Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 6 Không đi tôi trang bức cho ai xem

Bạn đang đọc Cực Phẩm Hệ Thống Tróc Quỷ (Dịch) của Giải tam thiên

Phiên bản Dịch · 1543 chữ · khoảng 5 phút đọc

Chương 5. Không đi tôi trang bức cho ai xem

Thấy hoa hậu giảng đường bình thường luôn kiêu ngạo tận trời xin lỗi, khỏi phải nói Sở Hạo hưng phấn thế nào, hắn dùng phong cách trưởng bối giáo huấn tiểu bối nói:

- Không sao, sau này chú ý là được, đừng cả ngày như bị bệnh thần kinh.

Mộc Vũ Huân không phục, nghe mõm anh ta nói kìa, đây là muốn dạy bảo bản tiểu thư à, nhưng cha ở đây, cô ta không dám làm càn.

Thấy Mộc Vũ Huân bực tức, tâm tình Sở Hạo vô cùng sảng khoái.

Hoa hậu giảng đường thì thế nào?

Nổi tiếng thì sao?

Còn không phải khuất phục dưới dâm uy của bản thiên sư, a… Dưới uy danh.

- Cảm ơn Sở thiên sư.

Mộc Vũ Phi cũng nói cảm ơn, vừa rồi vị ngự tỷ lạnh lùng xinh đẹp này còn kéo tay người ta nữa.

Mộc Thành Long cười nói:

- Sở thiên sư còn trẻ tuổi đã có bản lĩnh cao như vậy, đúng là khiến người ta bội phục, có thời gian nhất định phải tới nhà chơi nhé.

- Đúng rồi! Thiên sư hãy nhận lấy tấm thẻ này, bên trong có năm vạn tệ, mật mã là sáu số cuối, cảm ơn ân đức thiên sư đã giúp Mộc gia.

Mộc Thành Long lấy một chiếc thẻ ra, cười nói.

Trong chớp mắt Sở Hạo ngốc luôn rồi.

Năm vạn tệ!

Số tiền này… Đủ để hắn ăn cơm ở căng tin trường học, không cần phải ăn ở vỉa hè, bị quản lý trật tự đuổi giết cả ngày.

Trong lòng Sở Hạo rục rịch, muốn nhận lấy chiếc thẻ theo bản năng.

Bỗng nhiên nhìn thấy ánh mắt của chị em Mộc Vũ Phi, hắn lại đẩy thẻ trở về, nói:

- Tiền bạc là vật ngoài thân, Mộc tiểu thư là bạn học của tôi, tôi hàng yêu phục ma là chức trách, càng không thể nhận.

Mộc Thành Long sửng sốt, ông ta vội vàng cất chiếc thẻ đi, cung kính nói:

- Là Mộc mỗ lỗ mãng, thiên sư là cao nhân thế ngoại, không thể dùng tiền bạc ra đánh giá.

Khóe miệng Sở Hạo giật giật.

Trong lòng hắn tan vỡ, rất muốn khóc to một trận.

Vì sao phải từ chối!

Vì sao phải trang bức!

Đó là năm vạn, phải tính mệnh cho bao nhiêu người mới có thể kiếm được số đó! Hắn ước gì có thể tát mình một cái.

- Đinh… Ký chủ trang bức mạnh mẽ, đạt được 1 điểm giá trị trang bức.

Ông nội mày.

Năm vạn tệ mà cho có 1 điểm giá trị trang bức, quá hố cha rồi.

Sớm biết như vậy, hắn đã chẳng thèm quan tâm mặt mũi.

Nhưng hắn vừa từ chối, ánh mắt Mộc Vũ Huân và Mộc Vũ Phi nhìn hắn lập tức khác rồi.

Người Mộc gia đối với Sở Hạo, đó là tất cả cảm ơn.

Còn người thanh niên tiều tụy vì bệnh, sau khi biết được mọi chuyện, sùng bái Sở Hạo tới rối tinh rối mù.

Thanh niên hò hét một cách trâu bò, nói:

- Sở thiên sư tới thành phố An Lập, có chuyện gì cứ tới tìm tôi, ở thành phố An Lập, dù ít dù nhiều tiếng nói của tôi vẫn có trọng lượng.

Sở Hạo liếc mắt nhìn anh ta một cái, con hàng này là điển hình của phú nhị đại.

Không ngờ cha anh ta đập vào gáy anh ta một cái, mắng:

- Xú tiểu tử, con nói cái gì đó? Sở thiên sư là cao nhân thế ngoại, đám trư bằng cẩu hữu của con có thể so được sao?

Người thanh niên ấm ức, không dám nói thêm gì nữa.

Sở Hạo vung tay lên nói:

- Không sao, đứa bé nói linh tinh là chuyện rất bình thường, sau này chú ý là được.

Mọi người không nói gì.

Người thanh niên tiều tụy vì bệnh tức phát điên, tuổi còn ít hơn mình nhiều, vậy mà dám dùng giọng điệu đó nói chuyện với mình.

“Bốp!”

Người thanh niên lại bị cha đập vào gáy một cái, ông ta trợn mắt nói với người thanh niên:

- Nhìn xem! Sở thiên sư mới có bao nhiêu tuổi? Mà độ lượng như vậy? Con nhìn tiểu tử con xem, còn không mau cảm ơn thiên sư.

- Cảm ơn thiên sư, thiên sư nói đúng lắm, thiên sư giáo huấn phải.

Người thanh niên vội vàng cúi đầu khom lưng, thực ra trong lòng anh ta đã tan vỡ rồi.

Trong lòng Sở Hạo thì vui vẻ, phú nhị đại thì thế nào? Dưới uy áp của bản thiên sư, ngoan ngoãn nhận sai đi.

Bỗng nhiên Sở Hạo nghiêm túc nói:

- Chư vị, tôi nói ra suy nghĩ của mình một chút, về nguyên nhân chết của Lý Mai Thanh, bản thiên sư đã biết một chút.

Mộc Thành Long cũng lo lắng nói:

- Sở thiên sư, mẹ tôi chết thế nào vậy?

Sở Hạo nói:

- Lý Mai Thanh nói cho tôi biết, bà ấy bị quỷ nhập vào người, là quỷ kia giết chết bà ta.

Người thanh niên tiều tụy vì bệnh kinh hãi nói:

- Không phải bà nội tôi đã chết rồi sao? Sao cậu biết được?

Kết quả anh ta lại bị cha đánh vào gáy một cái, đánh cho anh ta mơ hồ luôn.

Cha người thanh niên tức giận nói:

- Nói chuyện tôn kính một chút, cái gì mà cậu! Gọi là thiên sư, đứa bé không hiểu chuyện, mong thiên sư thông cảm.

Người thanh niên muốn khóc to một trận, vô cùng ấm ức, anh ta đã bị cha đánh vào đầu N lần rồi, anh ta cảm thấy quá mất mặt.

Hơn nữa đám anh em Mộc gia đều đang nhìn truyện cười của anh ta.

Sở Hạo nói:

- Tôi từng hỏi quỷ hồn Lý Mai Thanh, bà ấy bị một con quỷ cụt tay nhập vào người, nghe nói con quỷ kia cụt tay, rất có khả năng đi theo một trong các vị từ thị trấn trên tới.

Mọi người hoảng sợ.

Mộc Thành Long kêu lên:

- Chẳng lẽ có người muốn hại Mộc gia tôi?

Sở Hạo gật đầu nói:

- Lý Mai Thanh muốn hại mọi người là vì bị người ta ép, đây là trước khi đi bà ấy nói cho tôi biết.

Mọi người rơi vào trong im lặng.

Sở Hạo vẫy tay nói:

- Đừng sợ, ngày mai mọi người đi theo tôi ra mộ, tìm quỷ cụt tay.

Người thanh niên tiều tụy vì bệnh bị dọa ngốc luôn, run run nói:

- Sở thiên sư, tôi… Chúng tôi cũng phải đi cùng sao?

Vô nghĩa.

Mấy người không đi, ai xem tôi trang bức?

Lấy đâu ra giá trị trang bức!

Có người đứng ra, là một phu nhân béo, bà ta nói:

- Sở thiên sư, chúng tôi không cần đi được không! Không phải bắt quỷ là công việc của thiên sư sao?

Không ít người Mộc gia gật đầu liên tục, bọn họ không muốn đi lên núi, dù sao loại chuyện ma quỷ này, người bình thường không thể tiếp nhận được.

Sở Hạo thở dài trong lòng, hắn cũng biết đây là chuyện người bình thường không thể tiếp nhận được, đổi lại là mình, trước khi không có được hệ thống trang bức bắt quỷ, có đánh chết hắn, hắn cũng không đi.

Mà người Mộc gia đều có tiền trong thành, tuy Lý Mai Thanh chết rất thương tiếc, nhưng muốn bọn họ đi ra mộ bắt quỷ, thì tuyệt đối không có khả năng.

Nhưng mà…

Sở Hạo mất hứng, nói:

- Chư vị, hình như bản thiên sư không có nghĩa vụ giúp mọi người đúng không? Đây là chuyện của Mộc gia các người, chẳng qua bản thiên sư nể mặt là bạn học với Mộc Vũ Huân, mới tới đây một chuyến, cả nhà Mộc gia các người không đi, sao dụ được quỷ cụt tay kia?

Mọi người vừa nghe đều ngây ngẩn cả người.

Mộc Vũ Huân thì đỏ mặt, đôi mắt mở to, tim đập nhanh hơn như con nai nhảy loạn.

Tươi cười trên mặt phu nhân nói chuyện cứng đờ.

Bà ta là một thương nhân, cũng là con dâu Mộc gia, bà ta nói:

- Sở thiên sư hay là như vậy đi! Thiên sư xử lý chuyện này giúp chúng tôi, thiên sư sẽ nhận được không ít ưu đãi.

Sở Hạo vừa nghe, trước mắt sáng lên.

Thấy Sở Hạo có biểu cảm như vậy, trong đôi mắt phu nhân kia hiện lên khinh thường.

Dưới cái nhìn của bà ta, trên thế giới này không có ai không thích tiền, Sở thiên sư cũng là người, bình thường đều cần tiền để sống.

Có tiền có thể sai khiến cả ma quỷ, chuyện này không giả.

Quý phu nhân này giơ một ngón tay ra, cao ngạo nói:

- Mười vạn, chỉ cần Sở thiên sư xử lý chuyện này giúp Mộc gia, mười vạn sẽ là của thiên sư.

(Chưa xong còn tiếp.)

Bạn đang đọc Cực Phẩm Hệ Thống Tróc Quỷ (Dịch) của Giải tam thiên
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi mailan10xml
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 3
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự