Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 82 Trên trời ảm đạm dưới có cỏ thơm (hạ) . . .

Bạn đang đọc Đại Boss Cùng Tôi Vui Buồn của Vitamin ABC

Phiên bản Dịch · 2104 chữ · khoảng 7 phút đọc

Tôi định trốn tránh cũng không kịp nữa rồi, vì đúng lúc đụng phải người bên trong đi ra.

Hai người đều sợ sệt nhìn nhau không nói gì, sau một lúc lâu mới dám ngẩng lên nhìn thẳng vào đối phương. Thái độ của tôi lúc này thật không biết đã rối rắm thành cái dạng gì, nhưng mà tôi biết trong ánh mắt mình đều là áy náy và hổ thẹn.

Thái độ của mẹ cũng có ý lảng tránh, chỉ khẽ thở dài một cái, nhẹ giọng nói: “Vào xem nó đi.”

Hả? Tôi không hiểu gì cả, cứ nghĩ sẽ thấy bà hầm hầm tức giận mắng mỏ và khinh bỉ tôi. Nhưng mà bà chỉ nhẹ nhàng bâng quơ nói ra một câu như vậy thôi sao?

Tuy vậy tôi cũng chẳng có thời gian để nghĩ nhiều, bởi bên trong có giọng nói mệt mỏi truyền ra: “Mẹ? Ai vậy?”

Lúc tôi đi vào sau lưng vẫn còn chút run rẩy, bước đi cũng không ổn định, bèn lấy tay bắt chặt lấy tay nắm cửa: “Là em.”

Hắn bỗng dưng ngẩng đầu lên, ánh mắt tan rã. Yên lặng nhìn tôi, rất lâu sau đó phục hồi lại rồi tiếp tục cúi đầu xuống xem văn kiện: “Em tới đây làm gì?”

Giọng điệu trở nên lạnh băng không có độ ấm, hình như còn kèm theo hận thù tới nghiến răng nghiến lợi.

Mắt của tôi, tựa như đập nước bị những lời này làm mở tung nắp, nước mắt phút chốc trào ra, chảy xuống, giống hệt như sáng sớm hôm nay nhìn thấy trên mái nhà rơi xuống rất nhiều tuyết trắng, chúng đáp xuống chiếc áo dệt bằng lụa màu sáng, chưa kịp tan ra đã bị hất xuống mặt đất. Hóa ra tôi thật sự không được chào đón, nhưng tôi vậy mà lại tự chuốc lấy nhục, tự mình đi tới trước mặt người ta để nhận lấy sự khinh bỉ, rốt cuộc lúc tỉnh dậy sáng nay dây thần kinh của tôi nó lại bị chập ở đâu rồi?

“Thật xin lỗi, quấy rầy rồi.” Vụng về nói xong tôi liền xoay người bước đi, cảm thấy rằng nếu còn ở lại thêm một giây nào nữa tôi sẽ không chịu nổi mất, sẽ tiếp tục bị mất mặt, toàn thân ngã xụi lơ, giống như một oán phụ đang cãi lộn.

Nhưng còn chưa kịp ra khỏi cửa đã bị tay người từ phía sau ôm chặt lấy.

Hơi thở của hắn phả vào bên tai: “Cuối cùng thì em đã về…”

Rốt cuộc tôi cũng không nhịn được nữa, khóc rống lên.

Cuối cùng thế mà khóc đến mức không ngừng được, vừa khóc vừa nấc, tôi vừa thẹn lại 囧 , chỉ đành cúi đầu an phận ở trong lòng hắn… Ách, thỉnh thoảng lại nấc một cái…

Hắn cũng không có chê tôi phá hỏng không khí, chỉ lẳng lặng ôm lấy tôi, dùng cái cằm đã lún phún râu của mình cọ cọ một cách lộn xộn lên đỉnh đầu tôi, làm nũng như con chó nhỏ.

“Anh xin lỗi…” Cuối cùng hắn cũng mở miệng.

“Anh xin lỗi cái gì? Anh xin lỗi ai cơ?” Tôi giả ngây giả ngốc.

“Chúng ta nói chuyện một lát.” Hắn hiển nhiên chưa thể bỏ được thói quen làm cao.

“Nói chuyện? Nói chuyện gì? Đầu tiên là nói về việc hủy bỏ hợp đồng hôn nhân? Hay là nói về thỏa thuận ly hôn? Sau đó là nói về quyền nuôi nấng đứa nhỏ sao?” Tôi không biết lấy ở đâu ra mấy câu chất vấn sắc bén này.

Sau đó sự im lặng bao trùm cả căn phòng, chỉ còn lại mạch nước ngầm hô hấp mãnh liệt giữa hai người, tựa như gió thổi hỗn loạn không cố định.

Tôi vậy mà vẫn bại trong tay hắn, chỉ có thể ngoan ngoãn như chú cừu nhỏ để mặc cho hắn ôm lên ngồi trên giường. Chớp mắt nhìn hắn, chờ đợi vũ trụ trong hắn bùng nổ.

Ai biết được hắn còn chưa nói nhưng lại không ngừng động chạm, một đôi tay luôn trên mặt tôi lưu luyến vuốt ve, ánh mắt màu đen nhìn tôi càng thêm thâm trầm không thấy đáy, trong trẻo giống như dòng nước suối tinh khiết chảy trong khe núi bao quanh viên trân châu đen. Làm cho người ta không thể di chuyển nổi tầm mắt.

Hắn gầy đi, xương gò má hơi hơi nhô ra, đường cong trên mặt trở nên sắc cạnh hơn, giống như dấu vết của dao vót rìu chặt. Quầng thâm quanh mắt xanh đen, trũng sâu, môi khô nứt nẻ, nổi lên những mảnh da trông không khác gì sôcôla trắng được rải lấm tấm lên bánh ngọt được rưới nước sốt cà chua. Không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà tôi lại không tự chủ được ngẩng đầu lên hôn hắn.

Hắn sửng sốt, sau đó nhanh chóng phản ứng lại, cuốn trụ lấy môi của tôi, đầu lưỡi tiến quân thần tốc, công thành đoạt đất, không để cho người ta đường lui. Tôi bị ép buộc trở nên tức giận, cắn ngược lại hắn một phát. Ai mà biết lại dùng sức quá mạnh không chút thương tiếc, cho nên vô ý cắn vào đầu lưỡi của hắn, mùi máu tươi lập tức lan tràn khắp trong miệng. Vốn tưởng rằng hắn sẽ ngừng lại, ai dè hắn lại thờ ơ, thậm chí còn có xu thế hôn sâu hơn, cường ngạnh bá đạo cuốn đảo lấy đầu lưỡi trong miệng tôi, ra sức mút vào, làm cho cả người tôi hít thở không nổi, hơi thở nam tính cưỡng chế tiến sâu vào khoang miệng của tôi, tới cổ họng, lá phổi…

Lập trường kiên định như núi của tôi trong khoảnh khắc sụp đổ hoàn toàn. Bị hắn kéo đứng lên, kìm lòng không được ôm chặt lấy bờ vai rộng lớn của hắn, tới lúc này tôi mới phát hiện mình cũng rất nhớ hắn, những hận ý vừa nổi lên lập tức bị áp xuống dưới, thì ra nỗi nhớ hắn to lớn đến như vậy. Giống như sấm chớp đến không báo trước vào mùa hạ, giống như ngẫu nhiên núi lửa đột ngột phun trào nham thạch nóng chảy, giống như tế bào ung thư bị người ta sơ ý bỏ qua… Đợi cho bạn trở nên ngây dại rồi, chi còn biết trợn mắt, hắn sẽ tựa như tai nạn, tựa như thủy triều hướng vào bạn mà đánh, làm bạn không kịp tìm chỗ để trốn …

Thời điểm âm thanh 2 tiếng “Ọt ọt” vang lên đã thành công phá hỏng chuyện tốt, hắn cuối cùng cũng chịu buông ra, cúi đầu cười: “Đói bụng sao?”

Tôi trở nên vô cũng quẫn bách, giọng điệu ác độc: “Anh không phải muốn nói chuyện sao? Nói chuyện mà như vậy à?”

Hắn bỏ tay ra, cố tình gây sự: “Có cái gì khác đâu, dù sao cũng là dùng miệng cả thôi, kết quả cuối cùng đều là cả nhà vui vẻ.”

Nội tâm tôi bắt đầu quay cuồng, cái này là kiểu lý luận gì thế, đại BOSS, anh gần đây mới lấy được học vị của bộ môn già mồm át lẽ phải hả? = =

“Ai với anh cả nhà vui vẻ ? Anh nghĩ rằng em và anh thế là xong à? Em muốn nghe giải thích, giải thích toàn bộ, một chi tiết nhỏ cũng phải giải thích!” Tôi nổi giận đùng đùng liền ồn ào, kỳ thật chỉ là ngoài mạnh trong yếu. Mặc kệ việc ai cũng có thể nhìn ra đây thực chất chỉ là con hổ giấy, không có nửa điểm khí phách uy phong.

Hắn quả nhiên thấy tôi dễ bắt nạt, liền không kiêng nể gì nữa: “Anh vẫn luôn biết em đang ở đâu, nhưng em có biết vì sao anh không đi tìm em, không đón em trở về không?”

Tôi không vui cãi lại: “Em nào biết chứ, không chừng anh mong từ nay về sau em và con làm ơn ở riêng, sau đó cùng chị Dụ Hà như hình với bóng, làm đôi chim liền cánh gắn kết tình vợ chồng, sơn vô lăng thiên địa hợp* .”

(* _ đến khi nào núi không còn góc cạnh, đất trời dung nhập làm một _ )

“Đây chính là mấu chốt của vấn đề . Em lúc nào cũng trốn tránh, luôn luôn không chịu tranh thủ, gặp chuyện thì lập tức biến thành con rùa, tự xác định lùi tiến, giả vờ không nhìn thấy ánh sáng của thế giới này, kỳ thật là bản thân trốn ở bên trong một mình đau lòng.” Hắn phân tích tâm lý của tôi một cách rất có trật tự và rõ ràng. Tôi kinh ngạc tự hỏi vì sao lời nói của hắn vốn luôn luôn không tốt đẹp, thường như thể đang trên bàn đàm phán theo kiểu “mạnh vì gạo bạo vì tiền”, thế mà giờ sao lại trở nên Càn Khôn Đại Na Di thế?

“Em không bao giờ chịu tin tưởng anh, tin tưởng bản thân. Nghi thần nghi quỷ, suy nghĩ miên man, như một đứa trẻ suốt ngày lo được lo mất.” Hắn thở dài, cưng chiều liếc mắt nhìn tôi một cái, tiếp tục châm chọc: “Nhưng mà lần này, anh muốn để cho em có cơ hội hiểu rõ, để cho tự em trở về bên anh, không bao giờ ra đi nữa.”

“Tại sao em lại là người không phân rõ phải trái chứ? Ban đầu rõ ràng chính là anh năn nỉ em không cần gặp lại Tần Y Y , em tuy rằng mất hứng, nhưng cũng đồng ý, không hề gặp lại cô ta. Nhưng còn anh thì sao? Anh liên tục gặp gỡ chị Dụ Hà, còn cùng đi công viên ngắm hoa, ngày đó hoa nở thật rực rỡ, mà hai người cũng thật xứng đôi, em vô cùng ghen tỵ, hận không thể một phen hỏa thiêu hết đống hoa trắng phấn hồng chói mắt ấy. Anh làm sao để em có thể tin tưởng anh đây?” Tôi cố gắng bới móc.

“Tâm ý của anh em còn không hiểu rõ sao? Anh tưởng là mình đã thể hiện rất rõ ràng rồi chứ .” Hắn cười như không cười nhìn tôi.

“Rõ ràng thì rõ ràng, nhưng mà lúc trước mục đích anh và em kết hôn tới người qua đường cũng biết, bản hợp đồng gốc yên lặng nằm một chỗ chỉ cần chờ đến lúc thì chúng ta sẽ đưa nó ra đàm phán. Hơn nữa, đàn ông đều hoa tâm, có thể đồng thời thích rất nhiều người. Trong lòng em không hiểu gì, cũng không nắm chắc, anh cũng chưa từng nói với em rằng anh sẽ không thay đổi lời hứa, lấy cái gì mà tin tưởng đây?” Tôi ủy khuất ngửa đầu nhìn hắn, trong ánh mắt chắc là đã phiếm hồng .

Hắn cúi đầu, hôn tôi rất nhẹ, như chuồn chuồn lướt nước, chỉ trong một phần ngàn giây, thậm chí còn nhanh hơn cả chớp mắt: “Đồ ngốc, cái hợp đồng ấy sớm đã mất rồi.”

“Hả?” Tôi sau một lúc lâu vẫn không hoàn hồn: “Bị người ta đột nhập vào ăn trộm sao ?” Lập tức liền nhớ lại có rất nhiều tranh chữ giá trị ở trong thư phòng của hắn, liền sợ hãi than thở “Trộm tặc? Chẳng phải là anh bị thiệt rồi sao?” Tên trộm kia chắc là mừng rỡ như điên, vào trộm hẳn một nhà như vậy, một lần vất vả cả đời nhàn nhã, đời này không cần làm cũng đủ ăn… ( _ Tác giả: = = trời đất chứng giám, tôi cũng không biết vì sao cô ấy lại nghĩ ra được mấy điều này … _ )

Hắn chân thành lắng nghe từng chữ tôi nói, bỗng tỉnh ngộ không thèm nghe nữa, tiếp tục nói: “Em phải tự tin vào bản thân, anh, Quan Ứng Thư đời này không làm những chuyện vô duyên vô cớ. Nhưng mà kết hôn với em, thật sự là một việc ngoài ý muốn duy nhất xuất hiện trong cuộc đời anh.”

Ánh mắt hắn dịu dàng, giọng nói như nước: “Hơn nữa đó là một việc ngoài ý muốn vô cùng tốt đẹp.”

Bạn đang đọc Đại Boss Cùng Tôi Vui Buồn của Vitamin ABC
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 7

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự