Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 6 Rơi Vào Huyễn Trận.

Bạn đang đọc Cổ Tiên Linh sáng tác bởi nguyentranvu

Tiểu thuyết gốc · 2004 chữ · khoảng 7 phút đọc

Sơn động này có lẽ không phải tự nhiên hình thành mà là do bàn tay con người qua tuế nguyệt lâu dài đục khoét tạo nên, cửa động được nối thẳng xuống dưới bằng mấy trăm bậc tam cấp đá, nhìn từ bên ngoài thì có vẻ chật hẹp nhưng đi sâu vào bên trong mới thấy hết được sự vĩ mô của nó.

Có sương mù quanh quẩn, có suối chảy róc rách, có mây tía la đà, ngọn Trường Sinh Đăng đã cháy hơn non nửa tỏa ra mùi thơm êm dịu, hàng trăm bức thạch điêu cao lớn được tuần tự cắm chặt trên đại địa, tạo hình một cái tiểu ma trận rối rắm.

Một hồ nước nhỏ mặt nước xanh ngắt phẳng lặng như gương, ánh mặt trời chiếu rọi bị hắt ngược trở lại, phản chiếu lên mặt đất, phản chiếu lên những bức thạch điêu huyễn hóa ra đủ loại dị tượng đẹp mắt, có nguyệt ngấn, có bán dương, có quần tinh hội.

Bên cạnh hồ nước mọc cao một cành khô thụ, thân cây tựa hồ bị thiên lôi oanh kích đến cháy trụi, không lá, không hoa, thế nhưng nếu tinh ý đi quan sát có thể nhìn thấy vô số mầm non đan xen nhau, mọc lên lúc nhúc như muốn nhuộm xanh khô mộc, hướng cho người nhìn một loại cảm giác cực kỳ mỹ diệu, như căn cơ tận sinh cơ khởi, như điêu tàn cổ lão thế nhưng kỳ thực lại ẩn chứa bên trong cả guồng quay mãnh liệt của sinh mệnh.

Không khí ôn hòa mát mẻ, trái ngược hoàn toàn với khí hậu oi bức ở bên ngoài, khiến người ta có loại cảm giác thư thái, lưu luyến không muốn rời chân.

Hứa Ứng Thiên không biết đã đi xuống từ lúc nào, vẻ mặt thất thần nhìn ngó xung quanh, bốn bề khung cảnh tuyệt mỹ khiến hắn phải la lên thảng thốt: " Quá đẹp! gọi là tiên động cũng không ngoa! " .

Cổ Tiên Linh cảm thán, nhẹ gật đầu như đồng tình, kỳ thực nếu không phát sinh những sự kiện như ngày hôm nay thì suốt đời hắn chỉ e sẽ không có cơ hội đặt chân đến địa phương này, kiếp trước trọng sinh, vì lòng mang chấp niệm cho nên Cổ Tiên Linh mới vô tình mà đi vào vết xe đổ của nguyên kiếp, sống thêm một kiếp tầm thường, chết thêm một lần tủi nhục, hiện tại mặc dù chỉ mới bước những bước chân đầu tiên, thế nhưng Cổ Tiên Linh đã hoàn toàn đi ra một con đường khác, con đường này có vẻ mỹ diệu cũng tràn ngập quang mang hy vọng.

" Ngươi xem, cành khô thụ lại mọc ra quả lạ! " Cổ Tiên Linh liếc mắt nhìn Hứa Ứng Thiên, nhẹ chỉ tay về phía trước, theo phương hướng đó có thể thấy, tít trên cao, khô thụ kia vậy mà thành công kết trái, một chùm mọng nước, tất cả có tầm năm đến sáu mai, màu đỏ ma mị, không những thế còn tỏa ra mùi hương nhàn nhạt, kỳ lạ ở chỗ những quả kia tạo hình gần giống với hài tử mới sinh.

" Thánh Anh Quả! " Không biết ai là kẻ mở miệng, cũng có thể cả hai người bọn hắn cùng đồng thanh.

" Thiên địa vật phẩm, thứ quý hiếm như vậy lại xuất hiện ở chốn này " Hứa Ứng Thiên cả kinh, kích động nói, kỳ thực bản thân Hứa Ứng Thiên cũng như Cổ Tiên Linh đều chưa từng nhìn thấy qua Thánh Anh Quả lần nào, nhưng trong điển tịch tông môn có ghi chép : " Mùi hương nhàn nhạt, da đỏ như máu, hình dạng tiểu anh ".

Là đồ vật do thiên địa thai nghén nên, hiển nhiên không phải thứ tầm thường, qua tuế nguyệt lâu dài tắm sương dãi nắng, hấp thụ không biết bao nhiêu linh khí, bao nhiêu tinh hoa trời đất, cũng dễ hiểu tại sao người ta lại đặt cho nó một chữ Thánh ở đằng trước, tuy vậy, Thánh Anh Quả này không thể trực tiếp nuốt vào mà phải trải qua chiết xuất cùng dung luyện, tức là một loại thảo dược quý giá dùng trong luyện đan.

Không để cho Cổ Tiên Linh kịp lên tiếng, Hứa Ứng Thiên đã nhanh chân phi thân nhảy phốc lên trên, ngắt xuống chùm Thánh Anh Quả, thỏa mãn cầm trên tay nhếch miệng cười, tất cả có sáu mai, hắn cũng vội vàng vứt luôn vào túi trử vật của mình, càng không quên thốt ra một câu cảm khái : " Giá mà có nhiều hơn sáu mai " Cổ Tiên Linh thấy vậy chỉ biết lắc đầu cười khổ.

Trước mặt, hồ nước trong veo, xanh ngắt, đến nỗi có thể nhìn xuyên thấu xuống bên dưới đáy hồ, ở đó không có bất cứ sinh vật nào sinh sống, không rong rêu, không đất cát, tựa hồ một khối thủy tinh khổng lồ trong suốt vậy.

Cổ Tiên Linh vốc lấy một ngụm, ừng ực nuốt vào, cảm giác đầu tiên là mát lạnh đến tận xương tủy, qua mấy mươi cái hơi thở dần dần cả người bỗng dưng nóng ran như phát hỏa, trong đan điền linh khí tự động du tẩu, trong kinh lạc máu huyết tự động lưu thông, toàn thân vô cùng thư thái, tựa hồ vừa mới được tẩy kinh phạt tủy vậy.

Đáy lòng mừng thầm, Cổ Tiên Linh lại vốc thêm một ngụm, tiếp theo là ba ngụm liên tục, lúc này linh khí trong đan điền không chỉ du tẩu thông thường mà càng lúc càng trở nên cuồng loạn, vốn từ sau khi trọng sinh hắn đã nuốt vào một viên Uẩn Khí Đan khiến cho tu vị bỗng nhiên nhảy vọt lên một cái tiểu cảnh giới, thế nhưng chỉ là gia tăng về lượng, còn về chất thì hiện tại linh khí đang cực kỳ khô kiệt, giờ phút này tựa trăm sông đổ biển, tại đan điền chậm rải tích tụ, không ngừng mà lớn mạnh.

" Là Linh Dịch " Đáy lòng Cổ Tiên Linh âm thầm suy nghĩ, chốc lát sau mới nhìn sang Hứa Ứng Thiên, không mặn không nhạt nói.

" Nước này tốt, trong túi trử vật của ngươi có thứ gì dùng đựng lấy không? ".

Cổ Tiên Linh nói tốt thì chắc chắn là thứ tốt, Hứa Ứng Thiên nghe vậy thì thần sắc trở nên vô cùng hào hứng, nhanh chóng lật tung túi trử vật, nhưng rốt cuộc vẫn không thể tìm ra được thứ phù hợp để đựng lấy Linh Dịch, hắn xụ mặt xuống, cáu bẩn nói :" Chỉ có mỗi cái lọ này, ta dùng đựng Trung Tiện Đan mất rồi a! " .

" Trung tiện con bà ngươi, còn không nhanh đổ hết đi " Cổ Tiên Linh lớn giọng quát, bản thân hắn vô cùng căm ghét cái thứ đan dược cổ quái, xú uế kia.

" Hừ! Đổ thì đổ, ta có đan phương, khi trở về lại điều chế thêm vài bình " Nói đến đó hắn liền nhanh chóng dốc đầy Linh Dịch vào chiếc lọ trên tay, đáy lòng cực kỳ thỏa mãn.

Cổ Tiên Linh cũng vốc thêm vài ngụm, uống cho đến khi căng bụng mới tiếc nuối quay mặt rời đi, thầm nghĩ :" Biết trước ta đã đem theo một cái bình thật lớn rồi, nhưng không sao, sẽ còn quay lại ! " .

Tiếp tục luồn lách qua mấy trăm bức phù điêu dày đặc trên mặt đất, cứ như bước vào thiên la địa võng vậy, nhìn trước không thấy trước, nhìn sau chẳng thấy sau, mất hơn hai canh giờ cũng không thể nào thoát ra được.

" Thứ đồ chơi này là một cái huyễn trận " Hứa Ứng Thiên toát mồ hôi trán, miệng thở phì phò, kỳ thực hai người bọn hắn đã đi lòng vòng không biết bao nhiêu lần rồi, nhưng nghĩ cũng đúng, nếu đã là động phủ của một vị Hư Thần tất nhiên không đơn giản tiến nhập như vậy được.

" Ngươi có cách gì phá trận không? " Cổ Tiên Linh nhìn Hứa Ứng Thiên, đăm chiêu hỏi.

" Phá huyễn trận ta chưa học tới " Hứa Ứng Thiên bực dọc đáp, bản thân hắn hiển nhiên có thiên phú, trước kia tất cả những loại trận pháp thông thường, dù cho tu vị kẻ bài trí có cao siêu tới đâu hắn cũng đều có thể đơn giản nhìn ra sơ hở, nhưng lần này lại khác, huyễn trận được biến hóa từ thần thông, muốn phá trận, ngoài tu vị buộc phải cao hơn người bố trận ra thì còn phải thông triệt, thấu ngộ sự thiên biến vạn hóa của tự nhiên.

Lại mất thêm hai canh giờ, thình lình trên những bức thạch điêu kia bỗng dưng có hào quang chớp động, liền sau đó lại tiếp tục huyễn hóa ra đủ loại kỳ ma, dị thú, có lệ quỷ diện mục dữ tợn quấn quanh bởi u vụ, nhe nanh múa vuốt, có những tôn ma thú hình thể khổng lồ đang không ngừng điên cuồng gầm rú, tràng cảnh phát sinh nhanh chóng theo cái cách vô cùng bất ngờ.

Khi hai người bọn hắn đang cực kỳ hoảng loạn thì ở bức thạch điêu gần đó, một cái bàn tay đen ngòm trơ xương thình lình cách không vươn ra, bàn tay này nhằm hướng Cổ Tiên Linh hung hăng chộp tới, mặc dù mất đi bình tĩnh trong phút chốc nhưng chung quy tiền kiếp bản thân hắn cũng từng là Nguyên Anh cường giả, thế nên chỉ cần mấy cái hơi thở ngắn ngủi, Cổ Tiên Linh liền có thể dễ dàng trấn định bản tâm.

Tại thời điểm bàn tay kia còn cách thân thể hắn tầm hai trượng, Cổ Tiên Linh hừ lạnh, hai chân dẫm mạnh xuống mặt đất đẩy thân thể lùi lại phía sau một đoạn, đồng thời miệng nhẩm pháp quyết, cũng vung tay đánh ra một quyền đối kháng, tức thì một cái quyền ảnh mang theo quang mang bàng bạc gào thét thành hình, thanh chóng cùng với bàn tay khô gầy kia một chỗ va chạm.

" Binh! Binh! Binh! " Ba tiếng nổ trầm đục nối tiếp nhau, quyền ảnh thành công ngăn cản bàn tay khô gầy, thế nhưng lực lượng phản chấn lại nhấc lên phong bạo quét ngược về bốn phía, Cổ Tiên Linh chỉ cảm thấy vùng ngực thoáng tê dại, sau đó cơn đau trở nên vô cùng dữ dội, tựa hồ lục phủ ngũ tạng đều bị xốc ngược, hắn không kiềm chế được mà hung hăng há miệng phun ra một búng máu.

Máu tươi từ miệng lại vừa vặn rơi lên bức thạch điêu trước mặt khiến cho bức thạch điêu bỗng dưng chấn động kịch liệt, từ bên trên tiếp tục huyễn hóa ra một thanh đại huyết kiếm, thanh kiếm này màu đỏ u ám, ngập trời huyết khí tanh nồng, sau khi hấp thụ sạch sẽ máu tươi của Cổ Tiên Linh, huyết quang càng trở nên mãnh liệt, một luồng ba động lực lượng cường hoành từ đó không ngừng lan tỏa, mạnh mẽ phát tán ra bốn phương tám hướng.

" Chết rồi! " Hứa Ứng Thiên trước sau không chớp mắt, lúc này tuyệt vọng hét lên một tiếng thất thanh.

Cổ Tiên Linh nhíu mày, hô hấp thô trọng, não hải oanh minh từng trận, hắn nhận ra cỗ ba động lực lượng kia chí ít cũng phải tương đương với một kích toàn lực của Trúc Cơ sơ kỳ tu sĩ.

Bạn đang đọc Cổ Tiên Linh sáng tác bởi nguyentranvu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi nguyentranvu
Thời gian
Cập nhật
Lượt thích 2
Lượt đọc 37
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự