Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 108 Quyển 5 Chương 5: Kết Cục (2)

Bạn đang đọc Cùng Múa Với Sói của Quả đào đáng yêu

Phiên bản Dịch · 1748 chữ · khoảng 6 phút đọc

Phía bắc kinh thành, một tòa kiến trúc thanh nhã rất khác biệt, là nhị hoàng tử Đông Ly Thuần đi lên cửu ngũ chí tôn đoạt được ngôi vị hoàng đế từ trong tay huynh đệ đã ba năm, sau khi trải qua chiến loạn, sai người xây dựng biệt viện lần nữa.

Biệt viện mới xây, ngói lưu ly tường trắng thật cao, lầu cao gác nhiều, núi giả rừng vườn, cầu nhỏ nước chảy, hành lang khúc chiết trở về, rường cột chạm trổ, hết sức hào hoa!

Đây là biệt viện dựng lên trong rừng phía bắc, là một chỗ nghỉ hè tốt, mới vừa xây xong vào thắng năm năm nay, hoàng hậu có thai, chịu không nổi nóng, vào tuần giữa tháng sáu, đã di giá đến ngôi biệt viện này chuẩn bị vượt qua ba tháng nóng bức tương lai.

Hoàng hậu mang long chủng, thân thể cồng kềnh, đây là con cháu duy nhất của hoàng thất trước mắt, kim quý vô cùng, nhóm lớn cung nữ cẩn thận hầu hạ xe, chỉ sợ có bất kỳ sơ xuất.

Mà hôm nay lại là sinh nhật hai mươi bốn tuổi của hoàng hậu Sở Liên Nhi, Đông Ly Thuần yêu hoàng hậu hạ lệnh, tổ chức tiệc sinh nhật long trọng ở biệt viện nghỉ hè cho hoàng hậu. đây cũng là nguyên nhân nhóm lớn cung nữ thái giám, bại lộ ở trong nắng nóng bỏng mồ hôi như mưa.

Bình thường hoàng cung cử hành việc lớn, đều mời đoàn kịch hát nổi danh ở dân gian hoặc là ca kỹ nổi danh ca múa trợ hứng, Đông Ly Thuần cũng không ngoại lệ, cũng mời tới.

Uy danh của Đông Ly Thuần lan rộng ở Đông Ly nước quốc và bốn phương tám hướng, hắn Bắc kháng Tát Ta, tây chống Hoa quốc, có công an bang, có cách trị quốc, rất được lòng dân, hắn đoạt lại ngôi vị hoàng đế từ trong tay tam đệ, hoàn toàn là cái mà mọi người cùng hướng tới. Theo lý thuyết, hoàng đế được lòng dân như vậy nên giống như hoàng đế các triều đại trước, tam cung lục viện 72 tần phi chiêu mộ hậu cung, nhưng hắn lại khiến mọi người tròn mắt, chỉ cưới mình hoàng hậu Sở Liên Nhi, lên ngôi ba năm, vẫn không nạp qua Tần phi, coi như ba năm trước đây Sở Liên Nhi sẩy thai cũng không có ảnh hưởng đến tình cảm thâm hậu của hai người, nhưng ba năm qua, bụng hoàng hậu Sở Liên Nhi vẫn không có động tĩnh, khiến một đám thần tử trung thành cảnh cảnh một lòng duy trì hoàng tự gấp xoay quanh, nhưng biết tính khí của Đông Ly Thuần, không dám dâng tấu bảo hắn lập tần phi khác. Trước kia đã từng có mấy đại thần cả gan tấu, nói hoàng hậu không sinh được, vì hoàng tự, xin hoàng thượng nạp Tân Phi khác.

Lúc ấy Đông Ly Thuần cũng không tỏ thái độ, nhưng qua ít lâu, những đại thần này đồng thời phạm sai lầm, bị Đông Ly Thuần cách chức ra kinh thành. Đến đây, còn ai dám hỏi?

Này vừa qua chính là ba năm, ba năm dài cỡ nào a. Mắt thấy Đông Ly Thuần đã sắp ba mươi tuổi, dưới gối lại vẫn không có con cháu, mấy cựu thần đã sớm lo lắng râu ria hoa râm, cho đến ba năm sau, Sở hoàng hậu ở mọi người mong đợi thành công mang thai. Khắp chốn mừng vui, ban đầu tân hoàng lên ngôi cũng không náo nhiệt như vậy.

Lần này mang thai, Sở Liên Nhi thật nhức đầu, nôn nghén dị thường nghiêm trọng, chỉ mang thai ba tháng, người đã gầy một vòng lớn, cả đám thái y chuyên lo phụ khoa ở thái y viện căng chặt thần kinh cả ngày, một ngày bắt mạch ba lượt, mỗi ngày tụ chung một chỗ nghiên cứu sách dạy nấu ăn của hoàng hậu, làm cho cả tòa hoàng cung như lâm đại địch, còn lan đến gần triều đình. Các đại thần một mặt âm thầm mừng rỡ hoàng thất rốt cuộc có hậu, nhưng mặt khác rồi lại không thể không chịu nhịn tính khí càng ngày càng nóng nảy của Đông Ly Thuần, thỉnh thoảng lấy bọn họ ra hả giận.

Còn chưa hết, thật vất vả chịu đựng qua tháng thứ tư, Sở Liên Nhi rốt cuộc muốn ăn, mọi người mới hơi thở phào nhẹ nhõm, nhưng khí trời lại chuyển nóng lên, Đông Ly Thuần không để ý quần thần phản đối, đã mang theo Sở Liên Nhi tiến về phía biệt viện phía bắc kinh thành nghỉ hè.

Nhìn, vì để cho hoàng hậu sống vui vẻ, Đông Ly Thuần muốn tự thay nàng tổ chức sinh nhật, mời đoàn kịch hát nổi tiếng trong kinh thành.

Cô nương trụ cột trong đoàn hát gọi Tu Hoa, nàng váy áo bay bay, mặt mũi thanh lệ, quyến rũ lan tràn, liếc nhìn người xem dưới đài, chỉ có Đông Ly Thuần mặc áo bào màu xanh nhạt thêu chỉ vàng, đầu đội mão hai rồng đoạt châu, dây lưng ngọc, là mặt mũi anh tuấn, đôi môi mượt mà, khí thế dâng trào.

Ngồi bên cạnhhắn là Sở Liên Nhi mặc áo tơ mỏng màu tím, phía dưới là váy xanh nhạt thêu bướm đùa trăm hoa, áo khoác lụa mỏng đỏ thắm thêu phượng bay. Mặt mũi nàng tuyết trắng, mặt mày như vẽ, ngồi ở trên trúc xanh, lủa đỏ trên người, sau lưng là trúc xanh, hợp nhau lại càng tăng thêm sức mạnh, cao vút như ngọc, mặc dù thân thể không còn nhẹ nhàng, nhưng nhìn quanh, tự có uyển chuyển rực rỡ lưu động ở đáy mắt.

Cách rừng trúc xanh biếc không xa, là một gốc cây hiểu mã vừa mới nở, những đóa hoa nở ở trên thật tươi đẹp, mùi thơm bốn phía, gió nhẹ lướt qua, hoa thật nhỏ bay xuống ở trên người Sở Liên Nhi, nàng ngẩng đầu, nhìn vào ánh mắt Đông Ly Thuần.

Lúc này, ánh mặt trời từ phía trên không chiếu xuống, xuyên thấu qua tầng tầng lá trúc, rơi trên người bọn họ, đáy mắt hai người khúc xạ ra nhiều ánh sáng rực rỡ kỳ dị.

Nhiều đóa hoa trắng mịn rơi vào trên thân, hoa rụng rực rỡ.

Sở Liên Nhi nhìn hắn, phía sau hắn chính là rừng trúc xanh thẳng, đỉnh đầu của hắn, là bầu trời xanh thẳm, trong suốt trong suốt, mấy đám mây trắng, con ngươi xa vạn dặm, ánh sáng mặt trời mạnh mẽ bắn ra bốn phía, cũng không địch lại chói lọi rực rỡ từ đáy mắt hắn.

Nàng nhìn này đôi con ngươi xinh đẹp một hồi lâu, bỗng dưng, linh quang hiện ra, đầu thoáng qua một bóng người mơ hồi, nàng hỏi: “Thuần, ngươi biết thổi tiêu không?”

Hắn sửng sốt, nói: “Biết, chẳng qua là rất nhiều năm không thổi rồi.”

Nàng cười, trong mắt hiện lên nước mắt, nàng cười nhẹ, đưa tay vuốt gương mặt tuấn tú của hắn, sống kiếp đế vương mấy năm, khiến cho hắn càng thêm thành thục, uy nghiêm càng sâu, chẳng qua là đôi mắt xinh đẹp này vẫn chứa nhu tình vạn trượng, khiến nàng luôn không kìm hãm được đắm chìm trong đó.

“Còn nhớ rõ ta xen ngươi là Thành Vân – tình nhân trong mộng không?”

Hắn sửng sốt, biến sắc: “Ngươi còn nhớ hắn?”

Nàng gật đầu, nước mắt trong mắt hơn rực, chọc hắn nắm chặt nắm tay, thanh âm hắn buồn bực nói: “Liên Nhi, ba năm, ngươi còn chưa quên hắn?”

Nàng lắc đầu: “Hắn là nam nhân cả đời ta thích nhất, ta làm sao quên mất đây?”

Thân thể hắn cứng đờ, sắc mặt tái nhợt.

Nàng phì cười một tiếng, đấm hắn: “Ngu ngốc, Thành Vân, Thành Vân, tựa như đám mây trên không trung, chỉ có thể nhìn không thể sờ, hắn, thật ra thì chính là ngươi.”

Hắn sửng sốt.

Bộ dạng nàng phục tùng cười yếu ớt, trí nhớ đã từng đặt ở trong góc lại bị kích thích một lần nữa, năm ấy, nàng mới vừa xuyên qua mà đến, người thứ nhất gặp, chính là Thành Vân trong tưởng tượng của nàng.

Khi đó, hắn mắc áo khoác trắng như tuyết, đứng đó ngậm tiêu, bóng trắng thon dài, tóc đen thật dài buộc ở sau ót, đầu đội khăn tám góc màu trắng, trong tay cầm tiêu bạch ngọc, đưa lưng về phía biển trúc xanh biếc, đỉnh đầu có trời xanh mây trắng, sau lưng, là vách đá cheo leo, thế nhưng hắn lại tự nhiên không sợ, đón gió xuân từ từ, thổi ra tiếng tiêu nghe cảm động. . .

Nếu như không phải là trúc xanh phía sau hắn thấp thoáng tôn lên, nàng quyết sẽ không nhớ tới.

Thì ra là, quanh đi quẩn lại, nàng và hắn, vẫn gặp nhau ở chung một chỗ!

Cùng múa với sói, múa đến thiên hạ chiến tranh.

Xuân ảnh động!

Mỹ nhân mưu, giang sơn dao động.

Chỉ có thù hận không đổi diễn biến vì tình yêu si mê của nữ nhân.

Thử hỏi, thù và mưu va chạm, hận đấu với yêu, máu và lệ giao hòa, nam nhi kiên cường lạnh lùng như sắt, nữ nhi mềm mại đáng yêu quyến rũ chúng sanh, một đôi thù địch sống chết, ở dưới tàng cây hiểu mã vạn đóa hoa nở, muốn nói, hay ngừng?

Tiếng hát của Ngọc Tu Hoa thanh thúy như vàng anh, uyển chuyển thanh lệ, từng câu rõ ràng, xuyên thẳng thấm lòng người. Sở Liên Nhi tựa vào trên vai Đông Ly Thuần, mặt mày đều là nụ cười nhu tình vô tận, “Thuần, Ngọc Tu Hoa này thật đúng là hát hay.”

Đông Ly Thuần mỉm cười nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng, tròng mắt đen xinh đẹp đen nhánh như mực nước, tùy ý một chút, sẽ bắn ra bốn phía !

Lúc này, làn gió thơm bốn phía, hương nhẹ thong thoảng, ánh mặt trời mạnh mẽ, trúc xanh che trời, hoa trên cây hiểu mã, nở càng thêm kiều diễm.

HẾT

Bạn đang đọc Cùng Múa Với Sói của Quả đào đáng yêu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự