Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 197 Nơi này là Đại Lục! (2)

Bạn đang đọc Cực Phẩm Thiên Vương của Phong Cuồng

Phiên bản Dịch · 2170 chữ · khoảng 7 phút đọc

Đại Lục...

Hai chữ này giống như được sử dụng ma pháp, không ngừng nổ vang bên tai Liễu Xuyên Tình Tử.

Giờ khắc này, nàng tựa hồ nhận ra được trong khoàng thời gian này mình đã phạm phải sai lầm ngu xuân ra sao, thật lâu không lên tiếng.

Theo sau, Ma Cung mang theo vẻ mặt tro nguội từ trong ghế lô đi ra:

- Mang theo thi thể Tá Đằng thiếu gia, chúng ta rời đi nơi này.

Ma Cung nói xong, đưa mắt nhìn về phía Cô Phi.

- Rời đi cũng được, nhưng đưa súng ra đây.

Cô Phi đã được Hoàng Phũ Hồng Trúc dặn dò, tự nhiên không dám khinh thường.

Nghe được Cô Phi nói, người của Nhẫn Đường không hề động, mà nhìn về phía Ma Cung.

Ma Cung nhẹ gật đầu.

Thấy Ma Cung gật đầu, người của Nhẫn Đường cũng không do dự, liền giao súng

ra.

Năm phút sau, Ma Cung mang theo Liễu Xuyên Tình Tử cùng thi thể Tá Đằng Dụ Nhân rời khỏi quyền tràng ngầm, theo bọn hắn rời khỏi còn có võ già đến từ Nhật Bản.

Cũng giống như đám người Ma Cung, sắc mặt của bọn hắn rất khó xem.

Theo bọn hắn xem ra, Tá Đằng Dụ Nhân bị chém giết. Bố Đô Ngự Hồn bị đoạt đi, điều này đối với giới võ học Nhật Bản là một si nhục lớn lao.

Cảm tính làm cho bọn họ chỉ hận không thể đương trường khiêu chiến Trần Phàm, đoạt lại Bố Đô Ngự Hồn, lý tính nói cho bọn họ biết, kết cục khiêu chiến Trần Phàm chỉ có một: chết.

Trong ghế lô, Hoàng Phủ Hồng Trúc nhìn thấy thế cục trong quyền tràng đã định, trong lòng thoáng thở ra một hơi nhẹ nhõm, sau đó cầm lấy bộ đàm hôi:

- Độc Nhất Đao, có nhìn thấy Trần tiên sinh hay không?

- Hoàng Phủ tiểu thư, Trần tiên sinh một mình đi tới bãi đỗ xe.

Bên ngoài quyền tràng, Độc Nhất Đao phụ trách công tác bên ngoài nói tiếp:

- Mặt khác, còn có một nữ nhân đi theo hắn, là lão bàn của công ty giài trí Lam Cành.

Lý Dĩnh?

Nghe được Độc Nhất Đao hồi báo, Hoàng Phủ Hồng Trúc giật mình, gương mặt bỗng nhiên trở nên có chút cổ quái.

- Thành viên Sơn Khẩu Tổ bên ngoài đều bị khống chế rồi chứ?

Theo sau, Hoàng Phũ Hồng Trúc tiếp tục hỏi.

- Dạ. Hoàng Phủ tiểu thư. Toàn bộ bọn hắn đang ở trong phạm vi khống chế của chúng ta.

Độc Nhất Đao cung kính đáp.

Nghe Độc Nhất Đao vừa nói như thế, Hoàng Phủ Hồng Trúc lại nhẹ thở ra, sau đó thoáng do dự, nói:

- Anh phái ra năm người âm thầm bào hộ Trần tiên sinh.

- Hoàng Phủ tiểu thư, điều này chỉ sợ không được.

Độc Nhất Đao bất đắc dĩ nói:

- Tôi vừa nhìn thấy Trần tiên sinh, sát khí trên người hắn quá nồng, hơn nữa tựa hồ có bộ dạng như mất lý trí. Tôi sợ chúng ta phái người âm thầm bào hộ hắn, sẽ bị hắn ngộ nhận là theo dõi. đến lúc đó

Câu nói kế tiếp Độc Nhất Đao không nói ra miệng, nhưng ý tứ lại rất rõ ràng.

Nghe Độc Nhất Đao vừa nói như thế, Hoàng Phũ Hồng Trúc chọt trầm mặc, nàng rõ ràng, nếu tình huống thực tế thật sự giống như lời nói của Độc Nhất Đao, như vậy phái người chẳng khác gì chịu chết.

- Hoàng Phũ tiểu thư, thực lực Trần tiên sinh sâu khônglường được, khôngai có thể ám sát hắn, cô cứ yên tâm đi.

Thấy Hoàng Phủ Hồng Trúc không nói lời nào, Độc Nhất Đao thoáng do dự nói.

Lúc này Hoàng Phũ Hồng Trúc khôngtrà lời mà trực tiếp cắt điện thoại.

Cùng lúc đó, Trần Phàm đi tới bãi đỗ xe.

Lúc này trong lòng hắn lệ khí đã hoàn toàn bị kích thích, hai mắt đõ bừng, sát ý lẫm nhiên, giống như sát thần vừa chuyển thế.

Giờ khắc này, hắn hoàn toàn biến thành một người khác.

- Anh muốn đi đâu?

Bỗng nhiên, ngay khi Trần Phàm vừa chui vào trong xe, sau lưng vang lên một thanh âm.

Chẳng biết từ lúc nào Lý Dĩnh xuất hiện cách sau lưng hắn năm thước, vẻ mặt khẩn trương hỏi.

Trước đó, sau khi cuộc tranh tài kết thúc, Lý Dĩnh liền một mực chú ý từng cữ động của Trần Phàm, khi thấy Trần Phàm đi thông qua hành lang rời khôi luận võ tràng, trong nội tâm nàng bỗng nhiên trào ra một nỗi xúc động: theo dõi Trần Phàm.

Nàng không biết vì sao mình lại có xúc động như vậy, nàng cũng không suy nghĩ, sau khi xúc động đi qua rốt cục sẽ phát sinh chuyện 21, mà chỉ dùng tốc độ nhanh nhất ly khai quyền tràng, sau đó ở bãi đỗ xe phát hiện thân ảnh Trần Phàm, trực tiếp vọt tới.

Nghe được thanh âm của Lý Dĩnh. Trần Phàm theo bản năng liếc mắt nhìn Lý Dĩnh.

- A.

Gần sũi nhìn thấy cặp mắt đõ bừng của Trần Phàm, cảm thụ được sát ý khủng bố trên người hắn. Lý Dĩnh chỉ cảm thấy giống như trên cố đang gác một thanh đao, hai chân mềm nhũn, da đầu run lên, tay chân lạnh lẽo.

- Đừng đi theo tôi.

Nhìn thấy Lý Dĩnh sợ tới mức mặt không còn chút máu, khuôn mặt Trần Phàm vặn vẹo, diễn cảm trở nên cực kỳ thống khổ, trên trán lại toát ra mồ hôi lạnh.

Nhận thấy được vẻ dị thường của Trần Phàm, sắc mặt Lý Dĩnh đột nhiên biến đổi, nỗi sợ hãi trong lòng dần dần bị xua tan, biểu tình vẻ mặt chợt nghi hoặc, nghi hoặc Trần Phàm vì sao đột nhiên biến thành như vậy.

- Phanh.

Theo sau, trong ánh mắt trừng trừng của Lý Dĩnh. Trần Phàm đột nhiên vung lên nắm tay, nhắm ngay cửa kính xe đấm tới một quyền.

- Loảng xoảng loảng xoảng.

Một quyền đánh ra, cửa kính xe hoàn toàn bị đập thành vờ nát, thủy tinh cắt vào tay Trần Phàm, máu tươi đầm đìa.

- A.

Chửng kiến hành động điên cuồng của Trần Phàm. Lý Dĩnh kinh hô một tiếng, sau đó cấp tốc chạy về hướng Trần Phàm:

- Anh làm sao vậy?

- Lên xe.

Lại nghe được thanh âm của Lý Dĩnh. Trần Phàm bỗng nhiên mở miệng, giọng nói trầm thấp, thanh âm khàn khàn.

Trần Phàm vừa thốt lên xong, cả người Lý Dĩnh chấn động. ánh mắt hơi có vẻ do dự, tựa hồ đang lo lắng có nên lên xe hay không.

Theo sau, nàng lại liếc mắt nhìn Trần Phàm, chửng kiến bàn tay phải máu tươi đầm đìa của Trần Phàm thì cắn chặt răng, mở cửa xe ngồi lên vị trí phó lái xe.

Oanh.

Lý Dĩnh vừa lên xe, Trần Phàm khởi động máy trong nháy mắt, chiếc xe Benz giống như một đầu quái thú sắt thép liền xông ra ngoài.

- A

Trong xe. Lý Dĩnh bởi vì không kịp cài dây an toàn, bị lực tác dụng của quán tính, đầu đập vào cửa kính xe, không khỏi phát ra tiếng thét kinh hãi.

Cùng lúc đó, nhìn gương mặt băng sương của Trần Phàm, trong nội tâm nàng bỗng nhiên tuôn ra một cỗ trực giác không hay...

ờ góc tây bắc bãi đỗ xe, trong một chiếc Land Rovers. Long Nữ nhìn chiếc Benz đi xa, nguyên bản trên gương mặt lạnh lùng bỗng nhiên xuất hiện một tia dao động, dao động rất nhỏ bé, nếu không cần thận quan sát, cãn bản không thể phát hiện.

- Long Nữ, cô không gặp mặt hắn đi?

ở bên ghế lái xe là một 2ã trung niên dáng

người rắn chắc, đôi tay hắn đeo một cặp bao tay màu đen, lúc này đang đặt trên tay lái, nhưng không có ý tử muốn khởi động máy xe.

Nghe được lời của nam nhân. Long Nữ vẫn chưa trả lời.

- Ai.

Thấy Long Nữ không nói lời nào, nam nhân thở dài nói:

- Nói thật, tôi thật không ngờ thân là Long Nha duy nhất suốt ba mươi năm, sẽ luân lạc tới trình độ như hôm nay, thật sự là tạo hóa trêu người a.

- Điều này không có liên quan gì tới hắn.

Long Nữ mở miệng, thanh âm làm cho người ta có loại cảm giác lạnh buốt.

Khác với vé lạnh lùng cự tuyệt người ngoài ngàn dặm của Hoàng Phũ Hồng Trúc, vẻ lạnh lùng của Long Nữ phảng phất như là trời sinh, toàn thân không hề có chút nhân tình vị, liền giống như tiểu Long Nữ trong truyền thuyết của truyện Thần Điêu Hiệp Lừ, làm cho người nào cũng không thể đến gần.

- Theo ý nào đó mà nói, cô nói thật đúng.

Nam nhân nhíu mày:

- Bất quá có một số việc đã không thể thay đổi. Thời gian hắn về nước cũng không dài, lại liên tục xảy ra chuyện, tôi lo lắng nếu cứ phát triên như vậy, sớm hay muộn hắn sẽ chọc ra một việc lớn. đến lúc đó cho dù lão thù trường ra mặt, cũng không thể áp chế chuyện này.

Nghe được lời của nam nhân trung niên, trong lòng Long Nữ cũng hiện ra một tia lo lắng, nàng rất rõ ràng, nếu không bởi vì hậu trường của Trần Phàm thật sự cửng rắn, lấy tính cách của Trần Phàm, không dốc sức được cho quốc gia thì cũng không sao, nhưng nếu lợi dụng bổn sự của mình gây chuyện thị phi, tổ chức sẽ là nhóm đầu tiên không buông tha cho Trần Phàm.

Trên thực tế, không riêng gì loại tổ chức thần bí như cơ quan của Long Nữ, chỉ là bên trong tổ chức đặc công bình thường cũng là như thế, thành viên bên trong một khi rời khỏi không được lợi dụng những gì mình học được ra ngoài làm ra chuyện nguy hại xã hội, nếu không sẽ bị thanh lý môn hộ.

- Sẽ không đâu, hắn là một người có chừng mực.

Ngay lúc lo lắng. Long Nữ mở miệng lần nữa, giống như đang thuyết phục nam nhân trung niên, lại giống như đang tự an ủi mình.

Nam nhân trung niên nheo mắt lại, phũ định nói:

- Nếu là hắn của hai năm trước, tôi cũng đồng ý cách nhìn của cô. Nhưng...hôm nay hắn...

Nói xong lời cuối cùng nam nhân cũng không tiếp tục nói hết, trong con ngươi toát ra một đạo ánh mắt tiếc hận.

Cùng lúc đó, Ma Cung mang theo đám người Liễu Xuyên Tình Tử xuất hiện ở bãi đỗ xe, sắc mặt đoàn người đều hết sức khó xem.

- Chú ý, mục tiêu xuất hiện.

Mắt thấy đám người Ma Cung xuất hiện, nam nhân trung niên lập tức thông qua vô tuyến điện nhắn nhũ mệnh lệnh:

- Tá Đằng Dụ Nhân bị Trần Phàm giết chết trên lôi đài. Ma Cung vì bảo mệnh nhất định sẽ thực hiện trả thù, chúng ta nhất định phải ngăn cản chuyện này!

- Thu được!

- Thu được!

Rất nhanh, trong vô tuyến truyền ra tiếng trả lời của thủ hạ.

Nghe được câu trả lời, nam nhân trung niên rất rõ ràng. đêm nay chỉ sợ sẽ là một đêm không ngủ, hắn biết rõ nếu Ma Cung không lấy được đầu người của Trần Phàm thì không cách nào trở lại công đạo với lão đại Tá Đằng Nhất Lang của Sơn Khẩu Tổ.

Đối với hết thảy chuyện này, Trần Phàm cũng không biết rõ tình hình, sau khi hắn khởi động máy xe, đạp sa tới hết mức, chiếc xe lấy tốc độ khủng khiếp lao ra bãi đỗ xe, lao như bão táp trên đường phố.

Trên vị trí tay lái phụ, bởi vì lúc trước Lý Dĩnh không cài dây an toàn bị đụng trúng đầu, trên trán đã sưng lên một khối u.

Vào lúc này tuy rằng nàng đã cài dây an toàn, nhưng tựa hồ không thích ửng được với loại tốc độ cực hạn này, trái tim treo cao trên cổ họng, sắc mặt hơi trắng bệch, thân hình cũng không thể khống chế run run lên.

Sợ hãi.

Đây là sự hình dung chân thật nhất về Lý Dĩnh giờ phút này.

Nhưng trong sự sợ hãi còn kèm theo một tia kích thích mà nàng chưa bao giờ được thể nghiệm...

Bạn đang đọc Cực Phẩm Thiên Vương của Phong Cuồng
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Watt
Phiên bản Dịch
Ghi chú DOCX
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 78
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự