Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 58 Đi dạo

Bạn đang đọc Cosplay Giả Tung Hoành Tận Thế sáng tác bởi nanhtrang3000

Tiểu thuyết gốc · 744 chữ · khoảng 2 phút đọc

Sau bữa trưa sớm, Thiên Hạ Băng Vũ nghỉ ngơi một lúc, sau đó đưa ra đề nghị ra ngoài đi dạo. Hơi bất ngờ là người ta đồng ý ngay, chỉ yêu cầu Vũ đợi một lúc. Lí do phải đợi thì rất nhanh đã rõ, Trần Chí Vỹ xuất hiện ở ngoài cửa phòng, nở một nụ cười gian xảo đáng khinh.

“Từ lúc nào mà anh đã trở thành cận vệ riêng của tôi rồi? Lẽ nào một người được chọn và một thành viên của hội thánh lại không còn chuyện gì tốt hơn để làm?”

Phớt lờ giọng nói châm chọc của Vũ, Trần Chí Vỹ vui vẻ giải thích: “Tôi đã tự đề cử với ngài hội trưởng đấy. Và thật lòng mà nói thì, việc phải cả ngày nhìn chăm chú một thiếu nữ xinh đẹp không hề vất vả tí nào cả đâu!”

Cả ngày!?

Tên khốn này lại lén lút nấp ở đâu đó quan sát Vũ rồi!?

“Anh không ra ngoài săn quái nữa sao?” Vũ thử hỏi.

“Không cần thiết nữa…,” Trần Chí Vỹ nhún vai. “Tôi đã lên cấp hai rồi, và số kinh nghiệm để đạt tới cấp ba thì quá nhiều. Ngay cả một con nhũ quái trưởng thành cũng chỉ cung cấp có năm điểm EXP mà thôi. Hiệu suất thật sự là rất kém cỏi.”

Lời tên Vỹ thì cũng chỉ có một NDC khác như Vũ mới hiểu được mà thôi.

“Mấy người đã lên cấp như thế nào?” Vũ không kiềm được sự tò mò mà hỏi. Phải nói, hắn đã rất chật vật mới lên được tới level 2 đấy.

“Giai đoạn đầu rất khó khăn…,” Trần Chí Vỹ mập mờ. “Nhưng không có vấn đề gì mà đoàn kết không thể giải quyết được cả.”

Hừm. Không muốn nói thì thôi, tôi cũng không thèm! Vũ ngẫm nghĩ. Trong lúc không để ý, cả hai đã đi tới một ngã tư. Trên đường chẳng có mấy người qua lại. Những ngôi nhà cửa đóng then cài. Phố phường an tĩnh như trong một thành phố chết.

“Những kẻ ưa náo nhiệt đều đã đi ra ngoài,” Trần Chí Vỹ hiểu ý giải thích. “Còn những người ở lại thì cũng chẳng còn bụng dạ nào, theo nghĩa đen đấy.” Vừa nói, tên Vỹ vừa xoa bụng. Ý tứ thì là do đói quá nên chẳng còn hơi sức để làm gì.

“Nếu cô muốn tìm người để trò chuyện, vậy có thể đi tìm mấy tay lính canh ở vành đai bảo vệ, hoặc là đi tới khu phân phát nhiệm vụ.”

“Khu phân phát nhiệm vụ?”

“Ở khu Bắc trung, đối diện trụ sở của Hội chúng ta. Bộ chỉ huy quân đội cũng nằm ở khu Bắc.”

“Ồ!”

“Không giống với hội viên của hội thánh, lương thực là một vấn đề thực sự đối với những người dân của khu Vành đai. Khẩu phần ăn miễn phí những ngày này càng lúc càng ít.”

Trần Chí Vỹ bắt đầu thổi phồng về hội. Đi bên cạnh hắn, Thiên Hạ Băng Vũ liên tục gật đầu, giống như rất là cảm kích.

Lại đi vài vòng, cảnh vật vẫn hoàn toàn tẻ ngắt. Không có nhiều khác biệt giữa trong và ngoài Vành đai, nếu xét về mặt phong cảnh. Khắp nơi vẫn chỉ là tuyết và những ngôi nhà lặng lẽ im lìm.

Tuyết rơi, đọng trên các mái nhà. Trên mặt đường, tuyết đọng cũng cao dần. Trong một vài con hẻm, tuyết ngập đến quá đầu người.

Nhưng không có một con nhũ quái nào ẩn giấu trong các đụn tuyết cả. Hoàn toàn tẻ ngắt!

“Hồi tuần trước thì người ta còn có thể nhận nhiệm vụ dọn tuyết như là một kiểu tăng thêm “thu nhập””, Trần Chí Vỹ nói. “Nhưng giờ thì không cần thiết nữa. Lũ nhũ quái sẽ không sinh ra bên trong Vành đai… nữa.”

Lại một vấn đề mà được tên Vỹ tung ra như mồi nhử, để rồi khi cá đã cắn câu thì gã bắt đầu úp úp mở mở.

Nếu chính mình cũng không biết thì không cần phải ra vẻ, có được không!

“Này,” Vũ bỗng dừng bước và gọi lại tên Vỹ vẫn đi ở phía trước. Hắn nhìn về phía trục đường lớn dẫn xuống cổng Nam. “Chúng ta có thể ra ngoài một chút không?”

Bạn đang đọc Cosplay Giả Tung Hoành Tận Thế sáng tác bởi nanhtrang3000
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi nanhtrang3000
Thời gian
Lượt đọc 3
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự