Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 52 Gây khó dễ (3)

Bạn đang đọc Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài của Thiên Cầm

Phiên bản Dịch · 954 chữ · khoảng 3 phút đọc

“Mẹ, con cũng muốn xem Sắc giới”. Tiểu Thư Tuyết bĩu môi la hét.Lâm Tử Hàn liếc mắt cười khom lưng ôm thắt lưng con bé đang đứng giữa cửa, giả vờ giận nói: “Im miệng”.Vương Văn Khiết cười ha ha nói: “Coi, đứa trẻ có nhiều tiền đồ”.“Đều là chị làm hại”. Lâm Tử Hàn tức giận mà liếc mắt trừng chị ta, cười nhạt một tiếng nói: “Xem phim A Phiến này làm chi?” (Phim con heo đó =.=)“Mẹ của chị nói rằng mua DVD không rõ, muốn tới rạp phim xem, chị nói cho mẹ tới rạp chiếu phim đều cắt đi mẹ chị sống chết không tin”.Lần này đổi lại Lâm Tử Hàn cười ha ha, dùng ngón trỏ điểm một cái lên chỗ bà Vương giả vờ ngủ, nói: “Dì, hóa ra dì cùng rất am hiểu nghệ thuật nha”.“Mẹ của chị từ trước đến nay đều thích Lương đại ca (Triều Vỹ aka), thật vất vả mới chờ được đến ngày cả người lộ ra trọn vẹn…”“Văn Khiết!” Bà Vương cuối cùng cũng “tỉnh” lại, liếc ngang nhìn Vương Văn Khiết: “Sẽ không đi, nhưng phải đi vào nửa đêm!”.“Được”. Vương Văn Khiết khởi động động cơ, vẫy tay với Lâm Tử Hàn: “Buổi tối về sớm một chút, thế giới bên ngoài đang điên!”“Đã biết” Lâm Tử Hàn cũng vẫy tay với chị, xe chậm rãi đi ra đường tư nhân, một lúc sau nhập vào cùng đoàn xe.Lâm Tử Hàn dắt Tiểu Thư Tuyết đi đến hành lang gấp khúc vắng vẻ, bốn phía yên tĩnh làm cho lòng người hoảng sợ, cô bước đi nhanh hơn, trở lại phòng làm việc.“Thư Tuyết, con ăn cơm chưa?” Cô nhìn chằm chằm Tiểu Thư Tuyết hỏi.Tiểu Thư Tuyết gật đầu, hiếu kỳ nói: “Mẹ, vì sao chúng ta không thể về nhà?”“Bởi vì mẹ còn phải làm việc”. Lâm Tử Hàn than nhẹ một tiếng, vỗ vỗ đầu con gái nói: “Tự mình chơi nha, không cho phép chạy loạn biết không?”“Biết”.“Ngoan”. Lâm Tử Hàn trở lại vị trí, tiếp tục công việc đang dở dang.<><><><><> Trong một gian PUB sa hoa, Tạ Vân Triết nhẹ hít ly rượu Whisky trong tay, nhìn chằm chằm Tiêu Ký Phàm ngồi đối diện đang đung đưa ly rượu, khẽ cười một tiếng nói: “Thật là hiếm hoi, em mà cũng hẹn anh tới đây uống rượu”.“Lẽ nào trong lòng anh, em là người không có tình cảm như vậy sao?” Tiêu Ký Phàm cau mày, cười như không cười mà nhìn anh ta.“Chí ít anh cho rằng em không tập trung”. Tạ Vân Triết ha ha cười nói: “Muốn người đàn ông bận rộn này rút thời gian cùng nhau uống rượu, thực sự khó hơn lên trời”.“Anh quá đề cao em”.“Lẽ nào em còn nghe không hiểu sao? Anh là đang bất mãn với em”. Tạ Vân Triết tức giận nói.“Đã nghe ra” Vẻ mặt Tiêu Ký Phàm vẫn lãnh khốc, nghe ra thì đã có sao? Anh cũng không bởi vậy mà thay đổi.“Tính cách này của em, thật không rõ Duẫn Ngọc Hân làm thế nào có thể chịu được”.“Thật ra cô ấy cũng rất bất mãn với mình, mình lại nỗ lực sửa chữa”.“Chỉ là vẫn không có thành quả”. Tạ Vân Triết cười nói tiếp lời: “Thật ra Ngọc Hân là một cô gái không tồi, xinh đẹp cao quý, lại được gia đình phú quý nuôi dưỡng”.“So sánh được với chị dâu không?” Tiêu Ký Phàm liếc nhìn anh, cười tà nói.Tạ Vân Triết xót xa, vô ý thức mà lắc đầu, ai cũng không sánh bằng địa vị Lâm Tử Hàn trong lòng anh, xinh đẹp như Duẫn Ngọc Hân cũng không thể.Nâng đôi mắt lên, có chút phiền muộn trừng mắt với Tiêu Ký Phàm, người vô lại này, cuối cùng là thích nhắc với anh chuyện cũ tại giữa lúc lơ đãng , là cố ý trách làm cậu ta khó chịu sao?Đang muốn dạy dỗ lại cậu ta hai câu, điện thoại di động Tiêu Ký Phàm vang lên, cậu ta lấy điện thoại ra bật lên, khẽ gọi một tiếng: “Ngọc Hân”.Thực sự là nhắc đến ai người đó liền đến!“Em nghĩ đến anh, chừng nào thì anh mới về?”“Rất nhanh”.“Thế à, em chờ anh, đúng rồi, giúp em lấy cái châm cài ngực để trên bàn làm việc anh mua cho em ngày hôm nay mang lại đây, em ngày hôm nay quên”. Ngọc Hân chần chờ mở miệng.“Anh sẽ lấy”. Tiêu Ký Phàm không đợi cô mở miệng lần nữa, ấn nút tắt điện thoại di động, có chút nóng giận đưa điện thoại di động ném lên trên mặt bàn.“Thế nào? Ngọc Hân bắt đầu truy hỏi cậu ở đâu à?”“Đúng vậy” Cô ấy nhờ em lấy cái châm cài ngực trên bàn làm việc về”. Tiêu Ký Phàm nghiến răng nghiến lợi nói.Tạ Vân Triết một lần nữa lại ha ha cười, nói: “Ngọc Hân không chỉ có xinh đẹp mà còn rất thông minh”.“Người đàn ông thông minh đều sẽ không thích phụ nữ thông minh”.“Khi muộn rồi có người gọi điện truy hỏi mình ở đâu, đây là cũng có thể xem là hạnh phúc, em phải hiểu mà quý trọng”. Tạ Vân Triết mở miệng than nhẹ, anh cũng là muốn có người khi anh về muộn gọi điện thoại tới hỏi thăm mình ở đâu, chỉ là, người kia ba năm trước đây cũng đã bị anh đánh mất.Tiêu Ký Phàm không tỏ rõ ý kiến mà cười cười, đứng dậy quay lưng về phía ghế dựa lấy áo khoác tây trang, đi ra khỏi căn phòng sang trọng này-->

Bạn đang đọc Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài của Thiên Cầm
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 16

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự