Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 150 Ta có thể giúp được lão

Bạn đang đọc Đại Ma Vương của Nghịch Thương Thiên

Phiên bản Dịch · 2810 chữ · khoảng 10 phút đọc

- Ngươi không phải xin lỗi ta cái gì, Lỵ Toa ở học viện cũng xem như là bằng hữu của ta, điều này ta cũng nên làm.

Nói xong, Hàn Thạc nhìn Ngải Mễ Lệ với Thiết Tư Đặc ở đằng xa, dùng hắc bào bao trùm toàn thân Lỵ Toa rồi đi ra ngoài.

- Trước tiên rời khỏi chỗ này đã.

Lao Luân Tư thuận theo ánh mắt của Hàn Thạc, chú ý tới động tĩnh của Ngải Mễ Lệ cùng Thiết Tư Đặc, con ngươi chợt sáng lên, sau đó nói khẽ một câu, xoay người bước ra ngoài.

Đi vào đoàn nô lệ cần phải có một số thủ tục, còn đi ra lại không nghiêm mật như vậy, nhóm người rời khỏi mà không gặp phải bất cứ ngăn trở nào. Ngải Mễ Lệ do hai thị vệ trong đoàn nô lệ hộ tống, khi đến cửa nàng phất phất tay hai người mới cung kính thối lui.

Đi đến bên xe ngựa, Ngải Mễ Lệ nhìn Lao Luân Tư xuất hiện với vẻ hơi kinh ngạc, còn thần sắc Hàn Thạc hoàn toàn trấn tĩnh, nói với gã:

- Lần trước tại nhà các ngươi, ta đã làm quen với Ngải Mễ Lệ phu nhân, lần này ta tới Ngoã Luân thành là do nàng thuê giúp nàng làm một số việc.

Lao Luân Tư rõ ràng biết một số thứ nhưng lại không nói thêm gì, chỉ mỉm cười hoà nhã nói với Hàn Thạc:

- Những việc đó ngươi không cần phải nói với ta làm gì, ta nghĩ trước hết chúng ta nên xem xem đường muội ta thế nào đã.

Vén tấm rèm xe lên, Hàn Thạc cùng Lao Luân Tư vừa mới chui vào thì Lỵ Toa với đôi mắt ngấn lệ mông lung bỗng nhào vào lòng Hàn Thạc, khóc lóc thê thảm:

- Bố Lai Ân, bọn chúng đã giết cả nhà ta, cha mẹ còn cả gia gia ta nữa, tất cả mọi người đều bị giết chết rồi.

Lỵ Toa vào lúc này yếu đuối đến mức làm cho người ta tan nát cõi lòng. Hàn Thạc vỗ nhè nhẹ lên vai nàng, thì thầm:

- Hiện tại ngươi đã an toàn rồi, những tên đó nhất định sẽ bị trừng phạt.

Ôm chặt lấy Hàn Thạc, Lỵ Toa giống như đã dùng hết sức lực, lại giống như chứng minh tính chân thật giờ phút này, đưa ngón tay lên miệng cắn một cái, đau đớn khóc thảm:

- Ta không phải nằm mơ ta đang còn sống chứ, ta muốn báo cừu, ta muốn giết hết lũ sát nhân tàn bạo đó.

Lỵ Toa luôn điêu ngoa đanh đá ở học viện, đã trải qua biến cố bi thảm nhất của đời người, cả người đột nhiên phát sinh một loại biến hoá. Khuôn mặt hồn nhiên bị cừu hận thay thế, tựa hồ lúc này đã coi báo cừu như dũng khí để sống tiếp.

- Lỵ Toa, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, muội thuật lại tỉ mỉ xem nào, ta sẽ vì muội mà báo cừu. - Mắt Lao Luân Tư như rách toạc, bắn ra hàn quang rét buốt, nhìn đôi mắt ngấn lệ mông lung của Lỵ Toa trầm giọng hỏi.

Dường như vào lúc này, Lỵ Toa mới chú ý đến trong thùng xe ngoài Hàn Thạc ra còn có một người nữa. Nàng lau lau lệ thuỷ nơi khoé mắt, sau khi mở mắt nhìn thấy Lao Luân Tư, lại nghẹn ngào khóc nức nở:

- Lao Luân Tư ca ca, ta cũng không rõ chuyện xảy ra thế nào, chỉ biết cha nói mẹ ta ngã bệnh, nhắn ta về nhà thăm bà.

- Đến lúc ta vừa về đến Ngoã Luân thành thì cha mới cho biết nhà có thể gặp nguy hiểm. Mẹ cũng không phải ngã bệnh, bà cũng không nhắn ta về nhà. Sau đó một ngày, tên say sai Tạp Nhĩ Phí Đặc của Sư Thứu quân đoàn trưởng đến, lại dẫn theo người xông vào nhà chúng ta, lùng giết bắt người khắp nơi, ngoại trừ ta ra bọn họ đều chết hết, đều bị giết chết hết rồi, hu hu.

- Yên tâm đi, ta sẽ giúp muội báo cừu. - Sắc mặt Lao Luân Tư lạnh lẽo cam đoan với Lỵ Toa.

- Giúp ta giết Tạp Nhĩ Phí Đặc, nhất định phải giúp ta giết chết gã. - Lỵ Toa bất lực hét lên, trước tiên nhìn Lao Luân Tư, sau đó ánh mắt đau thương như đóng đinh lên Hàn Thạc.

Một gia đình nguyên vẹn, tất cả thân nhân trong phút chốc bị giết hết, sự thực này đã tạo thành đả kích quá mãnh liệt đối với Lỵ Toa, cũng khiến cho con người điêu ngoa bốc đồng ngày thường ấy bỗng trở nên yếu đuối bất lực đến điềm đạm đáng yêu.

- Ta sẽ giúp ngươi. - Sự chú thị của Lỵ Toa làm Hàn Thạc trầm mặc trong chốc lát, sau đó mới gật đầu trầm giọng đáp ứng.

- Nếu các ngươi muốn giết Tạp Nhĩ Phí Đặc, chúng ta nhất thiết phải thương nghị một hồi cho thật ổn.

Ngải Mễ Lệ ngoài thùng xe bỗng nhiên kêu nhỏ một câu, sau đó thò đầu vào nhìn Hàn Thạc với Lao Luân Tư, nói:

- Tối thiểu, chúng ta phải rời khỏi đây trước đã.

- Lỵ Toa, muội theo ta.

Lao Luân Tư chui ra khỏi thùng xe, tiếp đó thờ ơ đứng bên cạnh hai người gật gật đầu. Một kiếm sĩ trong đó rời đi, một lát sau dắt một cỗ xe ngựa đến. Lao Luân Tư kéo Lỵ Toa chui vào, mã phu giật dây cương, cỗ xe từ từ tiến về phía trước.

- Đi theo hắn.

Hàn Thạc phân phó Thiết Tư Đặc ở phía ngoài, rồi ngoảnh đầu lại nhìn Ngải Mễ Lệ xin lỗi:

- Có lẽ kế hoạch cùng nàng có chút thay đổi, nhưng mà ta nhất định phải làm thế.

- Ta hiểu mà, giết Tạp Nhĩ Phí Đặc vốn cũng là một mục tiêu khác của chúng ta, điều này với kế hoạch cũ cũng không thay đổi gì, chúng ta được thêm một số viện thủ không phải sao?

Ngải Mễ Lệ mỉm cười, rồi mới có phần ngưng trọng nói:

- Lao Luân Tư này như là con trai của tài chính đại thần đế quốc, chỉ có điều thực lực hai người theo sau gã không tệ. Biểu hiện của gã dường như hơi kỳ quái, người này sao chàng lại quen được, có biết chi tiết về gã không?

Lắc lắc đầu, Hàn Thạc do dự một chút rồi mới nói:

- Khảm Địch Đạt đại nhân đã nói qua với ta rằng, việc quá thân cận với gã sẽ có thể gây cho ta phiền toái. Thế nhưng ta đã tiếp xúc với Lao Luân Tư được một khoảng thời gian, cảm thấy người này hoàn toàn đáng tin.

- Lão hồ ly Khảm Địch Đạt nếu biết thân phận của Lao Luân Tư, lại không chịu nói cho chàng, việc này chứng minh thân phận của hắn tuyệt đối không đơn giản như thế, xem ra ta phải nghe ngóng chỗ ca ca ta một chút. - Ngải Mễ Lệ cau mày, nghi hoặc nói.

Thình lình, sau một góc ngoặt, cỗ xe ngựa Lao Luân Tư ngồi chợt dừng lại. Gã thò đầu ra, đến khi xe Hàn Thạc với Ngải Mễ Lệ song song, mới nói:

- Bố Lai Ân, ta nghĩ việc này cũng không liên quan trực tiếp đến Ngải Mễ Lệ phu nhân, nếu ngươi muốn tốt cho nàng ta, tốt nhất không nên để nàng ta bị liên luỵ tới.

Hàn Thạc sững ra, trao đổi ánh mắt với Ngải Mễ Lệ ở trong xe, Ngải Mễ Lệ nhíu mày suy nghĩ một chút, nói với hắn:

- Chàng với bọn họ cùng đi đi, xem xét chuẩn bị làm những gì, sau đó về cứ điểm Ám Mạc tìm ta là được, ta vừa vặn quay về thăm dò căn nguyên của Lao Luân Tư.

Gật gật đầu với Ngải Mễ Lệ, Hàn Thạc bước ra khỏi xe, đi tới chỗ xe Lao Luân Tư, mỉm cười nói:

- Vẫn là ngươi nghĩ chu đáo, Ngải Mễ Lệ phu nhân đích xác không cần phải liên quan tới.

- Rất xin lỗi Ngải Mễ Lệ phu nhân. Nhưng mà ta chỉ muốn tốt cho phu nhân, tại Ngoã Luân thành này, A Tư Cơ sẽ không e ngại bất cứ kẻ nào, cho dù với thân phận của phu nhân, có một số việc cũng không thể nhúng tay vào.

Lao Luân Tư nói nhỏ với Ngải Mễ Lệ đang ngồi yên trong xe, rồi mới phân phó cho người ở phía trước:

- Đi thôi.

Sau khi Hàn Thạc chui vào, Lỵ Toa được Lao Luân Tư khuyên một hồi, trông cũng ổn định hơn một chút. Lao Luân Tư cũng không nói thêm gì, trầm mặc không biết đang nghĩ gì. Lúc này, Hàn Thạc cũng không biết nên khuyên Lỵ Toa thế nào, cũng một mạch không nói gì.

Cỗ xe dừng lại trước một toà nhà. Lao Luân Tư ôn nhu nói với Lỵ Toa:

- Muội trước tiên hãy xuống xe vào phòng ngồi yên đó, ta với Bố Lai Ân ra ngoài bàn bạc chút việc, sẽ trở lại rất nhanh. Muội yên tâm đi, ở đây muội sẽ cực kỳ an toàn.

Trải qua một trường tai nạn thảm khốc, Lỵ Toa so với bình thường nghe lời hơn nhiều, rất nhu thuận gật gật đầu, để Lao Luân Tư đỡ xuống xe. Lao Luân Tư gõ cửa, một người từ bên trong đi ra, thân thể người này giấu trong bóng tối, Hàn Thạc lập tức phát hiện ra gã chính là cao thủ đã từng bí mật dò xét Khắc Lạp Khắc.

- Đưa nàng vào, bảo hộ nàng cho tốt, thúc và ta cùng đi một chuyến.

Lao Luân Tư phân phó xong, tự quay xe lại để Lỵ Toa tiến vào. Qua một hồi người kia đi ra chui vào xe, im lặng ngồi xuống trước mặt Hàn Thạc cùng Lao Luân Tư không nói lời nào.

Chính diện đối mặt, Hàn Thạc quan sát kỹ lưỡng, phát hiện người này có chiều cao bình thường không có gì đặc biệt, hắn liếc nhìn khuôn mặt lão cũng không phát hiện bất cứ đặc điểm địa phương nào. Thế nhưng người này có thể theo sau đại địa kỵ sĩ Khắc Lạp Khắc mà không bị phát hiện thì đủ để nói rằng gã có thực lực bất phàm.

- Lão tên Lạp Kỳ, là một thích khách. Hai người bên ngoài cùng với xa phu phân biệt là cao cấp kiếm sĩ Địch Ngoã Tì và Thổ hệ cao cấp ma pháp sư A Đức Lạp, hiện giờ chúng ta đi giết Tạp Nhĩ Phí Đặc. - Lao Luân Tư giới thiệu với Hàn Thạc một chút, sau đó nói ra việc muốn giết Tạp Nhĩ Phí Đặc.

- Ngươi có kế hoạch gì chưa? - Hàn Thạc trầm mặc một lát rồi hỏi.

- Tạp Nhĩ Phí Đặc là tay sai trung thành của Sư Thứu quân đoàn trưởng A Tư Cơ, điều phối quản lý lương thực tại Ngoã Luân thành. Bản thân hắn cũng là sĩ quan trong quân đoàn Sư Thứu, vốn là một cao cấp kỵ sĩ bốn mươi ba tuổi. Chỉ có một con trai duy nhất tên là Tạp Nhĩ Nam Đức, đã từng vọng đồ cường bạo Lỵ Toa, kết quả bị nàng cắt phăng tiểu huynh đệ, bởi thế hai nhà đã kết thâm cừu khó có thể hóa giải. Tạp Nhĩ Phí Đặc thân là một cao cấp kỵ sĩ, trong nhà có mười mấy người hầu, trong đó đa số đều là quan quân trong quân đoàn Sư Thứu, cũng không quá khó đối phó.

Lao Luân Tư chậm rãi kể một loạt, chứng minh gã trước đó khẳng định đã điều tra kỹ càng.

- Vừa rồi ta nhận được tin tức, Khắc Lạp Khắc đã trở về Ngoã Luân thành, trước mắt dường như đã đến nhà Tạp Nhĩ Phí Đặc, hình như giúp cha hắn truyền đạt chỉ thị gì đó cho Tạp Nhĩ Phí Đặc.

Ngay lúc này, thích khách Lạp Kỳ từ nãy đến giờ vẫn im lặng bỗng mở miệng nói.

Lao Luân Tư chau mày vẻ khẩn trương, lộ vẻ có phần do dự không quyết. Trong lòng Hàn Thạc cũng đột nhiên rung động, trên mặt hiện ra sát cơ nồng nặc.

Lao Luân Tư lúc này do dự không quyết, điều đó nói lên rằng hiện giờ là do sự xuất hiện của Khắc Lạp Khắc, gã cũng không nắm chắc được nữa. Sau khi tiến nhập Chân Ma chi cảnh, lại thêm Tiểu Khô Lâu cùng Vong Linh ma pháp, Hàn Thạc dám ngạnh kháng với Khắc Lạp Khắc một trận, thế nhưng hắn cũng không nắm chắc có thể thắng được gã, bởi thế cũng trầm mặc không nói.

- Lạp Kỳ thúc thúc, nếu do người xuất thủ ám sát Khắc Lạp Khắc, thúc nắm mấy thành giết được hắn? - Trầm mặc hồi lâu, Lao Luân Tư hỏi thích khách Lạp Kỳ.

- Ta nghĩ chỉ có năm thành. - Lạp Kỳ hờ hững trả lời.

Gật gật đầu, Lao Luân Tư nói:

- Vậy tốt, trước tiên do thúc động thủ ám sát gã, ta tin bằng vào thực lực của thúc, cho dù không thể đắc thủ cũng có thể tránh thoát an toàn, đến lúc đó chúng ta sẽ căn cứ vào thể trạng của Khắc Lạp Khắc, mới quyết định có cần thiết phải cùng động thủ hay không.

- Hừ, ta muốn rời đi, Khắc Lạp Khắc tuyệt đối sẽ không tìm thấy ta. - Lạp Kỳ trả lời.

- Ta nghĩ, nếu do ta cùng Lạp Kỳ tiên sinh hợp tác, ít nhất cũng có thể đề cao phần thắng thêm ba thành. - Hàn Thạc nhìn Lạp Kỳ, bỗng nhiên nói.

- Bố Lai Ân, ngươi khẳng định là sẽ không bị phát hiện, sẽ không ảnh hưởng đến Lạp Kỳ thúc thúc chứ? - Thần sắc Lao Luân Tư nghiêm túc, ngưng trọng nói với Hàn Thạc.

- Ta cho rằng với sự gia nhập của ta, có thể mang đến sự trợ giúp cho lão, nếu ngươi tin lời ta nói, ta muốn cùng hành động với lão. - Nhìn Lao Luân Tư, Hàn Thạc cũng nói một cách nghiêm túc.

- Tốt rồi, Lạp Kỳ thúc thúc dẫn hắn thử một lần, nếu giữa đường không được thì buông bỏ, chúng ta chọn thời cơ động thủ khác. - Lao Luân Tư ngẫm nghĩ một chút, rồi nói với Lạp Kỳ.

- Tốt lắm!

Lạp Kỳ đáp, liếc nhìn Hàn Thạc rồi nói:

- Chúng ta tách ra từ đây, nếu nhà Tạp Nhĩ Phí Đặc có lửa cháy bốc lên, vậy là đã có thể hành động, các ngươi có thể giết thẳng vào, nếu không không nên tiếp cận.

- Yên tâm đi, ta biết nên làm thế nào, các người cẩn thận chút. - Lao Luân Tư gật đầu đồng ý.

- Chúng ta đi thôi.

Lạp Kỳ liếc nhìn Hàn Thạc, thân hình nhẹ nhàng rời khỏi cỗ xe, nhún người nhảy lên rồi đáp xuống một nóc nhà cao hơn ba thước, không phát ra tiếng động gì.

Hàn Thạc hít sâu một hơi, lực chú ý tập trung vào vận chuyển Ma Nguyên lực, sử dụng Ma Động Cửu Thiên thuật cũng phi thân nhảy lên, thân hình bỗng đằng không bay lên, so với cách nhảy của Lạp Kỳ còn cao hơn một bậc, cũng vô thanh vô tức đáp xuống bên cạnh lão.

- Ồ!

Lạp Kỳ ngoảnh đầu nhìn Hàn Thạc một cách kinh ngạc, khoé miệng trên gương mặt hờ hững khẽ nhếch lên, điềm đạm nói:

- Rất tốt, có lẽ ngươi thực sự có thể giúp ta được một chút.

Nói xong, lão thích khách Lạp Kỳ tịnh không nhìn hắn tiếp nữa, thân thể linh mẫn xuyên qua những nóc nhà trong đêm đen như thoi đưa, giống như một cô hồn dã quỷ phiêu hốt, khiến cho Hàn Thạc vô cùng kính phục.

Bất quá sau khi đạt tới cảnh giới Chân Ma, tính linh hoạt cùng sự dẻo dai của thân thể Hàn Thạc cũng rất xuất chúng, bằng vào ngũ quan siêu phàm, hắn theo sát sạt Lạp Kỳ, không chịu kém chút nào.

Bạn đang đọc Đại Ma Vương của Nghịch Thương Thiên
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 5
Lượt đọc 80

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự