Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 57 Dùng bữa

Bạn đang đọc Cosplay Giả Tung Hoành Tận Thế sáng tác bởi nanhtrang3000

Tiểu thuyết gốc · 924 chữ · khoảng 3 phút đọc

Trong căn phòng lớn có một cái giường lớn, và Thiên Hạ Băng Vũ thì đang nằm thẳng cẳng ở trên giường. Các màn che của giường đã được kéo lại, và xuyên qua lớp màn mỏng, hắn có thể thấy hình bóng lờ mờ của đám người “hầu” hoặc đang lặng lẽ túc trực ở một đầu giường, hoặc đang lặng lẽ lau chùi cái gì đó.

“Tôi muốn được ở một mình,” Vũ đã nói với bọn họ. Đáp lại là những nụ cười nhẹ và những ánh mắt nhìn hắn đầy bao dung, dịu dàng mà dứt khoát. Không được.

Nếu mấy người mà không phải phụ nữ, tôi đã đập cho một trận! Vũ tức giận nghĩ ngợi. Nhân tiện, nếu người ta đã xếp toàn phụ nữ để hầu hạ hắn, cũng có nghĩa là bọn họ vẫn nhầm lẫn về giới tính thật của Vũ.

Ánh mắt Thiên Hạ Băng Vũ lấp lóe. Ý nghĩ huỵch tẹt hết cả ra chỉ thoáng hiện liền bị dập tắt ngay lập tức. Nữ hầu thì tốt hơn là nam hầu mà, không phải sao? Đó là chưa nói nếu sự thật lộ ra, chỉ sợ “phục vụ” Vũ sẽ không còn là nam hầu mà là một loại nghề nghiệp khác đòi hỏi cái sự men-lì hơn hẳn, kiểu, cai ngục chẳng hạn!

Haiz!

Thiên Hạ Băng Vũ thu hồi những suy nghĩ tản mác của mình lại, cố gắng dời sự chú ý của bản thân khỏi nỗi bất an của cái hoàn cảnh lạ lẫm không chút chân thật ở xung quanh mà ngẫm nghĩ về “giấc mơ tương lai” đã chứng kiến. Chị Nhi nọ, thì là một người được chọn với một năng lực cực kì đặc biệt, ấy là khả năng tiên tri.

Chị ta không có giải thích rõ ràng về kĩ năng của bản thân. Hoàn toàn hợp lí. Kẻ ngốc nào lại sẽ không đánh đã khai cơ chứ! Nhưng kiểu nói chuyện mơ hồ của chị ta thì không giúp ích chút nào đối với vấn đề lòng tin cả.

“Thời điểm mà một người nhìn thấy tương lai của họ, tương lai ấy cũng đã thay đổi…”

Hoàn toàn làm lơ ánh mắt nghi ngờ của Vũ, chị Nhi đã nói vậy.

“Nhưng tương lai không dễ dàng thay đổi. Thường thì nó chỉ đi chệch hướng một chút mà thôi.”

Vũ thì vẫn chưa kể lại giấc mơ tương lai của mình. Tương đối, hắn đã hơi khó chịu mà chọc một câu: “Bất ngờ ném kĩ năng vào mặt người khác không phải là một thói quen tốt đâu!”

“Rất tệ đấy! Nhiều người đã chết!” Trần Chí Vỹ đúng lúc mà đưa ra bình luận.

Nghĩ kĩ lại thì, bọn họ giống như không quá tò mò muốn biết Vũ đã thấy những gì…

“Tương lai của mỗi người vừa giống, lại vừa khác nhau,” chị Nhi đã nói vậy.

Một sự kiện lớn kiểu, một con nhũ quái siêu siêu khổng lồ xuất hiện và san bằng khu Vành đai thành bình địa hẳn chính là điểm tương đồng trong tương lai của tất cả mọi người ở nơi đây chứ?

Và, nếu là tin tưởng vào cảm xúc của chính mình trong giấc mơ nọ, thì chính Vũ là kẻ có lỗi gây ra sự xuất hiện của con quái vật!

Có lẽ nào, sứ mệnh của hắn là ngăn cản điều đó?

Giấc mơ nọ còn có cái gì? Rằng thì là, Vũ đã bất chấp tất cả để cứu Hoàng Thế Hùng, để rồi gây ra hậu quả nghiêm trọng!? Tệ hơn, tên kia còn khồng hề cảm kích!?

Ha!

Thiên Hạ Băng Vũ bật cười. Rồi thì, hắn kéo mở màn.

Soạt!

Màn che vừa được kéo lên thì một gương mặt đầy tàn nhan chìa lại ngay: “Tiểu thư có yêu cầu gì sao?”

Vũ kìm được để mà không thắc mắc về chuyện xưng hô. Thay vào đó, hắn chỉ đơn giản nói: “Tôi đói bụng.”

Bữa ăn được dọn lên thì hơn cả mong đợi. Đối với một kẻ đã phải gặm mì gói suốt nhiều ngày trời, thịt cá là những sơn hào hải vị mà hắn chỉ thấy ở trong mơ. Khi dạ dày đã lên tiếng thì mặt mũi không còn nghĩa lí gì. Thiên Hạ Băng Vũ ăn ngấu nghiến và ợ khẽ một cái đầy thỏa mãn. Chả cần nhìn cũng thấy được cái sự hơi hơi biến sắc trên mặt của các cô hầu.

Giống như chỉ là tình cờ lên tiếng phá vỡ sự im lặng, Vũ hỏi:

“Ai đã nấu những món này? Ý tôi là, đó hẳn phải là một đầu bếp chuyên nghiệp!”

Cô hầu mặt tàn nhan, người mà rõ ràng chịu trách nhiệm chính trong việc giao tiếp với Vũ, thì gật đầu và nói về người đầu bếp. Thiên Hạ Băng Vũ ậm ừ, thi thoảng đáp lời vài câu. Nhưng trong đầu hắn thì lại có thêm một nghi hoặc nữa.

Nào là sơn hào hải vị, nào là đầu bếp riêng. Những thứ này ngay cả trong thời bình cũng đã mục ruỗng hết cả ra, càng đừng nói là thời đại này!

Cái hội thánh, ừm, quỷ tha ma bắt này càng lúc càng đáng nghi rồi!

Nơi đây không thể ở lâu!

Nhưng hãy nán lại thêm một hai ngày xem tình hình thế nào, rồi lại trốn cũng không muộn!

Bạn đang đọc Cosplay Giả Tung Hoành Tận Thế sáng tác bởi nanhtrang3000
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi nanhtrang3000
Thời gian
Lượt đọc 4
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự