Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 358 Các ngươi xong đời rồi!

Bạn đang đọc Đại Ma Vương của Nghịch Thương Thiên

Phiên bản Dịch · 3068 chữ · khoảng 11 phút đọc

Mãi đến khi Hàn Thạc cất tiếng nói chuyện, bọn người Phí La Đế Á mới để ý đến một người vốn bị bọn chúng phớt lờ đi. Trong mắt bọn chúng, Hàn Thạc là một kẻ ít tuổi, căn bản không đủ sức làm cho chúng sợ hãi, bởi thế nên đương nhiên sẽ không thèm để tâm.

- Ngươi là ai?

Phí La Đế Á không tức giận nhìn Hàn Thạc hỏi, rồi nhíu mày nói tiếp:

- Tuy nhiên mặc kệ ngươi là ai, đã tới chỗ này thì coi như ngươi không may rồi!

Phất phất tay, Phí La Đế Á nói với một gã kỵ sĩ bên cạnh:

- Xử lý hắn!

Lời vừa xong thì một gã kỵ sĩ từ phía sau Phí La Đế Á chạy ra, nhằm thẳng đến mục tiêu là Hàn Thạc ở bên cạnh suối nước nóng.

Hơn mười cánh cung nhằm vào Hải Luân Đế Na và Hỏa phượng hoàng bị ma pháp cấm chế, ngoài ra ba người khác vốn đang hướng về phía các nữ thị vệ của nàng thì bây giờ tất cả đều quay vũ khí trong tay sang nhắm vào hai người. Hỏa phượng hoàng là ma thú siêu cấp, cho dù không dùng được ma pháp công kích cũng vẫn có thể dấy lên một phen sóng gió.

Nhưng Hải Luân Đế Na thì thân thể yếu nhược, bị nhiều công kích như vậy nhằm vào thì khiến cho Hỏa phượng hoàng cũng phải cố kỵ, trong nhất thời không dám động thủ thực sự. Đúng lúc Hỏa phượng hoàng đang chần chừ thì một cây phá ma tiễn bắn trúng người nàng, làm nàng đột nhiên cảm thấy thân thể từ từ suy yếu đi, cuối cùng thì một chút lực lượng cũng không quy tụ nổi.

- Không xong, mũi tên có độc!

Cảm giác lực lượng dần dần biến mất đi, Hỏa phượng hoàng liếc mắt nhìn Hàn Thạc đang đứng ung dung rồi kéo kéo gấu áo Hải Luân Đế Na nói nhỏ.

Hải Luân Đế Na vốn đã chìm trong tuyệt vọng, vừa nghe đến tiếng "Hàn Thạc" thì một lần nữa dâng lên hy vọng mãnh liệt, nhanh chóng vận động trí não rồi dùng giọng nũng nịu gọi hắn:

- Bố Lai Ân, giúp ta giết bọn họ!

Hải Luân Đế Na chưa bao giờ tỏ vẻ hòa nhã với Hàn Thạc, nay lại dung giọng nhỏ nhẹ õng ẹo như làm nũng với tình nhân khiến cho Hàn Thạc thấy kinh ngạc, dở khóc dở cười liếc nhìn nàng nói đùa:

- Cục cưng, yên tâm đi. Nàng còn thiếu ta nhiều kim tệ như vậy, làm sao ta chịu để cho người khác bắt nàng đi được.

Nghe Hàn Thạc nói như vậy, Hải Luân Đế Na không kìm được đỏ mặt lên, ngầm thở dài một hơi, thầm nghĩ không ngờ vì mạng sống của bản thân mà nàng phải chịu khuất phục với tên ác ma này, nhưng tiếng cợt nhả "cục cưng" kia của Hàn Thạc lọt vào trong lòng lại tạo nên một chút rung động.

Tuy Hải Luân Đế Na hiểu rõ rằng Hàn Thạc chẳng qua chỉ đơn thuần là trêu chọc nàng, nhưng không biết vì sao trong lòng của nàng lại có một vài cảm xúc không bình thường. Khuôn mặt đỏ bừng dường như cũng không phải chỉ là giả vờ, loại cảm xúc này làm cho Hải Luân Đế Na không thích ứng nổi, trong lúc nhất thời không biết đối đáp ra sao.

Về phần gã cao cấp kỵ sĩ đang cưỡi chiến mã phi thẳng tới kia, Hàn Thạc từ đầu tới cuối cũng chẳng thèm để mắt, đợi đến khi hắn xông đến trước mặt thì mới tiện tay phất ra một luồng tử viêm tựa như con rắn dài chụp xuống cả người lẫn ngựa của gã cao cấp kỵ sĩ đó.

Chỉ thấy gã cao cấp kỵ sĩ đang cùng chiến mã trên đường xông tới bỗng bị lửa tím thiêu đốt toàn thân, tốc độ chậm dần dần lại, thân thể tỏa ra hàn khí lạnh lẽo, mọi người bằng mắt thường cũng có thể thấy tốc độ kết băng nhanh chóng.

Đến khi cao cấp kỵ sĩ cùng chiến mã này tới trước mặt Hàn Thạc thì cả người lẫn ngựa đều đông lại thành một tảng băng điêu trong suốt. Hàn Thạc tiện tay đẩy một cái, người và ngựa đã đóng băng đổ ầm xuống đất vỡ tan thành những tảng thịt bị đông cứng ngắc, tỏa lên làn hơi lạnh dày đặc.

Phí La Đế Á vừa thấy một gã cao cấp kỵ sĩ thủ hạ chết thảm với phương thức kỳ dị như vậy thì nhìn Hàn Thạc với ánh mắt nghiêm túc khác hẳn lúc trước, trầm giọng hỏi:

- Rốt cuộc ngươi là ai? Chuyện của Hi Luân công quốc chúng ta không có liên quan hệ đến ngươi, chỉ cần bây giờ ngươi rời đi thì ta sẽ không truy cứu chuyện này.

Hàn Thạc biểu hiện ra thực lực kinh khủng làm cho Phí La Đế Á thấy kinh sợ. Từ đầu tới cuối, hắn đều tựa như là không mất chút khí lực nào, như đang đi dạo nhè nhẹ trong sân nhà mình, thế nhưng đã khiến một gã cao cấp kỵ sĩ đột nhiên chết thảm như thế, điều này lập tức làm cho Phí La Đế Á cảm thấy đối phương có chút thâm sâu khó lường.

- Ngươi mù mắt hay điếc tai? Không nghe thấy những lời ta vừa mới nói hay sao? Ha ha. Hải Luân đại công tước của các ngươi là nữ nhân của ta, ngươi nói ta sẽ dễ dàng bỏ đi được à? - Hàn Thạc tức giận quát mắng Phí La Đế Á tuy nhiên ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm Hải Luân Đế Na, hiển nhiên là hắn căn bản không để Phí La Đế Á kia ở trong lòng.

- Hừ, ngươi đã tự tìm cái chết thì đừng trách chúng ta. - Phí La Đế Á thấy Hàn Thạc quyết tâm nhúng tay vào liền hừ lạnh một tiếng, phân phó đám người phía sau, vài tên pháp sư chậm rãi phân tán ra, chuẩn bị sẵn sàng phối hợp với hắn động thủ.

Hải Luân Đế Na bị ánh mắt của Hàn Thạc nhìn chăm chú vào thì trong lòng tràn đầy nhục nhã vì nàng hiểu rõ hắn chỉ lấy nàng ra làm trò đùa, nhưng những lời Hàn Thạc nói nàng là nữ nhân của hắn thì lại làm cho trong lòng nàng dâng lên một niềm háo hức khó tả.

“Có lẽ làm nữ nhân của hắn cũng không tệ đâu?” Trong đầu Hải Luân bỗng nhiên nảy ra suy nghĩ như vậy, nhưng rồi lập tức lại tự mình mạnh mẽ đè nén xuống. “Không được! Hắn là một kẻ đầu sỏ làm hại mình trở thành trò cười, mình phải bằng mọi giá giết chết hắn mới đúng, làm sao có thể có suy nghĩ hoang đường như vậy được?”

Thong thả bước đến gần Hải Luân Đế Na , Hàn Thạc nhìn sâu vào mắt nàng, giọng nói càng thêm dịu dàng:

- Ta làm sao có thể để cho nàng bị bắt đi, huống chi nàng đáng giá vượt năm vạn kim tệ rất nhiều. Ôi! Phải không hả Hải Luân?

- Ngươi! Ngươi không được qua đây, nếu không thì chúng ta sẽ giết nó! - Nữ thị vệ trung niên kia cầm một thanh chủy thủ chĩa về phía Hải Luân Đế Na, thấy Hàn Thạc tới gần bỗng nhiên kinh hoảng hét ầm lên.

Liếc mắt nhìn nữ trung niên này, Hàn Thạc bùi ngùi than thở:

- Nàng trị giá năm vạn kim tệ, ngươi dám hạ thủ ư? Ngoài ra, ngươi cũng không có cơ hội hạ thủ đâu!

Vừa dứt lời, mặt đất bỗng nhiên rung động. Những cây Địa đột thứ đột nhiên từ trong lòng đất mọc lên trùng trùng, bao bọc lấy nữ trung niên kia và ba nữ thị vệ vào trong, còn mấy người phản bội bên cạnh toàn bộ bị xuyên thủng, nằm vắt vẻo ở trên ngọn Địa đột thứ.

Sắc mặt Phí La Đế Á đại biến, ánh mắt tràn ngập kinh sợ nhìn về phía Hàn Thạc, lòng hoảng hốt ngó xuống mặt đất phía dưới chân chỉ lo sợ có một cây đột thứ đột ngột xuyên qua hắn. Bọn họ rõ ràng thấy vừa rồi Hàn Thạc không hề ngâm xướng bất luận ma pháp chú ngữ gì mà tự nhiên địa đột thứ mọc lên giết chết mất mấy tên thủ hạ, điều này làm cho Phí La Đế Á lại một lần nữa ngớ người ra.

Hải Luân Đế Na và Hỏa phượng hoàng hai người đang bị cấm chế ở trong ma pháp đại võng nên tất nhiên là bình yên vô sự, nhìn thấy Hàn Thạc ung dung thoải mái đi tới trước mặt của các nàng mà mỉm cười nói:

- Thế nào? Ta giúp ngươi xử lí những người này, các ngươi chỉ cần đem kim tệ trả lại cho ta là đủ, ta không tính thêm tiền, thế đã đủ rộng rãi chưa?

Hải Luân Đế Na kinh ngạc nhìn vẻ mặt ôn nhu, lắng tai nghe giọng nói nhỏ nhẹ của Hàn Thạc, nàng bỗng nhiên có một loại ảo giác kì lạ, bóng dáng của hắn giờ khắc này và tên Bổn Ni Địch Khắc Đặc Tát Khắc Duy Nhĩ kia vẫn luôn luôn nho nhã lễ độ theo đuổi nàng có vẻ trùng lặp, cái loại ôn nhu nhã nhặn này làm cho nàng có một chút thất thần hoảng hốt.

- Hải Luân, ngươi làm sao rồi?

Hỏa phượng hoàng ở bên cạnh lay lay Hải Luân Đế Na đang ngơ ngẩn nhìn Hàn Thạc, lo lắng hỏi.

Hải Luân Đế Na giật mình bừng tỉnh, bỗng nhiên thấy người của Phí La Đế Á ở xung quanh từ từ tiến lại gần nơi này, vài tên ma pháp sư đã bắt đầu ngâm xướng ma pháp, không khỏi hừ một tiếng, nói:

- Nếu ngươi không giết bọn họ thì bọn họ cũng sẽ giết ngươi, giao dịch này ta không có hứng thú.

Lời vừa thốt ra. Hàn Thạc ngạc nhiên, sau đó phẩy tay với Phí La Đế Á nói:

- Được rồi, không phải chuyện của ta nữa. Các ngươi tiếp tục đi. Ta đi trước. Thực ra ta và Hải Luân đại công tước cũng không quen thuộc. Chỉ là đùa một chút cùng các vị mà thôi!

Phí La Đế Á đã chuẩn bị trả giá để giết bằng được Hàn Thạc, bỗng bị hành động này của hắn làm cho kinh hãi, vội vàng ngăn cản mấy gã ma pháp sư thi triển ma pháp rồi nói với Hàn Thạc:

- Cũng được. Ta cũng không muốn là kẻ địch của ngươi. Chỉ cần ngươi không dính vào chuyện này thì ta vẫn coi như không có chuyện gì phát sinh.

- Ừm. Các ngươi tiếp tục đi. Chào nhé! - Hàn Thạc cười xòa một cái, xem như dự định rời khỏi nơi này.

- Ác ma, ta đáp ứng ngươi. Ta đáp ứng ngươi đó. Ngươi, tên ác ma đáng chém ngàn đao kia, không được bỏ đi! - Hải Luân Đế Na hoảng hốt, vội gào lên thất thanh.

- Sớm không nói ra, làm lãng phí thời gian của ta!

Thân hình Hàn Thạc đứng lại, lại một lần nữa hướng phía Phí La Đế Á xua xua tay nói:

- Ngại quá. Các ngươi xong đời rồi!

- Mẹ nó. Ngươi lừa ta. Giết chết hắn cho ta! - Phí La Đế Á vừa thấy thực lực của Hàn Thạc, vốn không định trêu trọc hắn. Nào ngờ Hàn Thạc lại nói một đằng làm một nẻo, rõ ràng là trêu chọc hắn, vì vậy Phí La Đế Á cũng không khống chế được phẫn nộ trong lòng nữa, quát tướng lên.

Vài tên ma pháp sư sớm đã thấy Hàn Thạc không vừa mắt, giờ nghe Phí La Đế Á hạ lệnh giết chết thì bắt đầu ngâm xướng lại ma pháp chú ngữ vừa mới bị buộc phải cắt đứt.

- Trêu chọc ngươi thì sao? Với tầm cỡ các ngươi thì cũng chỉ xứng để cho ta chơi đùa mà thôi! - Hàn Thạc cười híp mắt nói một câu như vậy, thong thả lấy ra khô lâu pháp trượng và bắt đầu ngâm xướng những chú ngữ ma pháp rườm rà.

Hàng loạt bất tử sinh vật theo tiếng Hàn Thạc ngâm nga liên tục chú ngữ ma pháp đột ngột xuất hiện ở xung quanh Phí La Đế Á. Chỉ trong nháy mắt liền xuất hiện hơn một trăm bất tử sinh vật, một đội Thạch tượng quỷ gào thét bay về phía mấy người ma pháp sư kia còn đang ngâm xướng chú ngữ hù dọa khiến bọn họ lại phải một lần nữa ngừng ngâm xướng chú ngữ và bắt đầu hỗn loạn tránh né.

- Ngươi. Ngươi rốt cuộc là ai? - Khi mấy trăm bất tử sinh vật vây quanh Phí La Đế Á, trong đó còn có ba Tà ác kỵ sĩ cường đại thì Phí La Đế Á cũng không kiềm chế được nỗi kinh hãi trong lòng, quay về phía Hàn Thạc kinh sợ hô lên.

Nhún vai. Hàn Thạc nói:

-Ngươi phải chết đến nơi rồi, hỏi nhiều như vậy làm gì?

- Bố Lai Ân. Bố Lai Ân. Ngươi chính là thành chủ Bố Lai Ân mới nhậm chức ở thành Bố Lôi Đặc Nhĩ kia ư? - Một gã ma pháp sư đột nhiên kinh ngạc kêu lên, hiển nhiên là ngay từ đầu hắn nghe được Hải Luân Đế Na xưng hô với hắn mà không kìm được quát to lên.

- Không sai, có lẽ lúc này các ngươi đã có thể nhắm mắt được rồi! - Hàn Thạc mỉm cười trả lời rồi khua khua khô lâu pháp trượng, bất tử sinh vật khổng lồ liền xông tới bao vây những người này vào bên trong.

Trong những người này, Đại địa kỵ sĩ Phí La Đế Á chính là người có thực lực cao nhất. Mấy tiểu ma pháp sư Hàn Thạc căn bản không để tâm, khi gặp sự tấn công của bất tử sinh vật khổng lồ thì kết quả có thể suy đoán được.

Quả nhiên, các ma pháp sư không chịu đựng nổi sự quấy rối của Thạch tượng quỷ. Vài loại ma pháp lẻ tẻ đối với mấy trăm bất tử sinh vật này căn bản không đủ để tạo thành sức sát thương hiệu quả. Tuy rằng thực lực Phí La Đế Á coi như là có thể được nhưng chỉ một Tà Ác kỵ sĩ cũng đã đủ làm hắn không cách nào thắng được, giờ lại có ba Tà Ác kị sĩ đồng thời vây công hắn thì ngay từ đầu coi như đã định trước kết quả chết thảm của hắn rồi.

Một tiếng kêu gào thê lương từ giữa đám người Phí La Đế Á truyền đến. Trước sức tấn công của bất tử quân đoàn, toán người vừa rồi còn kiêu căng ngạo mạn giờ đã bị xé thành mảnh nhỏ, âm thanh đáng sợ kia làm cho người khác nghe thấy mà cảm thấy tê dại cả da đầu.

Nhưng mà Hải Luân Đế Na bị bọn chúng phản bội, giờ nghe những tiếng kêu thảm thiết sởn tóc gáy thì lại có cảm giác vui sướng tràn trề. Nàng cảm thấy bản thân đối xử với bọn chúng tính ra cũng không tệ, dù thế nào cũng không nghĩ những người này sẽ phản bội nàng. Lần này, nếu không có Hàn Thạc vừa vặn có ở đây thì sợ rằng mình khó thoát số phận bị bọn họ bán cho Bổn Ni Địch Khắc Đặc Tát Khắc Duy Nhĩ làm nữ nô lệ.

Nếu như là người bình thường làm phản, Hải Luân Đế Na còn miễn cưỡng có thể tiếp nhận, thế nhưng người mà bản thân mình thành tâm đối đãi lại phản bội thì làm cho cừu hận của nàng đối với bọn họ càng thêm khắc sâu và khó mất đi. Lúc này, nghe bọn chúng kêu thảm thiết thê lương, Hải Luân Đế Na nghiến răng nghiến lợi khẽ kêu:

- Đáng đời đồ ăn cây táo, rào cây sung. Đây là kết cục mà các ngươi đáng phải nhận.

- Chậc. Ta nói Hải Luân tiểu thư này, bọn chúng đã xong đời hết cả rồi, ngươi cũng nên lấy số kim tệ thiếu nợ trả cho ta đi chứ. - Hàn Thạc cười tủm tỉm đi tới trước mặt Hải Luân Đế Na, nho nhã lễ độ trợ giúp cởi tấm lưới ma pháp to lớn đang giam cầm nàng, thuận tay thu luôn vào bên trong không gian giới chỉ của mình, miệng tiếp tục đòi nợ.

- Ngươi, ngươi còn không để cho ta yên? - Hải Luân Đế Na nhìn khuôn mặt tươi cười của Hàn Thạc, không biết tại sao tức khí đầy bụng, không nhịn được gào tướng lên với hắn.

Hàn Thạc kinh ngạc hỏi:

- Thế nào? Ngươi muốn không trả nợ sao? Hắc hắc, ngươi phải biết rằng, bọn chúng tuy rằng đã chết, nhưng ta có thể dễ dàng giết chết các ngươi, nhẹ nhất thì có thể bắt ngươi đưa tới chỗ Bổn Ni Địch Khắc Đặc Tát Khắc Duy Nhĩ đổi lấy năm vạn kim tệ.

- Ngươi dám!

Hải Luân Đế Na oán hận trừng mắt nhìn Hàn Thạc, trầm ngâm một lát rồi dường như hạ quyết tâm, hít sâu một hơi nói:

- Bố Lai Ân, ta có một đề nghị?

- Đề nghị gì. Ngươi nói cho ta nghe? - Hàn Thạc hỏi.

-Ta gả cho ngươi, của hồi môn chính là Hi Luân công quốc. Ngươi thấy thế nào? - Đôi mắt sáng của Hải Luân Đế Na nhìn Hàn Thạc thật sâu, vẻ mặt ngượng ngùng nhưng nghiêm nghị nói.

Bạn đang đọc Đại Ma Vương của Nghịch Thương Thiên
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 52

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự