Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 2 Tập 1: Chương 1: (Part2) Bắt đầu trò chơi.

Bạn đang đọc Cross Connect của Kuou Haruki

Phiên bản Dịch · 5176 chữ · khoảng 18 phút đọc

Tập 01: Hoàn thành game với sự hoán đổi hoàn toàn của Tarumi Yuunagi

Chương 1: (Part2) Bắt đầu trò chơi.

#

Hiệu quả của là đẩy một người chơi tuyệt đối ra khỏi game, sau khi phát động nó

mà không chút ngần ngại, trong khoảnh khắc tiếp theo, tôi nhận ra mình đang ngồi ở trên bãi

của con sông nhân tạo, vừa nép mình vừa khóc.

「…………. Cái quái gì đây」

Tôi chẳng hiểu gì sất ? Tôi hoàn toàn chẳng hiểu con mẹ gì hết.

Tuy không hiểu lắm nhưng………. Có vẻ như tôi đã quay trở về với cơ thể của mình. Tôi

dùng cánh tay khẳng khiu của mình lau đi nước mắt, giờ dù có quay đầu cũng không còn bị

vướng tóc nữa, quan trọng hơn cả, bộ ngực của tôi đã bằng phẳng không còn nhô ra.

Cơ thể này không phải của Kumoi Haruka, mà chính là Tarumi Yuunagi.

Nếu thế thì đây chắc chắn là thế giới thực rồi. Sự nhộn nhịp của thành phố, tiếng xe cộ đi lại

và tiếng chuông reo của trường học. Không còn chỗ nào giống như bên trong ROC cả. Dù tôi

chỉ là một thằng không tin vào con người nhưng, “bầu không khí tập thể của con người” này

đã giúp tôi giải tỏa phần nào.

………….. Chỉ là, có một điều mà tôi đang băn khoăn.

「Tại sao địa điểm lại khác với lúc mình đăng nhập. Ít nhất cũng phải quản lí tọa độ của

người khác cẩn thận chứ, lũ ngu ngốc !」

Sau khi chửi rủa cái sự vận hành của ROC, tôi vừa tỏ ra bực mình vừa đi về.

________Ngày hôm sau.

「Nagi ? Nagi này !」

Bị một tiếng hét phiền phức xuyên qua cánh cửa và đập vào tai mình, tôi miễn cưỡng mở mắt

ra.

Vừa lắc đầu để cho tỉnh ngủ, tôi vừa nhìn vào đồng hồ. 7 giờ 59 phút sáng………Nhanh hơn

cả báo thức một phút rồi. Giờ thì không phải là tôi không muốn ngủ nữa. Mà là để tí vào

trong lớp rồi ngủ gật một thể, như thế nó mới phiêu.

Cơ mà, đây chính là thời gian mà tôi bị phá rối đến không thương tiếc.

「Tớ vào đấy, Nagi !」

Tiếng mở cửa cót két, một cô gái có mái tóc màu nâu trong một bộ đồng phục quen thuộc

bước vào trong mà không hề ngần ngại. nhìn chằm chằm vào sự uể oải của tôi ở trên giường,

cô ấy thở ra một hơi dài “haa___” rồi hai tay chống lên hông.

「Aa môô, quả nhiên là cậu vẫn đang ngủ ! Nagi ! Dậy mau Nagi ! Tớ đã cất công làm món

『 Súp tương có mùi của……..Yukina 』cho cậu rồi đó 」

「…………..Cái thái độ lồi lõm, mới sáng sớm đã la lối om sòm này. Chắc là Yukina hả」

「Đ, đồ ngốc ! Đúng là không thể tin được !? Sáng nào người bạn thưở nhỏ xinh đẹp cũng

đên đánh thức cậu đấy, là bạn thưở nhỏ đấy !? Ít nhất cũng phải có chứ !? Như là cảm động,

cảm tạ hay cảm kích chẳng hạn.」

「Cảm thông hay là tuyệt vọng, hay đó chỉ là bản chất của cậu ấy chứ」

「Cậu đừng có hay là hay là nữa đi, đồ trơ tráo ! Mau dậy nhanh không là muộn học bây giờ

đấy. Cậu đang bị giáo viên soi nên phải chú ý hơn đi, Nagi ?」

「……………Ực」

「Thế nên là đừng ngủ nữa」

Vừa la mắng vừa tiến lại gần tôi. Một cách vô cảm, cô ấy lột phăng cái chăn mà tôi đang cuộn

tròn.

Tôi định cằn nhằn với cổ nhưng….

「Chào buổi sáng, Nagi」

「…………..À, chào buổi sáng.」

Đứng trước giường cao như một ngọn núi, cô ấy nhìn chằm chằm vào tôi với vẻ mặt tươi cười

đầy sát khí.

Nụ cười. Nụ cười của cô ấy lúc nào cũng trông như một bông hoa đang nở rộ vậy. Đúng như

tên gọi của mình_______ Sasahara Yukina, cô ây là hàng xóm và là người bạn thưở nhỏ của

tôi, một người lúc nào cũng tỏa sáng.

Chiều cao, bộ ngực, cặp đùi hay là vùng eo, tất cả đều ở cấp độ rất tuyệt vời.

Nét mặt dịu dàng và đầy ấn tượng, cùng với vẻ ngoài ngây thơ và đôi mắt to tròn rất đáng

yêu.

Ngoài ra còn cả mái tóc dài ngang vai màu nâu sáng, mềm mại y như một làn sóng.

Dù có phơi bày toàn bộ cơ thể ấy ( Chắc là không có đâu ) thì cái vẻ ngoài lộng lẫy đó vẫn rất

nổi bật. Tôi nghe nói cô ấy đã đứng đầu trong cuộc thi hoa khôi được tổ chức hàng năm ở lễ

hội văn hóa của trường vào năm ngoái. Ngoài ra còn cả tính cách rất hòa đồng. Nấu ăn cũng

rất giỏi, dường như có thể nói rằng, cô ấy không có một chút nhược điểm nào cả.

「Môô, mau thay quần áo nhanh đi. Dù có đến muộn cùng tớ thì cậu vẫn sẽ bị mắng thôi」

Yukina vừa phồng má vừa cằn nhằn, sau đó cô ấy tự tiện mở tủ quần áo của tôi rồi chuẩn bị

bộ đồng phục. Một quang cảnh mà tôi đã quá quen thuộc đến phát ngán, một người bạn thưở

nhỏ điển hình.

「 Nếu không muốn bị muộn học thì cậu cứ đi trước đi……… Cơ mà, nếu muốn tớ thay quần

áo thì cậu mau ra ngoài đi. Không phải cậu khác giới à」

「Ế, chẳng nhẽ cậu xấu hổ với cái quần lót sao ? Ngày nào mà tớ không thấy chứ」

「Vấn đề là đếch phải thế !」

「A. Đ-đợi chút, Nagi !?_________ Môô, cậu phải làm nhanh lên đấy !?」

Ấn vào lưng cô ấy rồi đuổi ra ngoài, tôi đã lấy lại khoảng thời gian bình yên.

Tôi lắc cái đầu uể oải của mình………. Phải nói sao nhỉ, tôi biết Yukina là một cô gái tốt.

Không, phải nói rằng cô ấy là một trong những người tốt nhất, tốt hơn ai hết trên thế giới này.

Chỉ là, đối với một kẻ luôn trốn tránh người khác vào thời điểm ấy như tôi thì, dù có thể nào

tôi cũng không thích khi có người xâm phạm lãnh thổ của mình. Tôi không muốn bản thân

mình phải nghi ngơ lòng tốt của Yukina nhưng lúc này cũng chẳng còn cách nào nữa.

Và giờ thì____

Đột nhiên thứ dị âm từ bên ngoài phòng dội vào làm tôi mường tưởng lại.

「Nhắc mới nhớ. Nagi, hôm qua cậu có nhà không ?」

「_________」

Ngay tức khắc, tôi đã không thể nói nên lời.

「? Nagi ? A, không lẽ cậu lại ngủ đấy hả」

「À không, tớ không ngủ. Tớ vừa ngáp nên phản ứng hơi chậm ấy mà. ……….Hôm qua ?

Có chuyện gì sao」

「Ưm, phải nói sao nhỉ……….E-to, hình như khoảng 3 giờ chiều ? Tớ trông thấy Nagi chạy

vụt qua nhà mình. Đã thế lại còn đang mặc quần áo ở nhà chứ, hơn nữa nhìn cậu trông như

đang khóc ấy. Thế nên là tớ có hơi chút hiếu kì.」

「Khoảng 3 giờ…………」

Không thể phản ứng kịp trước những lời nói bất an đó, tôi chỉ lầm bẩm.

________ Thời điểm tôi đăng nhập là ngay trước buổi trưa.

Thời điểm mà Yukina nói thì chắc chắn là tôi đang ở trong game, trong lúc đó, cơ thể ở thế

giới thực của tôi đã “hồn lìa khỏi xác nên là không thể cử động”.

Tất nhiên, thông tin của Himeyuri cũng chỉ đúng 50:50.

Lời giải thích mà có tính khả thi nhất đó chính là “Tarumi Yuunagi” đã không tồn tài trên thế

giới này trong khoảng thời gian đó, hơn nữa lời nói của Yukina không ăn khớp với trường

hợp vừa rồi.

Tại sao lại như vậy. Tôi tự hỏi với bản thân. Tại sao tôi lại phải nghĩ về cái chuyện dời ơi đó

? Cái ROC có ra sao thì ra, bởi vì tôi đã từ bỏ nó rồi. Tôi sẽ không đăng nhập thêm lần nào

nữa. Tôi sẽ chối bỏ nó.

「………….Nagi ? Quả nhiên là có chuyện gì à, hôm nay tớ thấy cậu lạ lắm ? Nếu cậu không

khỏe thì…」

Cùng với tiếng gọi, cô ấy nhẹ nhàng gõ vào cánh cửa kêu “cốc cốc”, một hành động rất

Yukina, tôi cũng không thể gọi điện đến trường báo nghỉ lúc này được.

Vừa cài cúc áo, tôi vừa cố gắng nói để đủ nghe ra bê

「Hả, cậu nói mấy thứ tởm lợm gì đấy ! Tớ hơi bị thông minh đấy nhé ! Tớ không nhầm đâu,

chắc chắn đó là Nagi mà !」

「Rồi rồi ( Tôi cười khổ )」

「Đồ xấu bụng, đừng có nói như thể cậu biết mọi thứ vậy chứ ! Đủ rồi, tớ đi trước đây ! Tớ

sẽ ăn hết đồ ăn sáng của cậu luôn ! Và để lại hết rau cải xanh cho cậu !」

「Cậu sẽ phát phì lên đấy, quý cô hoa khôi của trường」

「Sao cũng được ! Tớ không quan tâm !」

Bỏ lại nhưng lời nói trong sự giận dỗi rồi Yukina đi xuống nhà. ở tầng dưới, tôi nghe thấy cô

ấy chào hỏi mẹ mình đang trong tình trạng ngái ngủ. Bằng cách nào đó, cuộc trò truyện bắt

đầu trở nên sôi nổi, và sau cùng thì cô ấy sẽ chờ tôi ở bàn ăn như mọi khi.

Oáp, tôi ngáp một cái nữa rồi lại bắt đầu thay quần áo tiếp.

#

Dù đã biết nhau từ lâu nhưng tôi cảm giác như vẫn có một khoảng cách nhất định giữa 2 đứa,

cơ mà tôi có thể nói vậy không, lúc này chúng tôi đang đi sát nhau trên con đường đến

trường.

Và ròi đột nhiên có một giọng nói vang lên từ trên đầu mình.

「Thiệt tình, nhìn 2 đứa lúc nào cũng như đang du hí với nhau ấy nhỉ____」

Saa, tiếng động chạm đất một cách nhẹ nhàng ở ngay sau chúng tôi.

Người nhảy xuống từ trên cây trong công viên ở bên con đường đến trường, đó là cô gái xám.

「Yaa. Chào buổi sáng 2 đứa. Ngày nào cũng xuất hiện ở đây là thất lễ lắm đó」

Một giọng nói vui vẻ. Điệu bộ cho tay vào túi áo khoác chùm đầu màu xám như thể quên mất

mình vừa rơi xuống từ trên cây. Tôi không thể thấy nét mặt của cô ấy. Bộ mặt sau cái mũ

chùm đầu đó lúc nào cũng chỉ lộ ra 1 nửa.

Phạm vi mà tôi nhìn thấy được là từ cái miệng trở xuống.

Và tên của cái kẻ khả nghi này là_____Ruri.

Cũng là học sinh của trường giống như tôi và Yukina nhưng tôi chưa bao giờ thấy cổ mặc

đồng phục cả. Theo nhân gian thì người ta gọi đây là một học sinh ma, nói một cách thằng

thừng thì đó là một senpai thật nghiệp, vô gia cư (active neet)

「Chào buổi sáng, Ruri-senpai. Hôm nay là vị gì thế」

Sau khi nhẹ nhàng cúi đầu chào, tôi nói vào chủ đề của senpai. Gọi là vị chứ thực ra nó cũng

chẳng phải là vấn đề gì cả, tại cứ lúc nào tôi gặp là y rằng cô ấy đang ngậm cây kẹo que.

「Mu ? ………….Cậu cũng có hứng thú với cái thứ trong miệng chị à. Đó chỉ là một thói

quen khó bỏ thôi. 」

「A, nếu chị không muốn nói thì thôi」

「Là chua. Hôm nay chị dùng vị nho, đây này.」

Bà chị nhún vai rồi dùng hai đầu ngón tay bành miệng ra “Aa”. Đúng là bên trong cái miệng

nhỏ nhắn đó có màu tím thật…….. Cơ mà cái bộ dạng đó không phải hơi dâm sao, senpai.

「Sẽ tốt hơn nếu như trả lời bằng miệng nhỉ」

「? Thì chị không trả lời bằng miệng là cái gì ấy ?」

Bà chị cứ “aa” rồi làm trò đó.

Sau khi tôi giơ hai tay lên rồi chấp nhận mình thua cuộc thì bà chị mới gật đầu thỏa mãn. Chị

ta nhẹ nhàng kéo mũ xuống rồi nhìn về phía Yukina, vì một lí do nào đó mà cô ấy đang phồng

má lên rồi kêu “Mu”.

「Cả em nữa, chào buổi sáng. Thật tốt khi em lúc nào cũng vui tươi nhỉ. Fufu, đừng có phồng

má rồi nhìn chị như vậy chứ」

「A, kh, không phải đâu senpai ! Eto, eto, eto…….Phải rồi, hôm nay chị không đến trường

sao ?」

「Ưm, trường học nhỉ. Hôm nay có sự kiện gì sao ? Như là khu học xá bị nghiền nát bởi một

sinh vật không lồ nào đó, hay là phát hiện ra một nửa số học sinh trong trường là người nhân

bản.」

「Kh-không !? Cái đó thì, không có đâu ạ. Kể cả sau này.」

「Fu. Nếu thế thì hôm nay nó cũng chẳng có gì thú vị cả」

「Tất nhiên rồi」

Trước lời nói đầy sự ngạc nhiên của Yukina, senpai chỉ mỉm cười.

Là hứng thú, hay là không hứng thú. Dường như là có hai lựa chọn trong tiêu chuẩn về giá trị

của senpai, trường học sẽ là cái xếp sau. Thế nên chị ta mới không đi, trước đây chị ta đã từng

nói như vậy. ……….Bao gồm cả lời quả quyết đó nữa, tôi chỉ biết rằng đó là biểu hiện của

một người cực kì bí ẩn.

Maa, chính vì vậy chị ta mới là một trong số ít những người tôi có thể nói chuyện mà không

cần cảnh giác.

「Vậy nhé, senpai. Hẹn gặp khi khác」

Trong khi suy nghĩ một cách thấu đáo, tôi cúi chào rồi rời đi.

Không………. Chính xác thì tôi đã định làm vậy ngay trước đó rồi.

「Cậu______」

Có tiếng gọi từ đằng sau. Dù chỉ là một giọng nói nhẹ nhàng, bình thản nhưng lời thì thầm đó

lại lọt vào tai tôi rất rõ ràng. Tôi dừng lại theo phản xạ. Như một chuỗi phản ứng, Yukina ở

bên cạnh tôi cũng quay lại.

Trước ánh nhìn của chúng tôi_______ Senpai nói trong tình trạng vừa ngậm kẹo vừa cúi mặt

lảng tránh.

「Với cậu thế là ổn sao ?」

Dù bị gọi lại nhưng tôi chẳng hiểu chị ta nói gì cả.

「………Ý chị là gì ?」

Tôi hỏi lại với vẻ như muốn đầu hàng. Ngay lập tức, senpai lắc đầu.

「Không, nếu cậu không hiểu thì thôi. Đành vậy. ……….. Phải rồi, cậu có biết cách suy nghĩ

này không ? Một sự kiện tồn tại trong cuộc sống, tất cả chỉ được phân chia ra 2 điều」

「Hả…………Cái đó thì em cũng đại khái. Nó được chia theo một thứ là thiện ác, còn một

thứ là thân cận em cũng không rõ có đúng hay không 」

Nếu là senpai thì chắc không chỉ phân loại theo sở thích nhỉ ?

「Đúng như cậu nói. Nhưng điều chị muốn nói lúc này không phải vậy. Nó là một thứ đơn

giản hơn thế cơ. Tức là thế này nhé, những sự kiện tồn tại trong cuộc sống, tất cả đều có thể

được phân loại là “thứ có thể làm lại” và “thứ không phải vậy”」

Nói vậy rồi senpai lại lặp lại câu nói trước ________『 Với cậu thế là ổn sao ? 』

「…………」

Tôi nhìn lướt qua về phía Yukina, khuôn mặt cô ấy như nói lên rằng mình chẳng hiểu gì cả.

Ngoài ra, để tránh việc đi học muộn, cô ấy còn kéo áo tôi. Có vẻ như cô ấy cũng không muốn

hiểu. Quả nhiên câu hỏi lúc nãy là dành cho tôi rồi.

………….Không.

Tôi sẽ không suy nghĩ nhiều thêm nữa. Bà chị này nói bằng giọng điệu sâu xa cứ như là một

thiên tài ấy.

「Chịu, em chẳng biết……….. Nếu như thế thì, có lẽ đương sự mới là người dễ lung lạc nhất

chăng」

Chính lần này, tôi sẽ chỉ nói vậy và đi đến trường.

#

Trong khoảnh khắc tôi bước vào lớp, đúng thực sự là chỉ trong một khoảnh khắc, tôi nhận ra

bầu không khí trong lớp như đã dừng lại.

「………..」

Ngay sau đó, 30 người trong lớp bắt đầu trỏ chuyện trở lại. Bầu không khí ồn ào như thường

lệ ở trong lớp đã quay lại. Dường như bọn họ cũng không có vẻ gì là nhìn về phía tôi. Là ý

thức hay là vô ý thức, vừa nãy tôi như được lôi ra từ vành đai vậy.

Chỉ là tình huống vừa rồi không thể nào gọi là tưởng tượng được.

Sư không tin tưởng vào con người một cách triệt để. Tôi không làm bạn với ai. Cũng không

kết thân với ai cả. Nghi ngờ và từ chối bất cứ tấm lòng nào, tôi không tin tưởng bất cứ ai, đó

là hoàn cảnh của tôi cơ mà bằng cách nào đó tôi vẫn không bị cô lập.

Tuy nhiên________Những người không đọc “bầu không khí như vậy” thì dường như lớp nào

cũng có.

「Chào buổi sáng, mọi người !」

Mở cánh cửa trượt rồi chào hỏi mọi người trong vẻ vui tươi, một hành động hiển nhiên của

Yukina như thường lệ. Sau khi tươi cười, nói chuyện, thể hiện thái độ niềm nở với đám xung

quanh xong, vì một lí do nào đó cô ấy đã đi đến chỗ tôi ngồi.

Sau đó tỏ ra nhăn nhó rồi gõ vào bàn đến 2 lần bằng tay phải.

「Này, vừa nãy sao cậu lại đi trước hả Nagi. Tớ đã bảo phải đợi tớ rồi cơ mà !」

「……..Này nhé, sao tớ phải đợi cậu đi vệ sinh xong chứ」

「A, cậu nói gì thế ! Mỗi sáng, mỗi sáng tớ đều đợi Nagi đấy nhé !」

「Thì đã bảo là tớ có cần cậu phải gọi đâu. Nào, mau đi về chỗ đi. Dù sao cũng đến đúng giờ

rồi, không là lại thành đi muộn đấy」

「Fu_______n. Nagi là đồ ngốc」

Như thể cố tình, Yuzuki lầm bẩm xong rồi lè lưỡi, sau đó cô ấy đi về chỗ của mình. Cơ mà,

chỉ bước đi có vài mét mà nhỏ được gọi tên đến 6 lần. Đúng là một người nổi tiếng có khác.

Trong lúc bị tia bởi cô bạn thưở nhỏ như vậy, tôi chỉ nói một điều duy nhất.

「………..Nhỏ tọc mạch. Lại làm những chuyện thừa thãi」

Khẽ thở dài rồi tôi tự hỏi, chắc là không có ai nghe thấy đâu nhỉ.

Việc Yukina luôn gắn kết với tôi là do cô ấy cố tình như vậy. Điều đó thì không sai, bởi vì

trước kia cô ấy không hề có tính cách như thế. Sau khi tôi trở thành thế này, Yukina cũng tự

động thay đổi bản thân luôn. Dù tôi có lập lên bao nhiêu hàng rào đi nữa, cô ấy cũng xông tới

mà không ngần ngại.

Giờ đây tại vị trí này là an toàn để cho tôi có thể lên giọng.

______Cứ như vậy cậu sẽ bị mọi người đánh giá thấp đấy, không phải tớ đã nói rồi sao.

______ Chỉ cần Nagi được đánh giá cao thì còn lại tớ không quan tâm, cô ấy nói với vẻ giận

dỗi và rất nghiêm túc.

「Haa………」

Cuối cùng thì, hôm nay tôi vẫn chỉ thơ thẩn trên chỗ ngồi của mình, một cuộc sống học

đường như mọi khi.

「Tiếp theo, tích phân của hàm số loga, chúng ta cùng giải nào」

Đám học sinh đang nghe giảng trong bầu không khí thư giãn của giáo viên dạy toán.

Tôi cũng ngoáy bút để giết thời gian và ngáp cái ngáp thứ 10 trong ngày hôm nay. Tại tôi bị

thiếu ngủ mà, cộng thêm giọng nói của giáo viên nữa, nó như được cấu trúc lên một tiết tấu

đặc biết để mời gọi cơn buồn ngủ vậy. Thế rồi đột nhiên, cơn buồn ngủ của tôi đã biến mất

lúc nào không hay, đầu óc tôi dần dần có cảm giác như trèo thuyền.

「…………Ế ?」

Trong lúc đi lại giữa hiện thực và giấc mơ, tầm nhìn của tôi như phản chiếu lẫn nhau giữa

đằng sau mí mắt và cái bảng đen. Chỉ trong một khoảnh khắc, nó đã được bôi lại dễ dàng

giống như việc chuyển đổi kênh trên ti vi vậy.

Bên____bên ngoài. Tôi thử nhìn ra con đường lớn gần trung tâm mua sắm ở trước nhà ga.

Không có một bóng người nào xung quanh đó cả. Một thành phố trông như nông thôn, ở nơi

này, khung giờ không có người thì chỉ có vào lúc nửa đêm thôi.

「Đừng nói là…………」

Bị tấn công mạnh mẽ vào tinh thần, tôi dần dần trở nên mất tầm nhìn.

……….Aa, quả nhiên là vậy. Trang phục của tôi đã biến thành chiếc váy bay bổng đó. Bộ

ngực xinh xắn lại nhô ra qua lớp vải. Làn da trẳng trẻo mịn màng. Không, ý tôi đếch phải thế.

Có vẻ như đây là kết quả của việc tôi lại đăng nhập vào ROC.

「Thế méo nào……….. Đáng nhẽ ra lúc này đâu thể đáp ứng được điều kiện đăng nhập chứ

?」

Tôi tự hỏi bằng giọng nói của cô gái ngây thơ, trong trắng.

Câu chuyện là vậy. Để vào được game này thì cần phải hoàn thành điều kiện đăng nhập vốn

có của người chơi, ngược lại nếu không làm được điều đó thì sẽ không thể đăng nhập.

Trường hợp của tôi là “vẽ hình chữ Z lên mẫu khóa của điện thoại.”

Nhưng mà lúc nãy tôi đâu có sờ vào điện thoại.

「Không lẽ mình đã nhầm về điều kiện đăng nhập ? Nó còn nhiều hơn thế chăng ? Hay

là…………đù mẹ, chẳng nhẽ là cưỡng chế đăng nhập ? Mình có nghe gì về việc này éo đâu.

Thế thì việc đăng xuất đâu còn ý nghĩa gì nữa」

Tôi rên rỉ bằng giọng nói nhỏ nhẹ.

………..Lần trước, tôi đã sử dụng 《 Thoái lui 》 mà chẳng thu thập được bao tin tức, vì đã

chạy thoát được khỏi cái game này nên tôi đã rất lạc quan.

Tuy nhiên, nếu nó có khả năng tự động đăng nhập rồi bay đến đây ngoài ý muốn thì sẽ có

chuyện lớn đấy. Để 《 Thoái lui 》 một cách dễ dàng, hay ngược lại ta cần phải cắt đứt

nguồn thông tin. Đúng là tồi tệ.

「Nhưng giờ thì………….. Mình phải làm sao ? Chẳng nhẽ điều tra nguyên nhân việc cưỡng

chế đăng nhập ? Nếu không có hình phạt nào tới thế giới hiện thực thì, hay là mình tự sát nhỉ

? Hay là……….. Đùa bố hả, đù mẹ cái game này______」

Và rồi, ở đằng đó.

Iiiiiiiiiiii, có một thứ âm thanh kì lạ như xuyên qua màng nhĩ tôi. Khoanh tay lại, tôi thả mình

vào trong dòng suy nghĩ, đột nhiên tôi thấy “thứ gì đó” như vừa ánh lên.

Ban đầu nó chỉ nhỏ như hạt đậu, sau đó ngay lập tức nó đã to lên. Tôi thử tiến lại gần.

「Cái !?」

Trong tức khắc nó có thể chạy trên mặt đất, một điều khiến tôi hết sức kinh ngạc.

Cái cơ thể nhỏ bé của tôi truyền đạt mệnh lệnh từ bộ não còn nhanh hơn những gì tôi tưởng

tượng, tôi đã nẽ tránh thành công bằng sự phản xạ áp đảo. Sư tác động đó làm cho đôi chân

của tôi hơi rối loạn. Dù vậy, bằng cách nào đó tôi vẫn có thể đứng vững, tôi nhìn về phía cái

thứ mà mình chẳng rõ là gì ấy.

「……………Chậc, cái gì đây. Tự nhiên nó lại có thể di chuyện được」

Người tấn công. Ít nhất tôi có thể nói vậy từ góc nhìn của mình, người đàn ông trông không

có vẻ gì là sẽ gây cản trở ấy nhẹ nhàng vác trên vai thứ vũ khí cực lớn mà hắn vừa đập xuống

đất, sau đó hắn nhổ một bãi nước bọt cái “phẹt”.

Không còn nghi ngờ gì nữa………..Đó là một người chơi khác.

Một điều tôi đang mong đợi. Dù việc tôi là “công chúa” có không bị lộ, nhưng chừng nào bản

chất của cái game ROC này là “tranh giành thẻ” thì một trận chiến với người chơi khác (PVP)

chắc chắn sẽ xảy ra. Cỡ đó thì tôi có thể hiểu được.

_______Nhưng mà, cái thanh kiếm bự kia là thứ gì vậy.

Tôi quan sát cái thứ vũ khí đó một lần nữa. chiều cao khá dài nhưng cán lại nhỏ, một thanh

kiếm kì dị với lưỡi gươm rất lớn. tuy tôi không biết nhiều về đao kiếm nhưng chỉ nhìn thôi

cũng thấy khả năng gấy sát thương của nó là rất cao rồi.

Thức tế, cái vòng xuyến ở trước nhà ga mới chỉ bị chém một phát thôi đã bị hư hại đến một

nửa.

「Ku, kukuku. Bộ dạng cô em lúc này chắc là chết điếng rồi nhỉ. Phải rồi, phải rồi !」

Như trông thấy phản ứng của tôi, người đàn ông đó quay lại rồi hét lên, hắn vác thanh kiếm

trên tay phải kiểu phô trương thanh thế. Tiếng cười cùng nét mặt xấu xa đó là biểu hiện của

một kẻ rất mạnh.

「Sức mạnh thể chất của hắn mạnh cỡ nào vậy_______, à không. Phải rồi,」

………..Nhớ lại nào. ROC là game sử dụng thẻ bài để đáp ứng điều kiện chiến thắng.

Nếu vậy thì chỉ cần dự đoán được là sẽ chiến thắng. Quan trọng là, thứ “vũ khí” mà người

đàn ông sử dụng liệu có phải một loại thẻ không.

Với việc HP và lực công kích được tính bằng số như trong ROC thì, hình thù của vũ khí sẽ

chẳng có ý nghĩa gì cả. Nhìn thì có vẻ nguy hiểm nhưng đó chỉ đơn giản là thẻ tăng lực công

kích thôi. Thế nên không có gì phải sợ hãi hết.

「Nếu thế thì !」

Tôi chạy giật lùi để giữ khoảng cách với hắn ta rồi khởi động thiết bị, ngay lập tức có một tia

sáng lóe lên từ tay phải.

Hôm qua, ngay trước khi đăng xuất tôi đã xem qua 3 tấm thẻ bài còn sót lại là 《 Cường hóa

》《 Cảm nhận 》và《 Dịch chuyển 》. Mặc dù nó không có mục giải thích về hiệu quả của

chúng nhưng, đại khái thì qua các chữ kanji tôi có thể tưởng tượng ra được.

Kiểu này thi tôi vẫn có thể phản kháng________ Chỉ cần biết vậy là đủ, tôi mở card slot.

「!?」

Tôi trợn trừng mắt nhìn vào đó rồi đứng bất động.

「Cái gì đây, trêu nhau à」

Ngay khi bị tấn công bởi cú chém sắc bén ấy. Tôi bất giác ngã ra đằng sau rồi lăn ra khỏi

phạm vi tấn công. Cánh tay trắng trẻo cọ trên mặt đất, dần dần tôi cảm nhận được nhiệt độ do

ma sát ………… Liệu loại dame này có làm cho tụt HP ko nhỉ ? Tuy tôi không rõ lắm nhưng

cứ kéo dài thế này sẽ rất nguy hiểm.

Tôi bật chế độ cảnh giác, vừa nghĩ cách đối phó với tên đàn ông vừa ấn vào thiết bị.

Thẻ ở trong card slot của tôi, 3 cái thẻ đã thay đổi khác hoàn toàn với những gì tôi nhớ.

《 Đồng điệu 》《 Kiểm tra 》《 Gia tốc 》 . Cái nào cũng khác với những cái trước kia.

Không lẽ trước khi đăng xuất thì những lá bài không được save lại ? Không, làm gì có chuyện

đó chứ. Thế này thì cho đến khi hoàn thành game tôi sẽ không thể nào quay trở về hiện thực

được nữa. Nhưng mà, nếu thế thì, rốt cuộc là sao nó lại thành thế này.

「Fu............ngon đấy」

「………….Ế ?」

Đột nhiên những lời hắn nói lẩn vào trong dòng suy nghĩ của tôi, vì không hiểu gì nên tôi đã

kêu lên.

Ngoài ra như là “để hưởng ứng”, điệu cười của hắn bôi chát sự bẩn thỉu đầy khinh miệt. Kèm

theo đó là ánh nhìn kinh tởm. Tôi cảm thấy tên này cực kì nguy hiểm. Ngay sau đó, hắn ta đã

cười bằng giọng điệu tục tĩu đến nổi ca da gà.

「Kukuku, cô bé, ngon đấy nhỉ ! Anh thích. Đôi mắt mạnh mẽ đó thật tuyệt, tất nhiên là cả vẻ

ngoài nữa. Anh sẽ khiến cô em phải khuất phục, kuku, kukuku ! Cũng lâu rôi anh đây chưa

hãm hiếp một cô gái ! Giờ thì______Sau khi thưởng thức, phục vụ cô em xong anh sẽ rời đi

ngay. Kuku, cứ yên tâm đi ? Ở trong game thì nó sẽ không to ra được đâu」

「!?」

Tôi kìm nén cảm giác khó chịu đang chạy dọc toàn thân. Tên đàn ông đó vừa liếm mép vừa

nhìn như thể muốn hãm hiếp cơ thể nõn nà này. Tôi cảm thấy hắn ta thực sự muốn làm nhục

tôi.

Dừng lại. Dừng lại đê, cái thể loại gì đây, tởm bỏ mẹ ra. Bị tên này cưỡng hiếp thì thà tôi đi

chết còn hơn.

Nhìn hắn ta bằng ánh mắt khinh bỉ_________Tôi không thể cười nổi, một tên hạ cấp.

「Kukuku, 《 Đình trệ 》 phát_______」「 Phát động 《 Gia tốc 》!」

Kết thúc lời nói, hắn ta sử dụng thẻ bài với tất cả nguồn sức mạnh.

《 Gia tốc 》. Tuy tôi chưa biết hiệu quả của nó là gì nhưng, nếu là tên gọi đó thì có lẽ là loại

spell “giúp tăng mẫn tiệp cho người chơi”. Còn 《 Đình trệ 》 thì chắc là ngược lại. Nó sẽ hạ

thấp mẫn tiệp của đối phương xuống, thế nên đợt trước Himeyuri mới có thể dễ dàng bắt

được tôi.

Mà dù có triển khai đồng thời thì hiệu quả vẫn như nhau thôi.

Nếu khi nãy cú né tránh vừa rồi thành công là do “Chỉ số mẫn tiệp khá cao” của Kumoi

Haruka thì, như thế là quá đủ để tôi có thể chạy thoát___________,

「Chậc……………. Để tuột mất con hàng ngon rồi」

Có vẻ như hắn ta không đuổi theo tôi, tên đàn ông đó không muốn dùng thêm thẻ nữa hay

sao.

Bạn đang đọc Cross Connect của Kuou Haruki
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Thorr
Phiên bản Dịch
Thời gian
Cập nhật

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự