Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 181 Vô địch nhất quyền! (1)

Bạn đang đọc Cực Phẩm Thiên Vương của Phong Cuồng

Phiên bản Dịch · 2035 chữ · khoảng 7 phút đọc

Vừa nghe thấy hai người nói như vậy, trọng tài trong sân đấu không khỏi trở nên khẩn trương hơn, bởi vì hắn quá rõ ràng, trận đấu ngày hôm nay sẽ không đơn giản, mà nhóm người xem bên ngoài sân bóng thì không có ý thức được điêm này, chỉ toàn lực hô to cồ vũ cho Ngu Huyền.

Theo sau, người chữ trì thối lui ra khôi sân bóng, trọng tài đem Ngu Huyền cùng Triêu Thương tách ra.

- ông tên Ngu Huyền, người Đông Bắc, từ nhỏ đã theo ông nội luyện võ, hiện giờ đã hơn mười năm thời gian, chỉ là một kẻ võ phu vô danh!

Ngu Huyền dẫn đầu ôm huyền hành lễ thông dụng của người luyện võ nói.

Thấy Ngu Huyền dẫn đầu hành lễ. Triêu Thương sắc mặt không chút thay đổi, cũng hành lề đáp trả. Theo sau lạnh lùng nói:

- Đệ tứ của lão sư Đằng Mộc, Triêu Thương.

Hai người hành lễ xong, trọng tài phất tay áo, ra hiệu cho trận đấu chính thức bắt đầu.

- Trước khi đánh bại ngươi, ta cho ngươi một cơ hội xuất thủ.

Ngay khi trận đấu vừa triên khai. Triêu Thương không hề cử động, hai mắt lãnh đạm nhìn chằm chằm vào Ngu Huyền, chậm rãi phun ra một câu.

- Ba.

Vừa nghe Triêu Thương nói như thế. Ngu Huyền không dám phân tâm, mà siẫm mạnh chân xuống sàn nhà. Một cước này tràn ngập mười phần lực lượng, chạm xuống sàn nhà phát ra thanh âm trầm muộn cắt đứt lời nói của Triêu Thương. Theo sau cả người mượn lực phản chấn, ngay tại chỗ bắn ra, giống như mãnh hổ hạ sơn, trực tiếp lao vút về phía Triêu Thương.

Ân?

Trông thấy Ngu Huyền dẫn đầu phát động tấn công, tâm tình của Trần Phàm có đôi chút phức tạp. Đầu tiên, hắn nhìn ra. Ngu Huyền bởi vì cừu hận trong lòng, mà vừa ra tay khí thế đã bộc phát hết so với bình thường. Kế từ đó, mà thực lực cũng sẽ phát huy ra hết tiềm năng, thậm chí còn sẽ vượt qua trình độ cơ bản.

Khí thế. ở trong những trận quyết chiến, đều sẽ lấy làm trọng. Khí thế chân chính, chỉ cần một tiếng rống sẽ làm cho tinh thần phấn chấn thêm, mà sẽ đánh bại địch nhân. Đây cũng chính là muốn nói, nếu Ngu Huyền khônanhân cơ hội lần này đánh bại Triêu Thương, như vậy tình cảnh của hắn sẽ phi thường nguy hiêm.

Trần Phàm lo lắng. đồng thời Triêu Thương bị Ngu Huyền cắt ngang lời nói, nhịp hô hấp có chút không thông thuận, nhìn khí thế hung hãn bày ra trước mắt, cũng có đôi chút hoảng hốt, bên tai chợt nghe thấy thanh âm "vù vù", liền vội vàng chuyên người né tránh. Hành động này đã khiến cho hắn mất đi tiên cơ, mà rơi vào thế hạ phong.

- Hay lắm!

- Ngu Huyền cố lên!

Thấy một màn này, người xem ở hiện trường, nhất thời tung hô cổ vũ ầm lên.

Mắt thấy Triêu Thương lùi ra phía sau. Ngu Huyền nương theo khí thế. áp sát đến gần. đồng thời thiết quyền hung hãng chém ra, thanh âm xé sió "sưu sưu" vang lên, quả thực là uy mãnh giống như thiên thần hạ phàm bình thường.

Triêu Thương dường như không ngờ rằng, khí thế của Ngu Huyền sẽ khủng bố đến tầm cờ này, sau khi đã mất đi tiên cơ, hắn đành phải lùi về phía sau thêm vài bước, đến gần đường biên sân bãi.

Nhìn thấy cảnh này, Ngu Huyền nhanh chóng áp sát tới, cương quyền lại VUNG ra, trực tiếp nhắm thẳng vào hướng cằm của Triêu Thương.

Cằm, vốn là nơi giữ trọng tâm cho cơ thể con người, một khi bị trúng đỏn, sẽ hoàn toàn mất hết trọng tâm. Nếu Triêu Thương bị Ngu Huyền nện trúng một quyền này,

như vậy cũng chẳng khác nào sẽ thua trận quyết đấu này.

Mà lúc này Triêu Thương đã hoàn toàn bị dồn tới gần đường biên sân bãi, nếu lui thêm nữa thì sẽ nhảy ra ngoài vạch vôi. Nếu chỉ tính trên phương diện khí thế, thì đã hoàn toàn rơi xuốnghạ phong.

- Sưu.

Đối mặt với một quyền khủngbố của Ngu Huyền. Triêu Thương đành phải lùi về phía sau, cả người giống nhưu linh thoát ra ngoài sân đấu.

- Tiều quỷ, ngươi chỉ biết tránh né thôi sao?

Trông thấy Ngu Huyền tấn công bức Triêu Thương nhảy ra khỏi sân đấu, nhóm người xem bên ngoài hiện trường không khỏi ăn no thỏa mãn.

- Dừng tay.

Cùng lúc đó, trọng tài vội vàng cho dừng trận đấu. để hai người quay trở vào trong sân, mới tiếp tục bắt đầu trận đấu. ở những trận thi đấu chính quy, một khi có tuyển thủ rời khôi sân đấu, trọng tài sẽ cho dừng tay ngay lập tức.

- Sưu...sưu...

Trọng tài vừa mới kêu dừng tay, nguyên bản Triêu Thương đã thối lui ra ngoài sân đấu, liền nhảy chồm lên, giống như một đầu liệp báo, nhắm thẳng về phía Ngu Huyền.

- Tiều tử kia, làm người cũng không thể vô si quá mức như thế gh!

Trông thấy Triêu Thương phản công trái với quy tắc, nhóm người xem bên ngoài sôi nổi phản ứng lên.

Mà Ngu Huyền dốc hết toàn lực đánh hụt một quyền, thân thể nhiều ít vẫn có chút không kịp thích ứng. đang muốn thu quyền, thì đã thấy Triêu Thương bất ngờ đánh tới, sắc mặt không khỏi biến đối, vội vàng thối lui về phía sau. Hành động này, khiến cho tiên cơ lúc trước giành được, toàn bộ đều tan thành mây khói, thế cục nhanh chóng thay đổi. Triêu Thương trực tiếp giành lấy thế thượng phong. Trong nháy mắt. Triêu Thương áp sát đến gần bên người Ngu Huyền, đùi phải bung ra, tốc độ nhanh như thiểm điện.

- Vù vù...

Một cước này, Triêu Thương theo khi bắt đầu tấn công Ngu Huyền, thì đã có toan tính trước, nên lực lượng rất lớn, cước còn chưa đến, mà thanh âm xé gió đã muốn nhắm thẳng vào cồ chân của Ngu Huyền.

Nguyên bản. 2ã trọng tài muốn kêu dừng tay, nhưng trông thấy một cước lãng lệ của Triêu Thương, thì nội tâm chấn động. đôi con ngươi trong mắt phóng đại ra, hoàn toàn quên mất chức trách của mình.

Nguy hiểm, cùng lúc đó, dưới sàn đấu. Trần Phàm không khỏi căng thẳng lên, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào Ngu Huyền.

Ngu Huyền bị đánh cho không kịp trở tay, tốc độ lùi về phía sau hơi chậm hơn bình thường, rơi vào đường cùng, chân phải giẫm mạnh xuống làm trụ, chân trái đang bị tấn công, duỗi thẳng về phía sau.

- Sưu.

Mu bàn chân của Triêu Thương lướt sát qua ống quần của Nguy Huyền, cước phong sắc bén, quét thoáng qua cổ chân Ngu Huyền, khiến cho hắn cảm thấy đau đớn vì bòng rát. Nhưng còn chưa kịp...cảm thụ cơn đau đớn. đôi con ngươi trong mắt Ngu Huyền đã cấp tốc co rút lại.

Chỉ thấy Triêu Thương đá ra nhất cước không trúng mục tiêu, liền nhanh chóng thu chân về, hai ngón tay phải hóa thành móc câu, hung hãng bổ thẳng vào mặt Ngu Huyền, dường như là quyết tâm muốn móc hai mắt của Ngu Huyền ra bình thường.

Biến chiêu lần này vừa nhanh vừa nguy hiểm. Ngu Huyền bởi vì trọng tâm đang dồn ở chân phải, cho nên muốn di chuyển cũng là không còn kịp nữa rồi.

- Hống...!

Dang trong lúc nguy nan. Ngu Huyền không có lựa chọn tránh né, đành phải quát lớn một tiếng, song chường hung hãng đè xuống.

- Phanh.

Bằng vào sức lực khủngbố, Ngu Huyền đem cổ tay Triêu Thương áp chế, ngăn cản hơn phấn nửa lực lượng một kích trí mạng này của Triêu Thương, nhưng

không có hóa giải hoàn toàn, mà hai ngón tay hình móc câu sãc bén như hai thanh chùy thủy, đâm thẳng vào ngực Ngu Huyền.

Lần này, nếu trúng chiêu. Ngu Huyền khẳng định là sẽ ăn khổ. Bất quá...lúc này rõ ràng là đã có khe hờ tránh thoát, nhưng Ngu Huyền đã bò qua. Hắn không quan tâm đến công kích của Triêu Thương, mà bỗng dưng xoay ngang phần hông.

- Phanh.

Hai ngón tay của Triêu Thương không đâm trúng ngực Ngu Huyền, mà kích thăng vào phần sườn hông.

Một cơn đau đớn thấu xương tràn vào trong tim phổi, nhưng Ngu Huyền không mấy quan tâm, mà nương theo đà xoay hông, rung bả vai, bả vai mang theo lực lượng cường hãn, húc thăng vào người Triêu Thương.

Triêu Thương hiển nhiên sẽ không ngờ, Ngu Huyền sẽ dùng chiêu thức, tổn thương chính mình một ngàn, mà đả thương địch nhân tám trăm này. Cho nên muốn lùi về phía sau tránh né cũng là không còn kịp nữa rồi.

Bát Cực Quyền - Thiết Sơn Kháo! Bất động thì vững chắc như sơn, mà khi động thì như sấm nổ ngang trời.

Phanh!

Ngay sau đó, một thanh âm trầm muộn vang lên, lực lượng cường hãn đã trực tiếp đẩy Văng Triêu Thương bay ra ngoài.

- Hảo!

Thấy một màn này, nguyên bản bầu không khí xung quanh đang lặng im, bỗng nhiên lại phát ra thanh âm hoan hô rung trời.

Còn Ngu Huyền thì cố aắng kìm nén đau đớn, nắm chặt hừu quyền, tiếp tục nhảy lên, cố aắng nhân lúc Triêu Thương đang rơi xuống sàn, tặng cho Triêu Thương một kích trí mạng.

- Cẩn thận!

Trông thấy hành động này của Ngu Huyền. Trần Phàm sắc mặt khẽ biến, lấy nhãn lực của hắn tự nhiên là sẽ nhìn ra, vừa rồi tuy rằng Triêu Thương không tránh thoát được Thiết Sơn Kháo của Ngu Huyền, nhưng cũng đã hóa giải được bảy phần lực lượng, nên không hề tạo thành tồn thương trí mệnh.

Trần Phàm mau chóng lên tiếng cảnh báo Ngu Huyền, nhưng là...đã quá muộn rồi. Nguyên bản Triêu Thương đang bị đánh Văng đi, bỗng nhiên phần eo phát lực, hai chân giậm xuống sàn nhà, nương theo lực phản chấn, chãng những đình chỉ thế bay, tương phản còn giống như đại bàng giương cánh, hiing hãng nhảy lên đánh thẳng vào ngực Ngu Huyền. Biến chiêu lần này quả thực là xuất thần nhập hóa, hoàn toàn khiến cho Ngu Huyền không kịp làm ra bất kỳ phản ứng gì.

- Phanh.

- Răng rắc.

Hai thanh âm cơ hồ cùng lúc vang lên, thân hình của Ngu Huyền trực tiếp bắn thẳng ra ngoài, cả người hung hãng nện xuống sàn nhà, thần tình trắng bệch như tờ, khóe miệng chảy ra máu tươi.

Bất thình lình xảy ra một màn này, khiến cho bầu không khí hiện trường trở nên trầm lắng xuống, tất cả mọi người đều trợn trừng hai mắt lên, diễn cảm không dám tưởng tượng nhìn chằm chằm vào trong sàn đấu. Ngu Huyền vừa ngã xuống sàn, cố aắng kìm nén cơn đau dâng lên từ lồng ngực, hai mắt đỏ hồng, gắt gao nhìn Triêu Thương đang chậm rãi bước tới phía mình, một tay gượng chống đứng lên.

- Thương thế của cậu đã rất nghiêm trọng, tôi khuyên cậu tốt nhất hãy buông tha đi. Nếu không đối phương sẽ hạ chiêu sát thủ đó.

Trọng tài nhanh chân bước đến bên người Ngu Huyền hảo tâm nhắc nhờ, đồng thời khoa tay múa cờ, chỉ cần đếm tới số mười. Ngu Huyền coi như sẽ phải thua cuộc.

- Ngu Huyền, mau nhận thua đi, nếu còn đánh nữa là xảy ra án mạng đó...

Bạn đang đọc Cực Phẩm Thiên Vương của Phong Cuồng
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Watt
Phiên bản Dịch
Ghi chú DOCX
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 63
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự