Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 5 Cô Vợ Lạnh Lùng - Chương 5

Bạn đang đọc Cô Vợ Lạnh Lùng của Khuyết Danh

Phiên bản Dịch · 1936 chữ · khoảng 7 phút đọc

Quân không nói thêm gì, đứng lặng người nhìn người vợ trước mặt mình rồi bỏ đi ra khỏi phòng. Nó thì ngây người ra vì nhìn thấy anh mắt mà từ trước đến giờ nó chưa bao giờ nhìn thấy ở chồng mình, một anh mắt cô đơn, ánh mắt bùn chán và thất vọng.

Nam bỏ nó ở nhà phóng đến quán bar có thằng bạn chí cốt là Phong đang ở đó. Hai anh chàng ngồi uống với nhau với một lũ đàn bà đang bu đen bu đỏ quanh hắn và Phong.

Nó nằm ở nhà suy nghĩ về những gì mình nói sáng nay, nó cảm thấy mình hơi nặng lời với hắn nhưng đó là những câu nói thật lòng của nó, nó nghĩ gì thì nói đấy, nó đâu biết sẽ làm cho chồng mình bùn như vậy. Nó nằm suy nghĩ mãi rồi ngủ quên lúc nào cũng không hay.

-Chị Hai ơi, dậy đi, Duy đi học về rùi nè. [Duy leo lên giường lay lay người nó]

-Chuyện gì thế??? [nó quơ quơ tay nói giọng ngáy ngủ]

-Chị không dậy, Duy giận chị luôn.

-Hả??? à…nhóc chị dậy nè. [nó hốt hoảng mở mắt thì thấy vẻ mặt phụng phịu của Duy]

Nó bậc dậy vào phòng tắm làm vệ sinh rồi 2 chị em nó kéo nhau xuống nhà ăn tối.

-Dì Hoa có cơm tối chưa vậy? [nó nhìn dì Hoa hỏi]

-Có rồi ạ, mời tiểu thư với cậu vào ăn. [dì Hoa]

-Dạ. [2 chị em nó đồng thành]

Dùng bữa tối xong 2 chị em kéo nhau lên phòng nó tám chuyện.

-Nay đi học sao hả, có gì vui không kể hai nghe coi.

-Có gì mà vui, tự dưng mấy pé không nói chuyện với Duy nựa, buồn mún chết. [Duy xụ mặt chu mõ lên nói]

-Sao vậy? Sao mấy pé không nói chuyện với em?

-Không biết nữa, chắc mấy pé ghét Duy òy.

-Hì, không sao đâu. [nó xoa đầu nhóc Duy]

-Duy nè, sao chị không thấy ba. [nó hỏi Duy với giọng tò mò]

-Em có biết ba đâu. Em nghe nói là ba chết lúc anh 2 mới 10 tuổi á. [Duy nói]

Nó nhìn Duy suy nghĩ gì đó rồi hỏi Duy.

-Vậy nhóc không phải là em ruột của anh Hai hả?

-Dạ. Em là trả mồ côi, mẹ thấy em xinh trai, dễ thương nên nhận nuôi em. [Duy hếch mặt ra vẻ mình đẹp trai]

Nó chống tay lên cầm nhìn thằng em chồng minh suy nghĩ "Nhóc này phải 8 tuổi không hả trời, nó có môn là thầy mình thì có, nói chuyện gì như ông già ý, thông minh lanh mồm thấy ghê thật" rồi "Òh" lên một tiếng rồi phá lên cười.

Hắn loạng choạng bước vào phòng rồi nằm bẹp lên giường ngủ, người thì đầy mùi rượu. Hai chị em nhìn nhau thở dài, Duy lon ton chạy về phòng để chị ở lại chăm sóc cho ông anh quý của mình. "Công nhận mình thông minh, đẹp trai và biết điều quá đấy chứ" Duy đắc ý với ý nghĩ của mình rồi cười toe toét.

Nó ngồi nhìn anh chồng bợm rượu của mình rồi thở dài. Nó bước vào phòng tắm lấy khăn thắm nước lau mình cho hắn. Nó đỡ hắn nằm ngay ngắn, cởi bỏ từng nút áo rồi lau mình cho chồng. Nó bước lại tủ chọn cho hắn một chiếc áo sơ-mi màu xanh.

-Tại sao em lại ghét tôi như vậy?

Hắn nói mớ trong men say, nó đứng người nhìn hắn suy nghĩ "mình đã làm cho anh ta buồn vậy sao? Có phải mình đã sai rồi không? Dù sao anh ta cũng là chồng của mình, mình nói vậy…." rồi lắc đầu ngao ngán. Nó mặc áo vào cho hắn rồi leo lên giường ngủ.

Sáng sớm ánh nắng hắt vào ô cửa, hắn tỉnh dậy thấy đầu mình đau nhức như búa bổ, hắn ngồi dậy lấy tay bóp trán rồi chợt nhớ "hôm qua mình uống với thằng Phong mà, sao mình về được nhà vậy nhỉ? Mà hôm qua mình đâu phải mặc áo này". Hắn dừng suy nghĩ khi nhìn thấy một thiên thần đang nằm ngủ cạnh mình, hắn nằm xuống rồi kéo nó vào lòng mình, hắn ôm trọn nó trong vòng tay của mình. "Giá như mình được ôm cô ấy mãi như thế này".

Nó mở mắt thì chạm ngay ánh mắt của hắn. Hai vợ chồng 4 mắt nhìn nhau 1s…5s….10s rồi nó đẩy chồng mình ra một cách không thương tiếc rồi ngồi dậy.

-Ai cho…anh…ôm..tôi vậy? [nó lấp bấp]

-………………………..im lặng.

Thấy chồng không trả lời thì thấy mặt hắn đang kề sát mặt mình, chưa kịp phản ứng thì hắn đã KISS nó. Đứng hình 5s rồi nó đẩy hắn ra rồi chạy thẳng vào phòng tắm làm vệ sinh. Hắn thì ngồi đó nhìn cô vợ bé bỏng của mình rồi nhoẻn miệng cười, nụ cười hạnh phúc, nụ cười mãn nguyện.

-Hai ơi dậy chưa??? [tiếng Duy la ỏm tỏi ngoài cửa phòng]

-Kiếm hai nào vậy nhóc. [Hắn mở cửa nhìn Duy cười]

-Hì hì, 2 người luôn. Hôm nay 2 người đưa Duy đi học nha. [Duy nắm tay hắn lắc lắc]

-Tuân lệnh. [Hắn nhìn Duy chào kiểu quân đội]

Nó làm vệ sinh, thay đồ xong thì bước ra nhìn thấy 2 anh em hắn đang đứng nói chuyện vui vẻ. Duy về phòng, hắn đóng cửa lại rồi vào phòng tắm làm vệ sinh.

Sau 10 phút sửa soạn, chuẩn bị thì 2 vợ chồng xuống nhà ăn sáng cùng nhóc Duy.

-Đợi 2 người nãy giờ. [Duy nhìn anh chị mình rồi lấy tay xoa xoa bụng]

-Thôi ăn đi nhóc. [Hắn xoa đầu Duy cười]

-Mới vuốt keo mà. [Duy lấy tay vuốt lại mấy cộng tóc bị bàn tay của ông anh mình đè bẹp xuống]

Vợ chồng nó nhìn nhau rồi nhìn Duy phì cười vì hành động của thằng em trai yêu quý. Ba người họ ăn sáng xong thì vợ chồng nó đưa Duy đến trường học rồi đến công ty làm việc.

Vẫn như mọi người, vợ chồng nó vẫn bận bù đầu bù cổ vào những cuộc họp hội, những bản thiết kế...(tại em không biết nói sao về công việc nên nói đại hihi).

-Cộc....cộc...cộc

-Vào đi. [tiếng nó trong phòng vọng ra]

Trợ lí của nó, Phương bước vào chào nó.

-Thưa, TGĐ mời sếp qua phòng có chuyện gấp.

-Ừ, tui qua liền.

Nó đóng hết các tập hồ sơ lại rồi qua phòng của hắn.

-Cộc....cộc....cộc

-vào đi. [tiếng của hắn]

Nó bước vào chào hắn rồi quay qua chào một người đàn ông.

-Chào ông. [nó chìa tay ra bắt tay với người đan ông đó]

-Òh, chào cô Phó tổng. [người đàn ông niềm nở vui vẻ bắt tay với nó]

-Ông Lâm muốn mời vợ chồng mình tối nay đến biệt thự của ông Lâm dự tiệc. [hắn lên tiếng]

-Không biết 2 người có nể mặt không? [ông Lâm vui vẻ hỏi]

-Nếu ông Lâm có ý mới thì vợ chồng chúng tôi sẽ đến. [nó nhìn ông Lâm cười vui vẻ]

-Òh, thật vinh hạnh.

Tối hôm đó, vợ chồng nó dắt tay nhau đến biệt thự nhà họ Lâm dự tiệc.

-Hai người đến rồi à. [ông Lâm chào]

-Vâng. [Vợ chồng nó nhìn ông Lâm đáp lại]

-Mời 2 người vào, cứ tự nhiên.

Vợ chồng nó bước vào sảnh ai cũng hướng ánh mắt về vợ chồng nó. Nó diện một chiếc váy dài đến gối 2 dây màu đen trắng, để lộ đôi vai trần đầy gợi cảm và cặp chân thon dài.

(hình ảnh tượng trưng)

Vợ chồng nó niềm nở tiếp chuyện với những khách hàng của công ty nó và những người có danh tiếng.

Nhạc nổi lên mọi người nhanh chóng tìm bạn nhảy cho mình. Nó đến một cái bàn lấy ly rượu đứng nhìn mọi người cùng sãy bước cùng với bạn nhãy của mình.

-Tôi có thể mời cô nhảy được chứ.

Hắn chìa tay ra trước mặt nó. Nó nhìn hắn mỉm cười rồi vợ chồng nó nắm tay nhau ra sàn nhảy. Mọi người nhìn vợ chồng nó nhãy mà trầm trồ khen ngợi.

-Hai người đó xứng đôi quá nhỉ? [một vị khách lên tiếng]

-Anh ta là ai mà đẹp trai quá nhỉ?

&^$(&^%(#^&(......

Kết thúc buổi tiệc vợ chồng nó chào ông Lâm rồi lên xe về nhà. Trên xe chẵng ai nói gì với ai. Nó thì cứ nhìn ra cửa xe, hắn lâu lâu lại quay qua nhìn nó.

Về đến nhà cũng gần 10h30, nhóc Duy thì đã đi ngủ, vợ chồng nó về phòng. Vừa bước vào phòng đóng cửa lại thì bổng hắn ôm chằm lấy nó, nó khó hỉu về hành động của chồng mình, cố vung vẫy cố thoát ra khỏi hắn nhưng vẫn không được. Hắn càng ngay càng siết chặt nó hơn như không muốn nó rời xa khỏi hắn, như muốn nó mãi mãi là của riêng hắn, mãi mãi là vợ của hắn. Hắn yêu nó mất rồi, hắn không kìm chế được bản thân của mình nữa nên đả ôm lấy nó.

-Buông...ra....khụ...khụ....tui...thở...không...được. [Nó cố nói hết câu]

Hắn thả lỏng ra nhưng vẫn không buông nó ra.

-Sao anh không thả tôi ra. [nó gắt]

-Không, cứ để vậy đi.

-Điên à, tôi buồn ngủ với mệt lắm.

-Buông ra coi.

Hắn buông nó ra, nhìn nó với ánh mắt đầy yêu thương rồi cởi áo khoác ra phi lên giường. Nó nhìn ông chồng của mình đầy khó hỉu.

-"Anh ta bị gì vậy nhỉ? Tự dưng ôm mình chặt vậy, làm mình không thở được gì cả? Đáng ghét mà, muốn hại mình chết để dẫn con thư kí với con lyly lala gì đó về đây giỡn mà"

Nó suy nghĩ rồi hậm hực bước vào phòng tắm thay đồ rồi trèo lên giường ngủ. Hắn quay qua kéo người nó sát vào người của mình rồi vòng tay qua eo thon nhỏ của nó, ôm trọn lấy nó mà ngủ.

-Anh làm cái gì vậy? Định dê tôi à? [nó tháo tay hắn ra]

-Để yên. Ngủ đi. [hắn nhắm nghiền mắ trả lời nó]

Không hiểu sao nó nghe lời hắn, để yên. Nó cảm thấy thật ấm áp, thật an toàn, nó thích cảm giác đó, nó thích được hắn ôm như vậy. Nó xoay người lại dúi đầu vào ngực hắn giống như lúc nó ngủ với anh 2 của nó. Nó hít lấy hương đàn ông trên người của chồng mính và cứ dụi dụi đầu vào ngực của chồng mình.

-Thích thật ấy. [nó nói]

-Thật sao?.

-HiHi, hùi nhỏ tôi hay làm vậy với anh 2 tôi lắm.

-Anh 2??? Vậy em xem tôi là anh 2 của em à???

-Không. Cảm giác với anh 2 khác với cảm giác này.

-Khác sao?

-Ở bên anh 2, tôi thấy rất an toàn, còn ở bên anh tôi thấy hạnh phúc, ấm áp và cũng an toàn nữa.

-Thật vậy không???

-Thật.

Nghe những lời nói của cô vợ bé bỏng xong, hắn càng siết chặt nó hơn, hắn hôn lên tóc nó, hôn nhẹ lên trán nó. Vợ chồng nó ôm nhau ngủ thật ngon lành.

Bạn đang đọc Cô Vợ Lạnh Lùng của Khuyết Danh
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 13

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự