Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 547 Phật cũng nhận tiền (1)

Bạn đang đọc Đại Đường Đạo Soái của Đạo Soái Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 2083 chữ · khoảng 7 phút đọc

Trên người Đỗ Hà mặc một bộ võ sĩ phục mộc mạc của hiệp khách giang hồ, có chút tản mạn tựa vào trên xe ngựa trang hoàng giản dị tự nhiên.

Ngày hôm qua hắn nghe được an bài của Lý Thế Dân, trong lòng cảm thấy thật không vui. Bảo hộ Trường Nhạc, bồi Trường Nhạc đi du ngoạn hắn thật thích thú, nhưng vì sao lại có thêm Cao Dương? Nghĩ đến vị công chúa trốn dưới giường tân hôn của hắn, nghe lén phu thê hắn tình tự ân ái, hắn thật sự cảm thấy có chút đau đầu.

Vì vậy đối với hành trình hôm nay hắn cũng có chút bài xích.

Trường An là một địa phương rộng lớn, đi đâu không đi, dù là đi Tần Hoàng Lăng chiêm ngưỡng lăng mộ của Tần Thủy Hoàng một chút vẫn hơn đi đến chùa miểu, nhìn xem một nhóm hòa thượng chỉ biết niệm kinh không chút ý nghĩa.

Nói trắng ra Đỗ Hà đối với hòa thượng hay Phật giáo cũng không có bao nhiêu thích thú.

Tuy rằng hắn cũng không bài xích Phật giáo, nhưng đối với một ít lý luận của họ cảm thấy không quá chấp nhận.

Cái gì là đời người vô thường, chư pháp vô ngã gì gì đó thật là khó hiểu.

Nếu như người sống trên đời đều có định số, vô dục vô cầu, không nghĩ siêu việt bản thân, không nghĩ tới cách tân, trên thế giới căn bản không có dạng người như thế, chính vì người luôn ham thích học hỏi, có tinh thần cách tân mạo hiểm mới có thể từ vượn người tiến hóa thành nhân loại, sau đó không ngừng phát triển cho đến nay.

Hơn nữa câu nói được nghe rất nhiều như “Phóng hạ đồ đao lập địa thành Phật”, theo hắn càng khó tin tưởng. Một cuồng ma thích giết người, tràn đầy tội ác, chẳng lẽ chỉ cần buôn thanh đao xuống liền lập tức có thể thành Phật sao? Tội ác trong quá khứ đơn giản thành mây khói, như vậy thành Phật cũng thật không còn chút giá trị, thiên hạ còn không bị đại loạn?

Thành Phật, niệm kinh, vô dục vô cầu?

Làm người ai có thể làm được đến?

Thay vì dành thời gian nghe một nhóm hòa thượng niệm kinh, vậy đi làm việc có ý nghĩa mới không uổng quang âm.

Thật bất đắc dĩ hiện tại hắn chỉ là người đang làm việc cho triều đình, ông chủ đã lên tiếng, hắn cũng chỉ có thể nghe theo.

Đợi thật lâu, một chiếc xe ngựa hào hoa từ bên trong hoàng cung xuất hiện, giao ra văn điệp xuất cung mới chạy nhanh ra ngoài.

Xe ngựa còn chưa dừng ổn, một đạo lệ ảnh đã nhảy xuống, hai tay mở ra nhìn lên không trung, chính là Cao Dương công chúa thông minh cổ quái.

- Cao Dương, cẩn thận trật chân!

Trường Nhạc xốc lên màn che, vẻ mặt tức giận, hiển nhiên vì hành động của Cao Dương làm nàng hoảng sợ.

- Không có việc gì đâu!

Cao Dương cười ngọt ngào nói:

- Không khí ngoài cung dù sao cũng tốt hơn trong cung đi…di…

Nàng đang định dìu Trường Nhạc xuống xe, nhưng khóe mắt chợt thấy Đỗ Hà đang đợi bên cạnh, cười ngọt ngào vẫy vẫy tay lên tiếng:

- Tỷ phu!

Sau đó không chút tình nghĩa vứt lại Trường Nhạc hướng Đỗ Hà chạy tới.

Cao Dương mặc một bộ lam sắc y phục, trang điểm tinh tế, vô cùng xinh đẹp.

Đỗ Hà nghênh đón, nhìn Cao Dương gật đầu như chào hỏi, nhưng ánh mắt lại rơi trên người Trường Nhạc ở phía sau. Trường Nhạc mặc y phục màu trắng hồ cừu, xinh đẹp như tiên nữ trong tranh, không hổ thẹn được danh xưng thiên sinh lệ chất.

Tuy chỉ mới nửa ngày không gặp hắn lại có cảm giác như đã xa cách ba thu.

Đỗ Hà nhìn Trường Nhạc, vừa lúc nàng cũng đang nhìn hắn, ánh mắt vừa chạm nhau Trường Nhạc liền nhận ra vẻ tưởng niệm trong mắt ái lang, khuôn mặt chợt đỏ lên sụp mắt mềm nhẹ gọi một tiếng:

- Đỗ lang!

Cao Dương thấy Đỗ Hà chỉ lướt mắt nhìn qua người mình, dư quang đều dừng trên người Trường Nhạc, giậm chân tức giận, chắn ngang tầm mắt của hai người nói:

- Đừng nhìn, sẽ còn thời gian cho hai người nhìn tiếp, hiện tại xuất phát đến Hoằng Phúc Tự đi thôi!

Đỗ Hà để hai nàng lên xe ngựa, nói:

- Trên xe đã chuẩn bị sẵn y phục cho hai người, y phục hiện tại của hai người rất đáng chú ý, dễ bị người phát hiện ra thân phận, sẽ đi chơi không tận hứng. Đổi một bộ y phục bình thường miễn gây ra phiền toái ngoài ý muốn!

Trên người Trường Nhạc cùng Cao Dương mặc y phục tơ lụa lăng la rất hiếm thấy, phối hợp với khí chất cao quý bẩm sinh của hai nàng, đứng trong đám người tuyệt đối là nổi bật, không muốn bị người chú ý cũng khó khăn.

Đỗ Hà mang theo ý tứ đi du ngoạn, không muốn bị người vây xem, đã sớm chuẩn bị xong hết thảy.

Hai nữ tử xuất hành đều xem ý Đỗ Hà là chủ yếu nên không phản đối.

Chờ sau khi hai nàng thay xong y phục, Đỗ Hà tự mình đánh xe đi về hướng tây, tới thẳng Hoằng Phúc Tự.

Hoằng Phúc Tự là một trong những chùa miểu có quy mô lớn nhất thành Trường An.

Nằm ở phía tây thành Trường An, hôm qua sau khi Đỗ Hà nhận được mệnh lệnh, vì bảo đảm an toàn chắc chắn nên cũng đã phái người đến điều tra Hoằng Phúc Tự trước tiên.

Đúng như hắn suy nghĩ, Hoằng Phúc Tự tiếng tăm lừng lẫy trong Trường An, phương trượng chủ trì là một trong những cao tăng nổi tiếng của thành Trường An, Nạp Ngôn pháp sư.

Vị Nạp Ngôn pháp sư này ở trong những tín đồ Phật giáo có thể nói không ai không biết, không ai không hiểu. Thuở nhỏ hắn ở trong Thiếu Lâm Tự, lớn lên trong chùa, cùng Phật hữu duyên, năm tuổi đã học tập tiểu thừa cùng đại thừa Phật giáo, mười ba tuổi đã đọc thuộc lòng “Diệu Pháp Liên Hoa Kinh”, “Duy Ma Cật Kinh”, mười lăm tuổi đã trở thành cao tăng nổi tiếng, tham thiền mười năm liền vân du thiên hạ, mười năm trước nhận lời mời của Tiêu Vũ vào ở trong Hoằng Phúc Tự, năm sau liền thăng nhiệm làm chủ trì. Tục truyền Nạp Ngôn phật pháp được xưng tụng, danh dự thật cao trong kinh sư, nổi danh chẳng thua kém gì vị Huyền Trang pháp sư từng mai danh ẩn tích trước khi đến Thiên Trúc lấy kinh.

Sau khi Huyền Trang pháp sư mất tích, Nạp Ngôn trở thành vị cao tăng có phật pháp cao nhất Đường triều.

Lần này toàn bộ pháp sư hội tụ về Trường An đều đến Hoằng Phúc Tự luận kinh lễ phật cũng do Nạp Ngôn đưa ra ý kiến, người tài trợ chính là tiền tể tướng Đại Đường Tiêu Vũ.

Tiêu Vũ tôn trọng Phật giáo, đối với cao tăng đắc đạo phi thường kính trọng, nhiều lần bỏ tiền sửa chữa chùa miểu, cũng nhiều lần thỉnh cao tăng nhập Trường An giảng Phật luận đạo.

Nạp Ngôn chính là một trong số đó, trước khi Huyền Trang đi tây thỉnh kinh, cũng nhận được lời mời của Tiêu Vũ vào ở bên trong Trang Nghiêm Tự thành Trường An.

Phật giáo ở Đại Đường có thể dần dần hưng thịnh, Tiêu Vũ cũng là một trong những đại công thần.

Càng đến gần Hoằng Phúc Tự càng cảm nhận được lực lượng của tín đồ.

Cách pháp hội còn tới một canh giờ, nhưng dòng người đến Hoằng Phúc Tự đã càng ngày càng nhiều. Đỗ Hà lo lắng xe đi vào nhưng muốn ra cũng không được, vì vậy cho xe ngựa dừng cách Hoằng Phúc Tự chừng một con đường, chỉ đi qua một đường phố là đến, xem như rèn luyện thân thể.

Đỗ Hà đi ra sau xe, nói rõ ý định sau đó vén lên màn xe. Bên trong xe xuất hiện hai nữ tử phong tư trác tuyệt, một diễm lệ cao quý, một kiều mỵ thanh xuân. Hiện giờ hai nàng đã thay y phục của tiểu thư phú hộ, tuy nói y phục khó có thể che giấu được dung nhan tuyệt mỹ của hai nàng, nhưng không đến nỗi làm người quá mức chú ý.

- Trường Nhạc, cẩn thận một chút…

Xe ngựa cũng không cao nhưng quan ái cho thê tử, Đỗ Hà vẫn vươn tay ra dìu nàng.

Trường Nhạc kiều mỵ mỉm cười, nắm tay ái lang bước xuống xe ngựa.

Thấy tình cảnh này trong mắt Cao Dương cũng hiện lên vẻ yêu thích cùng ngưỡng mộ, chợt ngừng bước.

- Làm sao vậy?

Đỗ Hà kéo tay Trường Nhạc, thấy Cao Dương còn chưa bước xuống xe ngựa, vẻ mặt cổ quái hỏi.

Cao Dương giận dỗi vươn tay ra nói:

- Xe ngựa rất cao, xuống không được, đỡ ta xuống.

Đỗ Hà nháy mắt, hù dọa ai đây, xe ngựa này chỉ là loại xe đón khách thông thường, so với xe ngựa xa hoa trong cung còn thấp hơn một chút, xe ngựa xa hoa Cao Dương còn có thể nhảy xuống, huống chi chỉ là chiếc xe ngựa tầm thường trước mặt.

Trường Nhạc cười ra dấu bằng mắt với Đỗ Hà, để cho hắn tạm nhẫn nhịn nhân nhượng Cao Dương một chút.

Tính cách Cao Dương cổ quái, thích thú hiếu động, Trường Nhạc hiểu được nàng chỉ như một hài tử ham chơi, cũng không suy nghĩ sâu xa.

Đỗ Hà nhún vai, đưa tay giúp đỡ Cao Dương bước xuống xe ngựa.

Hai chân Cao Dương nhún nhẹ trên mặt đất, nhìn Đỗ Hà làm mặt quỷ, hai tay lôi kéo tay Trường Nhạc hi hi ha ha cười nói:

- Vẫn là Trường Nhạc tỷ tỷ tốt nhất, không giống như người nào đó…Hừ…

Mắt nàng trừng lên liếc sang Đỗ Hà.

Đỗ Hà lắc đầu cười khổ, từ hôm qua hắn cũng đã có chuẩn bị tâm lý, nha đầu Cao Dương này quỷ tâm tư thật sự quá nhiều, thật sự không cách nào dự đoán được nàng sẽ nghĩ ra trò gì để chơi đùa.

- Đi thôi, còn một lát đã đến pháp hội, chúng ta có thể đi dạo một vòng bên trong chùa. Theo ta biết diện tích Hoằng Pháp Tự cực lớn, cảnh sắc còn đẹp hơn bên trong phủ đệ vương hầu!

Đỗ Hà đột nhiên nhìn thấy có người đến gần, liếc mắt nhìn ra phía sau thấy có một hài đồng chừng sáu tuổi đang đi về hướng bọn họ.

- Đại ca ca, ngươi biết viết chữ không?

Trên đầu hài đồng để tóc ba vá, tướng mạo có chút nghịch ngợm cùng đôi mắt vô cùng ngây thơ.

Đỗ Hà tưởng rằng tiểu hài tử chỉ đi ngang qua, nghe hài tử hỏi thăm, cũng không tiện không đáp lời, mỉm cười ngồi xổm xuống hỏi:

- Biết a, tiểu huynh đệ, đại ca ca biết viết chữ, có chuyện gì không?

Hài đồng khoa trương múa cánh tay nói:

- Thật tốt quá, đại ca ca, ngươi dạy ta viết chữ thổ trong thổ miết được không, ta không biết…

Đỗ Hà mỉm cười viết xuống mặt đất một chữ thổ, nhất thời tò mò hỏi một câu:

- Học viết chữ thổ làm gì?

Hài đồng hì hì cười nói:

- Ngày hôm qua có một tên tiểu tử từ nông thôn tới khi dễ ta, dán hai chữ “đứa ngốc” sau lưng ta, hại ta bị tiểu Thúy chê cười. Hôm nay ta muốn báo thù, hắn từ nông thôn tới, ta muốn viết chữ “thổ miết” dán lên lưng của hắn, để cho tiểu Thúy chê cười hắn!

Bạn đang đọc Đại Đường Đạo Soái của Đạo Soái Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 16

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự