Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 8 Tôi không muốn là kẻ hèn nhát trong tình yêu

Bạn đang đọc Cô Nàng Hợp Đồng của Ni Xảo Nhi

Phiên bản Dịch · 6846 chữ · khoảng 24 phút đọc

Hương Tranh vừa mệt vừa sốt nên bị hôn mê suốt hai ngày đêm. Sau khi tỉnh lại, dường như cô đã quên hết mọi thứ liên quan đến Sở Trung Thiên. Cô không hề đề cập đến chuyện xảy ra giữa cô và anh, cũng không tiếp tục “Dịch vụ cho thuê bạn gái” nữa. Dường như cô đã quay lại là cô trước đây, vui vẻ ở nhà cùng chị gái. Sở Trung Thiên như chưa từng xuất hiện trong cuộc đời cô, cũng như không khiến cô bị tổn thương chút nào.

Tuy vậy, Hương Đình vẫn biết, sự thực không phải như vậy. Hương Tranh ở lì trong nhà, không ra ngoài vì sợ gặp Sở Trung Thiên. Hương Tranh cười nói vì sợ cô lo lắng. Từ nhỏ, Hương Tranh đã là đứa trẻ không biết che giấu cảm xúc. Những gì Hương Tranh đang làm, không phải con người thật của nó. Hương Đình sống cùng em gái bao nhiêu năm nay, sao cô lại không hiểu tính cách của em gái mình.

Tuy nhiên, trốn tránh không phải là một biện pháp tốt, một cô gái trẻ không thể ở lì trong nhà cả đời được. Là chị của Hương Tranh, cô phải có trách nhiệm chăm sóc cho em gái.

Không thể để Hương Tranh vì thất tình mà hủy hoại bản thân. Phải giúp Hương Tranh từng bước vượt qua nỗi đau này.

Hôm ấy, Hương Đình làm bánh khoai môn trong bếp, nói vọng lên với Hương Tranh đang ngồi xem ti vi ở phòng khách: “Hương Tranh, nhà hết dầu đậu phộng rồi. Em mau đi mua một chai về đây”.

“Mai chị đi mua cũng được mà.” Tiếng Hương Tranh từ phòng khách vọng xuống.

“Không được. Chị cần dùng bây giờ. Mau đi mua đi. Ví tiền chị để ở trong tủ ấy.”

“Không được. Em đang xem ti vi. Hài hay lắm. Ha ha…” Hương Tranh càng cười to hơn.

Hương Đình dằn từng tiếng: “Hương - gia - thứ - nữ”.

Tiếng cười trong phòng khách biến mất. Một lúc sau, Hương Tranh mới ấm ức bước vào bếp, không mấy vui vẻ hỏi lại: “Tại sao nhất định chị phải bắt em đi mua bây giờ? Tại sao cứ nhất định phải dùng dầu đậu phộng? Dùng tạm dầu cải không được à?”.

Hương Đình đang cắt hành trong bếp, không thèm ngẩng lên nhìn em gái, nói: “Chị thích ăn dầu đậu phộng. Em nói gì cũng vô ích. Mau đi mua đi”.

“Hừm”, Hương Tranh thở dài, không nói gì nữa, chầm chậm đi vào tủ bếp, chỉ vào một cái lọ màu vàng: “Đây chẳng phải là dầu đậu phộng hay sao?”.

Hương Tranh xem xét tỉ mỉ nhãn hiệu, sau đó khẳng định chắc chắn: “Không thể nào! Trên này ghi rõ là dầu đậu phông”.

Hương Đình nổi điên, vung vẩy con dao trong tay, hét lên: “Ai nói trên đó ghi là dầu đậu phộng thì bên trong là dầu đậu phộng? Lẽ nào tôi không thể đựng nước hoa quả trong đó?”.

“Không phải thì thôi. Làm gì mà chị phải giận dữ thế?” Hương Tranh lẩm bẩm. “Chị. Chị càng ngày càng hay nổi giận, cứ như phụ nữ giai đoạn tiền mãn kinh ấy.”

“Cái con nha đầu chết tiệt này. Không mau đi mua đi. Đứng đó mà nói linh tinh mãi. Đừng tưởng chị không dám giết chết em nhé.” Hương Đình vừa mắng vừa dứ dứ con dao đe dọa.

Hương Tranh quay người chạy ra ngoài, vừa chạy vừa kêu: “Em đi mua. Em đi mua ngay là được chứ gì?”.

Sau khi Hương Tranh đi khỏi, Hương Đình mới thở phào nhẹ nhõm, nhìn lại chai dầu đậu phộng trong tủ bếp, lẩm bẩm một mình:

“Hương Tranh. Con nha đầu ấy càng ngày càng tinh. Lần sau phải lên kế hoạch chu đáo hơn”.

Từ siêu thị bước ra, Hương Tranh một tay cầm ô, một tay xách túi đựng chai dầu đậu phộng, nhìn trước nhìn sau, nhìn ngang nhìn dọc một hồi, cô chắc chắn là không có bóng hình quen thuộc ấy. Cô cúi đầu, vừa lo lắng vừa thất vọng bước đi trên phố.

Thực tế cô không cần lo lắng, chỗ này cách nhà Sở Trung Thiên đến nửa thành phố. Sở Trung Thiên không thể nào đột nhiên xuât hiện ở đây được. Nhưng trái tim cô luôn hy vọng Sở Trung Thiên xuất hiện. Chỉ cần nghĩ tới việc sẽ gặp Sở Trung Thiên là cô không thể không hồi hộp. Thực sự là cô đã nghĩ quá nhiều rồi. Sở Trung Thiên đã chia tay cô. Làm sao anh ấy có thể xuất hiện trước mắt cô được. Đây là đời thực, đâu phải như trong phim truyền hình Hàn Quốc.

Hương Tranh tự cười mình, tiếp tục bước đi. Đột nhiên cô nghe phía sau có người gọi tên mình.

“Hương tiểu thư!”

Hương Tranh dừng bước, quay lại nhìn. Khi nhìn rõ người phía sau, cô kinh ngạc kêu lên: “Diệp Luyến Hoàn! Sao cô cũng ở đây?”.

“Thật trùng hợp. Ngay cả ở đây cũng gặp cô. Đúng là chúng ta có duyên với nhau thật đây.”

Diệp Luyến Hoàn cười tươi, duyên dáng bước lại gần Hương Tranh. Thật sự là ở đây chẳng có sự trùng hợp hay có duyên gì hết. Bấy lâu nay Diệp Luyến Hoàn đã cử người theo dõi Hương Tranh. Vừa nhận được tin báo Hương Tranh ra khỏi nhà, cô ta lập tức tìm đến đây.

Hôm nay, Diệp Luyến Hoàn mặc bộ váy liền màu đỏ, trang điểm xinh đẹp. Hương Tranh mặc quần soóc và áo phông đơn giản, để mặt mộc. Hai người đứng bên nhau, đúng là hình ảnh của hai thái cực tương phản.

“Cô có khỏe không? Nghe nói cô và Sở Trung Thiên đã chia tay.” Diệp Luyến Hoàn nhìn Hương Tranh chằm chằm, ánh mắt rõ ràng ánh lên niềm vui.

Hương Tranh không phải con ngốc, tự nhiên gặp Diệp Luyến Hoàn ở đây đã là không vui rồi. Nhớ lại lần trước bị cô ta lừa, rồi thêm chuyện nếu không phải vì cô ta, cô đâu cần kí hợp đồng làm bạn gái của Sở Trung Thiên. Cô rơi vào hoàn cảnh ngày hôm nay đều là do cô ta. Nhất là trong lúc này, Hương Tranh càng không muốn dây vào cô ta, nói chuyện hỏi thăm cô càng không có tâm trạng. Vì vậy, Hương Tranh khẽ cười, khách khí nói: “Cám ơn Diệp tiểu thư đã hỏi thăm, tôi vẫn khỏe. Chị gái tôi đang đợi ở nhà, tôi đi trước nhé. Chào cô”.

“Hương tiểu thư, sao lại đi nhanh như vậy? Lẽ nào cô không muốn biết vì sao Sở Trung Thiên lại chia tay cô?” Diệp Luyến Hoàn cười cười, nói năng lưu loát, điều đó chứng tỏ cô ta đã chuẩn bị khá kỹ.

Hương Tranh tròn mắt ngạc nhiên, nghi ngờ hỏi lại: “Cô vừa nói gì?”.

Diệp Luyến Hoàn quan sát trước sau và đề nghị: “Ở đây đông người, không tiện nói chuyện. Chúng ta tìm quán cà phê nào đó ngồi đi”.

“Không cần đâu.” Hương Tranh không do dự, từ chối lời đề nghị ấy. Nhớ lại lần bị lừa trước đây, Hương Tranh không dám tùy tiện hứa với cô ta bất kỳ điều gì. “Có gì cô cứ nói luôn ở đây đi. Và tôi cũng cảnh báo cô, nêu cô có ý đồ gì, ở đây đông người, tôi xảy ra chuyện gì, cô cũng không thoát được đâu.”

“Ha ha. Hương tiểu thư, cô quá nhạy cảm rồi.” Diệp Luyến Hoàn bật cười, ánh mắt toát lên sự khinh thường. “Được! Nếu cô đã lo sợ thế, tôi cũng không cần ý tứ gì nữa. Chúng ta nói chuyện luôn tại đây.”

“Có chuyện gì cô cứ nói thẳng, không cần vòng vo. Tôi là người thiếu kiên nhẫn, cô nhanh cho một chút.”

Nghe những lời nói khó chịu ấy của Hương Tranh, Diệp Luyến Hoàn chỉ mỉm cười, sau đó cô ta nhìn thẳng vào Hương Tranh nói ngắn gọn: “Không phải là Sở Trung Thiên đã nói với cô, anh ấy sẽ chia tay cô vì ở cùng cô, anh ấy rất mệt mỏi sao?”.

Hương Tranh kinh ngạc trợn tròn mắt nhìn Diệp Luyến Hoàn, la lớn: “Làm sao cô lại biết?”. Giọng Hương Tranh khiến những người xung quanh chú ý. Nhưng Hương Tranh chẳng bận tâm tới họ, cô kích động lắc tay Diệp Luyến Hoàn, hỏi dồn: “Là Sở Trung Thiên nói với cô?”.

Diệp Luyến Hoàn gỡ tay Hương Tranh ra khỏi tay mình, cười tỏ vẻ biết lỗi với những người xung quanh, đợi khi mọi người quay đi hết, cô ta mới chậm rãi trả lời: “Không phải do Sở Trung Thiên nói. Là chính tai tôi nghe được”.

“Không thể nào.” Hương Tranh phản bác lại lời Diệp Luyến Hoàn. Cô nhớ rõ hôm cô và Sở Trung Thiên chia tay, trong nhà chỉ có hai người là cô và Sở Trung Thiên, Diệp Luyến Hoàn khẳng định chính tai cô ta nghe thấy thì thật là lừa đảo.

Diệp Luyến Hoàn không giải thích, chỉ khẽ nói tiếp: “Mà tôi còn biết, Sở Trung Thiên chia tay cô là chuyện cực chẳng đã”.

Hương Tranh giật mình, cẩn thận đưa mắt nhìn lại Diệp Luyến Hoàn hỏi: “Cô... cô nói thế là có ý gì?”.

“Sở gia xảy ra chuyện lớn, Sở Trung Thiên cảm thấy việc này khiến cô bị nguy hiểm cho nên dùng cách chia tay để bảo vệ cô.”

“Không thể nào. Sự việc không thể như vậy được.” Hương Tranh hoảng sợ nhìn Diệp Luyến Hoàn, chân bất giác lùi lại phía sau mấy bước. Cô không tin lời Diệp Luyến Hoàn. Cô không tin Sở Trung Thiên chia tay cô vì lý do ấy... Đột nhiên Hương Tranh lại thấy đầu đau dữ dội. Cô chỉ muốn nhanh chóng đi về nhà. Chỉ muốn rời xa con người đáng sợ này. Chỉ muốn quên hết những điều kinh khủng vừa nghe được.

Diệp Luyến Hoàn lại cứ đứng đó nhìn Hương Tranh, sau đó khẽ nhếch môi cười nói: “Bây giờ, nhất định là cô đang nghĩ tôi nói dối phải không? Nhưng thật sự tôi không lừa cô. Thậm chí, sau khi nghe được những chuyện động trời này, tôi còn cảm thấy mừng cho cô.

“Cô nói thế là có ý gì?” Hương Tranh bối rối nhìn xuống hai tay mình, không dám nhìn vào Diệp Luyến Hoàn.

Diệp Luyến Hoàn lại nhếch môi cười, lấy từ trong túi xách ra một cái túi thơm màu xanh, lắc lắc trước mặt Hương Tranh, vừa cười vừa hỏi: “Cô còn nhớ cái túi thơm này không?”.

Hương Tranh nhìn chằm chằm vào cái túi thơm đang đung đưa trước mặt mình, cố lục tìm trí nhớ xem mình đã từng nhìn thấy nó chưa, sau một hồi, cô mới ngạc nhiên hỏi lại: “Đây chẳng phải là cái túi thơm khi trước cô nhờ tôi đưa cho Sở Trung Thiên hay sao? Tại sao bây giờ nó lại ở chỗ cô?”.

Diệp Luyến Hoàn đắc ý cười lớn: “Túi thơm này có một đôi, một cái đưa cho Sở Trung Thiên, một cái tôi giữ. Cô có biết túi thơm này đựng gì bên trong không?”.

Hương Tranh chau mày, ruột gan nóng như lửa đốt, cô lo lắng hỏi lại: “Trong đó không phải là đựng hương liệu sao?”.

“Hương tiểu thư, cô quả thật ngây thơ quá. Tôi không ngờ Sở Trung Thiên lại thích mẫu phụ nữ đơn giản như cô.” Diệp Luyến Hoàn bật cười thành tiếng, mở túi thơm trước mặt Hương Tranh. “Hương tiểu thư, nhìn cho kỹ đi, đây là máy nghe trộm. Lần trước thật sự biết ơn cô đã giúp tôi. Nếu không, tôi không thể nào biết được những bí mật của Sở Trung Thiên.”

Hương Tranh càng nghe càng thấy hoang mang. Cô tái mặt nhìn đồ vật Diệp Luyến Hoàn đang cầm trên tay, ngớ ngẩn hỏi lại: “Cô nói thế là có ý gì?”.

“Tôi vừa nói rõ với cô rồi còn gì.” Diệp Luyến Hoàn vừa nói vừa bật máy lên.

“Con có biết tập đoàn sở thị không?”

“Biết ạ!”

“Vậy con có biết vị chủ tịch thứ tư của tập đoàn Sở thị là ông nội con không?”

Hương Tranh nhận ra đó là giọng nói của Sở Trung Thiên và Sở phu nhân, cô cảm thấy có gì đó không đúng, cô muốn giành lấy chiếc máy nghe trộm trên tay Diệp Luyến Hoàn nhưng cô ta đã cảnh giác nắm tay lại.

“Tại sao cô lại nghe trộm họ nói chuyện? Tại sao cô lại phải ghi lại những lời này?” Hương Tranh tức giận chất vấn, trong lòng thấy vô cùng khó chịu, cô cảm thấy có lỗi vì đã giúp Diệp Luyến Hoàn chuyển cái túi thơm ấy cho Sở Trung Thiên.

“Tôi sẽ không rời xa Sở Trung Thiên.” Diệp Luyến Hoàn tắt máy, đắc ý nói tiếp. “Cô biết vì sao Sở bá mẫu lại đến thành phố Thiên Nhan này không? Là tôi mời bác ấy đến. Tôi thật sự rất yêu Sở Trung Thiên, nhưng anh ấy lại không cho tôi cơ hội nên tôi đành cầu xin Sở bá mẫu giúp đỡ. Tôi chỉ không ngờ được Sở Trung Thiên không những không bị Sở bá mẫu thuyết phục mà anh ấy còn lật ngược thế cờ, xin Sở bá mẫu cho tự do hẹn hò với người khác. Không còn cách nào khác, tôi đành phải cài máy nghe trộm trong nhà Sở Trung Thiên, nhằm nắm được nhất cử nhất động của anh ấy để tiện bề thực hiện kế hoạch của mình. Thế nhưng, tôi chẳng nghe ngóng được tin tức gì của cô và Sở Trung Thiên mà chỉ biết được bí mật động trời của Sở gia”.

“Cô thật đáng sợ!” Hương Tranh hoảng loạn nhìn Luyến Hoàn, vô thức lùi một bước.

Diệp Luyến Hoàn không trả lời cô, chỉ cười và hỏi lại: “Cô không hiếu kỳ chuyện sau đó như thế nào à? Cô cũng không muốn biết bí mật động trời của Sở gia là gì sao?”.

Hương Tranh tái mặt, khẽ lắc đầu: “Tôi không muốn biết, không muốn nghe gì hết! Tôi cũng cảnh cáo cô, cô mau dừng trò nghe trộm đó lại, nếu không tôi... nếu không tôi sẽ…”.

“Nếu không thì sao? Cô sẽ làm gì tôi?” Đôi môi hồng nhếch lên vẻ thách thức. “Cô đừng vội, máy nghe trộm tôi sẽ giao lại cho cô, nhưng cô phải nghe tôi nói mấy câu này đã.”

Hương Tranh chống đầu chiếc ô xuống đất làm chỗ dựa cho tấm thân đang run rẩy.

“Rốt cuộc là cô muốn nói với tôi chuyện gì?”

“Tôi chỉ muốn nói với cô, tôi thật sự yêu Sở Trung Thiên. Chuyện tôi và Kiệt Thâm trước đây chỉ là do tôi nhất thời hồ đồ, tôi đã phải trả giá đắt cho sai lầm đó. Sau này, tôi nhất định không mắc những sai lầm tương tự. Cô có thể yên tâm giao Sở Trung Thiên cho tôi. Tôi sẽ chăm sóc tốt cho anh ấy.”

Hương Tranh bóp chặt chai dầu đậu phộng trong tay, giận dữ nói: “Sao cô lại cho rằng Sở Trung Thiên sẽ về bên cô? Nói cho cô biết, tôi sẽ không để cho cô được toại nguyện, tôi sẽ không rời xa Sở Trung Thiên”.

Diệp Luyến Hoàn đưa tay vén mấy sợi tóc bị bung ra sang hai bên tai, tự tin nói với Hương Tranh: “Cô sẽ làm gì để ngăn cản tôi? Hương tiểu thư, cô sẽ làm gì để giành lại Sở Trung Thiên từ tay tôi? Tôi nói cho cô biết, Sở Trung Thiên hiện đang bị Sở Nhân Vũ truy sát, điều anh ấy cần lúc này là một chỗ dựa, không phải một gánh nặng”.

“Truy sát ư?” Hương Tranh sững người. “Sao Trung Thiên lại bị truy sát?”

Diệp Luyến Hoàn đặt cái máy nghe trộm vào tay Hương Tranh. “Cô cầm lấy, về nhà nghe xong sẽ hiểu. Có điều tôi muốn cô nhớ kỹ những lời tôi nói hôm nay. Sở Trung Thiên là của tôi, không ai có thể cướp anh ấy khỏi tay tôi. Người có thể chống lại Sở thị để cứu Sở gia lúc này chỉ có Diệp gia chúng tôi. Nêu cô lại gần Sở Trung Thiên, tôi sẽ không giúp anh ấy nữa, đến lúc đó mẹ con Sở Trung Thiên chỉ có con đường chết mà thôi. Cô hiểu những gì tôi vừa nói chứ?”

Hương Tranh không trả lời. Cô đã bị Diệp Luyến Hoàn làm cho đờ đẫn. Cô không thể tin nổi có người bác nào lại nhẫn tâm tìm giết cháu mình, chuyện này ngoài sức tưởng tượng của cô. Cô đang nghi ngờ rằng cái người tên là Sở Nhân Vũ đó đầu óc hẳn là có vấn đề... Đợi đã, Sở Nhân Vũ? Cái tên này nghe quen quen, hình như cô đã từng nghe thấy ở đâu đó rồi.

Hương Tranh đứng chôn chân suy nghĩ rất lâu, cuối cùng cô cũng nhớ ra.

Là Sở Tu Phàm! Cô nhớ thời gian anh sống ở ngôi nhà gỗ trong rừng phong, anh thường ngây người ngắm một bức ảnh, đằng sau bức ảnh có ghi dòng chữ: “Cha, Sở Nhân Vũ”.

Cha Sở Tu Phàm là Sở Nhân Vũ, bác của Sở Trung Thiên cũng là Sở Nhân Vũ, ba người cùng họ Sở, lẽ nào cha Sở Tu Phàm chính là bác của Sở Trung Thiên?

Hương Tranh đứng ngây ra đó, chẳng để ý gì đến xung quanh, đến khi thấy nóng gáy vì bị Diệp Luyến Hoàn chiếu tướng, cô mới giật mình tỉnh lại.

“Tôi đang nói chuyện với cô đấy! Sao cô cứ ngây người ra vậy?” Diệp Luyến Hoàn nói vẻ không hài lòng.

“Tồi...” Hương Tranh định tìm cách giải thích, chợt một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô. Nếu Sở Nhân Vũ đúng là cha của Sở Tu Phàm thì cô có thể cầu xin Sở Tu Phàm thuyết phục cha mình tha cho mẹ con Sở Trung Thiên. Nói không chừng, Sở Tu Phàm vì cảm kích sự chăm sóc của cô mà sẽ nhận lời giúp cô. Đến lúc đó, chỉ cần Sở Nhân Vũ tha cho mẹ con Sở Trung Thiên thì Sở Trung Thiên không cần phải kết hôn với Diệp Luyến Hoàn nữa.

Nghĩ đến đó, Hương Tranh cảm thấy cô vẫn còn nhiều hy vọng.

Hương Tranh bừng tỉnh. Mọi lo lắng như tan biến hết. Cô tự tin nói với Diệp Luyến Hoàn: “Diệp tiểu thư. Cô có muốn đánh cược với tôi không?”.

Diệp Luyến Hoàn không hiểu vì sao Hương Tranh lại biến đổi nhanh đến vậy. Điều gì khiến cho cô ta tự tin đến thế? Luyến Hoàn sợ trong chuyện này có gì gian lận nên mới cẩn trọng hỏi lại: “Cược cái gì?”.

“Cược xem tôi có thể thuyết phục được Sở Nhân Vũ bỏ qua cho mẹ con Trung Thiên hay không.”

“Thuyết phục Sở Nhân Vũ ư?” Trên đời này còn có người muốn đi thuyết phục con quỷ Sa tăng Sở Nhân Vũ ư? Diệp Luyến Hoàn nghi ngờ tai mình có vấn đề.

“Đúng thế!” Hương Tranh không ngần ngại gật đầu.

Hóa ra không phải tai cô có vấn đề, con người không biết trời cao đất dày đứng trước mặt cô đây mới là kẻ có vấn đề! Sở Nhân Vũ là loại người nào? Ông ta vì tiền mà sẵn sàng ra tay giết hại cả anh em, loại người này có thể bị người khác thuyết phục ư? Hương Tranh muốn đi xin con quỷ dữ Sở Nhân Vũ tha cho Sở Trung Thiên ư? Thật là điều không tưởng. Diệp Luyến Hoàn cười thầm trong bụng.

Hương Tranh đứng cạnh cũng nhìn thấu suy nghĩ của Diệp Luyến Hoàn bèn cố ý nói khích: “Tại sao cô không trả lời? Lẽ nào cô không dám cược?”.

“Ha ha! Trên đời này, có chuyện gì mà Diệp Luyến Hoàn tôi không dám làm?” Diệp Luyến Hoàn quay một vòng, tự hào trả lời câu chất vấn của Hương Tranh. “Được. Tôi cược. Nhưng nếu tôi thắng, tôi sẽ nhận được gì?”

“Nếu cô thắng, sau này tôi sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt cô và Sở Trung Thiên nữa. Nếu cô thua, cô lập tức phải rời xa Sở Trung Thiên mãi mãi, không được can thiệp vào chuyện của chúng tôi. Đương nhiên, nếu cô sợ, cô không cần cược với tôi, sau này tôi và Sở Trung Thiên làm gì, cô không được xen vào. Thế nào? Cô có định cược không? Cô không cần trả lời tôi ngay, cứ suy nghĩ cho kỹ…”.

“Không cần! Tôi đồng ý cược!” Điều kiện cược lần này đối với Diệp Luyến Hoàn mà nói chỉ có lợi mà không có hại chẳng cần nhọc công làm gì đã nắm chắc phần thắng.

“Được. Nhưng tôi muốn cô giúp tôi tìm địa chỉ của Sở Nhân Vũ.”

“Không vấn đề.”

“Được. Vậy thì mai gặp lại.”

Nhận được câu trả lời mong muốn, Hương Tranh không ở lại thêm nữa, cô vội vẫy một chiếc taxi ra về.

Diệp Luyến Hoàn nhìn theo Hương Tranh đến khi cô ngồi vào xe mới lấy điện thoại di động từ trong túi xách ra.

“Văn phòng thám tử phải không? Tôi là Diệp Luyến Hoàn, tôi muốn điều tra về Sở Nhân Vũ...”

“…”

“Rất tốt! Giúp tôi điều tra địa chỉ nơi ở của ông ta.” Vừa tắt máy, Diệp Luyến Hoàn lại gọi lại, nói thêm: “Cả số điện thoại nữa, cũng điều tra luôn cho tôi. Làm ngay cho tôi!...”.

Trong taxi, Hương Tranh dựa lưng vào ghế sau, lặng lẽ nhìn ra cửa sổ. Hương Tranh đặt hai tay trên đùi, trong tay trái là chiếc tai nghe màu bạc đang cắm với máy nghe trộm đang nằm trong túi quần mà Diệp Luyến Hoàn vừa đưa cho cô.

Ngoài cửa xe, cảnh vật trôi qua vùn vụt, chiếc xe chạy qua nhiều nơi như vậy nhưng Hương Tranh không chú ý. Toàn bộ tâm trí cô còn đang tập trung vào đoạn đối thoại của mẹ con Sở Trung Thiên. Sau khi nghe hết đoạn đối thoại, bí mật của Sở gia khiến cô vô cùng kinh ngạc nhưng nó không khiến cô lùi bước. Hiểu được sự lo lắng mà Sở Trung Thiên dành cho cô, Hương Tranh vô cùng cảm động. Chỉ có điều cô không thích Sở Trung Thiên vì bảo vệ cô mà phải nói lời chia tay với cô. Cô cho rằng, một khi hai người đã hẹn thề bên nhau mãi mãi thì phải có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu, cho dù trải qua sinh - lão - bệnh - tử cũng phải nắm chặt tay nhau. Sao Sở Trung Thiên có thể tự ý rời xa cô như thế? Lẽ nào với anh ấy, cô chỉ là một gánh nặng?

Hương Tranh vô cùng tức giận nhưng không dám để cơn giận dữ làm cho kích động. Cô rất hiểu tính cách của Sở Trung Thiên, một khi anh đã quyết định chuyện gì sẽ không dễ dàng thay đổi. Bây giờ, nêu cô tìm đến nhà anh nói chuyện, cô biết chắc anh sẽ tìm cách đưa cô về nhà. Căn cứ vào những gì cô biết về anh, cô cũng chắc chắn anh không bao giờ cho phép cô thực hiện ý định kia. Nói không chừng, anh còn nhờ chị Hương Đình kiểm soát cô thật kỹ, không cho cô hành động. Vậy thì tốt nhất là không nói với anh nữa.

Nhưng cho dù là như vậy, cô vẫn phải đến nhà Sở Trung Thiên một chuyến. Việc thứ nhất là để lấy máy nghe trộm trong cái túi thơm. Việc thứ hai là để gặp Sở Trung Thiên. Đã lâu nay cô không có tin tức gì của anh, cô muốn xem anh có khỏe không.

Định thần lại một chút, Hương Tranh cất máy nghe trộm, nói với anh lái xe: “Em có việc gấp cần đến khu căn hộ cao cấp phía tây. Phiền anh lái xe nhanh hơn một chút ạ. Cảm ơn anh!”.

“Được. Không vấn đề gì.” Anh tài xế nhanh chóng đáp lại, rồi bẻ lái cho chiếc xe quay ngược trở lại.

Chiếc taxi màu cam len lỏi giữa dòng xe trên đường, tìm đến phía tây thành phố.

Nhưng đoạn đường từ phía đông sang phía tây của thành phố không hề ngắn, cho dù anh tài xế đã cố gắng nhưng cũng mất tới bốn mươi phút mới tới nơi. Chiếc taxi màu cam dừng trước cổng khu căn hộ Trung Thiên ở. Hương Tranh cảm ơn anh lái xe, ngỏ ý muốn anh dừng xe đợi cô một lát. Anh ta vui vẻ nhận lời. Hương Tranh lại rối rít cảm ơn anh ta lần nữa rồi mới mở cửa xe bước ra ngoài.

Người đang trực ở đại sảnh hôm nay không phải là chú Triệu mà là một thanh niên có nước da bánh mật, thân hình cao lớn, vạm vỡ. Hương Tranh đi đến gần anh ta, lịch sự giới thiệu cô là Hương Tranh, đến tìm Sở Trung Thiên, phòng 902. Anh bảo vệ này chưa biết cô, nhìn cô một lượt rồi lịch sự mời cô vào phòng bảo vệ.

Anh ta mời cô ngồi, lấy nước cho cô uống, sau đó lấy từ ngăn tủ giấy tờ một tờ khai thông tin cùng một cây bút, đặt trước mặt cô, cười lễ phép nói: “Hương tiểu thư, tòa nhà chúng tôi có quy định khách đến thăm đều phải điền đầy đủ thông tin yêu cầu. Đây là bút và tờ khai mẫu, phiền tiểu thư bớt chút thời gian điền thông tin vào đó giúp tôi”.

Hương Tranh gật đầu đồng ý, cầm tờ khai mẫu lên xem cẩn thận một lượt, cảm thấy có chút kỳ quái, trong lòng nảy sinh cảm giác hoài nghi, không hiểu bảng mẫu này có phải dùng để điều tra nhân khẩu không?

Không dễ gì để hoàn thành yêu cầu của anh bảo vệ cho nên khi bước vào thang máy, Hương Tranh thấy lưng mình lấm tấm mồ hôi.

Thang máy dừng lại ở tầng chín. Hương Tranh bước ra, chân cô dừng lại trước cửa thang máy, chỉ mấy bước chân nữa thôi là tới trước căn hộ của Sở Trung Thiên. Cô cứ đứng ngây người nhìn cánh cửa quen thuộc.

Cô đã sống tại căn hộ này hơn nửa năm, mọi đồ vật đều quen thuộc với cô, quen đến mức nhắm mắt lại cô cũng có thể nói chính xác kệ ti vi kê chỗ nào, tủ lạnh đặt ở đâu, tách đĩa màu gì. Trong căn hộ này, chỗ nào cũng in dấu kỉ niệm của cô và Sở Trung Thiên. Cô còn cho rằng mình sẽ phải xa nơi đây mãi mãi. Nhưng cho dù khó khăn lớn đến đâu cô cũng sẽ cố gắng hết sức, cố gắng đấu tranh cho tình yêu và hạnh phúc của cô và Sở Trung Thiên.

Hương Tranh cứ đứng ngoài cửa, cắn chặt môi suy nghĩ miên man.

Cô không biết bây giờ cô sẽ phải làm thế nào? Cô nên bấm chuông cửa hay gọi điện thoại cho Sở Trung Thiên? Không biết anh ấy có nhà không nữa? Lát nữa gặp anh ấy, cô sẽ nói gì đây?

Hương Tranh còn đang do dự thì cánh cửa trước mặt cô đột nhiên mở ra. Cô ngẩng lên nhìn, đang định giơ tay lên vẫy thì phát hiện ra người mở cửa là một cô gái xinh đẹp, đằng sau cô ta mới là Sở Trung Thiên, người cô đang tìm.

Hai người họ làm Hương Tranh quá bất ngờ. Cô nhất thời không biết phải nói gì. Cho

đến khi Sở Trung Thiên nhìn thấy cô, anh cũng ngạc nhiên không kém, đôi mắt mở to vẻ kinh ngạc, mất một lúc, anh mới ngần ngại gọi: “Hương Tranh!”.

Hương Tranh vẫn sững sờ đứng đó nhìn hai người họ. Cô nhìn chằm chằm vào cô gái, rồi đưa ánh mắt tò mò về phía Sở Trung Thiên hỏi: “Trung Thiên, vị tiểu thư này là ai?”.

Sở Trung Thiên cứng người, do dự giây lát, rồi chậm rãi nói: “Bạn gái cũ của anh”.

Anh nói nhỏ, giọng khàn khàn. Trong khi nói chuyện, anh không một lần nhìn cô, nhưng Hương Tranh biết, anh làm thế vì sợ cô đọc được suy nghĩ trong ánh mắt của anh. Anh gầy hơn trước, khuôn mặt baby tròn trịa trước kia giờ trở nên góc cạnh. Mặt anh không còn hồng hào, đôi môi cũng nhợt nhạt thấy rõ. Hương Tranh nhìn thấy thế mà không khỏi đau lòng, nhưng cô cố kìm nén cảm xúc, không muốn anh phải bận tâm vì cô.

“Em... em chỉ là muốn tới lấy đồ, em còn để quên một ít đồ ở đây.” Hương Tranh cúi mặt, khẽ nói. Lúc này, cô không muốn hỏi thêm gì về cô gái kia nữa. Một là, sau này cô còn cơ hội hỏi lại anh. Hai là, giờ cô cũng không có tư cách gì để hỏi anh chuyện ấy.

“Ừ.” Sở Trung Thiên khẽ gật đầu, giọng nói cũng không còn quá ngạc nhiên như lúc trước. Anh cũng không hỏi Hương Tranh đến lấy đồ gì, cũng không giải thích cho Hương Tranh, cô gái đứng bên cạnh anh là trợ lý của mẹ anh, được bà cử đến chỗ anh lấy đồ giúp bà. Trước khi những việc này kết thúc, anh không thể có liên hệ gì với cô. Dừng lại một chút, anh nói thêm: “Bây giờ bọn anh có việc phải ra ngoài. Lúc nào em về thì giúp anh đóng cửa cẩn thận nhé”.

Cô cũng không biết vì sao anh hành động như vậy. Anh thật sự không muốn nhìn thấy cô nữa? Hay anh đang bỏ chạy? Cô cũng không biết nữa. Cho dù biết rõ anh làm vậy là vì muốn tốt cho cô, nhưng nghe anh nói ra những lời đó, cô vẫn thấy đau lòng.

Cô cũng không nói gì, chỉ lẳng lặng gật đầu, đi qua hai người vào trong bếp. Khi Hương Tranh tìm thấy cái túi thơm trong tủ đồ thì hai người họ đã đi khỏi nhà từ lúc nào. Căn nhà chìm trong tĩnh lặng, không một tiếng động.

Hương Tranh về đến nhà khi Hương Đình đang ngồi co chân thoải mái trên sofa, vừa xem ca nhạc vừa nhấm nháp bánh khoai môn.

Hương Tranh cất đồ trong bếp, rồi cũng lấy một ít bánh khoai môn vào bát, mang ra phòng khách, ngồi xuống cạnh Hương Đình, vừa xem ti vi vừa ăn.

Hương Đình không nhận thấy em gái có gì khác lạ, vẫn bình thản vừa ăn bánh vừa say sưa xem ti vi, đến đoạn hay cô còn vui vẻ vỗ tay theo. Chỉ đến khi chương trình ti vi chuyển sang thời gian quảng cáo, Hương Đình mới quay sang em khẽ hỏi: “Hương Tranh, về rồi à?”.

Hương Tranh lặng lẽ gật đầu, băn khoăn không biết làm cách nào để nói với Hương Đình chuyện hôm nay. Sau một hồi trầm ngâm, Hương Tranh chọn cách nói dối: “Chị! Em muốn đi du lịch”.

Hương Đình đặt bát bánh xuống, nhìn em gái đầy ngạc nhiên.

“Sao tự nhiên em lại muốn đi du lịch? Từ trước tới nay có bao giờ em nói muốn đi du lịch đâu.”

“Em...” Hương Tranh cúi mặt, đôi tay vô thức chọc đũa vào bát bánh để trên bàn, động tác thể hiện rõ sự lúng túng, đôi mi cong rủ xuống, che giấu cảm giác tội lỗi. Cô tìm một lý do hợp lý để nói với chị gái: “Gần đây xảy ra nhiều chuyện, em muốn đi ra ngoài để thay đổi không khí, giúp tâm trạng khá hơn”.

Gần đây, Hương Tranh đau khổ như vậy, đi ra ngoài một chuyến cũng tốt. Nếu may mắn, nó mà gặp được anh chàng nào tốt hơn Sở Trung Thiên thì thật sự là có một kết thúc có hậu.

Hương Đình thầm suy tính như vậy nên nhất thời không để ý tới thái độ hơi kỳ lạ của Hương Tranh, đôi mắt lấp lánh, hào hứng hỏi: “Hương Tranh, em tính đi du lịch thật à?”.

Hương Tranh cúi thấp đầu tránh ánh mắt của Hương Đình. Cô chớp chớp mắt lấy lại tự chủ: “Vâng ạ...”.

“Đi du lịch cũng tốt. Khi về nhớ mua đặc sản làm quà cho chị, nêu không em sẽ bị trục xuất khỏi nhà. Nhớ chưa?” Nói rồi, Hương Đình hào hứng vỗ vai Hương Tranh hỏi tiếp: “Em định đi lâu không? Mà đi một mình à?”.

“Em đi chừng một tháng...” Cho tay vào bát bánh trước mặt Hương Tranh thấp giọng. “Em đi cùng bạn nữa.”

“Này! Em đừng ăn bốc như thế. Lấy đũa này mà dùng.” Hương Đình đưa đôi đũa trong tay mình cho Hương Tranh, sau đó hào hứng hỏi tiếp: “Em định khi nào thì đi? Đồ đạc đã chuẩn bị xong chưa? Tiền có đủ chưa?”.

“Em tính mai đi. Lát nữa em thu xếp đồ đạc.”

“Trời! Sao gấp thế? Còn đợi gì nữa, mau đi thu xếp đồ đạc đi, không là không kịp đâu.” Hương Đình vui vẻ đứng lên đi về phía phòng Hương Tranh, vừa đi vừa quay lại gọi: “Hương Tranh, em còn không nhanh lên”.

“Em vào ngay đây.” Nhìn dáng điệu vui vẻ của chị gái, Hương Tranh chỉ biết gượng cười.

Nếu bây giờ chị Hương Đình mà biết được mục đích thật sự của chuyến đi này, chắc chắn chị ấy sẽ không vui vẻ đi giúp cô chuẩn bị hành lý như thế kia, ngược lại chị ấy sẽ nhốt cô vào phòng và ngồi ngoài canh giữ, không để cô có cơ hội chạy trốn.

Sân bay trung tâm thành phố Thiên Nhan ồn ào, náo nhiệt. Có người chuẩn bị từ thành phố này đi tới một nơi xa, cũng có người từ nơi xa tìm tới đây, họ hoặc đứng hoặc ngồi hay thong dong đi lại trong sân bay.

Hương Tranh, hai tay xách hai túi du lịch, đứng nhìn hàng người đông đúc xếp hàng trước cửa kiểm tra an ninh, trong lòng có chút bâng khuâng.

Cô chưa từng đi xa một mình. Lúc trước, nhớ có lần cô cùng chị Hương Đình đi qua sân bay, nhìn người ta túi lớn túi nhỏ từ trong đó bước ra, cô đã ghen tị hỏi chị: “Chị, khi nào thì em được đi máy bay?”.

Hiện tại, cô đang đứng trước cửa kiểm tra an ninh, chỉ còn cách ước mơ đi máy bay ngày xưa ấy một bước chân thôi. Nhưng sao lúc này việc ấy không còn khiến cô vui vẻ, hào hứng như xưa nữa? Là do thời gian đã bào mòn ước mơ hay vì ước mơ của cô đã thay đổi?

“Cô sao thế? Không muốn đi nữa à?” Diệp Luyến Hoàn đứng bên cạnh, chăm chú quan sát biểu hiện của Hương Tranh, thấy cô trầm ngâm, Luyến Hoàn cho là cô hối hận, mới lên giọng mỉa mai như vậy.

Hương Tranh nhanh chóng hồi tỉnh, nhìn nụ cười chế nhạo còn trên môi Luyến Hoàn bình tĩnh hỏi lại: “Cô sợ tôi nghĩ lại chứ gì?”.

“Ha...” Diệp Luyến Hoàn bật cười thành tiếng, đôi môi cong lên vẻ khiêu khích: “Nếu cô sợ thì cứ nói. Bây giờ dừng lại vẫn còn kịp”.

“Tôi đã quyết việc gì thì sẽ không thay đổi.” Hương Tranh hùng hồn khẳng định lại.

Rồi cô quay sang nhìn Diệp Luyến Hoàn, giọng nghiêm túc nhắc nhở: “Còn cô nữa, cô hãy nhớ kỹ những lời tôi đã nói. Chỉ cần tôi còn sống trở về, cô không được giành giật Sở Trung Thiên cũng như xen vào chuyện của tôi và anh ấy nữa”.

Diệp Luyến Hoàn cao ngạo ngẩng đầu, khẳng khái nói: “Chuyện này thì cô cứ yên tâm. Diệp Luyến Hoàn tôi từ trước tới nay luôn coi trọng lời hứa. Chỉ cần cô thắng tôi, tôi nhất định giữ lời”. Ngừng một chút, cô ta nói tiếp: “Có điều, đừng quên tôi đã nhắc nhở cô, Sở gia là nơi hang hùm ổ rắn, hoàn toàn không đơn giản như cô nghĩ. Sở Nhân Vũ có thể dùng thủ đoạn tàn độc để đẩy mẹ con Sở Trung Thiên đến bước này, chắc chắn ông ta không phải người thường. Nếu cô cho rằng mình có thể dễ dàng thuyết phục được ông ta, thì cô đã lầm to. Mọi việc cô phải cẩn thận, tự biết cứu lấy mình. Còn nữa, cô đừng hiểu lầm, tôi nói như vậy là quan tâm tới cô. Diệp Luyến Hoàn tôi không bao giờ khóc thương đối thủ. Chỉ là cô vừa ngốc vừa gàn, tự cho là mình có thể thuyết phục được con người tàn độc đó, tôi đã biết chắc cô sẽ thất bại. Chuyến đi này lành ít dữ nhiều. Tôi nói lại lần nữa, nếu cô sợ, thì nghĩ lại vẫn còn kịp đấy. Để đến khi lên máy bay rồi, có hối hận cũng đã muộn”.

Hương Tranh biết Diệp Luyến Hoàn nói không sai. Nhưng đây là cơ hội duy nhất để cô đấu tranh giành lấy hạnh phúc cho mình, cô có thể nào bỏ qua được. Vì thế Hương Tranh ngẩng đầu, một lần nữa khẳng định lại quyết tâm với Diệp Luyến Hoàn: “Tôi nói rồi. Tôi đã quyết việc gì thì sẽ không thay đổi”.

Diệp Luyến Hoàn nhún vai lãnh đạm nói: “Tùy cô. Mọi việc do cô tự quyết định. Tôi không ép cô làm việc này nên đến lúc chết đừng có tìm tôi báo oán là được”.

Hương Tranh lườm cô ta, khó chịu nói: “Cô thật là biết ăn nói đấy”.

“Hừ!” Diệp Luyến Hoàn bĩu môi, không thèm đối chấp. Cô ta lục tìm trong túi xách một hồi, lấy ra một miếng giấy gấp tư đưa cho Hương Tranh. “Đây là địa chỉ nhà Sở Nhân Vũ, cô cầm lấy. Tôi nghe nói, Sở gia đang tuyển nữ giúp việc, cô nên nhân cơ hội này để lọt vào Sở gia. Sở Nhân Vũ đâu phải là người bình thường, cô muốn gặp là gặp được.”

Hương Tranh giơ ngón tay trỏ lên môi, miệng “suỵt, suỵt” làm bộ bí mật rồi thì thầm với Diệp Luyến Hoàn: “Tôi biết rồi. Cảm ơn cô!”.

Hương Tranh nói nhỏ nhưng Diệp Luyến Hoàn cũng nghe thấy.

“Không phải cảm ơn tôi. Cô hãy bảo trọng.” Nói xong, Diệp Luyến Hoàn duyên dáng bước đi, lúc đi qua hàng người đông đúc đứng đợi trước cửa kiểm tra an ninh, Diệp Luyến Hoàn còn quay lại nhắc nhở: “Hương Tranh, sắp tới giờ máy bay cất cánh rồi, mau xếp hàng đi”.

Hương Tranh gật đầu chào Diệp Luyến Hoàn, chen chân vào dòng người trước cửa kiểm tra an ninh.Diệp Luyến Hoàn đứng từ xa quan sát Hương Tranh, khi thấy Hương Tranh bước qua cửa kiểm tra an ninh, cô ta mới mở túi xách, lấy ra chiếc điện thoại hiệu DIORCU màu trắng, căng thẳng bấm một dãy số.

Sau đoạn nhạc chờ sôi nổi là một giọng nữ nhẹ nhàng cất lên.

Diệp Luyến Hoàn khẽ hít thở, thấp giọng nói: “Xin hỏi cô có phải là trợ lý của ngài Sở Nhân Vũ không? Tôi có tin của Sở Trung Thiên muốn báo với ngài ấy...”.

Mười phút sau, Diệp Luyến Hoàn mới tắt máy, nhìn theo bóng Hương Tranh đã mất hút, ánh mắt cô ta dần tối lại.

“Hương Tranh, tôi đã nói tôi không cược chuyện gì tôi không chắc, cô lại không tin tôi, thật là không biết tự lượng sức mình.”

Bạn đang đọc Cô Nàng Hợp Đồng của Ni Xảo Nhi
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 7

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự