Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 15 Chương 15

Bạn đang đọc Đại Ca Si Tình của Quý Ly

Phiên bản Dịch · 1863 chữ · khoảng 6 phút đọc

Giọng nói khàn khàn như một bà lão, Đỗ Lượng Đồng rất hận mình như vâyh, cổ họng cô bị sặc khói, bác sĩ chỉ nói cô sẽ khỏi, nhưng không biết lúc nào mới có thể nói chuyện như người bình thường, cô run rẩy, nước mắt không nhịn được rơi ra.

“Đồng, em là Đồng” Anh muốn tự tay vén mái tóc dài của cô ra, lại bi cô giơ tay ngăn lại, cô kích động giãy giụa, tay định rút về bị anh nắm chặt.

“Đừng đụng vào em”

Cô ngẩng mặt nhìn anh, trên mặt đầy tức giận, lần này, Long Tề đã nhìn rõ cô, trái tim anh tưởng chừng sắp vỡ nát.

Là cô, Đồng của hắn.

Long Tề không kìm lòng được ôm lấy cô, lại bị cô mãnh liệt phản kháng, tựa như một con mèo hoang tức giận.

“Buông em ra, anh đuổi theo làm gì? Chẳng phải anh nói không muốn cùng giường với em, không muốn sinh con với em, bây giờ em muốn tìm người đàn ông khác ngủ cùng, muốn sinh con với hắn, dù sao em làm gì cũng không liên quan đến anh, anh đừng xen vào”

“Đồng, đừng dỗi, anh không cố ý nói như thế, anh xin lỗi.” Anh ra sức dỗ dành, dường như phải cố hết sức mới ôm được cô không ngừng giãy giụa “Anh không biết, anh thực sự không biết là em, anh xin lỗi”

“Là anh tự nói không muốn ngủ với em, em chỉ làm theo lời của anh, đấy là lỗi của em à?”

“Không có, em không có lỗi”

“Anh còn không chịu sinh con với em, bây giờ em muốn đi tìm người đàn ông khác để sinh con, có gì sai?”

“Không có… Không, không cho phép em đi tìm người đàn ông khác, trừ anh ra, không cho phép kẻ nào đụng vào em” Anh mạnh mẽ buộc chặt cánh tay, vững vàng ôm lấy cô, để cô không thể động đậy.

Đỗ Lượng Đồng nhìn anh chằm chằm, mà anh cũng nhìn cô không chớp mắt, ánh mắt thâm thúy vô cùng kiên định, khi anh nhìn chăm chú, đôi mắt xinh đẹp trắng đen rõ ràng của cô dần dần đỏ lên.

“Đừng khóc” Giọng anh dịu dàng, ánh mắt đầy đau lòng.

“Anh có biết em sợ thế nào không?” Cô run run, cố gắng giữ giọng bình tĩnh “Tối nào em cũng trong phòng chờ anh, đợt anh bao nhiêu ngày, nhưng anh một bước cũng không chịu vào, trong lòng em rất sợ hãi, sợ vì dung mạo em biến dạng, giọng nói khó nghe, cho nên anh không muốn em nữa… Mỗi ngày trong lòng đều nghĩ, càng nghĩ càng sợ…”

Cô đưa tay níu mớ tóc bên má phải, muốn che kín vết sẹo vẫn còn đỏ, phần đuôi vết sẹo trên gương mặt mặc dù đã nhạt hơn, nhưng trên làn da trắng nõn của cô vẫn có thể nhìn thấy mờ mờ.

“Đừng che, để anh xem”

Long Tề buông cô ra, nắm bàn tay nhỏ bé không cho cô cơ hội chạy thoát, bàn tay rẽ mái tóc đen, trước thái độ vô cùng miễn cưỡng của cô tỉ mỉ nhìn vết thương.

“Bác sĩ nói, có thể sẽ để lại sẹo…” Cô thì thào, trong lòng rất không muốn cho anh biết điều này, nhưng vẫn không giữ được.

“Kể cả có sẹo, em vẫn rất xinh đẹp”

“Nói dối”

“Anh không nói dối, trong lòng anh, bất kể hình dáng em thế nào cũng rất đẹp”

“Vậy sao anh không đến… Tại sao kết hôn lâu như vậy rồi, anh vẫn không đến tìm em?”

Cô nghẹn ngào nói, nước mắt như vỡ đê trôi đầy ra hai má.

Nhìn chuỗi nước mắt của cô, tim Long Tề như bị dao cắt, anh nghĩ đến ngày đó Uyên nói với mình, trong lòng hối hận như thủy triều tràn tới.

Anh ôm cô thật chặt, nhấc bổng cô lên, nhưng cô lại kích động chống cự, tay không ngừng đánh lên người anh, đem mọi tức giận trong lòng xả ra ngoài.

Anh không ngăn cản cô, thậm chí còn cảm thấy sự đau đớn này so với chuyện anh đã làm sai, căn bản không đáng là gì.

“Anh xin lỗi” Anh trầm giọng thì thào bên tai cô.

Trong giọng nói của anh đầy áy náy làm cô kinh ngạc, cô cắn môi, không đánh nữa, bất chợt ôm chặt cổ anh, vùi mặt trên vai anh.

“Em đã nói rằng em rất thích anh chưa?” Cô buồn buồn nói.

“Em có thể nói lại lần nữa, anh không ngại chút nào”

“Em thích anh, Tề, thích anh hơn bất cứ ai trên thế giới này”

“Anh cũng vậy, cũng thích em hơn bất kỳ ai trên thế giới”

Từ trong miệng họ thốt ra hai chữ thích, so với yêu còn nặng hơn nhiều, vậy mà bao nhiêu ngôn ngữ cũng không thể hình dung hết tình cảm trong lòng họ dành cho nhau.

Bọn họ sẽ không chia lìa nữa, đây là điều không nói ra, nhưng trong lòng đều nghĩ, họ sẽ cố gắng, ít nhất phải sống lâu hơn người kia một giây…

Lúc này, Lãnh Tử Uyên đang đến nhìn thấy bộ dạng hai người, trong lòng biết anh không cần nhiều lời nữa, anh buông tay, quay đầu đi ra.

Chuyện của họ rốt cuộc đã được giải quyết, lần này, anh cuối cùng có thể yên tâm trở về ôm vợ yêu đại nhân rồi.

Chuyện này thật không còn gì tốt hơn…

Hồi cuối

Hôm nay là sinh nhật 25 tuổi của Đỗ Lượng Đồng, đồng thời cũng lần đầu tiên cô và Long Tề công khai sau lễ cưới, phía trước rất nhiều người tham dự tiệc, đám danh gia quyền quý đều tò mò ruốt cuộc người phụ nữ thế nào có thể bắt được trái tim Long Tề.

Khi cô mặc một chiếc váy trắng đi xuống cầu thang, quả nhiên làm kinh ngạc bốn phía, ai cũng bị vẻ xinh đẹp, trẻ trung tươi tắn của cô mê hoặc.

Vết thương trên trán phải của cô cũng không làm phẫu thuật, vẫn khỏi hẳn, chỉ còn lại một vết sẹo nhạt, cô dùng tóc mai che kín, không ai có thể nhận ra cô đã từng bị một vết thương nghiêm trọng.

Trong lúc mọi người trang trọng chúc phúc, cắt bánh ngọt, cô đều cảm nhận được ánh mắt Long Tề nhìn cô say đắm.

Long Tề nhớ rõ, lúc cô 15 tuổi đã ước ba điều, anh đã ép cô nói cho anh biết, hại cô nói xong, rất sợ nguyện vọng không thành hiện thực.

Điều ước thứ nhất, hi vọng anh bình yên vô sự.

Điều ước thứ hai, mong anh công thành danh toại.

Điều ước cuối cùng, cô muốn anh được ở bên cô gái anh yêu, vĩnh viễn trải qua những ngày hạnh phúc.

Tất cả điều ước của cô đều liên quan đến anh.

Bữa tiệc đang đến lúc cao trào, nam nữ chủ nhật đột nhiên đều biến mất, Đỗ Lượng Đồng bị chồng kéo ra ngoài ban công, sau rèm cửa sổ, người bên trong không nhìn thấy họ.

“Em vẫn ước ba điều ước kia sao?” Anh ấn cô trên cây cột, dịu dàng hỏi.

“Không, em sửa lại, lớn rồi không thể ước như trẻ con nữa”

Cô mở to hai mắt nhìn anh.

Anh giống như một đứa trẻ lớn toét ra một nụ cười, biết cô cố ý kích thích sự tò mò của anh.

“Anh có muốn biết không?” Cô tràn đầy mong đợi, nhìn anh, chờ anh cắn câu.

“Nếu anh không muốn thì sao?” Anh nhếch lên mày súng, phản lại cô một nước.

“Không đúng, anh nhất định muốn biết, chỉ là không chịu thẳng thắn nói ra” Trong lòng cô hơi căng thẳng, vì anh có vẻ rất tỉnh táo, tựa như không có chút tò mò nào.

“Không, anh không muốn biết” Anh vẫn tươi cười, không vội cắn câu.

“Được rồi, thế thì thôi, em cũng không nói nữa” Nói xong, cô quay đầu đi vào phòng, lập tức bị anh giơ tay bắt lại, vững vàng ôm vào trong ngực”

“Được, anh thừa nhận, anh muốn biết, cực kỳ muốn”

Cô cười hì hì, vẻ mặt hài lòng, từ từ mở miệng “Một, hi vọng anh bình yên vô sự.”

“Không có gì thay đổi”

“Hai, hi vọng anh công thành danh toại”

“Đồng, em chắc chắn là đã sửa lại nội dung điều ước chứ? Anh thấy vẫn y như vậy”

“Anh đừng nóng vội, hãy nghe em nói hết 3 điều” Môi cô lại gần lỗ tai anh, hôn lên gương mặt anh, giọng nói mềm mại hơn một chút.

Nghe cô nói xong điều ươc thứ 3, anh cười.

“Anh thích nguyện vọng mới này của em” Anh ôm lấy cô, chỉ muốn hòa cả người cô vào xương cốt của mình “Anh thích nghe em nói như vậy, để anh với em mãi mãi bên nhau, trải qua tháng ngày vui vẻ hạnh phúc”

Cô cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh phả trên ngực mình, đáy lòng cũng ấm áp “Nhưng mà, em nói hết ra, điều ước sẽ không thành sự thật, thì phải làm sao?”

“Nguyện vọng của em tuyệt đối sẽ thành hiện thực, bởi vì, anh sẽ dùng cả đời để hoàn thành giúp em, anh nhất định sẽ trải qua những ngày vui vẻ hạnh phúc, chỉ cần cùng với em”

“Còn cả trung hiếu nhân ái tín nghĩa hòa bình nữa” Cô nhắc nhở.

“Bạn gái” A Phúc tổng cộng sinh 9 con, cho nên, bọn họ lấy cả 8 cái tên.

“Đúng, còn cả trung hiếu nhân ái tín nghĩa hòa bình nữa”. Anh cười phụ họa, bất kể cô nói gì, anh cũng không dị nghị.

“Vậy… Nhiều hơn một nữa có được không?”

“Ai?”

“Không phải muốn em sinh con cho anh sao?” Cô vỗ hai má, than thở.

“Đồng, chẳng lẽ em…?” Anh kinh ngạc nhìn chằm chằm cô, nghĩ thầm chẳng lẽ cô đã mang thai?

Nghĩ như thế, tim anh không khỏi đập loạn.

“Chưa có” Giọng nói cô dịu dàng dội cho anh một chậu nước lạnh, cánh tay trắng nõn ôm chặt cổ anh, trong ngực anh làm nũng “Em đang đợi anh cố gắng”

Nghe vậy, anh nở nụ cười tà ác “Em không để ý thấy anh bây giờ lập tức bắt đầu cố gắng sao?”

“Bây giờ… Không được, bây giờ khách khứa vẫn còn ở bên trong, ít nhất cũng phải chờ về phòng…”

“Anh không đợi được” Giọng anh cậy mạnh.

“Tề…”

Cô còn chưa kịp nói xong, đã bị anh bá đạo chặn lại môi mềm, không có lời nào nữa, tất cả đều biến thành kích tình cùng ngọt ngào, đêm sinh nhật, nhiệt liệt triển khai…

…………………………HẾT…………………………

Bạn đang đọc Đại Ca Si Tình của Quý Ly
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 19

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự