Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 113 Không hiểu địch nhân mới là đáng sợ nhất (1)

Bạn đang đọc Cực Phẩm Thiên Vương của Phong Cuồng

Phiên bản Dịch · 2173 chữ · khoảng 7 phút đọc

Tần Tư Nhiên trong lòng còn chấn động hơn Trương Thiên Thiên rất nhiều, làm vị hôn thê của Phó Bác, nàng cũng là một thành viên ở trong cái vòng luẩn quẩn này. Nàng so với bất luận một ai đều am hiểu bản tính kiêu ngạo trong con người của Phó Bác hơn cả. Ở trong kí ức của nàng, Phó Bác thông mình cơ trí chưa nói đến, mà thái độ làm người còn phi thường tự phụ.

Đối với hạng người tự phụ mà nói, muốn để cho người ta quỳ gối nhận sai, thì so với đem hắn ra chém chết còn muốn khó khăn hơn nhiều. Nhưng giờ khắc này, Phó Bác đã cam tâm tình nguyện quỳ gối, hơn nữa còn quỳ xuống rất nhanh.

Đối với cảnh tượng này, Dai Fu vẫn tỉnh bơ, thản nhiên nói: "Sự tình là cô bé kia tạo dựng lên, mà cô bé kia không hề có chút giác ngộ sai lầm nào. Cho nên, tôi vẫn chưa hiểu thành ý các vị mang theo đến đây là gì."

"Dai Fu tiểu thư..." Phó Trần biến sắc, cố gắng muốn giải thích chuyện gì đó.

Nhưng lúc này, Dai Fu đã nhấc máy bộ đàm lên, cười lạnh nói: "Black, tiễn khách."

Dát chi....Dai Fu vừa dứt lời, Black liền đã đẩy cửa phòng ra, bước vào, thần sắc băng sương nói: "Mời các vị về thôi!"

Dai Fu dùng cường thế, làm cho sắc mặt đoàn người Phó Trần trở nên cực kỳ khó coi, nhất là Phó Trần.

"Lão Tần à, trước khi tới đây tôi đã từng nhắc qua, nếu ông chấp nhận đi theo, như vậy cũng là đã thương lượng qua rồi. Nhưng hiện giờ, tiểu nha đầu Tần Tư Nhiên này không hiểu lý lẽ, vậy ông cũng đừng trách Phó Trần tôi không nói đến tình cảm ah!" Phó Trần diễn cảm biến ảo vài lần, theo sau gằn từng chữ nói: "Lão Tần, nếu bởi vì nha đầu Tần gia này phá hỏng sự tình của bốn nhà chúng ta, Phó gia từ nay về sau sẽ hoàn toàn đoạt tuyệt mối quan hệ làm ăn cùng với Tần gia."

Oanh!

Những lời này của Phó Trần không hề mang theo bất cứ một tia tình cảm nào, khiến cho sắc mặt Tần lão gia xám ngoét. Hắn liền trừng mắt lườm Tần Tư Nhiên, dùng ngữ khí trầm thấp đến mức đáng sợ, nói: "Tần Tư Nhiên, mày nghe rõ ràng đây. Nếu hôm nay mà không quỳ xuống nhận lỗi, như vậy từ nay về sau, mày sẽ không còn là cháu gái của Tần Vạn Sơn này nữa."

Đối với Tần Tư Nhiên mà nói, nàng có thể vỗ ngực nói rằng bản thân mình không hề sợ chết. Nhưng...nàng tuyệt đối sẽ không dám thoát ly Tần gia. Nàng hiểu rõ ràng, một khi nàng thoát ly Tần gia, sẽ rơi vào hoàn cảnh hai bàn tay trắng, có lẽ....nàng dựa vào nhan sắc và công phu trên giường không sai, liền có thể làm vợ hai của một người nhà giàu nào đó. Nhưng cuộc sống như vậy, cùng hoàn cảnh bây giờ là hoàn toàn trái ngược nhau.

Lúc này, đối mặt với lời uy hiếp của Tần Vạn Sơn, Tần Tư Nhiên rốt cuộc đã chịu quỳ xuống.

"Phó lão tiên sinh, thành ý của bốn nhà các vị, tôi cảm nhận được." Mắt thấy Tần Tư Nhiên diễn cảm không cam lòng, Dai Fu cười lạnh nói: "Nhưng thành ý của cô bé này, một chút tôi cũng không hề nhận thấy."

"Tần Tư Nhiên, mau xin lỗi đi." Tần Vạn Sơn thần sắc tái xanh, đồng thời cũng âm thầm hối hận bám theo Phó Trần tới đây, ăn nói khép lép bồi tội. Theo sau, hắn đã làm ra quyết định, là khi trở về cần phải tìm một cái công đạo từ Phó Trần, Phó Trần nhất định sẽ cấp cho hắn một lời giải thích hợp tình hợp lý.

Vừa nghe thấy Tần Vạn Sơn quát, Tần Tư Nhiên sắc mặt trắng bệch ngẩng đầu lên, dùng diễn cảm phức tạp ngắm nhìn về phía Tiêu Phong. Đầu óc nàng trở nên mê man....Chẳng lẽ mình nhất định phải quỳ gối ở trước mặt gã phế vật này sao?

Hắn rốt cuộc là có bao nhiêu tiền vốn đây?

"Tiêu Phong, ba năm trước đây, Tần Tư Nhiên có mắt không nhìn thấy núi Thái Sơn, cho nên mới dám buông lời ngông cuồng từ chối hôn ước. Là Tần Tư Nhiên này không xứng với anh, tôi mong rằng anh trong bụng rộng lượng có thể chống thuyền, tha thứ cho hành vi ở trong quá khứ của tôi." Trầm ngâm vài giây đồng hồ sau, Tần Tư Nhiên mới cắn răng lên tiếng, thần sắc tái nhợt, trên mặt cũng không còn trông thấy diễn cảm kiêu ngạo thêm nữa.

Tần Tư Nhiên đang quỳ ở trước mặt ta, cúi đầu nhận lỗi ư?

Tiêu Phong hoàn toàn rơi vào trong cơn hoảng hốt, tình cảnh đang diễn ra trước mắt cứ như giấc mơ, để cho hắn cảm thấy, có điểm không chân thật.

Giờ khắc này, bầu không khí trong phòng khách liền im ắng xuống, cơ hồ tất cả mọi người đều đem ánh mắt quẳng ném về phía Tiêu Phong, trong đó đám người Phó Trần đang nhíu mày, hiển nhiên là bọn hắn nhìn ra được, chuyện này có thể giải quyết ổn thỏa hay không, Tiêu Phong chính là nhân vật mấu chốt.

Cùng Phó Trần bất đồng, ánh mắt của Tần Tư Nhiên nhìn về phía Tiêu Phong, thấp thoáng vẫn còn một chút không cam lòng. Cứ việc nàng đã muốn cật lực che giấu đi, nhưng tia không cam lòng kia vẫn như cũ vô pháp hủy diệt.

Tựa hồ...Cho đến giờ phút này, nàng vẫn chưa hiểu Tiêu Phong có tiền vốn gì, mà lại khiến cho nàng phải quỳ gối ở trước mặt hắn cúi đầu nhận sai. Thậm chí nàng còn cảm giác rằng, bản thân mình không hề làm sai chuyện gì. Đương nhiên, nàng càng hiếu kỳ hơn chính là, Tiêu Phong phế vật của Tiêu gia này, dựa vào cái gì mà khiến cho đám người Phó Trần kiêng kị?

"Tiêu Phong, chuyện quá khứ đúng thật là Tần gia phải xin lỗi Tiêu gia nhà cậu, những lời nói kia của nha đầu Tần Tư Nhiên quả thật cũng hơi ác độc. Bất quá, nếu hôm nay nàng đã quỳ xuống nhận sai, vậy chuyện quá khứ tốt nhất là xóa bỏ đi thôi." Phó Trần trầm ngâm nói: "Ngoài ra, nếu như cậu không chê, sau này Tiêu gia có thể là đối tác làm ăn của Phó gia chúng ta."

Oanh!

Những lời này của Phó Trần liền giống như một quả bom nặng kí, hung hăng ném vào giữa phòng khách bình thường, nhất thời khiến cho chúng nhân ngây dại, ngoại trừ Dai Fu ra.

Phó gia! Cái tên này ở Hàng Châu, thậm chí là cả vùng Chiết Giang đều có tiếng nói không ai bì kịp. Có thể nói không hề khoa trương, bất cứ một gia tộc nào, hợp tác cùng Phó gia, như vậy chẳng khác nào mọc thêm đôi cánh hoàng kim, thăng tiến nhanh sẽ không còn là mộng đẹp, mà nhất định là sẽ biến thành sự thật.

Hiện giờ, Phó Trần, người cầm quyền của Phó gia, lại nói với Tiêu Phong rằng, nếu như cậu không chê thì Phó gia liền sẽ đặt nền móng cho mối quan hệ đối tác làm ăn cùng với Tiêu gia? Cái loại tương phản cực điểm này, khiến cho chính bản thân Tiêu Phong cũng vô pháp tiếp nhận, thậm chí hắn còn ngừng thở.

Bất quá....Rất nhanh, hắn đã dần dần hồi tỉnh từ trong nỗi khiếp sợ. Hắn biết, vô luận Phó Trần ăn nói khép nép, hay là Tần Tư Nhiên không cam lòng quỳ gối, đều không phải là thông qua Tiêu gia đổi lấy, hết thảy chỉ vì mấy lời nói đơn giản của Dai Fu mà thôi. Đúng thế, giờ khắc này, Tiêu Phong theo bản năng cho rằng, đám người trước mắt này chỉ là vì kiêng kị Dai Fu mà thôi!

"Phó lão gia, Phó gia ở Chiết Giang hô phong hoán vũ, còn Tiêu gia đã muốn hoàn toàn xuống dốc. Nếu như nói Tiêu gia ghét bỏ Phó gia thì đúng là chuyện cười." Tiêu Phong trầm ngâm, gằn giọng nói: "Tương phản, lấy tình huống trước mắt của Tiêu gia là không thể nào hợp tác cùng Phó gia được. Cho nên, Phó lão gia, ngài không cần nói đùa."

Hiển nhiên, Tiêu Phong cũng không phải kẻ ngu, hắn biết cái thứ hợp tác mượn dùng ngoại lực áp chế, chung quy vẫn là không thể lâu dài. Hôm nay Phó Trần xem trên thể diện của Dai Fu nên mới nói ra như vậy mà thôi. Nếu một ngày kia, Dai Fu rời đi, hoặc là không có bất cứ quan hệ nào cùng Tiêu Phong hắn, vậy thì Tiêu gia sẽ dựa vào cái gì để hợp tác cùng Phó gia nữa đây?

Làm người, dù sao cũng phải dựa vào chính bản thân mình. Đạo lý này, từ thời khắc Tiêu Phong ngang nhiên bị Tần Tư Nhiên từ hôn, hắn liền đã minh bạch rõ ràng rồi.

"Tần Tư Nhiên, tôi biết, hôm nay cô quỳ xuống là không hề cam lòng. Đó là điều mà sự thật đã chứng minh, nếu đổi tôi thành cô, tôi cũng sẽ không cam lòng." Tiêu Phong nói đến đây, thì ánh mắt liền quẳng ném về phía Tần Tư Nhiên: "Bất quá....ba mươi năm hà đông, ba mươi năm hà tây, chuyện tình ngày sau phát sinh trong chúng ta, dù là ai cũng không thể nào phỏng đoán trước được. Chúng ta cứ mỏi mắt chờ xem đi."

Lời Tiêu Phong nói làm cho sắc mặt của Tần Tư Nhiên xám xanh, bất quá có Tần lão gia ở phía trước, ngay cả khi trong lòng nàng đang phẫn nộ tới cực điểm, nàng cũng không dám tiếp tục nói năng lỗ mãng, chính là ở trong lòng vẫn khinh thường hừ lạnh một tiếng, hiển nhiên là không thèm đem lời nói này của Tiêu Phong để vào trong lòng.

Mà làm người cầm quyền ở Phó gia, Phó Trần lại có suy nghĩ bất đồng. Tại hắn xem ra, Tiêu gia quả thật là đang xuống dốc rất nhanh, năng lực bản thân của Tiêu Phong cũng chỉ tính là trung đẳng, nhưng...ngày hôm nay Tiêu Phong đã có nhân mạch khủng bố.

Đúng vậy, chính là nhân mạch!

Nhân mạch dẫn tới mối ngoại giao, ngoại giao sản sinh ra sức mạnh. Đạo lý này, Phó Trần am hiểu hơn so với bất cứ người nào. Tuy rằng, hắn cũng không biết, quan hệ giữa đám người Tiêu Phong cùng Dai Fu là như thế nào, nhưng xem hành vi hôm nay của Dai Fu, thì nàng hoàn toàn là vì Tiêu Phong mà xuất đầu. Riêng điểm này đã đủ chứng minh, mối quan hệ của đám người Tiêu Phong với Dai Fu là không hề tầm thường.

Mà coi như không cần đề cập tới bối cảnh sau lưng Dai Fu, khiến cho người khác vừa nghe đã khiếp sợ. Chỉ tính riêng đến thế lực sau lưng Sở Qua, liền cũng đủ để giúp cho Tiêu gia quật khởi lại rồi. Huống chi, làm cho Phó Trần chân chính lo lắng, đều không phải là hai người Dai Fu cùng Sở Qua?

"Hảo, Tiêu Phong, nếu cậu đã nói như thế, vậy thì tôi cũng không miễn cưỡng thêm nữa." Phó Trần đưa mắt liếc nhìn Dai Fu, thấy nàng không tỏ vẻ gì, mới nói tiếp: "Chuyện hôm nay liền dừng ở đây đi, cậu xem có được không?"

Tiêu Phong khẽ nhíu mày, đem ánh mắt quẳng ném về phía Dai Fu.

"Chuyện này do cậu quyết định thôi." Dai Fu mỉm cười, lúc trước Trần Phàm gọi điện nhờ nàng xuất đầu giúp Tiêu Phong hô mưa, một khi đã như thế, vậy tự nhiên hết thảy mọi chuyện đều là do Tiêu Phong làm chủ.

"Phó lão gia, thứ cho tôi không thể tiễn xa hơn được." Mắt thấy Dai Fu để cho mình làm chủ, Tiêu Phong trầm ngâm một chút, cuối cùng mới chậm rãi lên tiếng.

Lời này của Tiêu Phong vừa thốt ra, Phó Trần không nói thêm gì nữa, mà thoáng liếc mắt nhìn đám người Phó Bác, mấy người này nhanh chóng đứng lên, sau đó cùng Phó Trần rời khỏi phòng khách...

Cực Phẩm Thiên VươngNguyên Tác: Phong cuồng

Bạn đang đọc Cực Phẩm Thiên Vương của Phong Cuồng
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 131

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự