Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1505 Gặp Lại Lạc Ly

Bạn đang đọc Đại Chúa Tể của Thiên Tằm Thổ Đậu

Phiên bản Convert · 2328 chữ · khoảng 11 phút đọc

Cột sáng cổ xưa từ trên trời giáng xuống, trong đó có linh lực cực kỳ hùng hồn quét ra, ngoài vạn cổ thành, thế lực cường giả khắp nơi nhìn cột sáng, thần sắc một lần nữa trở nên động dung.

"Lại..ngay cả Thái Linh cổ tộc cũng tới!"

"Khà khà, Ngũ đại cổ tộc đã tới 4, trận thế này, thật đúng là trăm năm khó gặp a..."

"Nhân mạch của Mục Trần này thật đúng là kinh khủng, không chỉ có quen biết với viêm đế, võ tổ, hơn nữa còn có quan hệ với thái linh cổ tộc, đáng sợ..."

"Đúng vậy, cũng tiếc là dạo này Vô tận hỏa vực cùng Võ Cảnh có chút vướng bận không tách ra được, nếu không 2 vị kia cũng tới trợ trận thì Ma Ha cổ tộc này cũng khó mà chịu nổi."

nghe được tiếng bàn luận xôn xao trong thiên địa, tất cả các trưởng lão Ma Ha cổ tộc sắc mặt đều xanh mét, ngay cả Ma Ha Thiên ánh mắt cũng âm ế, hiện giờ Thái Linh cổ tộc đột nhiên xuất hiện, cũng đã làm rối loạn kế hoạch của hắn.

Nhưng khiến cho ma ha thiên có chút khỏ hiểu là, Phù Đồ cổ tộc cùng Thái Linh cổ tộc cũng không có giao tình sâu đậm gì, làm sao bọn họ có thể mạo hiểm đắc tội đệ nhất cổ tộc - ma ha cổ tộc, nhúng tay vào chuyện này?

"Thì ra là Thái Minh lão tổ, thật sự là không nghênh đón từ xa rồi". Có điều Ma ha thiên dù gì cũng là đứng đầu một tộc, lòng dạ thâm trầm, rất nhanh liền khôi phục lại, thanh âm trầm thấp vang lên.

Trên bầu trời, cột sáng linh lực từ từ tản đi, cuối cùng chính là có 2 đạo thân ảnh xuất hiện dưới đông đảo tầm mắt.

Trong đó, một vị là lão nhân mặc áo bào trắng, lão nhân vẻ mặt già nua, nhưng da thịt lại trơn bóng như trẻ con, nụ cười hiền hòa trên mặt, 2 mắt tựa như sao trời, tràn đầy cơ trí cùng thần bí.

đối với vị lão giả này, tất cả các thiên chí tôn ở đây cũng không lạ lẫm gì, vì người này hiển nhiên chính là Đại trưởng lão Thái Linh cổ tộc, Thái Minh lão tổ.

Tất cả tầm mắt dừng lại trên người THái Minh lão tổ trong chốc lát, sau đó, đã bị một thân ảnh xinh đẹp bên cạnh hấp dẫn, trong mắt tất cả mọi người đều hiện lên vẻ kinh diễm.

Đó là một thân ảnh tinh tế uyển chuyển, mái tóc dài của nàng như ngân hà, sáng chỏi chói mắt, trên y phục màu đen in rõ tinh thần, váy lóe lên tử quang, bay nhẹ theo gió, tựa như quầng sao.

Dung nhan của nàng cực kỳ xinh đẹp, da thịt trắng nõn hiện lên ánh ngọc, cái miệng đỏ tươi nhỏ nhắn hơi cong lên, làm như có chút hoạt bát, thứ làm người khác chú ý nhất, chính là đôi mắt trong suốt như lưu ly của nàng,, con ngươi tinh khiết như có thể nhìn thấu lòng người, khiến cho mỗi người khi nhìn vào con ngươi ấy, đều trở nên có chút mẽ say.

Chiếc cổ thon dài ưu nhã như thiên nga, phía dưới chính là cặp xương quai xanh tinh xảo hấp dẫn, cùng đường cong đầy đặn sung mãn trước ngực.Xuống chút nữa thì là đường cong thu hẹp, uốn theo vòng eo mảnh mai tinh tế, vóc người tựa như tỷ lệ hoàng kim hoàn mỹ, khiến người ta cảm thán tạo hóa thần kỳ...

"Đây thật sự là một nữ hài do thiên địa linh khí sinh ra."

Lần đầu tiên nhìn thấy nữ hài này, đây chính là câu nói hiện lên trong lòng mỗi người, trong mắt hiện lên vẻ kinh diễm nồng đậm.

"haha, ma ha tộc trưởng quá khách khí, lão phu không mời mà tới, xin đừng trách cứ". Thái Minh lão tổ cười híp mắt, tràn đầy hòa khí.

Ma Ha thiên hít sâu một hơi, nói: "Ma ha cổ tộc ta cùng thái linh cổ tộc, sợ rằng không có ân oán gì a? Vì sao phải tới nhúng tay chuyện này?"

Đối diện với Ma Ha thiên trực tiếp chất vất, thái minh lão tổ cũng thở dài một cái, trên mặt hiện vẻ buồn rầu, chỉ chỉ về cô gái xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành bên cạnh, nói: "Cái này cũng không thể trách lão phu, tiểu ny tử này nóng lòng cứu tiểu tình lang, lão phu không thể không ra mặt a..."

Ma ha thiên hai mắt híp lại, xoay chuyển ánh mắt, thản nhiên nói:"Không biết vị tiều cô nương này là người nào?"

"Vãn bối Lạc Ly, nhờ chư vị trưởng lão Thái Linh cổ tộc coi trọng, hiện tại là Thánh Nữ Thái Linh cổ tộc". Đối diện với câu hỏi nhàn nhạt của vị Thánh Phẩm Ma Ha Thiên này, cô gái đứng cạnh Thái Minh lão tổ khẽ mỉm cười, thanh âm trong suốt như ngọc châu rơi ngân bàn, thanh thúy động lòng người, hơn nữa tư thái tự nhiên khoáng đạt, không kiêu ngạo không tự ti, khiến cho không ít cường giả đều là mắt sáng lên.

"Thánh Nữ THái Linh cổ tộc?". Ma Ha thiên cau mày, trong Thái Linh cổ tộc cũng không có chức Tộc trường, nhưng lại có xưng vị Thánh Nữ, cho nên nếu trở thành Thánh Nữ, cũng tương đương với việc trở thành tộc trưởng Thái Linh cổ tộc, quyền lợi cực cao.

Có điều, Thái Linh cổ tộc lựa chọn thánh nữ cực kỳ nghiêm khắc, cho nên những năm qua vị trí thánh nữ đều bỏ ngỏ, cô gái trước mắt này lại có thể xuất chúng như thế, đạt được xưng vị Thánh Nữ?

"Nếu ngươi đã là Thánh Nữ Thái Linh cổ tộc, vậy hẳn là nên lấy đại cục Thái Linh cổ tộc làm trọng, thế cục như thế này nếu lung tung dính vào, sợ rằng sẽ mang đến cho thái linh cổ tộc phiền phức không nhỏ". Ma Ha thiên trầm giọng nói, trong ngôn ngữ có một tia uy hiếp lạnh như băng.

Có điều, đối mặt với uy hiếp của hắn, Lạc Ly chẳng qua chỉ nhẹ nhàng cười một tiếng, sau đó bên trong con ngươi lưu ly, liền hiện lên vẻ tư niệm nhè nhẹ cùng với tình ý nồng nàn nhìn thân ảnh trẻ tuổi trên đỉnh tháp xa xa, thanh âm êm dịu nói: "Ta trở thành Thánh Nữ, chính là vì hắn...nếu không thể giúp hắn, vậy ta cần gì phải làm Thánh nữ này?"

Lời này vừa nói ra, nhất thời dẫn tới vô số cường giả tiếc hận thở dài, ánh mắt nhìn về phía Mục Trần không khỏi tràn đầy oán giận.

Người này, không chỉ có cơ duyên siêu phàm, hơn nữa bên cạnh còn có một cô gái ưu tú như vậy, vì hắn, cho dù đối mặt với Ma Ha Thiên cũng là nửa bước không lùi, diễm phúc như thế, thật khiến cho người ta ghen

Tỵ.

"Tiểu Lạc Ly, ngươi cũng để ý một chút tới tâm tình yếu đuối của lão già ta...". Bên cạnh, Thái Minh lão tổ vẻ mặt u oán.

Lạc Ly nghe vậy, cũng hơi có chút ngượng ngùng, nhẹ giọng nói: "Đại trường lão ngài không phải đã sớm biết rồi sao"

Thái Minh trưởng lão than thở, sau đó ánh mắt rất khó chịu liếc về phía Mục Trần trên đỉnh vạn cổ tháp, nếu không phải có sự tồn tại của người này, Lạc Ly đã có thể toàn tâm toàn ý trờ thành Thánh Nữ Thái Linh cổ tộc.

"Thánh nữ Thái Linh cổ tộc này cùng Mục Trần có quan hệ thế nào?", ớ chỗ Phù đồ cổ tộc, Phù Đồ Huyền cũng kinh ngạc lẽn tiếng.

Thanh Diên Tịnh nhìn Lạc Ly, trong đôi mắt tràn đầy vẻ hài lòng, nàng đã sớm thắy qua Lạc Ly từ lúc ở Bắc Linh Đại Lục, hiển nhiên là có ấn tượng rất sâu, cô bé này, không chỉ có thiên phú trác tuyệt, hơn nữa tính tình cũng kiên cường, tương đối khá.

"Đây là con dâu của ta". Vì thế, Thanh diên tịnh hướng về phía Phù Đồ Huyền cười nói, trong nụ cười đầy sự đắc ý.

Con trai của mình thật đúng là lợi hại, ánh mắt hơn người, không chỉ tìm được một thê tử xinh đẹp như hoa, hơn nữa còn là Thánh Nữ Thái Linh cổ tộc.

Phù Đồ Huyền cũng khựng một chút, sau đó không thề không cảm thán: "Tiểu tử này đúng là có chút lợi hại, thậm chí ngay cả Thánh Nữ Thái Linh cổ tộc cũng có thể ôm tới tay"

Đối với rất nhiều thanh âm ngoài kia, sắc mặt ma ha thiên cũng âm trầm xuống, hắn nhìn chằm chằm Lạc Ly cùng Thái Minh lão tổ, lạnh lùng nói: "Xem ra hôm nay các ngươi thật sự là cố ý tới nhúng tay, có điều dựa vào một vị thánh phẩm này, sợ là không thay đổi được kết quả"

Hai người trước mắt, chỉ có Thái Minh lão tổ bước vào Thánh Phẩm, mà Lạc Ly, tuy nói những năm qua ở Thái Linh cổ tộc, thực lực cũng tăng mạnh, bước vào thiên chí tôn, nhưng chẳng qua cũng chỉ là linh phẩm, ở đây căn bản không cỏ chút tác dụng nào.

Có điều, nghe ma ha thiên nói vậy, Thái Minh lão tổ cũng cười cười, hơi chút tự hào nói: "Những lời này của Ma Ha tộc trưởng, lại là quá xem nhẹ Thánh Nữ Thái Linh cổ tộc ta rồi"

Lạc Ly nghe vậy, mắt đẹp khẽ chớp, ngọc thủ kết ấn.

ong!

Linh quang cổ xưa từ trên đỉnh đầu Lạc Ly dâng lên, sau đó đông đảo cường giả kinh ngạc nhìn thấy, trong ánh sáng đó, một cuốn cổ đồ chậm rãi bay lên, trôi lơ lửng trên đỉnh đầu Lạc Ly.

Cuốn cổ đồ này pha tạp cổ xưa, nhưng tản ra dao động linh lực cực kỳ kinh khủng, mơ hồ dường như có một tôn quang ảnh to lớn như ẩn như hiện.

Một cỗ linh lực áp bách không cách nào hình dung bao phủ ra, áp bách ấy, hẳn lả không thua gì thánh phẩm!

Ma Ha Thiên nhìn cuốn cổ đồ kia,trong phút chốc sắc mặt cũng trở nên khó coi, thậm chí ngay cả trên mặt Thanh Diên Tịnh, Phù Đồ Huyền cũng hiện lên sự kinh ngạc.

"Đây là...Trấn Tộc Chi Bảo của Thái Linh cổ tộc - Thái Linh cổ Đồ?"

Thanh âm từ trong miệng bọn họ thốt lên, có thể tưởng tượng trong lòng bọn họ đang chấn động cỡ nào.

Thái Linh cổ Đồ này chính là Trấn tộc chi bảo của Thái Linh cổ tộc, nghe nói trong thái linh cổ tộc, mỗi vị thánh phẩm tồn tại trước khi tọa hóa đều sẽ đem linh lực cả đời phong ấn vào trong Thái Linh cổ đồ này, từ đó tạo nên uy năng kinh khủng cho nó.

Có thể không chút khách khí nói rằng, chỉ nguyên sức mạnh của Thái Linh cổ đồ này, cũng có thể chống lại Thánh Phẩm.

Chỉ có duy nhất thiếu sót là, Thái Linh cổ đồ này chọn chủ cực kỳ khắt khe,trong thái linh cổ tộc những năm qua, người có thể nắm giữ được nó không vượt quá 3 vị.

Chính vì vậy, khi đám người Ma Ha thiên thấy Lạc Ly có thể nắm trong tay cuốn cổ đồ này, mới biểu hiện rung động như vậy.

Mà lúc này, bọn họ mới hiểu được, vì sao Thái Minh lão tổ lại tỏ ra coi trọng Lạc Ly như thế...mặc dù nàng bản thân mới chỉ Linh Phẩm, nhưng lại có thể khống chế được cổ đồ, mượn sức mạnh của nó, cho dù là THánh Phẩm cũng không làm gì được nàng.

Trên đỉnh tháp, Mục Trần ngưng mắt nhìn thân ảnh mảnh khảnh xinh đẹp của Lạc Ly, vì sự tăng tiến của nàng mà mừng rỡ, cũng là cảm thấy hơi đau lòng, bởi vì hắn hiểu rõ, có thể đạt được tới bước này, nhưng năm qua trong Thái Linh cổ tộc, Lạc Ly tất nhiên cũng phải bỏ ra sự cố gắng khó có thể hình dung.

Làm như nhận ra ánh mắt của Mục Trần, Lạc Ly cũng hơi quay đầu,nhẹ nhàng chớp chớp con ngươi hoạt bát với hắn, dáng vẻ như vậy tựa như đang nói, nàng bây giờ, đã bắt đầu đuổi kịp bước chân của hắn.

Nhìn nụ cười của giai nhân, Mục Trần cũng không kìm được nở nụ cười, trong lồng ngực chợt có hào khí vô tận dâng lên, bay cao tận trời, hắn cúi đầu, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng ma ha thiên, thoáng chốc sau, tiếng cười thanh láng, mang theo chiến ý hừng hực, vang lên trong thiên địa.

"Ma Ha Thiên, muốn cướp vạn cổ bất hủ thân, vậy chính ngươi ra tay đi, hôm nay Mục Trần ta cũng muốn lãnh giáo thủ đoạn của tộc trưởng Ma Ha cổ tộc một phen!"

Tiếng cười vang vọng thiên địa, cơ mà cũng khiến vô số cường giả xôn xao động dung.

Mục Trần này, lại hạ chiến thư với Ma ha thiên sao?!

Dịch bởi Zero

buff quá thể đáng cmnr, đánh vs ma ha thiên chắc chỉ cầm chân giữ mạng được là quá lắm rồi.

Bạn đang đọc Đại Chúa Tể của Thiên Tằm Thổ Đậu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Cẩuca
Phiên bản Convert
Thời gian
Lượt đọc 17
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự