Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 196 Nơi này là Đại Lục! (1)

Bạn đang đọc Cực Phẩm Thiên Vương của Phong Cuồng

Phiên bản Dịch · 2033 chữ · khoảng 7 phút đọc

Đã chết?

Được xưng thiên tài võ học, đại biểu cho tương lai của Vô Sinh Kiếm Đạo, Tá Đằng Dụ Nhân đã chết?

Hơn nữa...cơ bản bị đối thủ đánh cho không có lực hoàn thủ.

Miều sát. (giết chết ngay lập tức).

Đối mặt kết quả này, hiện trường lâm vào sự yên lặng giống như cõi chết.

Giờ khắc này, không có người nói chuyện, tất cả mọi người kìm lòng không được trừng mắt nhìn luận võ tràng, suy nghĩ xuất thần.

Đối với người xem bình thường mà nói, bọn hắn không thể thấy rõ động tác của Trần Phàm cùng Tá Đằng Dụ Nhân, chỉ có thé thông qua động tác trên màn hình lớn thả chậm mới có thể thấy rõ.

Khi bọn họ nhìn thấy trên màn ảnh. Trần Phàm tiến lên trước một bước, chém ra một đao cuối cùng thì lòng của họ trong nháy mắt co thắt lại.

Theo bọn họ xem ra, một đao đằng đằng sát khí kia. đủ để đem thiên địa chém phá.

Đối với người xem bình thường mà nói, võ già tại hiện trường đại khái có thể thấy rõ từng cử động của Trần Phàm cùng Tá Đằng Dụ Nhân, nhưng đối với việc Trần Phàm miểu sát Tá Đằng Dụ Nhân, bọn họ tựa hồ khôngthể tiếp nhận.

Kết quả, thường thường vượt ngoài sự dự liệu của mọi người.

Đối mặt trường họp không thể tưởng tượng, trong hiện trường chỉ có một người có biểu tình dị thường bình tĩnh.

Là Long Nữ.

Từ một khắc đặt chân xuống quyền tràng, vẻ mặt của nàng từ đầu đến cuối không hề phát sinh biến hóa, mặc dù ngay lúc Trần Phàm đoạt đao gặp nguy cơ trùng trùng, nàng cũng khônghề toát ra một tia lo lắng.

Là thở ơ sao?

Không phải.

Là tín nhiệm.

Tín nhiệm hoàn toàn mù quáng.

- Sư phụ, ngài thay đổi rồi.

Nhìn nam nhân cả người toát ra sát ý khủngbố trên luận võ tràng, trong lòng Long Nữ ngầm thở dài.

Đồng thời thở dài, nàng nhịn không được nhắm mắt lại, sau đó chìm vào bóng tối, rời khỏi quyền tràng.

Mọi người tựa hồ còn chưa phục hồi lại tinh thần từ trong nỗi khiếp sợ, bọn họ không nhận thấy được Long Nữ đã rời đi, kể cả Hoàng Phũ Hồng Trúc.

Thân là lão đại của Hồng Trúc bang, chũ nhân của quyền tràng ngầm này, Hoàng Phủ Hồng Trúc một mình một người đứng trong một ghế lô.

Khác với vẻ mặt bình tĩnh từ đầu đến cuối cùng Long Nữ, rtr lúc bắt đầu trận đấu đến lúc Trần Phàm chém giết Tá Đằng Dụ Nhân, trái tim Hoàng Phũ Hồng Trúc luôn treo cao trên cồ họng.

Thậm chí mặc dù là hiện tại, trên mặt nàng vẫn còn nguyên vẻ khẩn trương như trước.

- Hô...

Hít một hơi thật sâu. Hoàng Phũ Hồng Trúc chậm rãi buông lõng nắm tay, trái tim cũng hạ xuống. đồng thời cực nhanh vận chuyên đại não, suy tư nên làm sao kết thúc.

Một bên khác. Lý Dĩnh cũng từ trong sự khẩn trương khôi phục lại bình thường.

Nhưng nàng cũng không thu hồi ánh mắt. ánh mắt vẫn dừng trên người Trần Phàm.

Trên luân võ tràng. Trần Phàm vẫn cầm thanh Sát Thần Đao có tên là Bố Đô Ngư Hồn.

Cũng giống như trong truyền thuyết. Bố Đô Ngự Hồn giết người không dính máu, trên lười đao sắc bén không có một tia vết máu.

- Khanh.

Bỗng nhiên, trên luận võ tràng. Trần Phàm chợt động, hắn xoay người nhặt lên võ đao, sau đó cắm đao vào trong vò.

Tiếng vang thình lình xảy ra làm cho khán giả đang lâm vào trong nỗi khiếp sợ tại hiện trường phục hồi lại tinh thần, nhưng không ai mở miệng đánh vờ bầu không khí quỳ dị tại hiện trường.

- Ba.

- Ba

Theo sau, trong ánh nhìn chăm chú của mọi người. Trần Phàm mang theo Bố Đô Ngự Hồn từng bước một hướng cuối hành lang đi đến.

- Đã chết? Tá Đằng quân đã chết?

Trong ghế lô VTP, khi thấy Tá Đằng Dụ Nhân bị Trần Phàm dùng một đao chém rớt đầu. Liều Xuyên Tình Từ giống như bị choáng váng, không ngừng lặp lại những lời này, tựa hồ đang chất vấn Ma Cung bên cạnh, lại tựa hồ như đang chất vấn chính bản thân cô ta.

Đối mặt câu hôi của Liễu Xuyên Tình Tứ. Ma Cung khôngtrả lời, vào giờ khắc này trong con ngưoi hắn biến thành một mảnh ảm đạm, thân mình hoàn toàn cửng ngắc, nhìn qua giống như bị mất đi hồn phách, trở thành một người đần độn.

- Nói cho ta biết. Tá Đằng quân có phải đã chết hay không?

Bỗng nhiên. Liễu Xuyên Tình Tứ một phát nắm lấy bả vai Ma Cung, khuôn mặt vận vẹo quát.

- Ân. đã chết, đã chết...

Ma Cung ngây ngốc trả lời. ánh mắt không hề di động, thậm chí không hề nháy một cái nào.

- Ha ha. đã chết.

Nghe được Ma Cung trả lời. Liễu Xuyên Tình Tử giống như bị phát điên, ha ha phá lên cười, theo sau sắc mặt của nàng trở nên cực kỳ âm trầm, không nói hai lời trực tiếp đi ra cửa ghế lô.

Nếu ở lúc đang bình tĩnh. Ma Cung tự nhiên sẽ đoán được Liễu Xuyên Tình Tử muốn làm gì, nhưng hiện tại hắn đã không còn tâm tư đi quan tâm tất cả những chuyện này.

Theo hắn xem ra. Tá Đằng Dụ Nhân chết tại Đại Lục, hắn không thể trốn tránh trách nhiệm, chờ đợi hắn chính là phải gánh vác cơn lừa giận của lão đại Tá Đằng Nhất Lang Sơn Khẩu Tổ.

Ngoài ghế lô, thành viên Sơn Khẩu Tồ phụ trách bảo hộ sự an toàn của Tá Đằng Dụ Nhân, một đám giống như bị sừ dụng ma pháp, gắt gao trừng mắt nhìn thi thể Tá Đằng Dụ Nhân bị chém rụng đầu trên lôi đài, vẻ khiếp sợ trong con ngươi không thể hùy diệt.

Bọn hắn thân là thành viên Nhẫn Đường, biết rõ thực lực của Tá Đằng Dụ Nhân kinh khủng đến bậc nào.

Mà chính bởi vì như vậy, rung động trong lòng bọn hắn mới là lớn nhất.

- Tá Đằng quân đã bị giết, các ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì?

Liễu Xuyên Tình Tử mở cửa ghế lô, nhìn thấy toàn bộ thành viên Nhẫn Đường đứng ngây ra tại chỗ, lập tức bén nhọn quát, giống như một người đàn bà chanh chua, hét lớn:

- Giết chết tên hỗn đản kia.

Khi nói chuyện. Liễu Xuyên Tình Tử chỉ hướng Trần Phàm đang dần dần rời khôi luận võ tràng.

ờ phía trước. Trần Phàm nghe được tiếng gầm rú bén nhọn của Liễu Xuyên Tình Tử, bước chân chợt khựng lại; quay đầu, hai mắt màu đỏ nhìn về phía Liễu Xuyên Tình Txx.

Cái nhìn kia, không hề có bất cử sắc thái cảm tình nào.

Cái nhìn kia. đằng đằng sát khí, phảng phất như muốn thu gặt tính mạng Liễu Xuyên Tình Tử.

- A.

Đón nhận ánh mắt đằng đằng sát khí của Trần Phàm. Liều Xuyên Tình Từ đột nhiên hét lên một tiếng, hai chân mềm nhũn, trực tiếp ngồi xuống mặt đất.

Cùng lúc đó thành viên Nhẫn Đường tựa hồ cũng lấy lại tinh thần từ trong nỗi khiếp sợ, theo bản năng bàn tay thò vào bên hông. định rút súng.

- Không muốn chết, cũng đừng động.

Không đợi thành viên Nhẫn Đường kịp rút súng ra. Cô Phi đang dẫn dắt thành viên Ám Đường bỗng nhiên mở miệng, gìỌNG nói lạnh lùng. đồng thời lấy súng ra.

Lời của Cô Phi vừa thốt ra, những thành viên Ám Đường khác cũng lập tức rút SÚNG, họng súng nhắm ngay thành viên Nhẫn Đường bảo hộ Tá Đằng Dụ Nhân.

Mà đổi lại một bên. Trần Phàm thu hồi ánh mắt, tiếp tục đi về phía trước.

Trần Phàm vừa thu lại ánh mắt. áp lực trên người Liễu Xuyên Tình Tứ 21 ảm đi, giãy dụa bò lên khỏi mặt đất.

- Tá Đằng quân là đứa con cả của tộc trường Tá Đằng gia tộc, ta là thành viên Liễu Xuyên gia tộc, các ngươi lại dám đối với chúng ta như vậy, Tá Đằng gia tộc và Liễu Xuyên gia tộc sẽ không bò qua cho các ngươi, tuyệt đối sê không.

Sau khi đứng dậy, Liễu Xuyên Tình Tử nhìn thấy đám người Cô Phi cầm súng nhắm vào thành viên Nhẫn Đường, lập tức phẫn nộ gào lên.

- Mẹ nó, nữ nhân ngu ngốc, ngươi còn gào, lão tử lập tức tìm người luân ngươi đến chết.

Thanh âm Liễu Xuyên Tình Tử vừa hạ xuống, bỗng nhiên lại vang lên một thanh âm tà ác.

Chủ nhân thanh âm chính là Sở Qua.

Đối với mâu thuẫn giữa đoàn người Tá Đằng Dụ Nhân và Trần Phàm. Sở Qua hiểu được rõ ràng từ chỗ Tiêu Phong, theo hắn xem ra. đầu sỏ gây nên chính là Liều Xuyên Tình Tử có bộ ngực lớn mà không có não đang ở trước mắt.

ờ trước đó, Trần Phàm thiếu chút nữa chết trên tay Tá Đằng Dụ Nhân. Sở Qua vô cùng khẩn trương, đồng thời ôm một bụng tức giận. Lúc sau nhìn thấy Trần Phàm dùng một đao chém rụng đầu Tá Đằng Dụ Nhân, trong lòng vui mừng, nhưng sau khi nghe được Liễu Xuyên Tình Tử kêu gào, hắn đã trực tiếp nổi giận.

- Ngươi là con kiến tầm thường, dám uy hiếp ta?

Liễu Xuyên Tình Tử nhanh chóng đưa mắt nhìn Sở Qua, trong con ngươi hận ý ngập trời, cảm giác chỉ hận không thé lập tức giết chết Sở Qua.

Không trả lời, dưới chân Sở Qua đột nhiên phát lực, liền nhảy lên trước người Liễu Xuyên Tình Tử, không nói hai lời, thuận tay tát tới.

- Ba

Mười thành lực.

Lần này Sở Qua dùng mười thành lực, một cái tát vãi ra, khuôn mặt trắng noãn của Liễu Xuyên Tình Tử nhất thời hiện lên năm ngón tay, cả người bị đánh ngã lăn trên đất.

Hành động của Sở Qua lập tức làm người của Nhẫn Đường sắc mặt đại biến, nhưng chửng kiến những họng súng tối đen trước mắt, không dám hành động thiếu suy nghĩ.

- Ngươi đánh ta? Ngươi cũng dám đánh ta?

Bị một cái tát mạnh mẽ của Sở Qua. đầu óc Liễu Xuyên Tình Tứ mê muội, sau đó chợt thanh tinh, giống như phát điên từ trên mặt đất nhảy lên, hướng Sở Qua vọt tới.

- Bá

Sở Qua đột nhiên đưa tay phải chụp lấy tóc Liễu Xuyên Tình Tử, không hề có chút ý tử thương hương tiếc ngọc.

- Đồ ngu ngốc, ngươi nghe kỹ cho lão tử, nếu như thức thời hiện tại ngươi mang người của ngươi có bao xa thì mau cút bao xa cho lão tử, nếu như ngươi dám tiếp tục ở chỗ này chít chít méo mó, lão tứ lập tức cho người cường gian ngươi, không tin ngươi thử xem nào?

Sở Qua ghịt chặt tóc Liều Xuyên Tình Tử, kéo mạnh tới trước người hắn, hung tợn nói.

Đối mặt Sở Qua hung thần ác sát, nhận thấy được sát khí toát ra trong con ngươi Sở Qua. Liều Xuyên Tình Từ tựa hồ bị dọa, khôngkhỏi ngây ngốc.

- Kỹ nữ, ngươi nhớ kỹ, ta mặc kệ ngươi ở nhà lợi hại thế nào, nhưng nơi này, là Đại Lục, ngươi hiểu chưa?

Mắt thấy Liễu Xuyên Tình Tử không nói lời nào, Sở Qua buông tóc Liễu Xuyên Tình Tử ra, lạnh lùng nói:

- Cút.

Bạn đang đọc Cực Phẩm Thiên Vương của Phong Cuồng
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Watt
Phiên bản Dịch
Ghi chú DOCX
Thời gian
Lượt đọc 84
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự