Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 159 Rắc rối ở bar Louis.

Bạn đang đọc Chuyện Tình Hoàng Gia của Du Huyễn

Phiên bản Dịch · 2560 chữ · khoảng 9 phút đọc

Cuộc hẹn vào lúc bảy giờ tối, tất cả mọi người đã có mặt trước cửa bar Louis. Hạ Đồng mặc bộ đồ rất đơn giản, chiếc quần jeans dài màu xanh sẫm cùng chiếc áo sơ mi tay dài, phần thân màu trắng, hai tay màu xám nhạt, đôi giày pa-ta kiểu màu trắng, mái tóc tùy ý buộc lên bằng một chiếc nơ hồng nhỏ.

-Hạ Đồng, ai đi bar lại ăn mặc như cậu?-Từ Vy nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới

-Thế này thì sao? Mình thấy ổn mà.-Hạ Đồng không thấy có gì là khác thường

Hạ Đồng dừng một chút, nhìn mấy người xung quanh mình, quả thật cô là người ăn mặc khác nhất. Vào bar đa số đều mặc váy ngắn, không bó sát thì cổ áo khoét ngực, không mặc váy thì mặc quần đùi ngắn, áo dây lộ bờ vai trần. Khuôn mặt thì trang điểm trắng như tờ giấy, môi đỏ, kẻ mắt.

-Dù sao cũng đi chơi cho thoải mái thôi, chứ có phải là đi dự tiệc gì đâu chứ?

Hạ Đồng bĩu môi, không để ý mình ăn mặc không hợp với nơi này.

-Đúng là nói với cậu thà tớ nói với đầu gối của mình thì hơn. Không nói nữa vào thôi.

Nói xong, tất cả vào bar, chọn một chỗ rộng rãi có thể nhìn bao quát cả sàn nhảy, DJ đứng ở chỗ cao nhất bar đang cho dòng nhạc sôi động cuồng nhiệt lan tỏa cả không gian. Ánh đèn lấp ló đủ màu sắc chiếu xung quanh.

Một thời gian không đến đây, bar Louis vẫn như trước không thay đổi gì nhiều. Ồn ào, phức tạp!!!

Bia và rượu nhanh chóng đã được phục vụ mang lên bàn, Hạ Đồng cầm lấy một chiếc ly thủy tinh được rót rượu vào, uống một ngụm.

Cay xè, nhưng mà vào cổ họng được một lúc lại có vị ngòn ngọt.

-Hạ Đồng, ra nhảu đi.-Hân Hân lôi kéo cô

-Mình không biết nhảy, vả lại sợ nhảy sẽ làm mọi người chê cười.-Hạ Đồng khéo từ chối

-Ấy, đã vào nơi này phải nhảy chứ?-Trác Linh cũng rủ rê cô

-Mình thật sự không biết nhảy. Hai cậu ra nhảy cùng mọi người đi.-Hạ Đồng cũng chỉ cười trừ không đi

-Hai cậu tốt nhất đừng rủ cậu ấy, chẳng khác nào nước đổ đầu vịt.-Từ Vy đứng bên cạnh Trác Linh, nói

-Được rồi, vậy ba chúng ta ra nhảy.

Hạ Đồng nhìn cả ba đi ra ngoài sàn nhảy, hòa vào dòng người đang lắc lư trong dòng nhạc do DJ mang lại, Hạ Đồng bất giác cong môi lên một chút. Đã vào nơi này chỉ muốn bản thân vui vẻ, vậy thì hà cớ gì cứ bài xích bản thân.

Hạ Đồng vẫn ngồi chỗ cũ dỏi mắt theo đám Từ Vy đang nhảy sôi động, cầm chai rượu vang rót một ít vào ly.

Nói sao thì những nơi phức tạp như bar Louis, Hạ Đồng cũng không muốn tới lui nhiều, chỉ tổ tự gây rắc rối cho bản thân.

Hạ Đồng tay cầm ly rượu đột nhiên run lên, càng không hiểu lí do gì, cô đảo mắt nhìn xung quanh, cô có một cảm giác dường như có ai đó đang nhìn cô. Chỉ là cô vẫn không tìm ra ánh mắt nóng bỏng đang dõi theo cô.

Có lẽ là do suy nghĩ nhiều quá sinh ra ảo giác...

Ở một góc của bar Louis, nơi mà ai không để ý tới, nhưng nơi đó lại là nơi có thể quan sát cả bar Louis. Ánh mắt người con trai khẽ động, bàn tay cầm chiếc ly cổ cao khẽ run lên, sau đó dứt khoát để xuống bàn, ngã người vào ghế, ánh mắt vẫn nhìn vào dáng người nhỏ bé đó.

Từ lúc cô bước vào anh đã thấy cô ngay, bởi vì giữa đám đông kia, cô vẫn nổi bật hơn hết. Thứ nhất là ở cách ăn mặc, không hở hang, không trang điểm, vẻ đẹp mộc mạc tự nhiên, thứ hai là vì nét mặt ấy của cô đã lâu anh chưa gặp, vẫn lương thiện đơn thuần trong sáng như ngày nào.

Một tháng, cô vẫn như trước, không thay đổi gì mấy. Có thể vui vẻ bên người khác, chỉ có duy nhất anh là không.

-Không định qua chào hỏi sao?

Người con trai khẽ lắc đầu, cười khổ.

-Như vậy cũng nên, dù sao gặp lại cũng không làm được gì.

Dương Tử lại cười khổ, thiệp cưới cũng đã làm xong, ngày mai sẽ phát đi, còn quay đầu được sao? Hôm đó đã nói rõ, cô và anh đã không còn đi cùng một con đường nữa, cho dù gặp nhau cũng chỉ là người xa lạ.

-Tớ hỏi thật, giữa Ân Di và Hạ Đồng cậu tột cùng yêu ai?-Khiết Đạt nghiêm túc hỏi

-Còn quan trọng hay sao? Bây giờ tớ yêu ai, đã không còn nghĩa lý gì rồi.-Dương Tử nở nụ cười thê lương

Cô và anh, một tháng trước đã chấm dứt rồi.

Những kí ức khiến ta đau đớn, thường lại là những kí ức ta không muốn quên.

-Dương Tử, tớ là bạn của cậu, có một câu dù thế nào cũng phải nói, cậu kết hôn với Ân Di chỉ vì trách nhiệm, kết hôn xong chỉ còn đau khổ thôi. Không phải tớ xúi bậy, nhưng mà hôn lễ này, tớ cũng không có ý sẽ đồng ý.

-Một tháng trước, tớ hỏi Hạ Đồng có đồng ý cùng tớ bỏ qua nước ngoài không, cô ấy không đồng ý, cũng không từ chối, chỉ nói hai tháng nữa tớ sẽ kết hôn. Làm sao tớ không biết cô ấy đang nhắc nhở tớ.-Dương Tử vươn tay cầm ly rượu lên, sau đó ngửa đầu uống cạn

-Loại tình yêu như thế này, đúng là rất biết làm khổ con người. Cũng may, tớ và Thi không như thế.-Khiết Đạt môi mong nhếch lên thành một đường dài

Nghĩ đến Thi thôi, đã làm tâm trạng Khiết Đạt vui vẻ hẳn, khuôn mặt cũng lộ rõ sự hưng phấn.

-Phải chi, tớ cũng được như cậu.-Dương Tử thoáng chút trầm lặng

-Bạn tốt, chuyện tình cảm rất là khó nói, đừng nên cứng nhắc, vẫn là thuận theo tự nhiên.

Khiết Đạt khuyên nhủ, anh không khó nhận ra sự thay đổi trong thời gian vừa qua của Dương Tử, chỉ là anh muốn giúp cũng là lực bất tòng tâm.

Hạ Đồng vẫn ngồi ở chỗ cũ nhìn ra sàn nhảy, vốn đang rất nhàm chán thì từ xa, một phục vụ đi đến, đưa cho cô một ly rượu Whisky, Hạ Đồng chỉ mình, hỏi: "Là đưa tôi sao?"

-Vâng, có một người khách mời cô ly rượu này.-phục vụ lịch sự đáp

-Là ai vậy?-Hạ Đồng nhìn ra phía sau phục vụ, dường như tìm ai đó

-Tiểu thư, vị khách đó chỉ kêu tôi đem ly rượu đến mời cô, ngoài ra không nói gì nữa.

Phục vụ cũng không dám nhiều lời, liền đặt ly rượu xuống bàn, rồi cũng lui đi.

Hạ Đồng đảo mặt nhìn xung quanh, chẳng có ai nhìn cô, chẳng có ai là người cô quen, vậy ly rượu này là ai mời cô chứ? Không lẽ... không thể nào, nhất định.

...

Chửi anh cũng được, không yêu cũng được, chỉ cần xin em đừng đi lúc này.

...

Từ Vy nhảy mệt rồi quay lại bàn rượu cầm một ly rượu lên uống ừng ực, sau đó lại liếc nhìn Hạ Đồng, như đang ngẫm nghĩ, rồi lại kéo tay cô đứng lên.

-Từ Vy, chuyện gì?

Hạ Đồng bị Từ Vy lôi đứng lên, không biết trước liền bị kéo đi ra sàn nhảy.

-Nhảy đi, đã vào đây thì đừng làm mất vui chứ?-Từ Vy nháy mắt với Hạ Đồng một cái

-Tớ không biết nhảy. Tớ trở lại bàn đây.

Hạ Đồng định quay người đi liền bị Từ Vy nắm được tẩy, kéo cô lại không cho đi.

-Cậu mà không nhảy, tớ tuyệt giao với cậu đó.

Từ Vy khẽ lườm cô.

-Xem như sợ cậu đi.

Bắt quá, cô là người lạ nhất trong đám người đanh nhảy cuồng nhiệt này, chỉ đứng nhịp nhịp chân, cũng không nhảy gì nhiều.

-Hạ Đồng, không phải cậu chứ? Như vậy cũng gọi là nhảy sao?-Từ Vy thiệt sự chịu thua cô

-Tớ đã nói rồi mà. Tớ vẫn là trở về bàn còn hơn.

Hạ Đồng lại một lần quay người đi, chỉ là vừa đi được vài bước lại hoảng hồn lùi về sau.

-Con khốn, mày giám giựt chồng bà.

Một người phụ nữ chừng hai lăm ngoài, khuôn mặt trang điểm sặc sỡ quá mức, bộ váy đen dài hơn đầu gối một chút, vẻ mặt như kẻ điên, tay cầm mảnh thủy tinh của chai rượu bị vỡ nát, chĩa thẳng về phía cô.

-A... có kẻ điên.

-Hình như là đánh ghen.

Xung quanh đột nhiên im ắng, cơ hồ nghe như đang hiểu lầm cô là kẻ giựt chồng cô ta nên bị đánh ghen, Hạ Đồng ngây ngốc kinh sợ, cô căn bản không quen người phụ nữ này, làm sao biết chồng bà ta là ai.

-Cô... cô nói cái gì thế? Tôi giựt chồng cô hồi nào?-Hạ Đồng sợ người phụ nữ mất khống chế mà làm hại mình liền lùi về sau

-Mày... cái con đê tiện... dám quấn quýt với chồng tao, để tao xem, hôm nay tao rạch nát mặt mày, mày còn vênh váo được hay không?-người phụ nữ điên loạn, giơ mảnh thủy tinh kia đến thẳng Hạ Đồng

-Cô... tôi... tôi không quen biết chồng cô. Cô nhầm người rồi.

Đám người xung quanh xem chuyện vui đã bu thành vòng làm Hạ Đồng hết đường lui.

-Hạ Đồng, chắc chắn chị ta bị điên, tớ tin cậu không phải là người như vậy.

Từ Vy lên tiếng lớn giữa đám đông im phăng phắc kia, lời nói hoàn hoàn tin tưởng Hạ Đồng.

Hạ Đồng cảm động nhìn Từ Vy, cô chưa từng rơi vào trường hợp như thế này, nếu không ai tin cô chắc cô sẽ bật khóc mất.

-Mày làm chồng tao bỏ tao, tao sẽ cho mày không dám vác mặt ra đường nhìn ai.

Nói xong, người phụ nữ liền giơ cao mảnh thủy tinh, xông thẳng lại phía cô.

Mọi người trong bar chẳng qua gặp những chuyện này riết lại thành chuyện quen, không ai lại rãnh rỗi đi lo chuyện bao đồng cả.

-A...

Hạ Đồng la lên một tiếng dùng tay che mặt mình lại, cô rất sợ. Người phụ nữ cứ thế mà lao về phía cô.

Bỗng, một tiếng thủy tinh rơi xuống mặt sàn vang lên thanh âm chói tai, ngay sau đó tiếng của người phụ nữ cũng đã không còn, Hạ Đồng nhanh chóng bị một bàn tay kéo về sau, ngã ngay vào lòng người đó.

Thật là ấm áp!!! Giống như lòng ngực vững vàng kia của anh...

Hạ Đồng giật mình, ngay sau đó ngước mặt lên, chỉ thấy chiếc cằm cương nghị của người con trai, ánh mắt đen toát lên sự lạnh lẽo nhìn chằm chằm người phụ nữ kia.

Tim Hạ Đồng, thịch một cái, sau đó lại nhảy loạn xạ.

-Lại để kẻ điên như cô ta vào đây, bar các người làm ăn kiểu gì thế?-Dương Tử thanh âm sắc lạnh quét ánh mắt lãnh băng nhìn xung quanh

Không khí đột nhiên rất nặng nề, không ai dám hó hé một tiếng, ngay cả tiếng thở của nhau cũng nghe rất rõ.

-Dương thiếu gia, xin lỗi, là bar chúng tôi không tốt.-quản lí nhanh chóng chen vào đám đông, đứng trước mặt anh vội cúi đầu xin lỗi

-Đừng nói nhiều, chuyện này tôi không truy cứu, nếu cô ấy có xảy ra chuyện gì tôi nhất định không bỏ qua.

Cũng chỉ bỏ lại lời đó, đã ngang nhiên ôm cô vào lòng mình, bỏ đi ra ngoài.

Đám người Từ Vy há hốc miệng nhìn Dương Tử ôm cô đi, bọn họ luôn nghi ngờ giữa cô và anh có gì mờ ám từ lúc Dương Tử đến trường Jeil, bây giờ thì thật sự đã tin.

Hạ Đồng được Dương Tử đặt vào ghế phụ chiếc Bugatti, cô vẫn chưa hoàn hồn được, nghĩ đến người phụ nữ kia muốn rạch mặt mình, lại run sợ.

Dương Tử ngồi vào ghế lái, thấy cô thất thần, cả người run sợ, mặt cũng đã trắng bệch cũng đủ thấy lúc nãy cô sợ thế nào.

-Không sao rồi... đừng sợ nữa.

Dương Tử vỗ vỗ lưng cô vài cái, như trấn an cô.

Hạ Đồng vẫn còn kinh sợ, hai tay nắm chặt vạt áo.

Viễn cảnh này, cô sợ sẽ có ngày Ân Di cũng làm như thế với mình. Không thể xảy ra, cô phải ngăn bản thân mình ngay trước khi quá lún sâu.

Hạ Đồng không nói không rằng, cắn chặt môi liền mở cửa xe đi xuống.

Dương Tử không hề nghĩ cô sẽ còn suy nghĩ tới việc xuống xe, thấy cô bước ra ngoài liền mở đuổi theo.

-Hạ Đồng... Hạ Đồng, em đi đâu? Anh đưa em về.

-Cảm ơn, nhưng mà tôi không cần, tôi tự đi taxi được.

Hạ Đồng từ đầu đến cuối đều không liếc nhìn anh lấy một cái.

-Bây giờ anh đang giúp em không phải như em nghĩ, chúng ta bây giờ là người xa lạ, anh thấy chuyện bất bình nên ra tay, có được chưa?-Dương Tử hết cách, liền nói rõ

Hạ Đồng dừng tay đang vẫy gọi taxi, như có tảng đá đè vào lòng ngực, rất khó thở.

-Lên xe, anh đưa em về.

Dương Tử thấy cô có chút do dự liền nhân cơ hội tiến lên kéo tay cô quay trở lại xe.

Hạ Đồng cũng không phản kháng, để anh kéo mình ngồi lên xe.

Dương Tử cũng đã ngồi vào ghế lái, nhấn ga chạy đi. Dương Tử vươn tay bật nhạc, dòng nhạc du dương nhẹ nhàng vang lên.

Hạ Đồng khẽ tựa đầu vào ghế, nhắm mắt lắng nghe giai điệu của bài hát này. Khác xa với nhạc sôi động trong bar, bài hát này vừa nhẹ nhàng trầm ấm, lại du dương sâu lắng đi vào lòng người.

Hạ Đồng không hề đề phòng, thoải mái chìm vào thiếp mắt ngủ,có lẽ quá mệt mỏi nên khi bên cạnh anh lại thấy một chút thoải mái, có lẽ mấy tháng nay, cô không có cảm giác an toàn, cũng không dễ dàng thiếp ngủ dễ dàng như vậy.

Dương Tử hơi nghiêng đầu, thấy cô đã chìm vào giấc ngủ, môi cô hơi cong cong lên, cũng thấy cô ngủ rất ngon, còn mơ thấy giấc mơ đẹp.

Không tự giác khóe môi anh khẽ cong lên một đường. Nhìn cô ngủ không hề đề phòng mình,trong lòng anh lại cảm thấy bình yên vô cùng.

Bạn đang đọc Chuyện Tình Hoàng Gia của Du Huyễn
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 9

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự