Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Trọng Sinh

Bạn đang đọc Cổ Tiên Linh sáng tác bởi nguyentranvu

Tiểu thuyết gốc · 2076 chữ · khoảng 7 phút đọc

"Đến cuối cùng nàng vẫn một đao đâm chết ta ? Vậy mà ta cứ tưởng sau luân hồi này mọi chuyện sẽ khác đi, có thể ta vĩnh viễn không thay đổi được vận mệnh của mình, nhưng vẫn mong kiếp thứ hai nhân sinh sẽ khác, ta tin trong nàng có lòng trắc ẩn và bằng vào phần tình cảm này ít nhất khi thấy máu ta rơi xuống nàng cũng phải đổ lệ, nhíu mày, nhưng không ! Là ta chấp nhất, là ta ngu dốt, đáng ra ta phải nghe lời sư tôn dạy : Trên đời, biển sâu có thể dò, núi cao có thể xét, duy chỉ có lòng dạ nữ nhân là không thể nào đoán định .

Vẫn một thanh Tuyết Liên Đao, vẫn một nữ nhân ta hết lòng ái mộ mà Cổ Tiên Linh phải trả giá đến hai lần, ta sống lại ở tiền kiếp, nhất định không chịu thay đổi sinh lộ chỉ vì ta còn muốn được gặp nàng " .

Than ôi! Nghiệt duyên !! .

Đang nằm thều thào trên mặt đất một thanh niên trẻ tuổi, ngực thanh niên bị cắm chặt bởi một thanh đao, thanh đao xuyên thấu phần ngực trái, máu tươi từ đó không ngừng chảy xuống nhiểm đỏ cả y phục, thần sắc hắn hơi có chút mờ mịt, nhịp thở gấp gáp, ánh mắt cũng dần rơi vào mông lung, duy chỉ có khuôn má đỏ hồng làm nổi trội lên khuôn mặt thanh tú, thanh niên cười thảm một tiếng trước khi ngã vật xuống hôn mê bất tỉnh .

Nửa canh giờ, trong tòa lầu các ẩn hiện bóng dáng một nữ nhân mặc cung bào, nàng lạnh lùng nhìn thi thể thanh niên đã sớm nguội lạnh, nữ nhân cong môi cười khẩy, hai bàn tay nhẹ vuốt ve lên khuôn mặt tử thi, sau khi nàng rời đi để lại bên trong tửu lâu thoang thoảng một cỗ mùi hương nhàn nhạt.

Đúng lúc này thiên không bỗng nhiên nổi mây đen vần vũ, rồi đùng đoàng mấy tiếng nổ lớn vang lên liên hồi, cả bầu trời ngập tràn lôi quang tử sắc, thiểm điện gào thét, chả mấy chốc mà khí tức trở nên cực kỳ thô trọng, nặng nề, bên trong tiểu trấn toàn bộ bá tánh đều nhận thức được có một sự biến hóa kinh khủng đang chuẩn bị phát sinh.

Dị tượng kết thúc sau một tiếng long ngâm trầm thấp, vạn vật im bặt, đấu chuyển tinh di, thời không nghịch loạn.

" Ta! Ta không chết! Đây là đâu? " .

Trên võ đài, xung quanh mấy trăm người đang hào hứng quan khán, có thanh âm hò hét kích động, có tiếng nghị luận dày đặc quanh quẩn, lúc này một thanh niên mình bận thanh sam, dáng người dong dỏng cao, khuôn mặt cực kỳ thanh tú tuyệt đối là hạng mỹ nam hiếm thấy trong thiên hạ, thần sắc thanh niên có vẻ mệt mỏi, hắn chỉ kịp la lên thảng thốt trước khi một cái quyền ảnh đánh thẳng đến trước ngực.

" Uỳnh, Uỳnh!! " .

Cả người thanh niên bay ngược về phía sau , thân thể hung hăng va sập dãy hàng rào bảo hộ, rồi liên tiếp phun ra đến mấy ngụm máu tươi, cảm nhận được đau đớn cùng cực từ thương thế trên người kéo đến, thanh niên bỗng nhiên nhếch môi, sau đó cười thảm thành tiếng " Rốt cuộc ta lần thứ hai trọng sinh ! Hắc hắc ! Ông trời, ngươi cũng khéo trêu ngươi ! ".


Ban mai, không khí vô cùng trong lành, ánh kiêu dương cũng vừa vặn lên cao, tầng không xanh ngắt chẳng một gợn mây, trong cái trong lành đến kỳ dị kia nếu người tinh tường có thể dễ dàng cảm nhận được một cỗ khí tức thập phần mới lạ, là khí tức của sự tân sinh.

Thiên Hằng quốc, bên ngoài biên cảnh tầm vạn dặm, nơi đây hoàn toàn không có dân cư sinh sống, trước kia vốn là miệng của một ngọn núi lửa lớn, sau này hỏa ngục hóa bình nguyên, tuy không khí khá ôn hòa thế nhưng thi thoảng vẫn phát sinh những đợt địa chấn dữ dội.

Dưới đáy vực Tử Vong Câu ngàn trượng, mặt đất đỏ ngàu nứt toác, nham thạch nóng bỏng chảy thành dòng, nhiệt độ cao đến kinh khủng, ở đó trên phiến đá trắng hình hoa sen tám cánh đang cắm thẳng một thanh đao nhỏ, thanh đao này không biết được làm từ loại vật liệu gì, chỉ thấy hào quang cuồng quấn, trận trận ba động lực lượng theo đó tản mát ra bốn phía, thanh đao tạo hình vô cùng đẹp mắt, tương truyền nó tên gọi Tuyết Liên Đao.

Trong một tòa phủ viện xa hoa, ngói đỏ tường cao chạm rồng trỗ phượng, nhìn vô cùng vương giả, chứng tỏ là gia viên của một thế gia hạng nhất, tại khuê phòng cửa đóng rèm che đang ngồi trước gương một thiếu nữ, nàng tuổi tầm mười lăm, mười sáu, mày sắc mắt tròn, dung mạo như hoa, khí chất ngút trời, bất quá, nhãn thần giờ phút này có vẻ mông lung, nhìn nàng cứ như thể người mất hồn vậy.

Từ mi tâm nàng một giọt máu tươi thình lình chảy xuống, giọt máu này lại hóa thành vô số tinh điểm nhạt nhòa rồi biến mất, thiếu nữ lẩm bẩm trong vô thức : " Cổ Tiên Linh ! ".

Tại một tòa thạch thành to lớn đắm chìm bên dưới sương tía, nơi này tuyệt đối vắng vẻ, khung cảnh cực kỳ mông mị cũng không kém phần cổ lão tang thương, chỉ cần đưa mắt nhìn là có thể dễ dàng cảm nhận được nhàn nhạt mùi vị rêu mốc của tuế nguyệt, tựa hồ tinh nguyên do tháng năm lắng đọng lại.

Bỗng nhiên một tiếng cười dài trầm thấp vang lên chặt đứt đi sự tịch mịch, tiếng cười kia nghe khi gần khi xa, dường như ở ngay trước mặt mà tựa hồ cách biệt đến mấy tầng thương khung đại địa.

" Ta là Cổ Tiên Linh, ta trọng nhiên! Ông trời, là ngươi cố tình cho nhân sinh của ta thêm cơ hội hay ngươi muốn cùng ta trêu đùa? Tiền kiếp đã từng, chỉ là bản thân ta quá chấp nhất, quá tin vào tình ái đến rốt cuộc phải chết trong tức tưởi, nếu như ngươi thực sự cho ta cơ hội thì Cổ Tiên Linh ở kiếp này sẽ khác, vĩnh viễn khác, một đời một thế tuyệt đối không cho phép bất kỳ nữ nhân nào khiến ta thương tổn.

Tuyết Liên Đao mãi nằm lại đáy vực Tử Vong Câu, cũng như Tống Thanh Thanh kể từ ngày hôm nay sẽ biến mất khỏi cuộc đời Cổ Tiên Linh này ! ".

Trên chiếc giường đá, thanh niên thanh sam thình lình mở mắt, cảm giác ban đầu là toàn thân mỏi nhừ, tứ chi vô lực, tựa hồ kẻ say hoặc giả lão bệnh vừa mới thức tỉnh sau một trận ốm thập tử nhất sinh vậy, thanh niên dáo dác đảo mắt xung quanh một vòng, khi bắt gặp khung cảnh vô cùng quen thuộc mà bản thân đã từng gặp qua ở tiền kiếp, hắn bỉu môi cười nhạt.

Hắn tên gọi Cổ Tiên Linh.

" Tiên Thiên Tông, nếu như ta đoán không nhầm thì ta bị trọng thương trên lôi đài tỷ võ, lần đó ta đạt hạng hai " Vừa dứt lời thanh niên liền nhìn về hướng cửa, ánh mắt sáng quắc như đang ngóng đợi một điều gì đó.

Đúng lúc này cửa lớn mở ra, bước vào bên trong một thanh niên tướng người mập mạp, mặt vuông mũi hếch, đầu tóc lưa thưa, đôi mắt ti hí liên tục ngó nghiêng, đảo tả đảo hữu, nhìn mặt đoán tính thì có vẻ thanh niên này phải vô cùng gian manh bỉ ổi.

" Tiểu Linh! Tỉnh rồi! Nhìn xem, mấy hôm nay là một tay ta chăm sóc cho ngươi đó, tận tình còn hơn cả vị hôn thê, vết thương là do ta đắp thuốc, áo quần trên người ngươi cũng là do ta thay, tiểu tử ngươi phải cám ơn trời phật vì có được một hảo bằng hữu như ta a! " Thanh niên vui vẻ nhìn Cổ Tiên Linh, miệng bô bô một tràng.

" Đa tạ! " Cổ Tiên Linh cười hiền, nhẹ chắp tay vái ra một vái, trong ký ức của hắn thì thanh niên trước mặt tên gọi Hứa Ứng Thiên, cái tên chồng chất hung danh khiến cho toàn bộ Tiên Thiên Tông từ chúng đệ tử đến đám cao tầng lão bối đều phải mười phần khiếp sợ, Tiên Thiên Tông xưa nay vẫn luôn lưu truyền một câu cửa miệng " Lưu manh Hứa Ứng Thiên " cùng vô số giai thoại không mấy tốt đẹp về thanh niên này.

" Tiểu Thiên! Ngươi vẫn khỏe ? " Cổ Tiên Linh trước sau trầm ngâm, lúc này ánh mắt mang theo nặng nề hoài niệm, nhàn nhạt hỏi.

Hứa Ứng Thiên kia mặc dù tính tình kỳ dị, nửa quân tử nửa lưu manh thế nhưng lại là một trong số rất ít những bằng hữu thâm giao cả đời của hắn, cả hai cùng sinh hoạt, tu tập tại Tiên Thiên Tông ngót ba mươi năm, cùng nhau trải qua vô vàn biến cố nhân sinh, có vui có buồn, có nói cười cũng không thiếu những lần lệ rơi, máu đổ.

" Tiểu Linh, đầu ngươi có vấn đề gì a! Ngươi hôn mê ba ngày, suốt những ngày qua đều nằm nguyên tại đây! Tại sao khi không lại mở miệng thất thất bát bát? Cứ như thể ta và ngươi đã ly biệt mấy chục năm trời rồi " Hứa Ứng Thiên vẻ mặt mang theo khó tin, đăm chiêu nhìn Cổ Tiên Linh, nửa cười hỏi.

" Đúng là ba ngày, nhưng ba ngày đối với ta lại dằng dặc tựa một kiếp người, bằng hữu tốt, lại đây để ta ôm ngươi một cái!" Dứt lời Cổ Tiên Linh liền xuống giường, khó khăn lê chân bước về phía trước, hai cánh tay dang rộng, ôm lấy thân hình mập mạp của Hứa Ứng Thiên.

Kiếp trước cũng ngày này ba năm sau Hứa Ứng Thiên bị người ta truy sát, rốt cuộc bỏ mạng, trước đó Cổ Tiên Linh chưa một lần ôm vai hảo bằng hữu, hành động này không phải tự nhiên mà bộc phát, là hắn thực tâm muốn như vậy, tại trong nhân sinh kiếp trước đã từng vô ý trôi qua, cái ôm tưởng chừng như đơn giản này từ sau khi Hứa Ứng Thiên bỏ mạng Cổ Tiên Linh xem như đó là một thiếu sót của cuộc đời, là hành động cần thiết để đền bù, để cứu vãn cho một mối thâm tình kéo dài suốt hơn ba mươi niên kỷ.

Cổ Tiên Linh những tưởng sẽ không bao giờ còn được gặp lại Hứa Ứng Thiên nữa, cho dù bản thân hắn đã hai lần trọng sinh, lần trước là bởi vì sai lệch thời không, khi đó thì mọi chuyện đã rồi nên có muốn cũng vô pháp, nhưng lần này lại hoàn toàn trái ngược, có lẽ ông trời chủ ý tạo cho hắn thêm một cơ hội để có thể đi hoàn tất nhân sinh, khiến cho sinh lộ của Cổ Tiên Linh được thêm phần mỹ mãn.

Cũng có thể tất cả những thứ đang hiện diện trước mắt lúc này chỉ là một đoạn ngắn trong một giấc mơ dài không thể thấy điểm tận cùng.

Có khi quá khứ là mơ, có khi hiện tại là mơ, nhưng chung quy dù cho quá khứ hay hiện tại có là mơ đi chăng nữa thì tương lai chắc chắn sẽ phải nằm ngoài cơn mơ đó, nằm ở một phạm trù hoàn toàn khác biệt và con đường thuận lợi, con đường gần nhất để đi đến vị lai chính Cổ Tiên Linh hắn cũng đang cảm thấy vô cùng mờ mịt.

Bạn đang đọc Cổ Tiên Linh sáng tác bởi nguyentranvu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi nguyentranvu
Thời gian
Cập nhật
Lượt thích 3
Lượt đọc 103
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự