nhân buổi tối rất khuya mới nghỉ ngơi, nếu ngài rảnh rỗi, chúng ta có thể đi luôn giờ. - Bác Lan Tư trả lời.

- Tốt lắm, vậy đi thôi. - Hàn Thạc sảng khoái nói, sau đó cùng với Bác Lan Tư đi tới hướng bắc phường mân côi viên.

Dưới ánh trăng êm dịu, Hàn Thạc cùng Bác Lan Tư tiến tới bắc phường. Bác Lan Tư nhiều năm làm sát thủ kiếm sống như vậy nên tốc độ của lão nhanh như chớp, mặt khác theo tập quán trong chỗ âm u nên ánh sáng không chiếu rõ tới khu vực bọn hắn hành tẩu, người thường khó có thể phát hiện được bóng dáng của lão.

Ma công tiến vào Phân Ma cảnh giới, quanh thân Hàn Thạc đều có mấy con Huyền ma dò xét động tĩnh chung quanh, có chúng cung cấp tình huống xung quanh, hắn như là một u hồn phiêu bạt, quang minh chính đại dạo chơi trên đường phố mà không sợ người khác phát hiện, bởi vì tốc độ cũng cực nhanh, cái bóng của hắn tựa như một làn khói nhẹ bay phất qua.

So với Bác Lan Tư cẩn thận từng chút một, Hàn Thạc hiển lộ rõ vẻ bình tĩnh, có Huyền ma tồn tại, hắn có thể dễ dàng né qua khu vực có người. Vẫn thủy chung cách Bác Lan Tư không xa, cũng không hề bị lão bỏ rơi.

Thẳng đến khi tiến vào khu vực bắc phường mân côi viên, tốc độ hai người mới đồng thời chậm lại, đêm khuya yên tĩnh, đúng là thời điểm thích hợp để thực hiện một vài hành động mờ ám. Chỉ thấy trên con đường phía trước bắc phường mân côi viên, nhiều cỗ xe ngựa hoa lệ lặng lẽ đi tới, một số quản gia người hầu ưu nhã đi phía trước dẫn đường. Mục tiêu tất cả đều là mân côi viên.

Là một nơi trăng hoa có tiếng ở Lan Tư Lạc Đặc đế quốc, bắc phường mân côi viên này sinh ý cực tốt, có Kiếm thánh số một đế quốc Tạp La Lạp trấn thủ chỗ này, Lao Luân Tư phải nói là cực kỳ am hiểu kinh doanh, dám biến chốn này thành cái sào huyệt tiêu hồn.

Bởi vì dòng người xung quanh bắc phường mân côi viên đột nhiên tăng lên, tốc độ của Hàn Thạc cùng Bác Lan Tư không thể không chậm lại. Chỗ này Bác Lan Tư vô cùng quen thuộc. dẫn Hàn Thạc đi thẳng ra cửa sau.

Cửa sau mân côi viên tương đối hẻo lánh. Bình thường đều là nhân viên nội bộ đến đây, hoặc là tiếp đãi một vài nhân vật thân phận nhạy cảm. Những quý tộc tầm hoan cũng chưa từng đi qua, Hàn Thạc cùng Bác Lan Tư trái lại, thực sự dễ dàng tiến vào.

- Bác Lan Tư, nếu ngươi đã quyết định gia nhập tông môn của ta, có một số việc ta phải nói rõ với ngươi một chút. - Hàn Thạc sau khi bước qua cổng, mỉm cười nhìn Bác Lan Tư nói.

- Ngài nói đi! - Bác Lan Tư thưa Hàn Thạc với ngữ khí tôn kính.

- Bác Lan Tư, ngươi không nên quá khách khí, sau này cũng không phải xưng hô ta là hầu tước, ngươi gọi ta là sư huynh đi. Môn phái chúng ta tên là Thiên Ma môn, trên Kì Áo đại lục số người biết tới cũng không nhiều lắm, sư phụ chúng ta từng là dị vị diện cường giả, do ngẫu nhiên đến đại lục này, truyền thụ cho ta một bộ võ kĩ này, sau đó thành ma rời đi...... - Hàn Thạc hạ giọng, thêu dệt một hồi.

Bác Lan Tư chăm chú nghe, đợi Hàn Thạc nói xong toàn bộ sự tình, lão mới giật mình lẫn hưng phấn kêu:

- Nào ngờ sư phụ lại cao cường như vậy, không ngờ lại là dị vị diện cường giả, khó trách có võ kỹ thần kì như thế, cả Kì Áo đại lục cũng không nghe nói qua, không có cơ hội gặp người thật sự là tiếc nuối a!

- Hắc hắc, sư phụ thực lực mạnh mẽ không phải người bình thường có thể tưởng tượng được. Ta sẽ thay thế sư phụ truyền thụ cho ngươi võ kỹ Thiên Ma nhất mạch, với tư chất của ngươi nhất định sẽ có được thành tựu lớn, yên tâm đi, vận dụng sát khí cùng ẩn núp sẽ là cơ bản nhất của Thiên Ma bí quyết, ngươi chẳng những có thể nhanh chóng nắm giữ, còn có thể có được nhiều sát chiêu lợi hại. - Hàn Thạc chân thành hứa hẹn với Bác Lan Tư.

Ma công Hàn Thạc đem truyền thụ cho Bác Lan Tư có tên là Thí thần ma đạo, cũng không phải là phương pháp tu luyện chính thống của tu ma giả, cho dù Bác Lan Tư tu luyện đến mức tận cùng cũng không đạt được thành tựu như hắn. Tuy vậy đối với Bác Lan Tư mà nói, thuần thục lợi dụng hơn nữa nắm giữ loại ma công này, đích xác sẽ khiến thực lực của lão tiến bộ rất lớn.

Song, loại tiến bộ này có chút nóng vội, thuần túy là lợi dụng sát khí nồng nặc quanh thân Bác Lan Tư, làm cho lão đề thăng thực lực rất lớn, tuy vậy cũng không giống như Hàn Thạc từng bước tu luyện đích ma công, có được khả năng tiến bộ vô hạn. Hàn Thạc muốn chỉ là một người sư đệ có thể trợ giúp mình diệt trừ những chướng ngại, mà không phải một người có thể tu luyện ma công để đối kháng hắn, cho nên vô luận Bác Lan Tư thành tựu như thế nào đi chăng nữa, cũng không thể uy hiếp đến Hàn Thạc.

- Sư huynh, cám ơn ngươi. - Sắp tiến vào mân côi viên, Bác Lan Tư cung kính hành lễ với Hàn Thạc.

Hàn Thạc vẫn chưa vội tiến vào mân côi viên, tiếp một lễ của Bác Lan Tư, mỉm cười nói:

- Ngươi còn chưa chính thức nhập môn, cho nên ta vẫn chưa thể lập tức truyền thụ Thiên Ma môn thần thông, đợi sau khi ra mắt Tạp La Lạp tiên sinh, đến lúc đó ta sẽ giúp ngươi thực hiện nghi thức nhập môn, chờ ngươi chánh thức gia nhập Thiên Ma môn của chúng ta, ta sẽ giúp ngươi thoát thai hoán cốt, đến lúc đó sẽ truyền thụ võ kỹ của bổn môn.

- Hết thảy đều nghe sư huynh. - Bác Lan Tư cho dù nhiều tuổi, đối mặt với Hàn Thạc cũng vẫn cung cung kính kính, không dám có một chút thất lễ.

Cười gật đầu, Hàn Thạc nói:

- Tốt lắm, dẫn ta vào mân côi viên đi.

Bác Lan Tư dẫn Hàn Thạc đi thẳng tới mật thất lúc trước cùng Lao Luân Tư đi vào, sau khi mở ra thông đạo lão dẫn hắn đi xuống, xuyên qua một vài đoạn đường phức tạp, cuối cùng đưa Hàn Thạc đến chỗ không gian rộng rãi lần trước đã gặp Kiếm thánh Tạp La Lạp.

Tại một không gian rộng mở màu trắng, Kiếm thánh Tạp La Lạp đang ngồi ngay ngắn trên một tảng đá, thân hình cao lớn, mặc dù tóc hoa râm, nhưng tinh thần lại rạng rỡ, ánh mắt hiền hòa thản nhiên nhìn kỹ phía trước, sau khi nhìn thấy Hàn Thạc tiến vào, Tạp La Lạp ngạc nhiên cười, nói:

- Tiểu tử, ngươi quả thật là không đơn giản a!

Bác Lan Tư đưa Hàn Thạc tiến vào, bản thân thì lui xuống, trước mắt cả không gian chỉ còn lại có Hàn Thạc cùng Tạp La Lạp. Hắn vừa nghe Tạp La Lạp tán dương mình như vậy, mỉm cười kín đáo nói:

- Ngài quá khen.

- Ngươi đem thần khí Tinh Không tặng cho Phỉ Bích, ha ha, ngươi có lòng như vậy quả thực tốt lắm, tốt lắm.

Tạp La Lạp mỉm cười nói, sau đó tiếp:

- Về chuyện ngươi muốn dạy Bác Lan Tư, ta sẽ không quan tâm, ngươi không nên lo lắng, ta cho tới bây giờ chưa từng đối đãi với hắn như người hầu, hắn vẫn luôn có tự do của chính mình, lúc này hắn kích động như vậy, nhất định là ngươi có gì đã hấp dẫn hắn, ta sẽ tôn trọng quyết định của hắn.

- Như vậy, ngài gọi ta đến đây, không biết có chuyện gì muốn chỉ bảo. - Thần sắc Hàn Thạc buông lỏng, mỉm cười hỏi.

- Ta chỉ là muốn xem xem người có thể đem lại phồn vinh cho Lan Tư Lạc Đặc đế quốc là ngươi theo như lời tiên đoán của lão chiêm tinh sư Cát Thụy Ti phu nhân, rốt cuộc chuẩn bị cống hiến những gì cho đế quốc mình? - Đôi mắt sáng ngời Tạp La Lạp nhìn chằm chằm Hàn Thạc, cười nói.

Hàn Thạc chợt đại ngộ, rốt cục hiểu được Ô Đặc Lôi Đức vì sao lại có những lời nói và cử chỉ kì quái như vậy!

Bạn đang đọc Đại Ma Vương của Nghịch Thương Thiên
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 3
Lượt đọc 50

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự