Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 47 Ngoại truyện 2: Phía sau chiếc kính mắt

Bạn đang đọc Cưới Sau Một Đêm của Hạ Huyền Chú

Phiên bản Dịch · 1863 chữ · khoảng 6 phút đọc

Chào mọi người, tôi là Hàn Lỗi, đứa nhỏ thứ tư của Hàn gia.

Tôi có một gia đình không hề giống với những gia đình khác, chủ yếu vẫn là bởi vì tôi có một bà mẹ dở hơi, mà về sau, tôi còn phát hiện ngoại trừ mẹ, thì ra ông bà nội của tôi cũng là những kẻ dở hơi không kém, rất hiếm gặp trên đời này, cho nên có thể nói, tôi là một đứa trẻ lớn lên trong một gia đình dở hơi.

Từ nhỏ tôi đã phát hiện mình khác biệt với mọi người, đơn giản mà nói thì tôi có hai tính cách, chuyên nghiệp lên một chút thì gọi thành nhân cách phân liệt, haha, đùa thôi, chẳng qua là hai mặt biểu hiện khác nhau trong cùng một cơ thể ấy mà.

Tôi có thể rất yên lặng, bình tĩnh, lạnh lùng, cũng có thể hết sức nhiệt tình, điên cuồng và kích động.

Hai nhân cách song song cùng tồn tại này từng khiến cho tôi phiền não rất lâu, cho đến một ngày, tôi phát hiện ra một công dụng khác của kính mắt, ngoại trừ có thể giúp vẻ ngoài của tôi nhã nhặn tuấn mỹ thêm thì càng thần kỳ hơn, nó có thể giúp tôi đè nén một nhân cách xuống, đó chính là vẻ nhiệt tình kia, cho nên, mặc dù không cận thị nhưng tôi vẫn luôn quen đeo kính mắt.

Kính mắt có thể giúp tôi khách quan hơn trong việc quan sát thế giới ngoài kia với đủ loại người tồn tại, cũng khiến tôi quen với việc đeo chiếc mặt nạ vô hại lên với kẻ khác, không có cách nào cả, thế giới này quá lớn, xã hội này cũng quá phức tạp, làm một người bình thường mới chính là đạo lí tốt nhất.

Tôi không phủ nhận mình là một anh chàng đẹp trai, cũng không phủ nhận mình cần phụ nữ, thế nhưng tôi thừa nhận mình chưa từng có ai bao giờ cả.

Bởi vì thân phận cùng vẻ ngoài của mình, bên cạnh tôi đích thực không thiếu những cô nàng yêu thương nhung nhớ, song tôi không thích, bởi vì tôi chán ghét cái vẻ đơn thuần giả tạo của họ và những đoạn tình cảm mang theo toan tính, âm mưu, thế nên tôi vẫn duy trì sự độc thân, cho đến khi gặp được một người con gái tên là Hạ Anh.

Tôi vĩnh viễn sẽ không bao giờ quên buổi tối ngày hôm ấy, buổi tối làm cho tôi xúc động nhưng không hề hối hận, buổi tối tôi đã tình cờ gặp gỡ Hạ Anh.

Một người đàn ông hai mươi tám tuổi vẫn độc thân không lạ gì, thế nhưng một người đàn ông hai mươi tám tuổi mà vẫn là xử nam thì có vẻ kì quặc, không có cách nào khác, tôi vốn không tiếp nhận được cái kiểu quan hệ không cần yêu đương ấy, mặc dù người ta vẫn thường nói tâm tư cùng thân thể đàn ông luôn tách rời nhau, nhưng tôi biết mình làm không được, có lẽ bởi vì thân là đàn ông Hàn gia, chúng tôi không muốn sẽ không yêu, nếu yêu cũng sẽ chỉ yêu một người, cho nên tôi luôn kiên trì chờ đợi một ngày nào đó, người phụ nữ có thể khiến tôi yêu không hối tiếc xuất hiện.

Thế là đêm ấy, tôi bước vào trong quán rượu.

Quán rượu này khá nổi tiếng, có đủ loại phụ nữ thế nhưng không một ai có thể khiến cho tôi động lòng, vì vậy tôi cự tuyệt bất kì người nào chủ động đến gần mình.

Trong quán rượu có rất nhiều phụ nữ, song tôi chỉ chú ý đến một người, một người thoạt nhìn có vẻ không hề hợp với bầu không khí này, trốn ở trong một góc phòng…không chút nào giống với một cô gái ăn chơi hết.

Cô ấy không trang điểm quá đậm, không có những bộ quần áo mát mẻ sành điệu mà chỉ là quần bò áo phông đơn giản, cả người nhìn qua như một chú thỏ trắng lạc vào giữa bầy sói hoang, có chút bất an, nhưng cũnghịch ngợm.

Hình như cô ấy cũng đang đánh giá những người trong quán rượu, cặp mắt to cứ liếc tới lui không ngừng, khi thì lắc đầu, khi thì chu mỏ, lúc lại nhíu mày, có vẻ dường như rất thất vọng vậy.

Cô ấy rốt cuộc đang muốn tìm cái gì chứ? Đang tìm người nào sao? Đột nhiên tôi rất muốn biết được điều đó.

Đúng lúc này, cô ấy đem tầm mắt chuyển dời đến chỗ này, cuối cùng đem cả lực chú ý đều đổ lên trên người tôi, rồi cô xoay người hướng vào trong quầy bar, nói gì đó với người pha chế. Một lúc sau, cô ngửa đầu một hơi uống cạn sạch ly rượu.

Cô ấy không sợ sẽ uống say sao?

Sau đó, cô ấy rời khỏi quầy bar…đi về phía tôi.

Tôi thừa nhận giờ khắc này tim mình đập có chút nhanh hơn, thế nhưng đã quá quen với việc đeo mặt nạ, tôi nhanh chóng bình tĩnh lại, giả vờ thong thả chờ đợi hành động kế tiếp của cô gái này.

Cô dừng lại trước mặt tôi, nuốt một ngụm nước bọt sau đó đột nhiên ngồi vào ghế bên cạnh, nhìn về phía trước vài giây rồi bất ngờ quay mặt về chỗ tôi, từ từ tiến tới gần.

Cô ấy muốn làm cái gì vậy? Trong đầu tôi vô thức lóe lên một suy nghĩ.

Cô có vẻ cứng người lại một chút, sau đó khẽ hé miệng, ánh mắt mập mờ tiếp tục dựa gần vào, ghé sát lỗ tai tôi lớn tiếng nói: “Tôi và anh là cùng một loại người!”

Cùng một loại người? Rốt cục là loại người nào chứ?

Thừa dịp đang dựa gần vào, tôi len lén xuyên qua mắt kính đánh giá cô gái này, bình tâm mà nói, cô ấy không phải là loại phụ nữ có thể khiến người ta liếc mắt một cái liền kinh ngạc, nhưng lại có một hương vị đặc biệt, không hề trang điểm lòe loẹt, không tỏ vẻ mềm mại nhu mì, chỉ có vẻ…ngu ngốc mà thôi.

Thế là, nhìn vào mắt cô gái hoàn toàn xa lạ ấy, tôi liền quyết định bất cứ giá nào cũng phải làm tới cùng, ai bảo cô là người phụ nữ đầu tiên trong hai mươi tám năm qua khiến cho tôi có cảm giác

Đúng, chính là cảm giác, cảm giác muốn ôm cô vào lòng hết sức mãnh liệt.

Đây đại khái chính là duyên phận đi, vì thế tôi kéo cô ra khỏi quán bar, mang về nhà mình.

Tôi chưa bao giờ mang phụ nữ về nhà, ngoại trừ một lần bị bà mẹ không mời mà đến cùng bà nội tự ý mò vào, nhưng tôi lại muốn mang cô về nhà, muốn nhìn thấy cô ấy tỉnh lại trên giường của mình.

Một đêm mất hồn, kết quả chính là bị mẹ tôi bắt gian tại trận, sau đó cô nàng ngây ngốc này còn không tỉnh táo để bà ấy lừa gạt kí vào giấy bán thân nữa.

Tôi nhất định phải thừa nhận, kỳ thực lúc ấy mình rất vui vẻ.

Nhưng vì tôn trọng quyết định của cô, tôi cố ý nhàn nhạt hỏi xem cô có đồng ý lấy mình hay không, ai ngờ cô thế nhưng đảo mắt, cười ngọt ngào trả lời rằng: “Gả! Đương nhiên là gả rồi!”

Quả nhiên là một cô gái kỳ quặc không giống như những người phụ nữ khác mà. Thế nhưng tôi thích.

Sau đó cô ấy nói cho tôi biết mình gọi là Hạ Anh.

Kết hôn, tôi thế nhưng đã kết hôn rồi, cùng một tình nhân 419* kết hôn.

_

_ _ (*419: for one night, tức là tình một đêm) _

Cuộc sống sau hôn nhân quả nhiên thú vị giống hệt như tôi đã nghĩ, tôi cố ý phân phòng ngủ với cô, cố ý khách khí đối xử, cố ý che giấu dục vọng của mình đối với cô, bởi vì tôi không thích miễn cưỡng, cho nên trước khi có thể xác định rõ ràng cảm tình của cô ấy với mình, tôi nhất định sẽ không lên giường với Hạ Anh.

Cùng bà mẹ dở hơi kia của tôi tiếp xúc xong, cô ấy bắt đầu trở nên kỳ quặc, hễ có cơ hội là sán vào tìm cách mê hoặc dụ dỗ tôi, không sai, là mê hoặc, là dụ dỗ.

Váy ngủ gợi cảm này, thiếu chút nữa khiến tôi kiềm chế không được, cũng may tôi có định lực thật tốt, rốt cuộc cũng có thể mặt không đổi sắc ngồi qua một đêm, sau đó, cô ấy không liếc mắt đưa tình thì chính là hung hãn nhìn tôi, haha, quả thật là chơi rất vui, tuy rằng có chút khó chịu nhưng rất thú vị, vì thế, tôi quyết định chơi cùng với cô ấy, cố ý giả bộ ngu ngốc, khiến cô luôn luôn hưng phấn mà đến, thất bại mà về, mỗi khi nhìn thấy vẻ mặt muốn tức điên lên của Hạ Anh, tôi đều cảm thấy hết sức đáng yêu.

Một lần suýt chút nữa sát súng hỏa trên bàn bếp kỳ thực làm tôi có chút tiếc nuốt nhưng đồng thời cũng thấy rất may mắn, dù sao tôi vẫn chưa hoàn toàn chuẩn bị sẵn sàng làm tốt nhiệm vụ cả đời chỉ yêu một mình cô ấy.

Thế nhưng rất nhanh sau đó, tôi biết được đáp án của mình sẽ không thay đổi, tôi đã quyết định đời này kiếp này sẽ chỉ yêu một mình Hạ Anh, chỉ nhìn một mình cô ấy, chỉ chiều chuộng một mình cô ấy.

Về sau, nhờ phúc của bà mẹ dở hơi kia và công hiệu mạnh mẽ của xuân dược, tôi liền có thể thuận lợi lộ ra bộ mặt thật của mình trước mặt Hạ Anh, về sau, tôi nói với cô ấy: “Chỉ cần anh nhận định một cô gái, như vậy sẽ chỉ nhìn một mình cô ấy, chỉ ôm một mình cô ấy, cho nên đúng như vậy, đã nhận định em rồi thì em cũng chỉ có thể nhìn một mình anh, nghĩ đến một mình anh, yêu một mình anh! Dĩ nhiên, anh sẽ cho em một lễ vật thật lớn, cho chính là có thể nhìn thấy được vẻ mặt thật của anh, đặc quyền chỉ riêng mình em có mà thôi.”

Cô nở nụ cười, một nụ cười hết sức động tâm.

Đúng, từ nay về sau, tôi là người đàn ông của Hạ Anh, mà Hạ Anh, cũng chỉ có thể là người phụ nữ của một mình tôi mà thôi!

Bạn đang đọc Cưới Sau Một Đêm của Hạ Huyền Chú
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 20

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự