Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 107 Quyển 5 Chương 4: Kết Cục (1)

Bạn đang đọc Cùng Múa Với Sói của Quả đào đáng yêu

Phiên bản Dịch · 3326 chữ · khoảng 12 phút đọc

Ở trong ý thức hỗn độn, lạnh nóng giao nhau.

Đầu mơ hồ, một lát lại cảm thấy trời trong nắng ấm nhẹ nhàng khoan khoái, một lát lại thấy vô số máu vọt tới hướng nàng, là vô tận máu tươi, trong đầu tưởng tượng ra một cái xác con nít từ trong cơ thể mẹ chảy xuống, toàn thân hiện đầy trùng đáng sợ, thân thể đứa bé đã rửa nát vặn vẹo. . . Thét chói tai, đôi tay bay múa lung tung trên không trung. Một tay lạnh như băng nắm giữ tay của nàng, một thanh âm êm ái lo lắng vang lên bên tai: “Liên Nhi, không phải sợ, có ta ở đây, không phải sợ, không phải sợ. . . .”

Cái thanh âm này có mị lực kỳ dị, như một mạt trong trẻo tỏa ra từ không trung, mang theo lực lượng thần kỳ, trấn an hoảng sợ và thống khổ trong lòng.

Nàng an tĩnh lại, nắm thật chặt đôi tay có thể khiến cho nàng an tâm, nhắm mắt, cảm thụ nước mắt lạnh như băng chảy trên gương mặt, hài tử của nàng, vô cùng thống khổ rời đi như vậy sao?

“Liên Nhi, Liên Nhi?”

“Tại sao là như vậy, tại sao phải để ta biết rõ chân tướng. . . .” Nàng vô ý thức khẽ hô cung nữ kia đã đánh trúng sự thực nàng sợ hãi nhất ở đáy lòng.

Dùng mang thai cởi ra độc chung, trùng chung liền chuyển dời đến trên người thai nhi. Nàng đã sớm đoán được, nhưng lại giả vờ không biết giống như con đà điểu, nhưng, hài tử đáng thương của nàng. . . . Điểm yếu nàng vẫn không muốn nói tới, lại bị sống sờ sờ nói tới, lại một lần nữa máu chảy đầm đìa xé rách tim của hắn.

“Loảng xoảng!” Thanh âm ly vợ trên đất.

“Lưu Âm, ngươi thật to gan, cư nhiên dám can đảm làm trái với lệnh của trẫm.” Là thanh âm của Đông Ly Thuần.

“Hoàng thượng tha mạng, nô tỳ đáng chết, nô tỳ đáng chết!” Cái thanh âm này thật run rẩy, giống như hàm răng đều đang đánh nhau, thế nào, Đông Ly Thuần lại đang lên cơn lung tung?

Tính khí này của hắn thật không tốt.

Nàng mở hai mắt nhắm chặt ra, thấy Đông Ly Thuần mặt xanh mét đang ngồi ở trước giường, bộ mặt dữ tợn nhìn chằm chằm Lưu Âm quỳ gối trước giường.

Lưu Âm đầu dập đầu trên đất, da đầu bị dập rách, lộ ra máu đỏ, trên mặt đều là nước mắt sợ hãi lưu lại, trôi ở trên mặt thanh tú, thật bất lực và sợ hãi.

“Hoàng thượng, nô tỳ biết tội, xin hoàng thượng trách phạt, nô tỳ khiến nương nương bị kinh sợ, chết không có gì đáng tiếc. Chẳng qua là nô tỳ cầu xin hoàng thượng cho nô tỳ thêm một cơ hội, về sau nô tỳ nhất định tận tâm hầu hạ nương nương. . .”

“Ngươi cho rằng trẫm còn có thể cho ngươi cơ hội sao?” Thanh âm của Đông Ly Thuần âm lãnh chói tai, quay đầu, thấy Sở Liên Nhi đã mở mắt ra, sửng sốt, ngay sau đó mặt vui mừng nói: “Liên Nhi, ngươi đã tỉnh?”

Sở Liên Nhi nháy mắt, vuốt mặt của hắn, nói: “Sắc mặt của ngươi thật là khó nhìn, ta không thích.”

Hắn sửng sốt: “Liên Nhi. . . . . .”

Nàng dùng tay, vuốt mặt của hắn, oán giận: “Tại sao vậy, Ngự Thiện Phòng nấu đều là đồ tầm thường sao? Ngươi chưa ăn cơm hay ăn không vô, sao càng ngày càng gầy, thật khó nhìn.”

Đông Ly Thuần nhìn chằm chằm nàng, không hề chớp mắt : “Liên Nhi, ngươi. . . .” Hắn tỉ mỉ nhìn chằm chằm khuôn mặt của nàng, thanh âm khẩn trương.

Nàng kéo nhẹ khóe môi, muốn cho hắn nụ cười sáng lạn, nhưng nước mắt lại chảy ra trước một bước, Đông Ly Thuần luống cuống, vội vàng dùng khăn thêu lau nước mắt của nàng, “Liên Nhi, đừng khóc, thân thể của ngươi yếu, không khóc được.”

“Đều là ngươi làm hại.” Nàng kéo khăn thêu qua, lau nước mắt, “Để mặc cho người nói bậy ở trong cung chọc giận ta, trách nhiệm của ngươi rất lớn.”

Hắn sửng sốt lần nữa, vội nói: “Được được, là lỗi của ta, đều là lỗi của ta. Ta lập tức phái người kéo những tiện nhân nói bậy ra ngoài chém đầu thị chúng, để tiêu mối hận trong lòng Liên Nhi.” Hắn quay đầu, hét to: “Người đâu!”

Mấy tên cấm vệ quân từ bên ngoài chạy vào, quỳ một chân trên đất: “Hoàng thượng có phân phó gì.”

Thanh âm của Đông Ly Thuần lạnh như băng, trên mặt sát khí nặng nề, “Bắt tất cả nô tài ra vào Thanh Âm điện ngày hoàng hậu hư thai tới cho trẫm, trẫm muốn thẩm vấn từng người một, xem là ai tiết lộ tin tức, bịa chuyện nói bậy.”

“Nô tài tuân chỉ!”

Thị vệ đi xuống rồi, Đông Ly Thuần lại quay đầu, nhẹ giọng dụ dỗ nói: “Liên Nhi yên tâm, ta nhất định bắt được nô tài nói bậy đó.”

Sở Liên Nhi gật đầu, liếc nhìn Lưu Âm còn quỳ trên mặt đất, nói: “Không liên quan Lưu Âm, để cho nàng đứng lên đi.”

Thân thể Lưu Âm co rúm lại, nghe được nàng, vội vàng lại dập đầu: “Nương nương tha mạng, nương nương tha mạng.”

Đông Ly Thuần hừ lạnh một tiếng phất tay áo: “Đủ rồi, cút ra ngoài cho ta.”

Nhìn Lưu Âm lăn một vòng ra sau, Sở Liên Nhi rất là tự trách, oán giận hắn: “Không liên quan Lưu Âm, là ta kiên quyết muốn đi ra ngoài một chút.”

Đông Ly Thuần tỉ mỉ nhìn nàng, con ngươi xinh đẹp chứa nghi ngờ và lo sợ không yên, nhìn Sở Liên Nhi không hiểu, nàng hỏi: “Thế nào, nhìn ta như vậy làm cái gì?”

Hắn ôm lấy nàng thật chặt, “Liên Nhi, thật xin lỗi.”

Nàng bị hắn ôm vào trong ngực, cảm thụ bất lực và run rẩy của hắn, trong mũi đau xót, đưa tay ôm thật chặt hắn, nước mắt cũng rớt ra ngoài: “Đông Ly Thuần, ngươi nói ta nên làm cái gì bây giờ? Ta nên làm cái gì bây giờ?”

Giải trừ chung độc, thân thể không còn có bất cứ uy hiếp gì, nhưng, lấy hài tử vô tội làm giá đổi! Khôi phục trí nhớ rồi, chuyện cũ rõ mồn một trước mắt cụng đè ép nàng khó chịu.

Tim giống như bị xé một lổ máu, đau không cách nào hô hấp.

“Nếu như trí nhớ tàn khốc như vậy, chung độc nhất định cần lấy hài tử giải trừ, ta tình nguyện không cần hài tử.” Bọn họ là kẻ thù, kẻ thù sinh tử thù hận, nhưng cố tình lại yêu nhau.

Trên người hắn vẫn là một bộ cẩm bào tuyết trắng, khí trời biến hóa rất nhanh, đảo mắt đã rơi tuyết trên cửa sổ rồi. Nhưng trên người hắn lại mặc áo mỏng, càng thêm khiến thân thể mỏng manh như tờ giấy.

Nàng nắm cánh tay của hắn, lại ngắt mặt, nói: “Gầy như vậy, tại sao thay đổi gầy như vậy? Trong lòng ngươi cũng không chịu nổi, đúng không?”

“Liên Nhi, thật xin lỗi, đều là ta không tốt!” Hắn cúi đầu, nhẹ nhàng ôm nàng, thân thể khẽ run.

Nàng cười nhẹ, nước mắt lại như sợi châu cắt đứt từng viên tiếp từng viên rơi xuống. “Không, người phải nói thật xin lỗi là ta.” Nếu như ban đầu nàng không chèn ép hắn khắp nơi, hắn cũng sẽ không bị buộc đến hận nàng, cho đến sau đó lại xảy ra nhiều chuyện như vậy.

Trước kia hắn hận nàng như thế, muốn yêu kẻ thù, cần bao nhiêu dũng khí a.

Hắn rất kiêu ngạo, lại yêu người có tiếng xấu như nàng, thật là làm khó hắn. Hắn vì lập nàng làm hậu, không biết bị triều thần chỉ trích bao nhiêu, nhưng hắn lại một chữ cũng không nói với nàng.

Nàng đã mang thai, hắn biết rõ hài tử là không thể nào sinh ra, hắn cũng biết rõ hài tử sẽ chịu đựng đau đớn chung độc mang tới trong cơ thể nàng, hắn là phụ thân của hài tử, trong lòng khẳng định như đao cắt nhưng hắn vẫn gượng cười ở trước mặt nàng, hỏi thế gian, còn có loại thống khổ nào khó thừa nhận hơn sao?

Nguyên tưởng rằng đã trải qua sóng to gió lớn rồi, hắn lấy được giang sơn, nàng cũng có bầu, tất cả đều bước vào tương lai tốt đẹp, nhưng chung độc vừa vặn được giải vào lúc này, chân tướng trí nhớ, hài tử mất đi, từng sự kiện tàn khốc thống khổ theo nhau mà đến, bức nàng đến điên cuồng, tất cả trí nhớ đều thoáng qua trong đầu, máu tanh, điên cuồng, thống khổ, tàn khốc. . . Từng thứ một, thật ép nàng điên khùng.

Nhưng, Đông Ly Thuần bị tổn thương không thể ít hơn nàng.

Hiện tại cũng nói không ra người nào tổn thương người nào, nàng đã mệt, tâm lực đều quá mệt mỏi, cũng vô lực so đo người nào bị thương hại nhiều hơn, quá khứ từng bị tên ăn xin bẩn thỉu cưỡng dâm, từng khiến nàng đau khổ một chút, nhưng nàng luôn luôn xua đuổi ý nghĩ đó khỏi người, suy nghĩ lại trước kia bọn họ là thân phận kẻ thù, hắn làm như vậy cũng không quá đáng, cũng nghĩ thông rồi.

Hài tử không có, nàng rất thương tâm, nhưng bởi vì hài tử giải hết chung độc, không bao giờ chịu chung độc hành hạ nữa, cũng là một chuyện tốt, nhưng, khi đà điểu rốt cuộc ngẩng đầu, lúc này mới thống khổ phát hiện hài tử của bọn họ từng chịu tội cỡ nào. . . Nghĩ đến, nàng lại bắt đầu hận hắn rồi. Hận hắn nếu như không hạ chung độc với nàng, cũng sẽ không có đủ loại chuyện xảy ra bây giờ.

Nhưng, khi thấy thân thể càng gầy hơn của Đông Ly Thuần, nàng lại càng thêm đau lòng, càng đau lòng hơn so với biết chân tướng, biết được hài tử từng thê thảm chết đi.

Nàng biết, thống khổ trong lòng hắn không thể ít hơn nàng.

Nàng có thể khóc để trốn tránh tất cả thống khổ, nhưng hắn không thể. Hắn chẳng những không thể, còn phải cùng với nàng, an ủi nàng, còn phải mạnh mẽ chống đỡ chuyện nghị luận trên triều đình, còn phải xử lý đại sự thiên hạ, còn phải phân thần chăm sóc nàng. . . hắn như vậy, làm sao khiến nàng hận được?

Đối với hắn, chỉ có tràn đầy đau lòng.

Bởi vì, giữa bọn họ, từ lúc dưới tàng cây bên thành tường Nam Lăng, đã chặt chẽ quấn lấy nhau rồi, thống khổ lớn hơn nữa, phân tranh nhiều hơn nữa cũng không thể tách bọn họ ra.

Sự tàn nhẫn của Đông Ly Thuần, phần lớn cũng là do nàng ban tặng, hắn thực hiện hết những thủ đoạn tàn nhẫn ở trên người nàng, đây là báo ứng của nàng. Nàng sẽ không oán hắn, nàng xuyên qua mà đến, ở trong hoàn cảnh không quen đất đai, ngồi lên ghế Thái Tử Phi, nhưng, muốn ngồi vững vàng sao mà khó khăn, nhị hoàng tử tài hoa siêu tuyệt, Tam hoàng tử có hoàng hậu che hộ, lực lượng ở trong triều hùng hậu, mẫu phi của Tứ hoàng tử rất được sủng ái, cũng có thế lực tương đối ở trong triều. Nhưng thái tử, thật mềm yếu, thật vô năng, nàng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, xem nhiều tàn khốc khi đế vương tranh bá, nàng biết, một khi thái tử thất thế, nàng cũng sẽ gặp nạn theo, cho nên, nàng chỉ có thể dùng năng lực đọ sức một phen.

Nàng thiết kế hãm hại, Đông Ly Thuần vốn lực lượng yếu kém là đối tượng bị đối phó đầu tiên. Nàng thi kế hãm hại hắn, thành công khiến hắn bị giáng chức đi Nam Lăng, làm một binh sĩ thấp, chiến đấu với Tát Ta hung mãnh, hắn nhiều lần thắng trận, giết địch vô số, trong mỗi một chiến dịch tàn khốc đều giữ tánh mạng trở lại, nàng lại hoảng hốt rồi, lại âm thầm phái tử sĩ thừa dịp hắn giao chiến cùng với kẻ địch thì trộm bắn tên ở sau lưng, nguyên tưởng rằng hắn thân trúng vài đao, bị ném bỏ trên chiến trường hoang tàn vắng vẻ thì có thể vô tư. Nhưng mệnh hắn cứng, cư nhiên sống trở lại.

Ở trong tiệc sinh nhật của thái tử, nàng nhìn thấy hắn gầy đi một vòng lớn, chỉ còn lại một đôi mắt to cực kỳ sáng trong nhìn nàng thì lòng của nàng bỗng dưng rung động, hoảng sợ không nói ra được, sợ hãi khiến nàng làm một độc kế lần nữa, tùy tiện tìm lý do, khiến hoàng đế đưa hắn đến Hoa quốc làm con tin.

Lúc ấy, hắn mười chín tuổi. Nguyên tưởng rằng hắn đưa mắt không quen đến Hoa quốc thì chắc chắn có đi không về, nhưng không ngờ, hai năm sau, hắn lại mang theo một thân nhuệ khí trở về, còn lập công lớn hiển hách, Hoa quốc đồng ý ký hiệp ước mua bán ở biên quan với Đông Ly quốc.

Khi hoàng đế tự mình cử hành lễ chúc mừng cho hắn, nàng và hắn ngồi đối diện, nhìn đến lạnh như băng và sát ý mơ hồ trong mắt hắn thì nàng cảm thấy tử vong cách mình thật gần.

Người ở trước khi chết sẽ bị kích phát ra tiềm năng lớn nhất, nàng điên cuồng chỉnh hắn lần nữa, phàm là đầu độc, ám sát, giá họa. . . Tất cả đều dùng hết, đáng tiếc, thần may mắn không còn chăm sóc nàng, rất nhanh, nàng bị cắn trả.

Thái tử bị giết, nàng cũng bị ban chết, không oán được người nào, cũng chỉ có thể oán mình không có mắt, nhìn lầm đồ bỏ thành đồ tốt. Càng thêm sai lầm xem hổ dữ thành mèo bệnh.

Nhưng, thời điểm biết mình sẽ phải chết ở ngoài sáng, nàng lại càng không cam lòng, ai không muốn sống, nàng cũng vậy, nàng ác độc sắc bén hơn, làm tuyệt chuyện xấu cũng muốn sống, vì vậy, nàng lợi dụng Tống Hưu, thành công để cho hắn giữ lại một cái mạng cho nàng. Nhưng nàng không ngờ tới, mặc dù hắn giữ nàng lại, lại ngày ngày hành hạ nàng, chờ hành hạ nàng đủ rồi, mới hạ chung độc cho nàng, khiến nàng mất đi trí nhớ trước kia. . . Sau đó, nàng bắt đầu cuộc hành trình trả nợ trong ba năm.

Cuộc sống tính tính toán toán, quả thật, sau khi nàng tỉnh lại ở trong phủ hoàng tử, cho tới bây giờ, đã có ba năm.

Thời gian qua thật đúng là mau, trong nháy mắt, nàng và Đông Ly Thuần đã dây dưa ba năm. Ba năm này, bọn họ có lừa gạt, có lợi dụng, có phản bội, nhưng, nhiều nhất vẫn là ngọt ngào.

Ở Nam Lăng, vô số lần cơ thể giao nhau, nàng yêu hắn, dưới tàng cây trên tường thành, nàng và hắn hết sức ôm nhau, cho tới hôm nay, tâm nàng vẫn khó khăn bình tĩnh.

Ở Tây Lăng, nàng và hắn dè đặt nhau, rồi đến sau lại ngọt ngào dị thường —— đều là trí nhớ trân quý trong đầu nàng. Ra mưu cho hắn, cùng nhau khắc địch thắng lợi, định ra đối phó tà giáo, một đường đánh vào kinh thành, đoạt được giang sơn, ngồi ở trên ghế rồng thật cao, cùng hắn đưa mắt nhìn xuống chúng sinh, nhìn thẳng hắn, cùng cười một tiếng, bọn họ mười ngón tay đan xen, đều thấy được vui sướng và kích động từ trong mắt đối phương.

Lúc ấy, ánh mắt hắn nhìn nàng, dịu dàng như nước mùa xuân, thời gian ngọt ngào chung đụng, lại bị trí nhớ khôi phục chân tướng thực tế đánh tan, nghĩ đến thật đúng là không cam lòng.

Bị hắn ôm chặt một hồi, thân thể có chút cứng ngắc, nàng không nhịn được giật giật thân thể, lại bị hắn ôm thật chặt, trong lòng nàng run lên, nàng chỉ mặc quần áo trong bị đặt trong ngực hắn, đôi tay ôm lưng của hắn, cảm nhận được vật liệu may mặc thật mỏng, thân thể thon gầy của hắn đều là khớp xương, cấn mình thật là đau. Nguội lạnh trong lòng dần dần hòa tan.

“Đông Ly Thuần, con của chúng ta không còn, sau này còn có thể mang thai nữa hay không?” Nàng hỏi.

Thân thể hắn run lên lần nữa, hắn buông nàng ra thật nhanh, nắm bả vai của nàng, nhìn mặt bình tĩnh của nàng, đôi mắt hẹp dài đều là mừng như điên và thận trọng.

“Liên Nhi. . . . . .” Hắn khàn giọng kêu lên.

Nàng khẽ mỉm cười với hắn, đáy mắt hơi ẩm ướt, “Mau nói cho ta biết, sau này ta còn có thể mang thai con của ngươi hay không?”

Hắn nhìn nàng, hung hăng gật đầu, có mấy lời không cần nói, “Có thể, ngự y nói chỉ cần điều dưỡng thật tốt, nhất định có thể.”

Nàng cười, thân thể dựa qua hắn, nhìn hắn nới rộng miệng ra, nhẹ nhàng cười một tiếng, chủ động hôn lên môi của hắn.

“Liên Nhi. . . .” Hắn động cũng không dám động, chỉ có thể mở con ngươi đen nhánh như trân châu đen nhìn chằm chằm nàng, lông mi thật dài khẽ run, như bươm bướm bay.

Nàng nhìn hắn, lông mi thật dài, có một đôi con ngươi còn sáng chói hơn trân châu, đôi con ngươi này cực kỳ xinh đẹp, người ác độc như thế, lại có một đôi con ngươi trong sáng hơn cả bầu trời.

“Ngươi đang sợ cái gì? Sợ ta sẽ rời đi ngươi?” Nàng chằm chằm vào tròng mắt của hắn, ánh mắt hắn lóe lên, có thật nhiều cảm xúc thoáng qua trong tròng mắt đen sẫm.

Nàng cười khẽ: “Đông Ly Thuần, ngươi còn muốn ta không?”

Hắn không hề cử động một hồi lâu, qua một lúc lâu, mới bỗng nhiên gật đầu.

Nàng cười khẽ, hôn lên môi của hắn lần nữa: “Cái này đúng rồi, ngươi đã còn muốn ta, vậy chúng ta thay đổi làm mới đi.”

Thân thể hắn cứng ngắc, không thể tin nhìn nàng.

Nàng cười với hắn, nụ cười quyến rũ, như ánh mặt trời chiếu ra khỏi mây, trong suốt bắn ra bốn phía, sáng chói làm cho người ta không dời mắt được, “Ta quyết định, nếu kiếp này chúng ta nhất định bị yêu hận tình thù quấn lấy, như vậy, chúng ta vẫn dây dưa đi, đến chết không rời!”

Hắn nhìn nàng, không nói gì, chẳng qua là nơi cổ họng có âm thanh kỳ lạ.

Hồi lâu, hắn mới nói: “Được, đến chết không rời!”

Hắn cúi đầu hôn nàng, trằn trọc bú, êm ái tựa như che chở trân bảo, nàng hôn trả lại hắn, hôn thật nhẹ nhàng, khiến tình ý vốn là tuyệt vọng toả sáng sáng rỡ vạn trượng lần nữa!

Bạn đang đọc Cùng Múa Với Sói của Quả đào đáng yêu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự