Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Chương 1

Bạn đang đọc Đại Ca Si Tình của Quý Ly

Phiên bản Dịch · 2707 chữ · khoảng 9 phút đọc

Series: Thục nữ trong xã hội đen 7

Nam chính: Long Tề

Nữ chính: Đỗ Lượng Đồng

Những cơn gió đầu hè thổi qua ngọn cây, phát ra những âm thanh xào xạc. Gió mát luồn qua chân váy của cô bé, nhẹ nhàng phất phơ như đang tinh nghịch chơi đùa với cô.

Nếu cô bé không mở miệng nói chuyện, mà chỉ lặng lặng ngồi dưới tán cây thì đám giáo viên sẽ tưởng cô không phải là người sống mà là một bức tượng búp bê Trung Quốc được tinh chế điêu luyện.

Một mái tóc đen tuyền dài đến eo, bộ sườn xám trắng như tuyết ôm lấy thân thể non nớt của một thiếu nữ 13 tuổi, cô chăm chú bện chiếc lá trong tay, cố gắng biến nó thành một con châu chấu.

Trong lòng Đỗ Lượng Đồng rất buồn bực, rõ ràng Tề đã dạy cô làm rất nhiều lần, nhưng cô không có cách nào học được cách làm một con châu chấu lá.

Hết này lần đến lần khác gấp đi gấp lại, cô đã làm cho chiếc lá trong tay rách nát, Đỗ Lượng Đồng sầu não vỗ vỗ hai má, cảm giác sao mình lại ngốc thế.

Cô dừng tay lại, liếc nhìn vào trong nhà, thấy mọi người vẫn đang bận rộn, thất vọng thở dài một hơi rồi quay đầu lại tiếp tục gấp chiếc lá trong tay.

Đúng lúc này, ở trong phòng, Long Tề đang tham gia bàn bạc công việc, tuy tuổi còn chưa qua 20, nhưng tương lai sẽ là người nối nghiệp nên cậu đã sớm tiếp xúc với việc nội bộ của tổ chức “Hắc môn”, mà biểu hiện của cậu cũng không khiến mọi người phải thất vọng.

Lúc này, một thuộc hạ nhìn ra cửa sổ, rốt cuộc không nhịn được lên tiếng: “Tề thiếu gia, Đồng tiểu thư đã ngồi bên ngoài chờ cậu lâu lắm rồi.”

“Kệ cô ấy, đằng nào cô ấy biết tôi có việc phải làm cũng sẽ không làm phiền tôi.” Long Tề tiếp tục đọc văn kiện trong tay, giọng nói lạnh nhạt.

“Nhưng mà… Được rồi! Nếu Tề thiếu gia đã nói vậy thì nhất định không thành vấn đề.”

Mặc dù ngoài miệng thì lạnh nhạt thế, nhưng Long Tề vẫn không nhịn được quay đầu liếc nhìn phía dưới tán cây, thấy cô bé đang nghiêm túc chăm chú gấp châu chấu lá, cô đúng là một đứa nhóc bướng bỉnh, không hề từ bỏ ý định phải làm được một con châu chấu đẹp nhất, đối với sự lạnh nhạt của cậu cũng không quan tâm.

Không hiểu sao cô nàng này cứ dính chặt lấy cậu, rõ ràng là đối tượng chỉ hôn với chú hai, nhưng ngày nào cô cũng lẽo đẽo theo đuôi cậu.

Cậu thở dài, thu hồi tầm mắt về đống văn kiện, nghĩ thầm tốt hơn nên sớm xử lý xong đống này trước! Cháu gái nói là cô bé có chuyện muốn nói với cậu, cậu nghĩ, hôm nay nếu không nghe những lời đó, sợ cô bé sẽ không chịu đi khỏi.

Cậu quay lại được một lúc, đột nhiên, một tên thuộc hạ khác nói giọng kinh ngạc “Tề thiếu gia, Đông tiểu thư cô ấy… không thấy nữa!”

Nghe vậy, trong đầu Long Tề chấn động, vội vàng quay đầu ngó ra cửa sổ, dưới tán cây không còn bóng người, cô ấy đã chạy đi đâu rồi.

Cậu đột nhiên đứng dậy, kéo cánh cửa sổ sát đất chạy về phía sân, nóng lòng gọi to: “Đồng! Em đang ở đâu? Đồng…”

Một nhóm người cũng chạy theo cậu, có người khuyên: “Tề thiếu gia, cậu đừng gấp gáp như vậy, chắc Đồng tiểu thư không đợi được nữa nên bỏ đi rồi chăng?”

“Không thể nào, cô ấy không phải là một người dễ bỏ cuộc, cô ấy đã nói chờ tôi thì sẽ không bỏ đi như thế!” Trong lòng cậu sao lại chắc chắn như vậy, có lẽ, giữa cậu với cô bé có một sự ăn ý không cần nói ra miệng.

“Nhanh đi tìm, tìm bằng được cô ấy mới thôi.” Cậu khẩn cấp hạ lệnh, có một linh cảm không lành cứ ám ảnh nơi đáy lòng đang không ngừng lớn lên.

Cậu ra lệnh cho thuộc hạ không được kinh động đến các bậc bô lão “Hắc môn” âm thầm tìm kiếm, hi vọng là linh cảm của mình không đúng, cũng hi vọng giữa họ không có sự ăn ý đó, chỉ là cô đợi lâu quá nhàm chán mà bỏ đi thôi.

Nhưng linh cảm của cậu đã thành sự thật.

Mười giờ tối, người của cậu tìm được cô trên bến cảng Đại lục, bị một đám người bắt trói tính đưa xuống thuyền, bọn họ muốn nhằm vào người của “Thanh Phong Hội”, định lấy cô ra uy hiếp chú là Đỗ Hạo Tùng.

Cô bị bắt đi ngay trước mắt, trong lòng Long Tề có cảm giác kích động muốn giết người, đến khi lại thấy cô xuất hiện trước mặt trọng bộ dạng điềm đạm đáng yêu, cậu thề tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho những kẻ đó.

“Đồng tiểu thư bị những kẻ xấu nhốt trong một cái hòm, lúc chúng tôi phát hiện, cô ấy rất sợ hãi, một câu cũng không nói nên lời” Một thuộc hạ lâu năm đưa cô về đau lòng nói.

“Đủ rồi” Long Tề cắt lời hắn, thấy mình cao giọng khiến bả vai cô bé rúm lại, hơi run rẩy, tim anh như bị dao cứa vô cùng đau đớn.

“Đồng” Cậu cúi người, nhẹ nhàng nâng khuôn mặt cô lên.

Nhìn thấy Long Tề, đôi mắt mơ màng của cô rốt cuộc lóe ra tia sáng, cô sợ hãi mấp máy đôi môi khô nứt, giọng vì thiếu dưỡng khí mà trở nên nghẹn ngào “Hôm nay… vẫn chưa hết, vẫn còn… là sinh nhật em?”

Trong nháy mắt, Long Tề cảm thấy ngực mình tê liệt, tất cả áy náy, hối hận xông lên tận óc, cổ họng trở nên tắc nghẽn “Tại sao không nhắc anh? Anh quên mất… thật xin lỗi, anh thật sự quên hôm nay là sinh nhật em”

“Anh rất bận, em biết là anh sẽ quên, cho nên em mới nói cho anh” Cô cười, mang theo cả sự thông cảm, thấu hiểu.

“Sinh nhật vui vẻ” Bốn chữ này từ miệng cậu nói ra, khàn đặc.

“Cảm ơn” Trong nháy mắt nụ cười trên mặt cô trở nên rực rỡ gấp trăm lần, như thể đây chính là món quà sinh nhật quý nhất của cô.

Từ hôm đó, bọn họ như hình với bóng không rời, cũng từ ngày đó, cô trở nên sợ tối, ngủ trong phòng tối sẽ khiến cô khóc đến tỉnh lại.

Mà chuyện này, chỉ có một mình Long Tề biết, đây là bí mật hai người không chia sẻ với ai…

Mười năm sau.

“Lần này tôi nhất định phải chia tay anh”

Giọng phụ nữ lanh lảnh phá vỡ không khí yên tĩnh buổi trưa, Triệu Vĩnh Đệ cảm giác lần này mình có thể ngả bài, không thì cũng muốn ép Long Tề phải nói rõ với mình, nếu không cô tuyệt đối không thể buông được.

Dù gì bọn họ cũng đã qua lại với nhau hai năm, mặc dù phụ nữ bên cạnh anh chẳng thiếu, nhưng cô dù sao cũng là người qua lại lâu nhất, cô tin là anh đối với cô cũng có cảm giác gì đó, anh cũng yêu cô, chỉ là không nói ra miệng thôi.

Bất kể thế nào thì Đỗ Lượng Đồng cũng đã là quá khứ rồi.

Long Tề ngồi trên salon, khoanh tay trước ngực nhìn người đàn bà chanh chua trước mặt, bờ môi nhếch lên một nụ cười hứng thú “Nghe em nói vậy, em nghĩ anh nên trả lời thế nào?”

“Anh…” Cô nhất thời á khẩu, có lẽ phải nói là trong lòng cô đã có đáp án muốn nghe, chẳng qua là ngượng ngùng không nói ra miệng thôi.

“Ý của em đã rõ ràng như thế, vậy thì chia tay đi” Anh mỉm cười, một chút cảm giác không muốn xa rời cũng không có.

“Cái gì?” Triệu Vĩnh Đệ hết sức ngạc nhiên, hoàn toàn không dám tin vào những lời tai vừa nghe.

“Cần gì phải kinh ngạc như thế? Anh chỉ thỏa mãn nguyện vọng muốn chia tay của em thôi mà, không đúng sao?” Anh nhướn mi cảm thấy phản ứng của cô thật là buồn cười.

“Không đúng, không đúng. Đã nhiều năm rồi, anh hẳn phải quên Đỗ Lượng Đồng rồi chứ?”

“Ai nói với em anh đã quên cô ấy?” Ánh mắt anh bỗng chốc buồn bã.

“Phải…” Cô ngừng nói, vẻ mặt hốt hoảng “Vậy còn em? Em rốt cuộc là gì với anh?”

“Anh không biết, trừ Đồng ra, bất luận ai cũng không có ý nghĩa với anh”

“Anh thật tàn nhẫn, trừ Đỗ Lượng Đồng ra, anh tàn nhẫn với tất cả mọi người”. Cô gào lên với anh, chỉ đổi lại được một cái nhìn lạnh nhạt.

Long Tề nhếch khóe môi, nở một nụ cười ma mãnh “Anh cứ tưởng em thông minh hiểu rõ điều này cho nên mới đi cùng nhau”

Những lời anh nói như lưỡi dao hung hăng đâm trọng thương trái tim người khác.

“Anh sẽ bị báo ứng Long Tề, ông trời có mắt, sự tàn nhẫn của anh sẽ sớm nhận được báo ứng” Khi gào xong, cô nhìn thấy ánh mắt anh trở nên thâm trầm, trong lòng chột dạ, giật mình vì sự lỗ mãng của mình, trêu chọc tới người đàn ông này, căn bản là đã chán sống.

Anh nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô bỗng chốc trở nên kinh hoàng, nở nụ cười lạnh “Tôi không tin ông trời, kể từ ngày đó, tôi không tin là Thượng đế có tồn tại.”

Nếu quả thật có Thượng đế, vậy anh rốt cuộc đã làm gì sai mà bị trừng phạt tàn khốc như thế?

Tim anh từ năm ấy đã không bao giờ có thể có niềm vui được nữa.

Những kỷ niệm trong anh như ngọn lửa lớn sớm thiêu đốt mọi thứ rồi.

Đồng của anh, người anh yêu thương nhất, rốt cuộc đến bao giờ mới có thể gặp lại? Anh đã sắp không chờ nổi nữa, mỗi ngày trôi qua đối với anh đều là một ngày đau khổ.

“Biến, kể từ giờ phút này, tôi không còn muốn gặp lại cô nữa” Từng chữ thốt ra từ miệng anh đều sắc bén rét lạnh như băng tuyết.

Hai chân Triệu Vĩnh Đệ mềm nhũn, ánh mắt anh như muốn giết chết cô, cô miễn cưỡng chống chọi bằng chút hơi sức cuối cùng đi ra ngoài, đột nhiên cô dừng lại, giọng nói khổ sở “Thật ra thì, em thực sự không muốn chia tay với anh”

“Nhưng cô đã lên tiếng”

“Đến bây giờ anh vẫn không hiểu, phụ nữ bỏ đi là vì muốn được đàn ông giữ lại”

“Vậy sao? Tôi cũng thực sự không biết, bởi vì cô ấy không như vậy, đến tận bây giờ cô ấy cũng chưa từng cho tôi cơ hội giữ lại, nếu cô ấy cho tôi cơ hội này, cho dù là một phần ngàn vạn, tôi cũng sẽ không bỏ qua.” Anh bình tĩnh nói xong chỉ nghe thấy tiếng bước chân mỗi lúc một rời xa.

Trong lòng anh, không có một chút lưu luyến với người phụ nữ này, có lẽ cô nói đúng, anh thực sự là một kẻ tàn nhẫn vô tình, nhưng nếu thật sự là kẻ vô tình, vậy thì tại sao cứ nhớ đến khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt ấy tim lại có cảm giác đau đớn như vậy?

……………

“Lại chia tay? Rốt cuộc cậu định đổi bao nhiêu phụ nữ?”

Giọng Lãnh Tử Uyên bất đắc dĩ vang vọng trong hành lang, Long Tề và anh sắp tới sẽ bay sang Đài Loan, trước khi đi đến chào từ biệt phu nhân, ở “Hắc Môn” mặc dù bà không có địa vị cụ thể gì, nhưng từ nhỏ đã chăm sóc hai bọn họ, nghĩ biện pháp che chở khi họ gây họa, so với đứa con trai Long Tuấn quanh năm suốt tháng biệt tích bên ngoài, đối với bà Long Tề còn thân thiết hơn.

Long Tề quăng cho hắn một cái nhìn không bận tâm “Có gì khác biệt? Người thứ mười với người thứ một trăm đối với tôi cũng như nhau cả”

“Đối với cậu đúng là không có sự khác biệt, chỉ có điều đến tai mấy trưởng bối trong tổ chức, sẽ khiến họ chối tai” Lãnh Tử Uyên lại bất đắc dĩ nói.

“Bọn họ nghe được cái gì cũng chẳng liên quan đến tôi, Uyên, không phải sau khi lấy vợ, cậu liền quên mất đức hạnh trước kia của mình chứ? Cậu không có tư cách dạy dỗ tôi”

Một câu trúng điểm yếu, Lãnh Tử Uyên giơ tay đầu hàng “Phải phải phải, tôi không có tư cách giáo huấn cậu, chỉ có điều là huynh đệ, mình chỉ muốn báo cho Nhóc cậu biết là đừng có quên thân phận của mình, coi chừng chọc vào kẻ xấu.”

“Ý cậu là những người phụ nữ để ý đến tiền hay quyền của tôi sao?”

“Không, mình không sợ những phụ nữ đó có coi trọng tiền hay quyền của cậu hay không, chỉ sợ họ coi trọng cái mạng cậu” Hắn nói đúng tim đen của anh, đó là điều anh đang lo lắng.

“Tôi cũng không muốn” Long Tề làm ra một biểu cảm bừng tỉnh

Nhìn dáng vẻ không chút bận tâm của anh, Lãnh Tử Uyên muốn nổi điên.

“Chẳng lẽ cậu tưởng mình là quái miêu chín mệnh chắc? Tề lão đại, cậu có ngày nào nhớ ra mình là Môn chủ “Hắc môn” không, trách nhiệm trọng đại, mọi việc đều phải cẩn trọng, ngàn vạn lần không phải trò đùa…” Anh không nhịn được chậm rãi chắc đi nhắc lại.

Lãnh Tử Uyên thật sự rất ghét bản thân phải biến thành một bà mẹ như vậy, nhưng mỗi lần đối mặt với Long Tề, anh không khỏi cảm thán đời này đã lên phải thuyền giặc, mới làm huynh đệ với hắn.

Nhưng Long Tề lại thích nhìn bộ dạng vì mình lo lắng của anh, kể từ chín năm trước, anh thiếu chút nữa bị nổ chết trên một con thuyền ở Nhật Bản, mặc dù sau đó may mắn được cứu trợ, nhưng người anh em này kể từ ngày đó bắt đầu cẩn thận với sự an nguy của mình, không lúc nào được lơi lỏng.

“Tôi biết rồi, anh em tốt, mấy lời này của cậu tôi có thể đọc làu làu rồi”

“Đọc làu làu không có tác dụng, quan trọng là phải nhớ kỹ trong lòng” Lãnh Tử Uyên lạnh lùng nói, thái độ vẫn không thể tin nổi hắn.

Long Tề bật cười, anh đã sớm quen với những lời độc địa này, hiểu rõ tất cả chỉ là thói quen quan tâm đến anh, bất chợt, anh nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc nhanh hơn họ một bước tiến vào phòng của phu nhân.

“Đó là chú Vân à?”

Nghe vậy, Lãnh Tử Uyên quăng một ánh nhìn về phía người đàn ông kia, vuốt cằm nói “Là chú Vân, mình nghe nói gần đây chú ấy đang bận một chuyện lớn, có liên quan đến cậu”

“Chúng ta đi thôi! Không cần chào nữa” Long Tề kéo Lãnh Tử Uyên quay đầu đi.

“Chẳng lẽ cậu không chào hỏi một tiếng đã đi, phu nhân có lẽ sẽ không vui” Lãnh Tử Uyên hoàn toàn hiểu nguyên nhân anh rời đi, cố ý mát mẻ.

Bạn đang đọc Đại Ca Si Tình của Quý Ly
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 25

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự