Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 16 Chương 16

Bạn đang đọc Cuộc Đời Của Siêu Quậy của mayymilk

Phiên bản Dịch · 3418 chữ · khoảng 12 phút đọc

Sáng nay nó ngủ dậy, như mọi hôm, nó chuẩn bị đến Công ty mà không hiểu sao trong lòng lại cứ thấy hồi hộp không yên, nó thật không hiểu chuyện gì đang sắp xảy ra với nó nữa. Nó đã kí hợp đồng với các Công ty của hắn, Lâm, Quyên và Kha rồi, nên giờ chuyện ở Công ty đối với nó không còn bận bịu như lúc trước nữa. Ở đấy, ai cũng biết tài năng thật sự của nó khi đã vực được Công ty dậy nhưng nó cũng đã ra lệnh bảo mọi người im lặng và không được nhắc đến nó với cương vị Chủ tjch rồi. Cũng đúng thôi, nó không muốn Kha biết mà, ở Công ty nó hay ngồi tám chuyện với mọi nnguoiwf nên được mọi người yêu thuoeng cũng vì vậy mà chuyện che giấu này đối với nó dễ như trở bàn tay vậy. Nó vừa đến Công ty, vừa bước chân vào cửa thì đã được nhân viên lê tân cảnh báo trước rằng đang có Tiêu Kha ngồi ở phòng chờ để gặp CT rồi. Tất cả nhân viên ở đây sao mà giống điệp viên 007 quá, cái nơi uy nghi trang trọng nhaatsmaf vô tay nó lại trở thành nơi diễn trò hề của nó. À, nói mới nhớ, Thư kí Kim cũng bị nó dọa ma sợ quá nên xin nghỉ làm luôn rồi. Nó ung dung bước đến trước phòng chờ và nói

“ Xin lỗi tôi vào được không”

“ Không sao, cứ vào đi, ủa? Là em hả?”

Nó đã giả vờ như không biết ai trong đó và gõ cửa xin vào để tạo ra một tình huống ngạc nhiên

“ Ủa? Là anh sao. Em có nghe CT nói là vị hôn phu của Cô ấy đang chờ ở đây, nhưng vì tuổi cũng đã già nên xương cốt yếu đi làm cho Cô ấy khó khăn trong việc đi lại nên đã nhờ em đến đây để tiếp anh”

Nó thật ác, chỉ tội cho Tiêu kha của tác giả mà thôi, nó miêu tả vị hôn phu mà cậu ấy cứ nghĩ là nó đang miêu tả bà cụ nào chứ

“ à…à”- mặt Kha nham nham nhở nhở, tội thiêt

“ Em à, Nếu anh có chuyện, có tâm sự thì anh có thể nói với em không? Nếu ngay bây giờ thì được không? Có ảnh hưởng tới công việc của em không?”

“ anh cứ việc. Không sao cả. Hihi, hôm nay Cô ấy không đến công ty thì khác gì em là sếp đâu, không ai dám làm gì em đâu, anh nói đi”

“ Đôi khi anh thaajtj không hiểu nổi ba của anh nữa. Tại sao ông ấy lại ép hôn anh chứ, tại sao ba anh lại bắt anh lấy một người mà anh không thích vậy chứ. Anh không yêu vị CT đó mà, đó chưa kể là bà ấy già quá tuổi anh nữa, tiền thì nhà anh cũng đâu thiếu, ba đâu cần phải làm vậy chứ”

“ Nếu vậy thì anh xin ba anh hủy cái đính hôn sắp tới đó đi”- nó hí hửng

“ Không được. Ba nói là nếu anh muốn hủy thì phải đưa người yêu về ra mắt ba mới được mà đến giờ anh đã tìm được rồi nhưng không biết người ta có muốn đi cùng anh khong nữa”

“ A…ha. Vậy hả? Em xin lỗi, em có việc, em đi trước, chào anh”

“ Anh thích em”

Tuy nó đã bước ra khỏi phòng nhưng câu nói đó vẫn trong đầu nó vì nó đã kịp nghe được, nó chợt nghĩ tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa, cuxg tại nó không suy nghĩ kĩ hơn. Nó tuy tránh được việc đính hôn với Tiêu Kha dưới cái tên Tử Thiên thì cũng phải ra mắt gia đình cậu ấy dưới cái tên Hải Huyền. Nó giờ không có cách nào tốt hơn nên đã gọi điện thoại cho Kỳ và Quyên để hẹn gặp và nói muốn đánh nhau

“ Quyên hả? Mày gọi điện thoại cho Kỳ đi, tao có hỏi thăm rồi, tối nay có băng cần mình xử đó, tuy yếu nhưng lịa tới 2 băng đấy, trong đó băng sau rất mạnh. Vậy nha”

Nói xon nó cúp máy và lên xe đi về nhà tắm rửa chuẩn bị cho buổi tối, nó đã chọn cái váy ngắn nhiều nút lưng cao bó sát người đi kèm với áo lửng. Nó muốn cho Tử Kỳ thấy nó đã thay đổi như thế nào trong thời gian không gặp, nó muốn cho Tử Kỳ thấy là nó đã biết chọn và phối đồ rồi và không cần làm phiền Kỳ như trước, nghĩ đến đây bỗng nó thấy vui và nở nụ cười hạnh phúc, giờ nó mới nhận ra là nó thấy nhớ Kỳ ghê. Nó nghĩ đến những việc Kỳ đã làm với nó trước đây, nó mới cảm thấy nó thật may mắn khi có Kỳ và Quyên làm bạn, à, còn lâm và cả…hắn nữa. Không hiểu sao trong đầu nó lại có suy nghĩ thoáng qua rằng: “ Giữa Kỳ và hắn ai là người quan trọng với mình hơn chứ” rồi chính nó lại xua cái suy nghĩ đó đi. Nó ngâm mình trong bồn nước để thư giãn mà không biết bên ngoài đang có một cuộc điện thoại quan trọng. 32 cuộc gọi nhỡ và 2 tin nhắn mới từ một người với nội dung

Tin nhắn thứ nhất:“ Tôi là Dương Vỹ đây, tôi đã truy được tin tức của bọn đó rồi. À, tôi có chuyện muốn hỏi cô, Hell của cô gồm những ai, có ai mang tên là Ares không, giới tính gì, cả Hades và Hera nữa”

Tin nhắn thứ hai:“ Những gì tôi và cô nói với nhau thì cô nhớ nghen, hãy giúp cho Công ty cha tôi. Mà tôi cũng đang giữ một tin quan trọng nhưng không biết nên nói với cô không đây. Tốt hơn hết chúng ta hãy gặp nhau tối nay đi. Nhận được tin nhắn thì trả lời nha “

Nó đã trả lời tin nhắn đầu tiên của Vỹ

“ Hell đông lắm, cả chục người phụ trách ở từng khu vực khác nhau nhưng nếu anh muốn hỏi thủ lĩnh thì có 3 người đó. Cũng chính là những người mà anh hỏi tên đó, trong Hell có những cái tên đó, anh cũng biết Hades là tôi rồi mà, còn 2 tên kia tôi không thể nói được vì đó là bí mật của Hell. Nhưng có chuyện gì không anh”

Vỹ đã đọc được tin nhắn và gọi cho nó nói những gì anh biết và đồng thời cũng nói điểm hẹn gặp……

Những gì nó nghe được qua điện thoại cứ làm lỗ tai của nó lùng bùng, nó cứ sợ là nó nghe nhầm, vì nó vốn không nghĩ đến điều đó mà. Nó không tin trong Hell lại có bọn tội phạm Mafia đó.

Nó đã mặc đồ vào và đang trên đường đến quán cà phê Watson, ngồi trong xe nó không ngừng nghĩ về điều đó rồi bất chợ nó nghĩ đến Oya. Cũng đúng thôi, vì nó không hề biết điều gì về Oya cả mà, nó nhận cô ấy vào Hell chẳng qua là nhờ một lần thấy Oya chơi dao thôi mà. Thế nhưng nó cũng chả dám tin, không hiểu sao nó lại có lòng tin tuyệt đối vào Oya nữa, nó đã gọi điện thoại cho Quyên và nói cô gọi cho cả Oya đến tham gia nữa thì được Quyên cho biết

“ Tao biết rồi, tao gọi rồi nhưng mà Tử Kỳ nói là cậu ấy sẽ thay mình đi thanh toán băng khác ình để khỏi cản trở địa bàn của mình nên tối nay cậu ấy không có mặt được”

“ Thế Ares có nói là băng nào không? Hỏi cậu ấy để biết địa điểm hẹn đi, tao cũng muốn đi, tao nhớ nó”

“ Ares nói đó là băng…”

“ Sao vậy, có gì mà mày phải ấp úng chứ? Là ai nói tao nghe coi, tao không đủ kiên nhẫn đâu đó. À mà tao nói luôn, tối nay, cuộc hẹn đầu tao không đi được, tụi bây tự xử đi nghen”

“ Là băng Abaddon. Địa điểm hẹn là 21h ở bãi đất sau quán Bar Amuro”

“ Ok, tao biết rồi, tao sẽ đến giúp, có gì mà nói ấp úng đâu chứ. Hera lo ở đó nghen. À, Cuộc hẹn thứ hai là 23h ở địa điểm cũ nghen. Vậy đi”

“ Khoan đã. Alo alo”

“ Con này nó không biết đó là băng của ai sao chứ, còn đòi giúp nữa, thật là bực mình chết với 2 đứa não ngắn này mà. Mình Tử Kỳ đòi đánh thì còn có thể hiểu được còn nó thì thật là… . Mà hôm nay nó gọi thẳng Ares như vậy thì chắc có ai làm nó tức giận rồi”

Quyên gọi điện thoại keu Lâm tới giúp đánh để cô bớt mệt đi. Còn nó thì đến quán cà phê và……………..

“ Chào. Tôi muốn nghe rõ hơn, anh nói đi”

“ Cô cứ bình tĩnh, nếu không vội thì gọi nước đi rồi mình từ từ nói chuyện”

“ Cho tôi ly sinh tố bí đỏ đi”- nó gọi nước rồi nói

“ Giờ anh nói được chưa?”

“ Tại nơi giao hàng tôi nhìn thấy một anh chàng khá điển trai còn rất trẻ tạc tuổi cô là cùng, tôi đoán đó là con trai của ông ta- ông trùm. Sau buổi giao và nhận hàng thì tôi có đi theo cậu ta và chụp được vài bức hình nhưng nhìn mặt không được rõ cho lắm vì trời khá tối. Tiếc thật, chúng ta đã nghĩ là sẽ có chứng cứ để bắt ông ta khi ông ta đi nhưng ai ngờ là con ông ta nên giờ uy tín của Công ty cô vẫn chưa được lấy lại, tôi xin lỗi.”

“ Thôi không sao nhưng tôi muốn biết vì sao anh lại hỏi tôi về những cái tên đó”

“ Hả? À, là vì trong khi tôi đi theo thì đã bị anh ta phát hiện ra, không hiểu sao cậu ta không quay lại đánh anh mà lại bỏ chạy nữa, anh đã đuổi theo nhưng vì không quen địa hình ở đó nên không chạy kịp rôi bỗng anh nhặt được cái này”

Vỹ vừa nói vừa chìa tay ra đưa cho nó cái thứ mà anh đã nhặt được, một mảnh ngọc màu đen có khắc tên của 3 thủ lĩnh trong Hell được chạm khắc rất tinh xảo. Nhưng ở cạnh tên của nó lại được khắc thêm một hình trái tim, nhìn là biết đây là chủ của vật này tự khắc rồi……..

‘ ẦM ẦM ẦM’

Nó có cảm tưởng như trái đát đang đến ngay tận thế khi nó nhìn thấy vật đó, nó cứ nghĩ trái đất đang sụp đổ, nó nghe thấy những tiếng ầm ầm bên tai. Tay cầm mảnh ngọc mà gương mặt nó cứ như người thất thần, Vỹ không biết đó là vật gì nên đã hỏi

“ Em có sao không? Đây là gì, em biết nó sao?”

“ Để em kể anh nghe chuyện này rồi anh sẽ biết xuất xứ của nó. Câu chuyện bắt đầu như thế này…”- nó kể mà mắt nó ngân ngấn nước

“ Cách đây 8 năm, có một cô bé vì công việc của ba mà cô be đó phải thường xuyên chuyển trường nên xung quanh cô bé ấy bạn thì nhiều nhưng bạn thaan thì hầu như không có. Rồi đến một ngày, cô bé được chuyển đến một ngôi trường giàu có và đây sẽ là nơi học cố định của cô thì mọi chuyện bắt đầu xảy ra. Thật ra mà nói, cô bé ấy có một cái tính rất xấu la đã muốn gì thì phải có bằng được, cho dù có phải dùng đến vũ lực nhưng ưu điểm là cô bé ấy không thích xài thủ đoạn nên những gì cô muốn thì cô đều có vì cô đã được học võ ngay từ rất nhỏ và cũng do tính tình hung dữ của cô duy chỉ có 2 thư là cô muốn mà không thể có được đó là bạn thân và bạn thân. Cuộc sống của cô bé ấy chỉ tồn tại 2 chữ bạn thân mà thôi, nhưng cô bé đó cũng biết là không thể ép ai đó làm bạn mình được. Những ngày học sinh cứ thế trôi đi đến một ngày cô gặp một cô bé cũng có gương mặt xinh đẹp như cô vậy và tính tình cũng giống hệt như cô nên cô bé đó đã tính đến làm quen, thế nhưng vì lòng kiêu hãnh của chính mình, mà cô bé kia đã xua duổi cô. Sau khi hỏi thăm thì cô được biết cô bé đó tên là Quyên, cô luôn muốn làm bạn với cô ấy nhưng lại luôn bị xua đuổi. Ở trường học, các bạn trai thì ai cũng thích cô bé tên Quyên đó và cô nên Quyên càng ghét cô hơn, rồi một này vì vụng về hậu đậu mà cô đã làm đổ mâm cơm lên người của Quyên, đứa bé nhỏ ấy đã hoàn toàn mất niềm tin vào việc Quyên sẽ đồng ý làm bạn. Quyên đã sai các bạn nữ khác trong trường đánh cô bé nhỏ ấy, vì gia đình có thế lực nên ai cũng sợ Quyên, gia đìng cô bé kia cũng rất có uy nhưng cô không thích nói ra và cô đã âm thầm chịu đựng tất cả đến khi mọi người bỏ đi rồi, chỉ còn lại cô với Quyên thì cô đã hỏi Quyên

“ “ Tại sao bạn ghét mình đến vậy”

“ Tại vì mày xấu xí hơn tao, mày nghèo hơn tao, mày ngu hơn tao, cái gì mày cũng thua tao thế mà mấy đứa khác lại mang tao ra so sánh với mày, mày phải biết ở đây tao là nhất”

“ bạn đang ganh tị với mình sao?”

“ Mày nghĩ mày đáng để tao phải ganh tị không chứ. Im đi””

“ Rồi Quyên đã quay đi, anh có biết lúc đó cô bé ấy buồn như thế nào không và cô bé ấy đã buột miệng nói ra câu mà cô bé muốn nói nhất”

“ “ Bạn biết sao mình luôn đi theo bạn không? Vì mình thích bạn và muốn làm bạn với bạn, bạn biết tại sao không? Mình thích bạn ngay từ lần đầu gặp mặt rồi, vì tính cách và tất cả mọi thứ bạn đều giống mình”

“ Haha. Tính cách sao, nói ày biết, tao có học võ từ nhỏ đấy còn mày thì sao chứ nagy cả đám tép riu kia mày cũng đánh không lại mà”

“ Mình không đánh lại vì mình tôn trọng bạn, mình nghĩ là bạn sai họ đánh nên mình không muốn đánh lại, giờ bạn nếm thử cái này đi”

‘ Chát’

“ Đau không? Mình cũng học võ từ nhỏ đấy, bây giờ trong mình sẽ không tồn tại sự nhượng bộ nữa, muốn làm bạn cả 2 phải hiểu nhau mới được””

“ Anh biết không, Quyên sau khi bị cô bé đó tát hình như đã hiểu ra điều gì đó, sau ngày hôm đó không còn thấy Quyên ăn hiếp cô bé đó nữa rồi cả 2 đã làm bạn với nhau. Trôi qua một năm, cô bé đó đã gặp một thằng con trai cực kì đẹp trai và theo ý Quyên cô bé đó đã tìm cách lấy lòng cậu con trai để được làm bạn với cậu ta. Những tưởng không ai thoát khỏi vẻ đjep của cô bé thế nhưng với cậu con trai đó thì khác, cậu ta lạnh lùng và không hề quan tâm đến cô.Cô đã định thôi ý định nhưng Quyên muốn có một người đẹp trai trong nhóm bạn để mọi người lé mắt nên đã ép nó, anh có biết cô bé nhỏ ấy đã ngày đêm chầu chực trươc nhà cậu con trai và còn đánh nhau với cậu ta để phân thắng thua và ai thua thì làm theo lời người thắng. Nếu em nói cô bé đó là em thì anh nghĩ ai thắng”

“ là em phải không?”

“ Ừ. Nên cậu con trai đó và cô bé và Quyên đã làm bạn với nhau, cậu ta là Tử Kỳ, sau đó ba đứa chúng em đã làm ra cái này và hứa sẽ luôn mang bên mình”

“ Anh hiểu những gì em đang nghĩ nhưng mà em à, biết đâu hiểu lầm thì sao hay em hỏi 2 người đó thử xem”

“ Em biết rồi, hi vọng là không phải ai trong họ, nếu thiếu đi một người thì chả khác gì cái bếp lò thiếu mất một chân cả. Em đi đây”

Nói rồi nó bỏ đi để lại Vỹ ngồi đó trầm ngâm suy nghĩ về cuộc đời nó, anh cảm thấy thương cho tình bạn của nó vì thật ra anh đã đieuù tra ra được người đó là ai rồi.

20h45

Nó đang lái xe thì có điện thoại của hắn gọi đến

“ Cô có biết chuyện gì xảy ra không? Quyên có cho cô biết không?”

“ không, tôi có nghe gì đâu? Có gì hả”

“ Nếu không nghe thì thôi. Nhưng tôi muốn nói với cô điều này, nếu tôi có gặp nguy hiểm thì cô có cứu tôi không?”

“ Hỏi điên khùng, anh gặp nguy thì kệ xác anh, liên quan gì đến tui mà tui cứu, cứu anh cho chết tui à. Vậy nha, tui đang bận, tối đi Bar không?”

“ Vậy sao? Tôi hiểu rồi. Tối nay tôi bận rồi. Bye cô”

Cả 2 đều cúp điện thoại, nó không hề suy nghĩ gì nhiều nên không để ý thấy điều bất thường trong câu nói của hắn, nó chạy như bay đến chỗ của Quyên nhưng hôm nay nó không mang mặt nạ, mà hôm nay lại có Oya nữa. Vì chạy quá nhanh nên nó đã xém đụng phải một người con gái đeo mặt nạ, nhìn sơ qua nó cũng biết đó là Oya, bỗng nhiên trong đầu nó xuất hiện tò mò về người này. Nó đến chỗ Quyên trước Oya và nói với cô tìm cách làm đổ nước lên mặt Quyên, làm sao cũng được miễn oya vào toilet rửa mặt là được, nó thì vào đó trước. Mọi chuyện xảy ra như những gì nó tính toán, Oya vào toilet và tháo mặt nạ ra để rửa mặt, nó thật ngạc nhiên quá thể khi trông thấy Oya lại là……………….

Nó lẳng lặng đi ra không để Oya biết và dặn Quyên để mấy đứa khác giải quyết bọn này còn nó và Quyên thì ra quán nước gần đó ngồi nói chuyện.Nó đã hỏi Quyên chuyện mảnh ngọc nhưng Quyên đã đưa mảnh ngọc của cô ra trước mặt nó, Quyên có hỏi nó lý do muốn xem ngọc của cô nhưng nó um lặng, nó đã bớt đi một nỗi lo, giờ đây nó cảm thấy hồi hộp và tính đến hỏi Kỳ thì Quyên nói

“ Nếu mày tới chỗ Kỳ thì mày nhớ đeo mặt nạ vô, nghe lời tao còn lại tao không nói được, tao hứa với Kỳ rồi. Giờ thì ngồi chơi với tao tí đi, chưa tới giờ mà.”

“ Ừ. Cũng được” Nó ngồi nói chuyệ với Quyên mãi quên mất thời gian

23h

“ Eo. Tới giờ mất rồi, tao đi đây, trễ rồi”

“ Ừ. Bye”

Nó nhảy lên xe và đi nhưng bên tai nó thoáng nghe câu nói của Quyên làm tim nó đạp rất nhanh vì sợ hãi

“ Thiên ơi, nhớ làm theo trái tim mày nha, Abaddon là do Thiên Bảo làm thủ lĩnh đó”

Bạn đang đọc Cuộc Đời Của Siêu Quậy của mayymilk
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 12

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự