Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 123 Không phải là ngươi cướp đoạt đồ của cự long đấy chứ?

Bạn đang đọc Đại Ma Vương của Nghịch Thương Thiên

Phiên bản Dịch · 3715 chữ · khoảng 13 phút đọc

Sau khi rời khỏi Tử Vong Mộ Địa, hai người liền chia tay. Ngải Mễ Lệ là thượng cấp, trước mắt còn có nhiệm vụ phải làm nên không thể tiếp tục lưu lại bên Hàn Thạc.

Đã lâu không trở lại ma vũ học viện Ba Bỉ Luân, Hàn Thạc trong lòng cũng hơi nhớ Phạm Ny. Chỉ là bây giờ đã phát sinh chuyện tình cảm với Ngải Mễ Lệ khiến hắn bất giác cảm thấy e ngại khi nghĩ đến cảnh đối mặt với Phạm Ny. Do dự một chút, Hàn Thạc không quay về học viện ngay mà lại đi đến thương hội Bố Tư Đặc.

Hắn đến đó cũng vì một số chuyện khác cần phải hỏi Phỉ Bích. Hàn Thạc đã nhờ nàng giúp tìm kiếm vật liệu luyện chế Thổ giáp thi, đến bây giờ đã qua một khoảng thời gian khá lâu rồi, cũng nên hỏi một chút xem công việc được thực hiện có tốt hay không. Hơn nữa, bên trong không gian giới chỉ có khá nhiều báu vật lấy được từ thánh địa của sâm lâm cự ma, cũng cần phải thông qua Phỉ Bích mới có thể xử lý được. Ngoài ra, lương thực để cho sâm lâm cự ma và ải nhân sống qua mùa đông cũng cần phải lo liệu.

Đến cánh cổng chính dẫn vào thương hội, thị vệ cũng không cần thông báo mà để cho hắn đi thẳng vào. Vốn sau khi giải quyết xong Cách La Phật, Phỉ Bích đã nắm được đại quyền ở thương hội, cùng đi với nàng vài lần, người của thương hội dĩ nhiên đều biết hắn. Đi đến gần phòng khách, Hàn Thạc đột nhiên nghe được giọng nói của Phú Tân Ân quở mắng ai đó ở trong:

- Phụ thân ngươi tiêu tốn kim tệ đưa ngươi đến đây, ngươi nhất định phải cố gắng làm việc, bằng không với địa vị của ta ở trong thương hội cũng không đủ để có thể bảo vệ ngươi.

- Cháu hiểu rồi, đường thúc.

Giọng của một người khác cũng rất quen thuộc với Hàn Thạc trả lời có vẻ thành thực.

Giọng nói này vừa vang lên, Hàn Thạc ngạc nhiên, vui mừng bước nhanh tới. Đến trước cửa phòng thì bởi vì tâm tình kích động nên không gõ cửa mà đẩy ra luôn, làm cho Phú Tân Ân ở bên trong giật mình hoảng sợ, lập tức quát lên:

- Là ai dám tự tiện xông vào chỗ của ta vậy!

- Là ta, Phú Tân Ân tiên sinh.

Hàn Thạc khẽ cười ha ha một tiếng, bước nhanh vào trong.

Vừa nghe thấy giọng nói của Hàn Thạc, Phú Tân Ân nhẹ nhõm thở ra một hơi, từ buồng trong cười hồ hởi đi ra, hỏi:

- Thì ra là ngươi, ha ha, lần này đến cũng là để tìm tiểu thư Phỉ Bích của chúng ta phải không?

Một thân hình cũng béo lùn chắc nịch từ buồng trong vọt ra rất nhanh, sau khi thấy Hàn Thạc hân hoan hét toáng lên như thể không tin được:

- Bố Lai Ân, sao lại là ngươi? Tại sao ngươi lại cũng đến thương hội Bố Tư Đặc? Ha ha, chẳng lẽ ngươi cũng là người của thương hội Bố Tư Đặc à? Chúng ta lại có thể cùng làm việc với nhau rồi sao?

Là tiểu mập mạp Kiệt Khắc, thân hình đã cao thêm được một chút nhưng cân nặng tựa hồ tăng còn có phần nhanh hơn, sải những bước thật dài từ buồng trong lao ra, dẫm chân xuống "thịch thịch" làm rung chuyển mặt đất.

- Đã lâu không gặp. Kiệt Khắc, tại sao ngươi lại ở Bố Tư Đặc thương hội?

Hàn Thạc lúc này gặp được Kiệt Khắc thì mừng rỡ vô cùng. Tiểu tử mập này là bằng hữu thân thiết nhất mà Hàn Thạc gặp được khi vừa đến ma vũ học viện Ba Bỉ Luân. Lần trước Hàn Thạc đã cho hắn một khoản tiền, tưởng rằng sẽ không còn gặp lại, không nghĩ lại tái ngộ nhanh như vậy.

- Hai người các ngươi quen biết nhau?

Phú Tân Ân hơi có vẻ kinh ngạc, hết nhìn Kiệt Khắc rồi lại nhìn Hàn Thạc, hỏi.

Hàn Thạc gật đầu, cười giải thích:

- Lúc trước, khi ta ở ma vũ học viện Ba Bỉ Luân cùng với Kiệt Khắc đều làm tạp dịch. Ha ha, chúng ta chẳng những quen biết mà quan hệ còn rất tốt nữa kia.

- Đúng vậy đường thúc, Bố Lai Ân rất lợi hại đấy, không nghĩ là còn có thể gặp được hắn ở chỗ này.

Kiệt Khắc mặt mày rạng rỡ nói.

- Phú Tân Ân tiên sinh, ta muốn cùng với cháu của người ôn lại kỷ niệm trước đã rồi lát nữa mới gặp Phỉ Bích tiểu thư, ngươi nói giúp ta một tiếng đi!

Hàn Thạc mỉm cười nói với Phú Tân Ân.

Hàn Thạc đối với hai người Phú Tân Ân và Phỉ Bích đều có ơn cứu mạng, hơn nữa mấy lần lui tới đều tiến hành những vụ mua bán lớn, điều này làm cho Phú Tân Ân lâu nay đã xem hắn như thần tài rồi. Vì thế mà khi vừa nghe thấy Hàn Thạc nói như vậy liền nghiêng mình vui vẻ đáp ứng, nhưng vẫn quay sang trừng mắt nhìn Kiệt Khắc, giống như muốn ngầm ra hiệu một điều gì đó.

Đáng tiếc Kiệt Khắc quá hưng phấn nên cũng không phát giác được ám hiệu của đường thúc của hắn, nhưng Hàn Thạc thì khác, hắn bây giờ đã là người từng trải lão luyện nên nhìn thấy rõ ràng, trong lòng không khỏi cười thầm.

Sau khi Phú Tân Ân đi khỏi, Hàn Thạc lập tức hỏi:

- Kiệt Khắc, ngươi làm thế nào mà vào được Bố Tư Đặc thương hội?

- Lần trước được ngươi cho một số kim tệ, ta liền rời khỏi học viện. Sau khi về nhà, ta không biết làm gì cả nên phụ giúp ta cha giết mổ gia súc. Gia cảnh ta vốn quá kham khổ nên ta ngấm ngầm lấy một đồng kim tệ ngươi cho đổi thành tiền lẻ giao cho phụ thân. Nhưng sau đó ông ấy phát hiện ra nên ta đành nói là nhặt được một túi kim tệ trên đường.

Phụ thân không muốn ta mãi chỉ làm một gã đồ tể nên dùng một nửa số kim tệ tìm đến đường thúc Phú Tân Ân để nhờ ông ấy giúp ta ở lại Bố Tư Đặc thương hội theo một vị tiên sinh học kế toán. Mọi việc là vậy đấy. Phải rồi, tại sao ngươi đến Bố Tư Đặc thương hội, ta xem đường thúc của ta hình như có vẻ rất quý trọng ngươi, đây là chuyện gì thế?

Kiệt Khắc kinh ngạc nhìn Hàn Thạc, nghi hoặc hỏi.

Nói dối vài câu qua quýt cho qua, Hàn Thạc cùng Kiệt Khắc ôn lại chuyện xưa một lát. Qua nét mặt và giọng nói, Hàn Thạc hiểu được Kiệt Khắc thật ra rất thích được làm việc ở thương hội Bố Tư Đặc, vì vậy quyết định giúp đỡ một tay. Hắn nghĩ thầm lúc nữa gặp Phỉ Bích sẽ nói đỡ cho Kiệt Khắc vài câu, nghĩ rằng Phỉ Bích chắc sẽ nể mặt mình.

Việc Kiệt Khắc nguyện ý ở lại nơi này cũng chẳng có gì là khó hiểu cả. Trước kia ở ma vũ học viện Ba Bỉ Luân, Kiệt Khắc với thân phận là tạp dịch, chẳng những phải làm việc suốt ngày suốt đêm mà còn thường xuyên bị một số học viên và tạp dịch khác bắt nạt, cuộc sống hàng ngày tất nhiên cũng không được tốt lắm. Bây giờ tới thương hội, được một người thân cận của Phỉ Bích là Phú Tân Ân chiếu cố nên ít nhất không ai dám gây khó dễ với hắn, so với làm tạp dịch cực nhọc thì bây giờ được học tập thoải mái thú vị hơn nhiều.

Hàn huyên hồi lâu, mãi đến lúc Phú Tân Ân tới giục Hàn Thạc, nói là Phỉ Bích tiểu thư đang đợi thì Hàn Thạc mới vỗ vỗ vai Kiệt Khắc, cười nói:

- Ta đi nhé, ngươi đã ở trong thương hội thì sau này chúng ta còn rất nhiều cơ hội gặp nhau.

- Được rồi, ngươi đi làm chuyện của ngươi đi. Nếu rảnh rỗi thì nhớ thường xuyên tới gặp ta, ta ở nơi này mặc dù sống không tệ nhưng cũng không có mấy bạn bè.

- Ừ, được rồi.

Bước ra khỏi phòng, đôi tai linh mẫn của Hàn Thạc lập tức nghe lỏm được Phú Tân Ân và Kiệt Khắc nói chuyện với nhau. Phú Tân Ân nói không gì khác ngoài chuyện Kiệt Khắc phải quan hệ tốt với Hàn Thạc, nói Hàn Thạc là khách quý của hắn, cứ dặn đi dặn lại mãi.

Hôm nay Phỉ Bích mặc một bộ quần áo màu xanh thẫm bó sát người làm nổi bật vóc người thon thả và khí chất thanh lịch trang nhã của nàng. Đôi gò má bầu bĩnh trắng trẻo xinh xắn được thoa một chút son tạo thành một khoảng phớt hồng trên hai má, mắt ngọc mày ngài khảm trên khuôn mặt như một tác phẩm nghệ thuật, làm hiện rõ một vẻ đẹp hoàn mỹ không hề có chút tỳ vết.

- Ngươi biến đâu mất đến cả tháng trời, lần này đến đây định nói với ta chuyện gì?

Các thị nữ ở chung quanh sớm đã rời đi từ lâu, Phỉ Bích ngồi ngay ngắn ở trong phòng, tay cầm một chén trà thơm nhàn nhã thưởng thức, giả bộ chỉ nhìn lướt qua Hàn Thạc, hững hờ hỏi.

- Mới một tháng không gặp, Phỉ Bích tiểu thư dường như càng trở nên xinh đẹp hơn.

Hàn Thạc tán tỉnh nàng nhưng thật ra đó cũng là những lời chân thật. Phỉ Bích mà hắn gặp trước kia chưa từng để ý đến chuyện ăn diện, nhưng lần này rõ ràng là đã trang điểm kỹ lưỡng nên sắc đẹp của Phỉ Bích trong mắt Hàn Thạc dường như được tăng thêm một phần.

Nghe được những lời này, Phỉ Bích hai mắt sáng ngời, gò má vốn phớt hồng bỗng đỏ bừng lên, chu miệng tỏ vẻ vui sướng, cất giọng trong trẻo nói:

- Một tháng không gặp, không nghĩ là ngươi ăn nói càng ngày càng ngọt xớt như vậy.

Hàn Thạc cười hì hì, không chút khách sáo đi tới trước mặt Phỉ Bích, cầm lấy ấm trà tự rót cho mình một chén, uống một ngụm rồi mới nói:

- Nói chuyện công việc trước đã. Hy vọng ngươi cho ta chút thể diện, giúp nâng đỡ một người bạn của ta.

Phỉ Bích cũng không hề ngạc nhiên, xoa xoa cằm rồi nói:

- Ta vừa mới nghe Phú Tân Ân nói chuyện. Không ngờ rằng tiểu tử mập đó lại là bạn của ngươi. Ha ha, hắn là một người trung thực, ngươi có một người bạn như vậy ư?

Hàn Thạc bỗng cười phá lên, gãi gãi đầu hỏi:

- Tại sao ngươi lại hỏi như vậy, chẳng lẽ ta lại không trung thực sao?

- Hừ! Nếu ngươi được coi là trung thực thì trên thế giới này đâu còn người xấu nữa. Những chuyện xấu xa ngươi đã làm với ta, ta đều là ghi tạc trong lòng, còn dám nói mình trung thực?

Phỉ Bích tỏ vẻ coi thường, oán hận trừng mắt hỏi Hàn Thạc.

Uống ực một ngụm trà để che dấu sự xấu hổ của mình, Hàn Thạc cười lúng túng, nói:

- Không nói chuyện quá khứ nữa, ngươi còn chưa đáp ứng giúp ta chiếu cố Kiệt Khắc đấy!

- Không thành vấn đề, ta sẽ giúp ngươi chăm lo tốt cho hắn, loại việc nhỏ này thì rất dễ dàng, nhưng chuyện khác thì có chút khó giải quyết đấy.

Phỉ Bích nói bóng gió.

Hàn Thạc ngẩn người, kinh ngạc nhìn Phỉ Bích, hỏi:

- Có chuyện phiền phức gì vậy.

- Về việc ngươi yêu cầu ta giúp ngươi thu mua vật liệu.

Phỉ Bích suy nghĩ một chút rồi đáp.

Luyện chế Thổ giáp thi chính là một việc mà Hàn Thạc bắt buộc phải làm, bây giờ vừa nghe Phỉ Bích nói có phiền toái, hắn lập tức hỏi cuống lên:

- Chuyện gì phiền toái, có phải là những vật liệu này thương hội các ngươi không tìm được?

Phỉ Bích lắc đầu, hơi nhíu mày, thở dài một tiếng nói:

- Với năng lực của Bố Tư Đặc thương hội chúng ta, chỉ cần cái gì thực sự tồn tại trên thế giới này và có người đáp ứng được giá tiền thì chúng ta đều có thể nghĩ ra biện pháp lấy được. Những vật liệu ngươi cần, ta vốn nghĩ rằng chắc sẽ không tốn nhiều kim tệ lắm, nào ngờ sau khi hỏi kỹ mới phát hiện ra giá cả của những thứ chưa từng nghe thấy này đều đắt vô cùng. Sau khi ta xem xét tính toán, giá cả của số tài liệu này phải tăng thêm ít nhất ba vạn kim tệ. Ta mặc dù là Hội trưởng của thương hội, nhưng bây giờ vừa mới tiếp nhận chức vụ nên với loại giao dịch lớn thế này cũng không có biện pháp hoàn toàn ngấm ngầm giúp ngươi được, bởi vì mỗi một giao dịch đều phải được ghi chép lại.

Khi nghe cô nàng nói có phiền toái, Hàn Thạc cũng có chút lo lắng, bây giờ biết được nguyên nhân chỉ bởi vì kim tệ thì nhẹ nhõm thở dài một hơi. Hắn bây giờ cái gì khác thì có thể thiếu nhưng kim tệ thì lúc nào cũng có sẵn với số lượng lớn. Bởi vậy nghe thấy Phỉ Bích nói nguyên nhân chỉ là chuyện giá cả thì lập tức nở nụ cười.

- Ngươi cười cái gì, ta biết ngươi có tích cóp được một ít, nhưng ba vạn kim tệ không phải là số lượng nhỏ. Số tiền này ta có thể bí mật giúp ngươi một vạn, nhưng bởi vì tiền tích lũy là của cha ta nên ta trước hai mươi lăm tuổi không có cách nào sử dụng được, ta cũng chỉ có thể bỏ ra đến mức như vậy thôi. Ngươi còn cười ư? Ta và ngươi là đang nói chuyện nghiêm chỉnh đấy!

Phỉ Bích đang nhíu mày suy nghĩ biện pháp giúp Hàn Thạc mà hắn lại có vẻ điềm nhiên như không, cười hì hì, làm cho nàng có chút tức giận.

- Đúng rồi, ngươi bây giờ bao nhiêu tuổi rồi?

Hàn Thạc sửng sốt một chút, lên tiếng hỏi Phỉ Bích.

Phỉ Bích đỏ mặt lên có vẻ ngượng ngùng, do dự một chút rồi xấu hổ liếc mắt trộm nhìn Hàn Thạc một cái, trả lời:

- Hai mươi ba, còn ngươi?

- Mười bảy! - Hàn Thạc thản nhiên nói.

Phỉ Bích sắc mặt trắng nhợt, có vẻ hơi bối rối, vội vàng la lên:

- Ngươi không nói đùa chứ, xem cách nói chuyện và hình dáng của ngươi có giống như một người mười bảy tuổi không?

Phỉ Bích vừa nói với hắn như vậy, Hàn Thạc mới nhớ rằng trước khi nhập vào thân thể của Bố Lai Ân, hắn đã hai mươi bốn tuổi rồi. Bố Lai Ân vốn thể hình nhỏ gầy, bởi vì được ma công rèn luyện nên đến nay đã đạt được thể hình của người hoàn toàn trưởng thành. Hơn nữa cách nói năng lịch sự cách, ứng xử lịch thiệp hiện tại dù nhìn dưới góc độ nào cũng không giống người mười bảy tuổi.

Sửng sốt mất một lúc lâu, Hàn Thạc mới cười ha hả nói:

- Ha ha ha! Đùa chút thôi, ta năm nay hai mươi bốn tuổi.

Vừa nghe nói như vậy, Phỉ Bích thở dài một hơi, sau đó mới cười khổ nói với Hàn Thạc:

- Ngươi không nên hiểu sai ý của ta, ta còn phải cần hai năm mới đủ hai mươi lăm tuổi, ta nghĩ là ngươi không chờ được đến hai năm, chúng ta có lẽ nghĩ biện pháp khác đi.

Hàn Thạc miệng vẫn cười, ngón tay xoa xoa không gian giới chỉ rồi đưa lên miệng thổi một hơi. Những món trang sức bằng vàng, những viên châu báu, ngọc, đá quý bỗng liên tiếp hiện ra ở trong phòng. Trong chốc lát cả đại sảnh đã tràn ngập các loại ngọc ngà châu báu, tỏa ra đủ các màu ánh sáng rực rỡ.

- Ngần này có đủ hay không?

Hàn Thạc nhìn Phỉ Bích đang đờ đẫn, cười tủm tỉm hỏi.

Số của cải này là do bọn sâm lâm cự ma tích lũy được qua nhiều năm đánh cướp. Sau khi lấy ra từ bên trong không gian giới chỉ xếp đống ở trước mặt Phỉ Bích, đúng là tạo thành một cú sốc mạnh đối với cô nàng.

- Lam Hải Chi Tâm, Bác Thành Ngọc, Mộc Đạt Ni Hạng Liên, Phân Lí Vương Hoàng Quan......

Khuôn mặt tuyệt mỹ của Phỉ Bích tràn đầy ngạc nhiên, những ngón tay thon dài chạm lên những món châu báu mới xuất hiện này, miệng lẩm nhẩm đọc ra những cái tên kỳ lạ.

Sau một lúc lâu, Phỉ Bích liên tiếp hít vào mấy hơi thật sâu, rồi mới nhìn Hàn Thạc đăm đăm, hỏi:

- Rất nhiều báu vật bị mất tích đều có ở đây, không phải là ngươi cướp đoạt đồ của cự long chứ?

Lắc đầu cười khẽ, Hàn Thạc nói:

- Về việc ta bằng cách nào chiếm được vào trong tay, ngươi không cần phải hỏi nhiều. Ngươi chỉ cần nói cho ta biết mấy thứ này có đủ để đổi lấy vật liệu ta cần hay không thôi?

- Ừm...... Tạm thời không thể thống kê giá trị của số của cải này được, nhưng ta nghĩ rằng giá trị của số châu báu này chắc chắn nhiều hơn ba vạn kim tệ.

Đôi mắt tinh tường của Phỉ Bích vẫn nhìn chằm chằm vào Hàn Thạc như cũ, chậm rãi trả lời.

Hàn Thạc gật đầu, sảng khoái nói:

- Tốt lắm, mấy thứ này chỉ hào nhoáng bên ngoài, với ta mà nói thì chẳng có giá trị gì. Ngươi kêu bọn họ tới thu gom lại, tính toán tổng giá trị cho ta, ta phải có những vật liệu lúc trước đã đề cập đến. Mặt khác hy vọng ngươi giúp ta mua một chiếc không gian giới chỉ có dung lượng lớn một chút, ta còn muốn lấy lương thực của lần trước để mang đi.

- Châu báu nhiều như vậy mà ngươi không sợ ta sẽ tùy tiện báo giá khiến cho ngươi thiệt thòi ư?

Phỉ Bích nhìn Hàn Thạc, sửng sốt trong chốc lát, khóe miệng hiện ra một nụ cười yếu ớt.

- Ta tin tưởng ngươi sẽ không làm như vậy!

Hàn Thạc cười nói :

- Vài ngày nữa ta sẽ quay lại, hy vọng lúc đó ngươi đã giúp ta chuẩn bị thật tốt những thứ ta cần.

- Ăn cơm đã rồi hãy đi.

Phỉ Bích gật đầu, thấy Hàn Thạc lưu lại tiền bạc châu báu dáng vẻ định rời đi luôn thì hơi do dự một chút, đột nhiên nhẹ nhàng đề nghị.

Bổng nhiên nghe một câu chẳng liên quan gì đến chuyện làm ăn khiến Hàn Thạc ngơ ngác. Chỉ là giờ nàng thực sự có thể giúp đỡ hắn rất nhiều, nên mặc dù còn rất nhiều chuyện phải xử lý nhưng thấy ăn một bữa cơm cũng không mất bao nhiêu thời gian, bởi vậy sảng khoái gật đầu đáp ứng.

Ngọn giả sơn mà lần trước Phỉ Bích và Hàn Thạc lần trước ẩn trốn được chọn làm nơi ăn cơm. Nơi này bây giờ đã được tu sửa lại, chung quanh trồng rất nhiều các loại hoa cỏ quý giá, một vài loại cây leo cành lá tươi tốt xanh rì cuốn quanh một ngôi đình nhỏ bằng đá, thoáng nhìn đã thấy rất phong nhã.

Các thị nữ lục tục bày rượu và thức ăn lên đầy trên mặt chiếc bàn bên trong đình. Hàn Thạc ngồi vào bàn nhưng cứ cảm thấy không được thoải mái. Anh mắt thường xuyên nhìn về cái khe núi bên trong ngọn giả sơn, nơi đã từng cùng Phỉ Bích nép sát vào nhau, trong lòng nhớ tới chuyện đã xảy ra lần trước ở chỗ này.

Phỉ Bích thoạt nhìn có vẻ rất tự nhiên, tựa hồ căn bản không có để ý đến vị trí đó, phất tay ra hiệu cho các thị nữ và thị vệ ở chung quanh tất cả lui ra, sau đó rất nhiệt tình mời mọc Hàn Thạc.

Đã lâu không có được một bữa tử tế nên Hàn Thạc ăn uống thật lực. Hắn trong người có ma công hỗ trợ nên dù uống nhiều cũng không bị say, chỉ là giờ đây đã nếm trải mùi vị đàn bà nên không biết vì sao vẫn luôn luôn nhớ tới tình huống xâm phạm Phỉ Bích lần trước. Ánh mắt đang nhìn về phía Phỉ Bích vốn rất đứng đắn, trong lúc không để ý đã mang một vài sắc thái khác lạ.

Phỉ Bích nhìn thấy những chuyển biến của Hàn Thạc thì đôi má không biết có phải vì uống rượu hay không mà càng đỏ hồng xinh đẹp. Sau khi rũ bỏ vẻ mặt ngụy trang lạnh lùng thường ngày, sức quyến rũ của nàng tăng lên mạnh mẽ khiến cho Hàn Thạc vừa ngắm nhìn nàng, trong lòng lại vừa bối rối, miên man suy nghĩ.

Bạn đang đọc Đại Ma Vương của Nghịch Thương Thiên
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 68

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự