Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 49 Chương 49: Lần sau khi gặp tôi, đừng cột tóc

Bạn đang đọc Cô Vợ Mang Thai Một Tặng Một của Công Tử Như Tuyết

Phiên bản Convert · 817 chữ · khoảng 4 phút đọc

Editor: Diệp Tử

Converter: Twinysl

**...........................

**

Tóc dưới ngón tay, cảm giác sờ vào thật mượt mà.

Hương thơm kia thật mê người, anh không kìm lòng được mà rũ mặt xuống sáp lại gần cổ cô.

...............................

Không cảm thấy động tác của anh, Cam Viện không kiên nhẫn mà mở miệng.

"Nè, anh có ổn không?"

Nam nhân thu hồi tâm trí của mình, đem hai sợi tóc cuối cùng bị kẹp trong chân kính của cô ra, anh giơ tay nắm chiếc kẹp tóc đang vấn tóc của cô lên.

Cạch!

Một tiếng vang nhỏ, kẹp tóc buông ra.

Cô nghi hoặc quay mặt, tóc dài trơn tuột, bị phân tán ra như một thác nước đen.

Trong ánh sáng ban mai chiếu qua các cửa sổ từ sàn đến trần, màu đen của mái tóc cô chiếu lên vòng sáng u lam trong mắt anh ( câu này khó quá mình cũng không rõ ), sợi tóc mượt mà xẹt qua ngón tay anh, thậm chí còn có vài sợi tóc cọ qua gò má anh.

"Anh muốn làm gì?" cô tức giận mà nhíu mày.

Duỗi tay ra, đem lọn tóc của cô quấn lên ngón tay, Hoàng Phủ Quyết nhẹ nhàng dùng lòng ngón tay cái vỗ về sợi tóc trong tay.

" Lần sau khi gặp tôi, đừng cột tóc."

Cam Viện phốc cười ra tiếng, đưa tay kéo tóc ra khỏi bàn tay anh.

" Anh nghĩ anh là ai?"

Hoàng Phủ Quyết đứng thẳng, nhìn xuống suy nghĩ trước vẻ mặt khinh thường của của Cam Viện, giọng nam trung vang lên như tiếng nhạc vào tai cô lúc nửa đêm, trầm thấp lại làm cho người ta hoài niệm.

"Là nam nhân sẽ làm em yêu đến mức không thể quay đầu."

Cam Viện há miệng thở dốc, sửng sốt hai giây, sau đó liền cười ra tiếng.

Mới đầu chỉ là cười yếu ớt, dần dần nụ cười kia càng lớn, đến sau cùng, cô cười đến toàn thân đều đã run rẩy lên, giống như là nghe đến câu chuyện buồn cười nhất thế giới này.

Một hồi lâu, cô mới thở hổn hển đứng thẳng lên một lần nữa, nhịn ý cười.

"Không quấy rầy anh tự kỉ, tôi cáo từ trước."

xoay người, cô đi xuyên nhanh qua phòng khách xa hoa, mở cánh cửa lớn đối diện và bước ra khỏi phòng anh mà không ngoảnh lại.

ẦM!

Cửa lớn đóng chặt, đem hai người cách hai thế giới.

Một đường đi vào thang máy, Cam Viện mới nâng lên tay phải, tháo xuống kính mắt trên mặt, lau sạch khóe mắt động nước mắt.

"Hoàng Phủ Quyết, anh là tên tự luyến nhất tôi từng thấy!"

Một lần nữa đem mắt kính đeo lại trên mặt, khép lại mái tóc dài, búi lên đỉnh đầu, từ trong túi áo lấy ra một sợi dây chun buộc tóc lại, trên mặt cô lại một lần nữa khôi phục biểu tình giếng nước không dao động như ngày thường

Đinh--

Thang máy dừng lại tại tầng 5, Cam Viện đi ra từ thang máy trở về văn phòng của chính mình.

Vừa vào cửa, chỉ thấy Kiều Lương đang dựa vào bàn công tác của mình, hai chân dài chồng lên nhau, tư thái lười biếng, ở trên bàn nhẹ nhàng gõ ngón tay, nhưng tâm tình của anh lại không như biểu hiện nhàn nhã bên ngoài.

"Tiểu Viện, em trở về rồi."

Nhìn đến cô, anh lập tức cười chào đón.

Cam Viện mỉm cười đi tới, hướng tới giá áo mà hất cằm.

"Anh là tới để lấy đồ sao, ở trên giá áo kìa."

Ngữ khí không mặn không nhạt, vừa đúng xa cách.

Kiều Lương xoay người, nhìn cô đang đóng gói đồ đạc trên bàn,

"Tiểu Viện, tên gia hỏa kia... không có làm khó dễ em đi?"

"Không có."

"Vậy là tốt rồi." Kiều Lương rất nhẹ mà ho khan một tiếng.

"Thật ra, anh vừa rồi chỉ nói về chuyện quần áo..."

Cam Viện cầm lấy chìa khóa trên bàn.

"Em biết anh là đang giúp em, cảm ơn."

Cô đứng dậy, từ trên giá áo lấy áo khoác của anh, đưa tay ra đem áo khoác đến trước mặt anh.

"Một chiếc áo khoác đắt tiền như vậy, về sau đừng tự tiện mà bỏ lại như vậy."

Vươn tay nhận lấy chiếc áo khoác, vắt nó lên cánh tay, Kiều Lương đứng thẳng người, người liền mỉm cười vô lại.

"Tiểu Viện, không bằng.... chúng ta diễn kịch giả tình một phen, em nghĩ sao?"

Cam Viện cười nhẹ,

"Vì lợi ích kinh doanh nhà hàng mà suy xét, chúng ta không nên làm như vậy. Em cũng không muốn mấy nữ thực khách của anh sẽ cầm lấy dao nĩa mà đuổi giết em đâu."

.**..........................

..........................**

Bạn đang đọc Cô Vợ Mang Thai Một Tặng Một của Công Tử Như Tuyết
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi YUNVVY
Phiên bản Convert
Thời gian
Cập nhật
Lượt thích 1
Lượt đọc 28
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự