Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 49 Thần tích

Bạn đang đọc Cô Nàng Mạnh Mẽ của Cửu Lộ Phi Hương

Phiên bản Dịch · 2303 chữ · khoảng 8 phút đọc

Tôi không nghĩ lại có quan hệ oái ăm như thế này.

Tuy Tần Mạch nói chỉ giúp viện kiểm sát thu thập một ít chứng cớ, nhưng cứ nhìn ánh mắt của Cử Giai Hoa với Tần Mạch thì đủ hiểu người có công lớn nhất trong việc tống Chu cục trưởng vào tù chính là vị Tần Mạch nhà tôi rồi.

Sau khi biết chuyện này, tôi luôn tìm cớ sa thải Cử Giai Hoa, không phải tôi sợ cậu ta làm ra chuyện gì dại dột nhưng nếu cứ để Cử Giai Hoa tiếp tục toàn tâm toàn lực trang trí nhà ở của chúng tôi thì quá sức tàn nhẫn với cậu ấy.

Nhưng từ ngày đó, thái độ làm việc của Cử Giai Hoa phải nói là hết chỗ chê. Cậu ấy cố gắng đoán ý của tôi, làm việc cẩn thận, tỉ mỉ gấp bội. Ngẫm lại cha thì vào tù vì tham nhũng, bản thân cậu ấy chỉ là một sinh viên tay trắng, ngoài việc cố gắng giữ công việc này thì cậu ấy không còn sinh kế gì nữa.

Mỗi lần muốn đề nghị Cử Giai Hoa đổi công ty, nhưng nhìn thấy thanh ảnh nặng nề của cậu ấy tôi mềm lòng không nỡ nói. Suy cho cùng, cậu ấy cũng chỉ là sinh viên mới ra trường, tôi đành lòng nào đi bức ép cậu ấy. Nếu cậu ta muốn làm công việc này thì cứ để cậu ấy làm cũng được.

Tôi nói quyết định này cho Tần Mạch nghe, anh chỉ thản nhiên nói: ” Chuyện Hà Tịch quyết định có ai mà thay đổi được.”

Lúc này anh đang ngồi gõ máy tính tại bàn làm việc, nói mà không buồn nhìn tôi một cái. Tôi ngồi xổm trên sô pha, ôm nệm ngẫm nghĩ: “Hình như là không, ừ nhưng mà có đó.”

“Ủa, vậy đó là kỳ tích rồi.” Anh vừa gõ phím lách cách vừa ngần ngừ nói: “Cò lẽ là thần tích thì đúng hơn.”

Tôi gật đầu tán thành: “Đúng vậy, thật sự là thần tích. Tần tiên sinh, khó cho anh rồi.”

Âm thanh đánh bàn phím hơi hỗn loạn, cuối cùng anh cũng để mắt đến tôi: ” Ý của Hà tiểu thư là gì?”

” Ý trên mặt chữ.” Không nghe được câu trả lời vừa ý, Tần Mạch không hờn giận nheo mắt nhìn, tôi che miệng lén cười đã đời mới nghiêm mặt nói, “Được rồi, anh đã khát khao nghe đến vậy thì để em miễn cưỡng nói cho anh thỏa mãn, Tần Mạch, đời này của Hà Tịch chỉ duy nhất một lần thay đổi quyết định của mình, đó là vì anh.”

Khóe môi Tần Mạch hơi nhếch lên, thần thái hí hửng như con nít trộm được kẹo lại lộ ra.

Tôi lắc đầu thở dài, người mà vui mừng hiện rõ lên nét mặt như con nít thế này thì làm sao lăn lộn trong chốn thương trường đến tận lúc này được chứ…

“Em nói thật, lúc biết anh yêu đương với Dịch Tình ở Mỹ thì em đã hạ quyết tâm sau này dứt khoát cắt đứt với anh, loại đàn ông khô khan như anh vậy mà mới rời đi hai năm đã có hết nửa năm qua lại cùng phụ nữ khác.”

Tần Mạch bị mắng, có chút ủy khuất, hừ lạnh một tiếng nói: ” Người kia cũng đâu có chịu thua, không phải ở Trung Quốc cũng đi xem mắt liên miên sao?”

“Khác nhau ở chỗ này.” Tôi phẫn nộ vỗ sô pha, nói, “Dựa vào cái gì anh không cần tìm đã có người đẹp dâng lên tận cửa, tốn công tốn sức lấy lòng anh. Còn em tìm suốt hai năm chỉ toàn là thứ phẩm! Dựa vào cái gì mà em chưa tìm được anh nào đẹp trai làm bạn thì anh đã hưởng tề nhân chi phúc!”

” ‘Tề nhân chi phúc’ không phải dùng như vậy…”

“Dựa vào cái gì anh ngây người ở Mĩ hai năm mà vẫn dùng thành ngữ Trung Quốc giỏi hơn em chứ!

Thấy bộ dáng vô cùng oán giận của tôi, Tần Mạch biết khôn không nói nữa.

Tôi thở hổn hển, liếc ngoáy anh một hồi mới nguôi giận: ” Nhưng mà nhìn anh đau khổ quá nên em tha thứ cho anh. Mấy ngày nay em cứ suy nghĩ, anh không vui thì em cũng không vui, chi bằng chúng ta gom chung một chỗ với nhau, có không vui thì cũng không đến nỗi.”

Tần Mạch nhìn tôi đăm đăm, một lúc lâu sau mới hỏi: “Hiện giờ em không vui?”

Tôi suy nghĩ một chút: ” Cũng không tệ lắm.”

Tần Mạch cười tủm tỉm, không nói gì, tiếp tục vùi đầu gõ bàn phím.

Trong phòng yên tĩnh trong chốc lát, tôi ôm chặt gối, lăn lộn một hồi rồi cũng nói ra những bất an mấy hôm nay: “Tần Mạch, anh với em sẽ cưới nhau hả?”

“Chứ không thì sao?” Anh trả lời thản nhiên

“Nhưng mà…” Tôi hỏi, ” Anh sẽ yêu em bao lâu? Một năm, hai năm, hay là lâu hơn nữa? Tình yêu dẫu sâu đến đâu thì cũng có lúc cạn kiệt…nếu tình yêu chúng mình cạn hết thì hai đứa mình phải làm sao đây?”

“Hà Tịch.” Tần Mạch nói, ” Em chỉ nên nghĩ những chuyện chúng ta cần làm trong hiện tại để sống vui vẻ cùng nhau là được rồi.”

Nếu ngay cả hiện tại cũng không hạnh phúc thì tính đến ngày sau làm gì!

Tôi thở dài: “Được rồi, Tần tiên sinh, tụi mình đến đâu hay đến đó vậy.”

Tần Mạch gõ bùm bùm một hồi đã hoàn thành xong công việc, anh ngẩng đầu nhìn tôi, đứng lên, từ từ đến gần nói: “Hà tiểu thư.” Anh khom người xuống, ấn môi lên môi tôi khẽ khàng hôn, ” Cuộc sống của tụi mình hạnh phúc thế, sao em lại nói nghe cam chịu vậy…”

Hôn nhẹ dần dần biến thành hôn sâu, tôi cảm thấy cơ thể Tần Mạch chầm chậm bắt đầu có phản ứng, tôi chặn tay trước ngực Tần Mạch, nói: ” Anh còn chưa tắm mà.”

Anh hẫng một nhịp, hít sâu một hơi, ráng hãm cảm xúc lại: “Hà Tịch em…chờ anh.”

Anh ngoan ngoãn đi tắm còn tôi ngoan ngoãn ngồi chờ trong phòng, chán quá tôi vào mạng xem tin bát quái, đang xem mải miết thì Tần Mạch ba xoa bốn chà đã vọt ra, vừa lúc tôi đọc trên mạng được một câu mà tôi định nói cho anh nghe bèn kéo anh lại:

“Tần Mạch, anh coi nè —— đàn ông thông minh sẽ không cãi nhau với phụ nữ, bởi vì rất ầm ỹ. Thấy chưa, sau này đừng cãi nhau với em nghe không.”

Tần Mạch đến phía sau tôi nhìn vào màn hình rồi nhíu mày nói: ” Sao em không đọc thêm nửa câu cuối?”

” Ủa, còn nửa câu sau nữa hả?” Tôi dòm một hồi mới thấy sau đó còn mấy chữ ” cứ hôn sâu, hôn mạnh là tốt nhất.”

Da mặt tôi kéo kéo. Tần Mạch đứng phía sau khẽ cưởi, anh tựa đầu vào vai, nỉ non bên tay tôi dụ dỗ: “Hà tiểu thư, em muốn ám chỉ anh chuyện gì đây hửm?”

Hai má tôi bắt đầu nóng lên, nhích mông ra xa anh một tí, lớn tiếng: ” Hừ, cứ tưởng bở. Cho anh xem cái gì thì anh cứ xem cái đó đi là được.”

Anh nói: ” Vậy bây giờ chúng ta đang cãi nhau phải không?”

“Di…”

Cho đến khi bờ môi ấm áp của anh nhẹ nhàng chạm vào môi mình thì tôi mới phát hiện mình đã bị Tần Mạch cho vào tròng.

Đàn ông ầm ỹ không qua đàn bà?

Được rồi, nhưng Tần Mạch lại không thuộc phạm trù này…

Hôm sau, tôi đỡ đỡ thắt lưng đến nhà mới tiếp tục trang hoàng. Tối, Tần Mạch báo anh có việc gấp, không đến đón tôi được nên tôi ngồi xe buýt về nhà. Đến lúc nhìn lên bản tin đang phát trên ti vi di động trên xe buýt, tôi thoáng sững sờ: Ông Chu – Cựu cục trưởng cục thuế vào tù do nhận hối lộ, vì sợ tội đã tự sát trong tù…

Mấy ngày nay, Cử Giai Hoa cũng không đến làm việc.

Tôi chưa nói gì nhưng Phương Dĩnh đã lén liên hệ cậu ta vài lần, nhưng đều không có kết quả, tuy cô bé cảm thấy kỳ quái, nhưng cũng biết chuyện nên không chạy đến hỏi tôi.

Ba ngày sau, vào dịp cuối tuần, tôi đã hẹn Tần Mạch đi xem phim nên cho thợ thầy về nghỉ sớm, còn mình thì ở lại dọn dẹp một chúc rồi ngồi ở bậc thang ngoài ban công chờ Tần Mạch lái xe đến đón.

Có tiếng mở cửa, tôi cứ tưởng Tần Mạch đã đến, nhưng kỳ lạ là tôi không thấy xe anh, bỗng nhiên mùi xăng nồng đậm xông vào mũi. Tôi hoảng sợ quay đầu lại thì thấy Cử Giai Hoa khệ nệ bê theo một can xăn to tướng đi vào phòng.

Tôi sợ đến nỗi người lạnh toát, quát: “Cử Giai Hoa, cậu làm cái gì vậy?”

” Chị Hà” cậu ta hoảng loạn nói, ” Em muốn mọi người đều chết hết, ba em chết rồi, tuy ngày thường ông ấy không quan tâm đến em lắm nhưng tốt xấu gì cũng là người thân duy nhất của em … Ông ấy chết rồi mà em vẫn ngóng chờ ngày ông được tha về nhà với em…”

Cậu ta nói năng lộn xộn, chắc là suy nghĩ hỗn loạn đến cực điểm rồi. Tôi buộc mình phải tự tỉnh táo lại, đang sắp xếp ý nghĩ trong đầu để khuyên nhủ cậu ấy thì bỗng nhiên cậu ta mở nắp can xăng, rồi như phát điên tưới lung tung khắp nơi, trong nhà nồng nặc mùi xăng.

Mặt mày tôi xanh mét vì sợ, vừa định đứng dậy đến cản cậu ta lại thì Cử Giai Hoa dường như đoán được ý định của tôi nên tạt luôn một đống xăng về phía này: ” Các người hại ba tôi vào tù… ông ấy đã chết sao các người lại còn sống mà còn sống hạnh phúc như thế nữa chứ!”

” Cậu điên rồi hả!” tôi không nhịn được quát to, ” Cậu bình tĩnh lại coi thử chuyện câu đang làm có ý nghĩa gì, ba cậu tham nhũng nên phải chịu sự trừng trị của pháp luật, tội mình làm mình chịu chứ trách ai …”

“Là chị!” Cử Giai Hoa nói, “Là chồng chị! Bây giờ có ai làm quan chức mà sạch sẽ chứ ! Dựa vào cái gì lại bắt ba tôi… Đều là lỗi của Tần Mạch hết!”

Tôi im lặng, không phải vì đang suy nghĩ lời lảm nhảm của cậu ta mà tôi nhận ra lời của người khác đã không vào tai cậu ta được nữa rồi, chỉ biết rúc sâu vào vào sừng trâu của mình, ai nói gì cũng cóc thèm nghe…

Tôi thong thả đứng dậy, cố gắng không kích thích cậu ta nhưng nào ngờ tôi vừa bước lên một bước thì bỗng nhiên Cử Giai Hoa móc bật lửa trong túi ra.

Trong lòng tôi đánh thót một cái.

“Không được nhúc nhích.” Cậu ta nói.

“Được, tôi đứng yên.” Tôi trả lời ngay tắp lự.

Tôi luôn tin chân lý: mềm nắn rắn buông mà rắn cấp mấy gặp thằng liều chết thì cũng phải chạy làng. Cử Giai Hoa cầm cái bật lửa, thấy uy hiếp được tôi liền cười thỏa mãn: ” Chị Hà, em biết chị là người tốt bụng nhưng thằng chồng chị quá đê tiện, nó phải bị trừng phạt.”

“Cử Giai Hoa, không có ai được quyền thay mặt pháp luật trừng phạt người khác, nếu có một ngày Tần Mạch làm việc trái pháp luật bị vào tù, nếu anh ấy cũng sợ tội tự sát, tôi nhất quyết sẽ không hành động như cậu. Mỗi người đều phải chịu trách nhiệm cho những gì mình đã gây ra, tôi tin ba cậu cũng hiểu rõ được đạo lý này.”

Cử Giai Hoa im lặng nhìn tôi, sao mà cậu ta không hiểu đạo lý này cơ chứ nhưng vì nhất thời thương tâm quá độ mà tâm trí rối loạn. Cậu ta đánh mạnh vào đầu mình, suy nghĩ giống như cực kỳ hỗn loạn: “Không đúng… Không đúng…”

Tôi thấy cậu ta cầm cái bật lửa đã bắt đầu lỏng lẻo liền biết thời cơ đã đến nên vơ lấy thùng sơn gần bên ném vào Cử Giai Hoa, chính xác là nện vào ngay đầu làm cậu ta choáng váng, tôi thừa cơ nhào lên, chụp lấy bàn tay đang giữ bật lửa của cậu ta rồi nhe răng cắn mạnh.

Cử Giai Hoa kêu á một tiếng, tôi vừa cắn vừa cố hết sức vẫy tay cậu ta cho bật lửa văng ra, trong lòng chỉ có một ý niệm không cho cậu ta bật lửa lên đốt trụi chỗ này. Nhưng không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà cậu ta trong tình huống gian nan như vậy vẫn không quên bật lửa cái xoẹt.

Tôi nổi gai ốc, kinh hoàng nhìn ngọn lửa uốn éo bốc lên từ đống xăng dưới đất. Tiếp theo “Oanh” một tiếng, quanh người đều là biển lửa.

Bạn đang đọc Cô Nàng Mạnh Mẽ của Cửu Lộ Phi Hương
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 18

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự