Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 102 Không ai có thể cứu được các ngươi !(2)

Bạn đang đọc Cực Phẩm Thiên Vương của Phong Cuồng

Phiên bản Dịch · 2153 chữ · khoảng 7 phút đọc

Nhóm dịch: Dungnhi Phongnhi

Nguồn: VipVandan

Đả tự : HoaLân - 4vn

Nhìn vết máu trào ra trên vai của Trần Phàm, Tô San khóc ròng, nước mắt giống như những hạt trân châu, theo trong vành mắt chảy xuống hai bờ má nàng: “Triệu Hoành, ngươi chết không được tử tế!”

Lúc này, Sở Qua hai mắt cũng đã phiếm hồng, song quyền nắm chặt vào nhau. Nguyên bản, hắn tưởng rằng Trần Phàm sẽ trình diễn kì tích, mang theo hắn cùng Tô San rời đi, nhưng tình hình lúc này đã khiến cho bản thân hắn hoàn toàn hết hy vọng. Tại hắn xem ra, lấy tình hình trước mắt, chính nhóm người mình, sợ rằng sẽ không thể nào bước ra khỏi đây được nữa.

Cùng lúc đó, bên phía Hoàng Phủ Hồng Trúc rốt cuộc đã làm ra quyết định, nàng vô lực hướng Tiết Cường ở đầu bên kia điện thoại, nói: “Nếu như có thể nghe được thanh âm của Sở Qua, thì tôi mới đáp ứng anh.”

“Hảo!” Tiết Cường diễn cảm hưng phấn cúp máy, theo sau nhanh chóng bấm số điện thoại của Triệu Thiên Bá.

Tiếng chuông di động lại vang lên, nhất thời hấp dẫn sự chú ý của không ít người bên trong nhà xưởng. Đồng dạng đám người Triệu Hoành cũng tạm thời dừng tay hành hung Trần Phàm. Trong khi Triệu Thiên Bá chuẩn bị nghe điện thoại, thì Triệu Hoành đem mặt đưa tới trước người Trần Phàm, đắc chí cười: “Như thế nào? Tiểu động loại, mày muốn đánh nhau với tao không? Mau đánh đi, dùng sức đánh đi a?”

“Hắc hắc...” Bỗng nhiên Triệu Hoành nhìn thấy khóe miệng đang rướm máu của Trần Phàm, thế nhưng còn lộ ra một nụ cười quỷ dị.

Ách? Triệu Hoành nằm mơ cũng không nghĩ ra, lúc này mà Trần Phàm vẫn còn cười được, hắn không khỏi lặng đi một chút. Ngay sau đó, Triệu Hoành liền nhìn thấy sợi dây thừng trói buộc cổ tay Trần Phàm đã biến mất...Hơn nữa trong tay Trần Phàm chẳng biết từ lúc nào đã mang theo một thanh chủy thủ.

Ảo giác sao? Triệu Hoành sắc mặt không khỏi biến đổi. Theo sau, hắn còn chưa kịp phản ứng xem chuyện gì đã xảy ra, thì một cỗ lực lượng kéo mạnh truyền đến, hắn giống như một con gà bình thường, bị Trần Phàm ôm vào trong lòng, thanh chủy thủ sắc bén ngay lập tức hoành ngang trên cổ hắn, lưỡi đao sắc bén in rõ diễn cảm hoảng hốt trên khuôn mặt của hắn.

Mọi thứ phát sinh trước mắt chẳng qua chỉ là trong một cái sát na mà thôi. Thế nên Triệu Thiên Bá cùng đám đàn em của hắn cũng không kịp nhìn thấy. Bất quá....Tô San lại nhìn thấy, cảnh tượng quỷ dị này, đã khiến cho nàng theo bản năng trợn tròn hai mắt lên. Theo sau, nàng còn chưa kịp xác minh là ảo giác, hay là sự thật, thì đầu óc đã choáng váng trực tiếp rơi vào trong cơn hôn mê....

“Mày....mày muốn làm gì?” Cùng lúc đó, bị Trần Phàm kéo nhào vào trong lòng, cảm giác được chân khí lạnh lẽo của thanh chủy thủ nằm ngang trên cổ mình, Triệu Hoành hoảng sợ la toáng lên.

Bất thình lình xuất hiện tiếng la hét chói tai, khiến cho Triệu Thiên Bá đang muốn ấn nút chuyển máy, theo bản năng đem ánh mắt quẳng ném về phía Triệu Hoành. Theo sau, sắc mặt của hắn đại biến, nhanh chóng rút khẩu súng lục ra, quát: “Tiểu động loại, mau buông nó ra.”

Ngay sau đó, trong nhà xưởng bỏ hoang, đám đàn em của Triệu Thiên Bá cũng sôi nổi móc súng lục ra, họng súng đều nhắm thẳng về phía Trần Phàm.

“Tao dám cam đoan, trước khi chúng mày kịp nổ súng, tao liền có thể giết chết hắn những mười lần, không tin, chúng mày hãy bóp cò thử xem.” Trần Phàm ghì chặt thanh chủy thủ, híp mắt, liếm vết máu trên khóe miệng, dùng thanh âm khàn khàn nói. Đồng thời khi nói chuyện, bàn tay phải đang cầm thanh chủy thủ khẽ rung lên, trên cổ Triệu Hoành lập tức xuất hiện một cái vết thương nhỏ xíu, máu tươi theo miệng vết thương chảy ra. Cùng lúc này, cánh tay trái đang nhàn rỗi, giống như làm ảo thuật bình thường, thoải mái giải khai dây thừng quấn trên người Sở Qua ra.

“Đừng nổ súng....đừng nổ súng...hắn....” Triệu Thiên Ba phẫn nộ gầm lên một tiếng, ra hiệu cho đám đàn em không được nổ súng. Sau đó dùng ánh mắt đỏ hồng, gắt gao nhìn chằm chằm vào Trần Phàm nói: “Tiểu động loại, nếu mày dám động tới nó, thì tao sẽ giết chết cả nhà mày.”

“Sở Qua, mau đưa San San về phía bên trái tôi.” Trần Phàm chẳng thèm quan tâm đến lời uy hiếp của Triệu Thiên Bá, mà trầm giọng hướng Sở Qua phân phó. Chờ sau khi Sở Qua đem Tô San nâng đỡ về phía bên tay trái mình xong, một tay ôm lấy Tô San, một tay gia tăng thêm lực lượng, vết đao trên cổ Triệu Hoành càng khắc sâu xuống, máu tươi nháy mắt trào ra, nhuốm đỏ lưỡi đao: “Mày có giết được cả nhà tao hay không thì tao không biết. Tao chỉ cần biết, nếu mày còn dám nói thêm một câu vô nghĩa, hắn lập tức sẽ biến thành tử thi.”

“Anh, mau cứu em, cứu em.” Cơn đau nhức thấu tận xương tủy, khiến cho Triệu Hoành sợ tới mức tiểu luôn ra quần, đồng thời cũng hoảng hốt gầm lên, thân hình một chút cử động nhỏ cũng không dám ngo ngoe, rất sợ thanh chủy thủ sẽ khứa sâu vào, trực tiếp cắt đứt yết hầu của hắn.

“Lùi ra phía sau.” Trần Phàm liếm môi, thần sắc bình tĩnh nói: “Ba giây thời gian, ba giây thời gian sau, người nào còn không lùi về phía sau, tao liền giết hắn.”

“Lùi về phía sau....mau lùi về phía sau....” Chứng kiến ánh mắt băng sương vô tình của Trần Phàm, Triệu Thiên Bá thừa hiểu, Trần Phàm tuyệt đối có cam đảm giết chết Triệu Hoành, cho nên hắn lập tức kinh hoảng giận dữ rống lên.

Trong nhà xưởng bỏ hoang, đám đàn em của Triệu Thiên Bá vừa nghe thấy mệnh lệnh, liền sôi nổi lùi về phương hướng của Triệu Thiên Bá.

“Tốt lắm, đều đứng im ở đấy không được cử động, và buông súng xuống....” Trần Phàm dùng ngữ điệu thong thả nói, phối hợp cùng diễn cảm bình tĩnh trên khuôn mặt, ở dưới ánh đèn lúc này trông hắn thực vô cùng quỷ dị.

Lần này Triệu Thiên Bá đã thông minh hơn, không chờ Trần Phàm phải lên tiếng lần nữa, đã vội vàng ra lệnh: “đều buông súng xuống hết đi.”

Nhất thời bên trong căn nhà xưởng bỏ hoang, đám đàn em của Triệu Thiên Bá đều ném súng xuống trên mặt đất. Còn Trần Phàm thì dùng một tay gác chủy thủ ngang cổ Triệu Hoành, một tay ôm lấy Tô San, mang theo Sở Qua chậm rãi lùi về phía sau, tiến ra ngoài nhà xưởng.

Chứng kiến Trần Phàm lùi ra phía sau, Triệu Thiên Bá trong lòng nóng như lửa đốt, nhưng cũng không dám lao tới phía trước, sợ Trần Phàm kích động sẽ trực tiệp khứa đứt yết hầu của Triệu Hoành, mà chiếc điện thoại di động trong tay hắn, lúc này cũng đang không ngừng réo chuông. Khẽ cắn răng, Triệu Thiên Bá chuyển tiếp liên lạc, trong ống nghe lập tức truyền ra thanh âm bất mãn của Tiết Cường: “Như thế nào không chịu nghe máy?”

“Tiết...thiếu...gia!” Vừa nghe được thanh âm tức giận trong ngữ khí của Tiết Cường, cả người Triệu Thiên Bá chấn động, theo sau liền dùng ngữ khí căm phẫn nói: “Gã tiểu động loại kia đang dùng chủy thủ khống chế Tiểu Hoành, cho nên tôi không có thời gian đón máy nghe.”

“Khống chế Tiểu Hoành ư?” Đầu bên kia điện thoại, Tiết Cường ngẩn ra: “Sao lại như thế?”

“Gã tiểu động loại tên Trần Phàm kia, đã thừa dịp Tiểu Hoành không chú ý, liền dùng đao gác trên cổ Tiểu Hoành....” Triệu Thiên Bá ngữ khí lộn xộn giải thích nói.

“Phế vật!” Tiết Cường nhất thời phát hỏa: “Còn Sở Qua đâu rồi?”

“Đang cùng ở chung một chỗ với tên kia.” Triệu Thiên Bá nói dứt lời, thì đã trông thấy Trần Phàm lùi tới cổng nhà xưởng rồi.

Đầu bên kia điện thoại, Tiết Cường vừa nghe được lời giải thích của Triệu Thiên Bá xong, nguyên bản tâm tình đang vui sướng lập tức té nhào, theo sau mới dùng ngữ khí băng sương nói: ‘Triệu Thiên Bá, tôi mặc kệ anh dùng phương pháp gì, nhất định phải bắt cho được Sở Qua, nếu không tôi sẽ trừ khử anh.”

Lời cảnh cáo của Tiết Cường, Triệu Thiên Bá dường như không có nghe thấy, tâm tư của hắn lúc này căn bản là đã hoàn toàn đặt ở trên người Trần Phàm.

‘Triệu Thiên Bá, anh có nghe thấy không? “

“Mau đuổi theo, tuyệt đối không được để cho hắn chạy thoát.” Không thèm quản đến Tiết Cường, mắt thấy Trần Phàm muốn thoát ra ngoài nhà xưởng, Triệu Thiên Bá đỏ hồng mắt quát. Sau khi rống xong, Triệu Thiên Bá tựa hồ mới ý thức được chuyện tình mình đã lãnh đạm Tiết Cường, vì thế liền nhanh chóng giải thích: “Đúng rồi....Xin lỗi Tiết thiếu gia, là tôi đang lo lắng cho tính mạng của thằng em tôi. Bây giờ tôi sẽ phái người bám theo ngay lập tức.”

Nói xong, Triệu Thiên Bá trực tiếp cúp máy, dẫn theo đám đàn em chạy ra ngoài hướng nhà xưởng. Bên ngoài nhà xưởng, lúc này Trần Phàm đã bước tới bên cạnh một chiếc xe hơi, còn quên chưa tắt động cơ. Mau chóng mở cửa xe ra, cẩn thận đem Tô San ném vào ghế ngồi phía sau, Trần Phàm liền nhìn Sở Qua nói: “Lên xe mau.”

Sở Qua không nói hai lời, lập tức nhảy vào trong xe, đóng cửa vào. Cùng lúc này, Trần Phàm đã ném Triệu Hoành sang bên vị trí tay lái phụ, cũng lao vào trong xe, nhanh chóng khởi động máy.

Thanh âm khởi động xe hơi, đã phá tan bầu không khí tĩnh lặng trong màn đêm, tiếng động cơ gầm rút, nháy mắt lao thẳng về phía trước. Nguyên bản đang bị dọa tới mức tè ra quần, Triệu Hoành bởi vì chiếc xe khởi động đột ngột, cho nên đầu của hắn đã ngã dúi về phía trước.

Đau đớn kịch liệt khiến cho hắn hồi phục tinh thần từ trong cơn hoảng hốt, dư quang theo khóe mắt trông thấy Trần Phàm giống như sát thần bình thường, theo bản năng muốn mở cửa xe nhảy ra bên ngoài.

Phía sau, có hơn mười chiếc xe hơi đang khởi động chạy theo, ánh đèn pha chói mắt chiếu sáng bừng màn đêm. Trần Phàm cũng nhanh tay đè Triệu Hoành xuống ghế ngồi.

‘Trần Phàm mày buông tao ra, mày là cái thứ tiểu động loại, nếu mày dám động vào một sợi tóc của tao, anh trai tao nhất định sẽ giết chết mày.” Vừa bị Trần Phàm đè xuống ghế, Triệu Hoành cố gắng giãy giụa, nhưng không sinh ra một chút tác dụng nào, trong cơn sợ hãi mãnh liệt, hắn chỉ biết gầm lên loạn xạ.

“Ngày hôm nay không ai có thể cứu được chúng mày.” Trần Phàm liếm vết máu dính trên khóe miệng, diễn cảm bình thản nói: “Tao sẽ cho bọn chúng vào trong hũ tro cốt mà sám hối những ngày còn lại. Còn mày...mày sẽ cảm nhận được cái gì mới chân chính gọi là sợ hãi. Nhớ kĩ, là cái loại cảm giác sợ hãi khiến cho mày sống không bằng chết.”

Dứt lời, Trần Phàm xoay sống đao, trực tiếp chém vào sau gáy Triệu Hoành, lực đạo không chế vừa đủ, khiến cho Triệu Hoành lập tức hôn mê bất tỉnh đi.

Khẽ nheo mắt nhìn xuyên qua kính chiếu hậu, trông thấy đoàn xe đuổi theo phía sau. Trần Phàm trực tiếp đem chân ga nhấn mạnh xuống, dùng thanh âm khàn khàn nói: “Các ngươi một người cũng không thể thiếu. Ta sẽ trở lại rất nhanh thôi, rất nhanh thôi....”

Cực Phẩm Thiên VươngNguyên Tác: Phong cuồng

Bạn đang đọc Cực Phẩm Thiên Vương của Phong Cuồng
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 77

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự