Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 25 Chương 15 - 17 end

Bạn đang đọc Chuyến du hành kỳ lạ của ngài Daldry của Marc Levy

Phiên bản Dịch · 4822 chữ · khoảng 17 phút đọc

15.

- Ở nhà em thật thoải mái, Alice vừa nói vừa tiến lại gần cửa sổ.

- Nó cũng nhỏ thôi nhưng ngồi trên giường em có thể trông thấy eo Bosphore, vả lại em cũng không hay ở nhà.

- Em biết đấy, Rafael, chị không tin vào số phận, cũng chẳng tin vào những dấu hiệu nhỏ của cuộc sống được cho là chỉ cho ta con đường cần phải đi. Chị không tin câu chuyện của các bà thầy bói vẫn dưạ vào mấy lá bài mà phán tương lai, chị không tin vào vận may và cũng chẳng tin một ngày nào đó sẽ gặp em.

Rafael đứng dậy ra chỗ Alice. Một con tàu chở hàng đang tiến vào eo biển..

- Chị nghĩ bà thầy bói ở Brighton có thể là chị của bà Yaya?

- Yaya ư?

- Hồi nhỏ chị toàn gọi vú nuôi như thế, chị không tài nào phát âm đúng tên bà được. Với em, bà vẫn luôn là Yaya. Bà từng bảo với em rằng sau khi lên đường sang Anh, bà chị của bà chưa bao giờ gửi tin tức gì về. Bà ấy đã bỏ trốn và em nghĩ có lẽ bà ấy thấy hổ thẹn vi điều ấy. Nếu đó đúng là bà ấy thì quả là thế giới này thật nhỏ bé.

- Hẳn phải là như thế thì chị mới tìm được em.

- Sao chị lại nhìn em như thế?

- Vì từ giờ chị có thể nhìn em hàng giờ liền. Chị vẫn nghĩ mình chỉ có một mình trên đời vậy mà giờ chị lại có em.

- Thế bây giờ chị định thế nào?

- Chuyển hẳn về đây sống. Chị có nghề nghiệp, có một niềm đam mê mà biết đâu một ngày nào đó sẽ giúp chị rời nhà hàng của Mama Can và cho phép chị tìm được một chỗ ở rộng rãi hơn, hơn nữa, chị muốn quay về với gốc gác, muốn tìm lại khoảng thời gian đã mất và học cách hiểu em.

- Em thường lênh đênh trên biển nhưng em sẽ rất vui nếu chị ở lại.

- Thế còn em, Rafael, em chưa bao giờ muốn rời Thổ Nhĩ Kỳ sao?

- Để đi đâu chứ? Đây là nơi đẹp nhất thế gian và là Tổ quốc em.

- Vậy còn cái chết của bố mẹ, em tha thứ à?

- Cần phải tha thứ, không phải tất cả mọi người đều là tòng phạm. Chị hãy nghĩ tới Yaya, tới gia đình bà đã cưu mang chúng ta. Những người đã nuôi nấng em là người Thổ Nhĩ Kỳ và họ cũng đã dạy em biết khoan dung. Lòng can đảm của một con người chính trực đủ để đáp trả tính vô nhân đạo của hàng nghìn kẻ có tội. Nhìn qua cửa sổ này, Istanbul thật đẹp biết bao.

- Em chưa bao giờ muốn đi tìm chị sao?

- Khi còn nhỏ, em không biết có chị. Yaya chỉ kể với em về chị vào ngày em tròn mười sáu tuổi, mà hơn nữa còn là do cháu trai của bà nói hớ. Hôm ấy bà thú thật với em là em có một người chị, bà thậm chí còn không biết chị có còn sống hay không. Bà đã kể với em chuyện bà phải lựa chọn. Bà không thể nuôi cả hai chúng ta. Chị đừng trách bà vì đã chọn em, vào thời ấy số phận của một bé gái thật bấp bênh, trong khi một đứa con trai có vẻ hứa hẹn hơn khi người nuôi nấng nó về già. Em vẫn gửi cho bà Yaya chút tiền hai bận mỗi năm.Bà để chị ra đi không phải bởi vì bà yêu em hơn mà là bởi chỉ có thể làm như thế.

- Chị biết, Alice vừa nhìn em trai vừa nói, bà thậm chí cũng thú nhận với chị là có ưu ái em hơn và bà không thể để em rời xa bà.

- Có thật là Yaya đã nói thế với chị không?

- Chị thề đấy.

- Như thế thật không dễ chịu với chị lắm, nhưng sẽ là không thành thực nếu không nói với chị rằng điều ấy dù sao cũng khiến em thấy thích thú.

- Đến cuối tháng, chị sẽ có đủ tiền để trở lại Luân Đôn. Chị sẽ chỉ ở lại vài ngày, đủ thời gian để đóng gói đồ đạc, gửi đi, tạm biệt bạn bè và chính thức chuyển chìa khóa căn hộ cho người hàng xóm hẳn sẽ rất vui vì chuyện này.

- Chị cũng có thể tranh thủ cảm ơn anh ấy, chính nhờ anh ấy mà chúng ta mới được đoàn tụ.

- Em biết không, đó là một anh chàng kỳ cục, và kỳ lạ nhất là anh ta không bao giờ do dự. Anh ta sẽ không tài nào tưởng tượng ra được rằng người đàn ông mà chị sẽ gặp ở cuối cuộc hành trình lại chính là em trai chị, nhưng anh ta biết rằng có một người đàn ông như thế.

- Anh ta tin vào bà thầy bói hơn chị.

- Nếu em muốn biết ý kiến của chị thì trên hết anh ta hy vọng được đặt cái giá vẽ của mình dưới mái kính căn hộ của chị. Tuy nhiên chị cũng phải thừa nhận là chị nợ anh ta rất nhiều. Tối nay chị sẽ viết thư cho anh ta báo về chuyện trở lại Luân Đôn.

Alice-Anouche thân mến,

Những lá thư trước của cô khiến tôi xúc động, lá thư mà tôi vừa nhận được tối nay lại khiến tôi xúc động hơn nữa.

Vậy là cô quyết định sẽ ở lại Istanbul. Có Chúa chứng giám, tôi sẽ nhớ cô biết mấy, nhưng biết được rằng cô hạnh phúc cũng khiến tôi có lý do để mà hạnh phúc.

Như vậy cuối tháng này cô sẽ về Luân Đôn và chỉ lưu lại vài ngày.Tôi rất mong được gặp cô nhưng cuộc đời lại quyết định theo cách khác.

Tuần đó tôi đã hứa sẽ đi du lịch cùng một cô bạn và tôi không đổi lịch được. Cô ấy đã gửi đơn xin nghỉ phép mà cô thì biết ở cái đất nước đáng ghét này để thay đổi được những thứ đã sắp xếp thì khó thế nào rồi đấy.

Tôi không tài nào từ bỏ được ý nghĩ chúng ta sẽ gặp nhau.Muốn như vậy cô sẽ phải lưu lại lâu hơn, nhưng tôi hiểu rằng về phần mình, cô cũng còn có những ràng buộc. Mama Can của cô đã rất tử tế mới dành cho cô vài ngày nghỉ.

Tôi đã làm những việc cần thiết và đã mang giá vẽ, màu cũng như cọ vẽ về nhà để cô lại cảm thấy như ở nhà mình.Cô sẽ thấy căn hộ của mình trong tình trạng hoàn hảo.Tôi đã tranh thủ lúc cô vắng nhà để sửa lại khung mái kính, nó đã quá cũ nên mùa đông gió lạnh lùa vào. Nếu chúng ta cứ đợi ông chủ nhà hà tiện ấy bỏ tiền ra sửa thì rốt cuộc cô cùng sẽ chết cóng thôi. Nhưng cũng chẳng quan trọng nữa, bởi giờ khi đông tới, cô cũng sẽ sống ở vùng khí hậu ôn hòa hơn khí hậu miền nam nước Anh .

Alice, cô vẫn luôn cảm ơn tôi vì tất cả những gì đã làm cho cô, nhưng cô nên biết rằng chính cô đã mang lại cho tôi chuyến du hành tuyệt vời nhất mà người ta có thể mơ ước. Những tuần bên nhau ở Istanbul sẽ để lại trong tôi những ký ức đẹp nhất cuộc đời, và dù cho từ giờ khoảng cách giữa chúng ta có là bao xa thì trong tim tôi, cô vẫn mãi là một người bạn tận tâm. Tôi mong một ngày nào đó được tới thăm cô ở thành phố tuyệt diệu ấy và cô sẽ có thời gian giúp tôi khám phá cuộc sống mới của cô.

Alice thân mến của tôi, người bạn đồng hành tận tâm của tôi, tôi cũng hy vọng chúng ta vẫn sẽ tiếp tục thư từ qua lại, dù cho tôi đoán sẽ không được thường xuyên nữa.

Tôi sẽ thấy nhớ cô, nhưng tôi đã nói thế rồi.

Ôm hôn cô, bởi vì giữa bạn bè thì người ta vẫn nói vậy với nhau.

Người bạn tận tụy của cô,

Daldry

P-S: Thật kỳ lạ, khi người đưa thư (chúng tôi đã dàn hòa với nhau ở quán rượu) chuyển cho tôi lá thư vừa rồi của cô thì cũng đúng là khi tôi hoàn thành bức tranh của mình. Tôi cứ nghĩ sẽ gửi nó cho cô nhưng như thế thật ngốc, giờ cô chỉ cần mở cửa sổ ra là có thể thấy, thậm chí còn đẹp hơn, bức tranh tôi đã vẽ suốt những tháng ròng vừa rồi khi cô vắng mặt.

Alice đóng cửa phòng lại. Một tay xách chiếc va li to, tay kia xách chiếc nhỏ hơn, cô ngược lên phố. Khi cô bước vào nhà hàng, Mama Can, chồng bà cùng chàng hướng dẫn viên xuất sắc nhất Istanbul đã đợi cô ở đó. Mama Can đứng dậy, nắm lấy tay dắt cô tới bên một chiếc bàn bên trên bày sẵn năm bộ đồ ăn.

- Hôm nay, cháu được ngồi vào vị trí danh dự, bà nói, ta đã thuê thêm một người làm trong thời gian cháu vắng mặt, và chỉ trong lúc chá u vắng mặt thôi! Cháu ngồi xuống đi, cháu phải ăn thật no để chuẩn bị cho chuyến đi dài chứ. Em trai cháu không tới sao?

- Tàu của nó hẳn phải cập bến sáng nay, cháu hy vọng nó sẽ đến kịp, em cháu đã hứa đưa cháu ra sân bay.

- Nhưng chính tôi sẽ đưa cô đi chứ! Can phản đối.

- Giờ nó có ô tô rồi, cháu không thể từ chối nó được đâu, nó sẽ mếch lòng lắm đấy, Mama Can vừa nói vừa nhìn cháu trai.

- Gần như mới tinh! Nó chỉ mới qua tay hai người chủ trước khi đến với tôi, mà một trong hai người đó là một người Mỹ rất kỹ tính. Tôi đã từ chối ngân phiếu của Ngài Daldry và từ lúc không làm việc cho cô nữa, tôi có nhiều khách hàng khác trả rất hậu. Hướng dẫn viên xuất sắc nhất Istanbul phải có thể lái xe đưa hành khách đi khắp thành phố và thậm chí còn xa hơn nữa. Tuần trước, tôi đã đưa một cặp vợ chồng đi thăm pháo đài Rumeli bên bờ biển Đen và chúng tôi chỉ mất có hai tiếng đã tới được đó.

Alice vẫn để ý nhìn qua cửa kính đợi Rafael đến nhưng bữa ăn đã kết thúc mà cậu vẫn chưa tới.

- Cháu biết đấy, Mama Can nói, đi biển thì không nói trước được đâu, nếu mẻ cá vô cùng thuận lợi hoặc cực tệ thì có thể mai họ mới về được.

- Cháu biết, Alice thở dài. Dù sao thì cháu cũng sẽ sớm trở lại thôi.

- Phải đi thôi, Can nói, nếu không cô sẽ lỡ chuyến bay.

Mama Can ôm hôn Alice rồi dẫn cô ra tận chỗ chiếc xe xinh xắn của Can. Chồng bà xếp hai chiếc va li vào cốp xe. Can mở cửa ghế cạnh lái cho cô.

- Anh để tôi lái nhé? cô nói

- Cô đùa đấy à?

- Tôi từng học lái xe rồi, anh biết mà.

- Không phải xe này! Can nói rồi đẩy Alice ngồi vào trong.

Anh xoay chìa khóa rồi tự hào nghe tiếng động cơ kêu ro ro.

Alice nghe thấy tiếng gọi:”Anouche”, cô ra khỏi xe, cậu em đang chạy về phía cô.

- Em biết, cậu vừa nói vừa ngồi vào băng ghế sau, em đến quá muộn nhưng không phải lỗi tại em, thuyền bọn em mắc phải lưới. Em đã cố hết sức để về được bến cảng càng sớm càng tốt.

Can đạp chân ga và chiếc xe Ford đi vào những con hẻm ở Uskudar.

Một giờ sau, họ tới sân bay Ataturk. Đến trước ga đi, Can chúc Alice một chuyến đi suôn sẻ rồi để cô đi cùng em trai.

Alice tới trước quầy của hãng hàng không, cô ký gửi một chiếc va li còn chiếc kia xách trên tay.

Cô tiếp viên bảo cô phải đến chỗ kiểm tra hộ chiếu ngay, cô là hành khách cuối cùng lên máy bay, họ chỉ còn đợi mình cô.

- Lúc lênh đênh trên biển, Rafael nói với Alice lúc cùng cô ra cửa kiểm tra, em đã nghĩ rất nhiều về chuyện bà thầy bói nói. Em không biết liệu bà ấy có phải là chị gái của Yaya hay không, nhưng nếu có thời gian, sẽ rất thú vị nếu chị quay lại gặp bà ấy vì bà ấy đã nhầm ở một điểm quan trọng.

- Ý em định nói gì? Alice hỏi.

- Trong lúc chị ngồi nghe, bà thầy bói ấy đã bảo rằng người đàn ông quan trọng nhất đời chị vừa đi ngang qua sau lưng chị, phải thế không?

- Phải, Alice đáp, bà ấy đã bảo vậy.

- Vậy thì, chị thân mến ơi, em rất tiếc phải nói với chị rằng người đàn ông ấy không thể là em được. Em chưa bao giờ đi đâu khỏi Thổ Nhĩ Kỳ và em cũng không ở Brighton vào ngày 23 tháng Chạp năm ngoái.

Alice nhìn cậu em trai một lúc.

- Chị nghĩ liệu một ai khác có thể đứng sau lưng chị vào tối hôm đó? Rafael hỏi.

- Có lẽ, Alice đáp, tay siết chặt va li.

- Em nhắc chị nhớ là chị sắp qua cửa hải quan, chị giấu cái gì trong va li này mà cứ giữ khư khư thế?

- Một cây kèn trompet.

- Kèn trompet?

- Phải, trompet, và biết đâu đó chẳng phải câu trả lời cho câu hỏi của em lúc nãy, cô vừa nói vừa cười.

Alice ôm hôn em trai rồi thì thầm vào tai cậu:

- Nếu chị có về chậm một chút thì cũng đừng trách chị nhé, chị hứa với em là chị sẽ trở lại.

16.

Luân Đôn, thứ Tư ngày 31 tháng Mười năm 1951.

Chiếc taxi đỗ lại phía trước ngôi nhà kiểu Victoria. Alice lấy hành lý rồi bước lên cầu thang. Thềm nghỉ tầng trên cùng yên ắng, cô nhìn cửa căn hộ của người hàng xóm rồi trở về nhà mình.

Căn hộ tỏa mùi gỗ đánh xi. Xưởng làm việc vẫn y như khi cô đi; trên chiếc ghế đẩu đặt gần giường, cô thấy có ba bông tuy líp trắng cắm trong lọ.

Cô cởi áo khoác rồi ngồi vào bàn làm việc. Cô vuốt nhẹ mâm gỗ rồi nhìn bầu trời Luân Đôn xám xịt qua tấm mái kính.

Sau đó cô tới gần giường, mở chiếc va li nhỏ bên trong có cây kèn trompet cùng một lọ nước hoa được đóng gói cẩn thận rồi đặt tất cả trước mặt.

Cô chưa ăn gì suốt từ sáng mà giờ vẫn còn kịp đi mua vài thứ ở chỗ người bán hàng khô đầu phố.

Ngoài trời đang mưa, cô không có ô nhưng áo đi mưa của Daldry lại treo ở mắc áo. Cô khoác vào rồi ra ngoài.

Chủ tiệm bán hàng khô mừng khi gặp lại cô, đã nhiều tháng cô không tới chỗ ông ta mua hàng khiến ông ta ngạc nhiên. Vừa xếp đồ vào giỏ Alice vừa kể với ông ta rằng cô đã có một chuyến đi dài và cô lại sắp đi nữa.

Lúc ông chủ tiệm đưa hóa đơn, Alice lục trong túi áo đi mưa vì cứ nghĩ đó là áo mình, cô tìm thấy một chùm chìa khóa ở túi này cùng một mẩu giấy trong túi bên kia. Cô mỉm cười khi nhận ra đó là vé vào cửa Daldry đã mua vào buổi tối anh đưa cô tới hội chợ ở Brighton. Trong lúc Alice lục ví trả tiền cho ông chủ tiệm, mảnh giấy tuột khỏi tay rơi xuống đất. Tay xách nách mang Alice ra khỏi tiệm, như mọi lần, cô mua quá nhiều thứ.

Về đến nhà, Alice xếp đồ vào tủ rồi nhìn đồng hồ báo thức và thấy đã đến lúc sửa soạn. Tối nay cô sẽ tới thăm Anton. Cô đóng chiếc hộp đựng cây kèn trompet lại rồi nghĩ xem sẽ mặc bộ váy nào.

Trong lúc trang điểm trước tấm gương nhỏ treo ở lối vào, Alice chợt cảm thấy ngờ ngợ, một chi tiết khiến cô bồn chồn.

- Tối đó các quầy hàng đều đóng cửa, không cần mua vé vào cửa, cô thốt lên.

Cô đóng thỏi son lại, lao nhanh tới chỗ chiếc áo đi mưa, lục tìm trong túi một lần nữa, nhưng chỉ thấy có chùm chìa khóa. . Cô lao xuống cầu thang và chạy tới chỗ cửa hàng bán đồ khô.

- Lúc nãy, cô nói với ông chủ tiệm khi vừa đẩy cửa bước vào, tôi có đánh rơi một mẩu giấy, ông có nhìn thấy không?

Ông chủ tiệm nhắc cô rằng tiệm của ông ta được giữ gìn sạch sẽ không chê vào đâu được; nếu cô có đánh rơi một mẩu giấy xuống đất thì rất có thể nó đã nằm trong sọt rác.

- Sọt rác ở đâu? Alice hỏi.

- Tôi vừa đổ vào thùng rác rồi, như vốn lẽ phải thế thưa cô và thùng rác thì nằm ngoài sân nhưng không phải là cố định…

Ông chủ tiệm chưa kịp nói hết câu Alice đã băng qua cửa hàng tới mở cánh cửa dẫn ra sân. Ông ta hốt hoảng chạy lại chỗ cô và giơ hai tay lên trời khi trông thấy khách hàng của mình đang quỳ gối bới rác giữa đống lộn xộn do cô tạo ra.

Ông ta ngồi xổm xuống cạnh cô rồi hỏi xem thứ châu báu vô cùng quý hiếm mà cô tìm kiếm là cái gì vậy.

- Đó là một tấm vé, cô nói.

- Xổ số à, tôi hi vọng thế?

- Không, chỉ là một tấm vé vào cửa hội chợ Brighton đã cũ.

- Tôi đoán nó có giá trị tinh thần rất lớn?

- Có thể, Alice vừa đáp vừa dùng đầu ngón tay gạt một miếng vỏ cam ra.

- Chỉ có thế thôi sao? Ông chủ tiệm thốt lên, và cô không thể chắc chắn trước khi bới tung thùng rác của tôi sao?

Alice không trả lời câu hỏi của ông ta, ít nhất thì cũng không đáp ngay lập tức. Cô đang nhìn chằm chằm vào một mẩu giấy.

Cô cầm mẩu giấy lên, mở ra, và vừa nhìn ngày tháng ghi trên tấm vé vào cửa hội chợ Brighton cô vừa nói với ông chủ tiệm:

- Phải, nó có giá trị tinh thần vô cùng lớn.

17.

Daldry rón rén leo lên cầu thang. Đến trước cửa căn hộ của mình, anh thấy có một lọ thủy tinh cùng một phong bì nhỏ đặt trên thảm chùi chân. Nhãn trên lọ thủy tinh có ghi Istanbul còn trên tấp thiệp đính kèm là dòng chữ: “Ít nhất về phần mình tôi cũng đã giữ lời hứa.”

Daldry mở nút, nhắm mắt lại rồi ngửi mùi hương. Cảm giác ban đầu thật hòan hảo. Hai mắt nhắm nghiền, Daldry như bay tới dưới tán cây tử kinh bên bờ eo Bosphore. Anh có cảm giác như đang leo lên những con hẻm dốc đứng ở Cihangir, như nghe thấy giọng nói lanh lảnh của Alice lúc cô gọi giục anh leo nhanh hơn. Anh ngửi thấy hương thơm dịu nhẹ tổng hòa của mùi đất, mùi hoa và mùi bụi, mùi làn nước mát lạnh chảy trên những viên đá đã mòn ở đài phun nước. Anh nghe thấy tiếng hò hét của đám trẻ chơi trong sân có mái che, nghe thấy hồi còi của những con tàu hơi nước, thấy tiếng xe điện kèn kẹt trên phố Isklital.

- Cô đã thành công, cô đã thắng ván cược, cô bạn thân mến của tôi, Daldry vừa thở dài vừa mở cửa căn hộ.

Anh bật đèn và nhảy dựng lên khi thấy cô hàng xóm cùng tầng đang ngồi trong ghế bành ngay giữa phòng khách.

- Cô làm gì ở đây thế? anh vừa hỏi vừa đặt ô xuống.

- Thế còn anh?

- Ồ, Daldry khẽ nói, thật lạ là cô lại xuất hiện thế này, tôi về nhà mình.

- Không phải anh đang đi nghỉ sao?

- Tôi không có việc làm, vậy nên cô biết đấy, những kỳ nghỉ…

- Không phải nói khen anh, nhưng rõ là đẹp hơn những gì tôi có thể thấy từ cửa sổ phòng mình, Alice vừa nói vừa chỉ vào bức tranh lớn đặt trên giá gần cửa sổ.

- Dù sao thì đó cũng là một lời khen, nhất là lại từ một người sống ở Istanbul. Xin thứ lỗi vì câu hỏi rất phụ này, nhưng làm thế nào cô vào được đây?

- Bằng chìa khóa nằm trong túi áo đi mưa của anh.

- Cô tìm được rồi à? Tốt quá. Đó là cái áo đi mưa tôi rất thích và tôi tìm nó khắp nơi hai ngày nay rồi.

- Nó treo ở mắc áo nhà tôi.

- Thảo nào tôi tìm không ra.

Alice đứng dậy rời ghế bành tiến lại chỗ Daldry.

- Tôi có một câu muốn hỏi anh, nhưng anh phải hứa là sẽ trả lời thành thực, ít nhất là lần này!

- “Ít nhất là lần này” nghĩa là thế nào?

- Chẳng phải lẽ ra anh đang đi nghỉ cùng cô bạn đồng hành quyến rũ sao?

- Kế hoạch của tôi đã bị hủy, Daldry càu nhàu.

- Bạn đồng hành của anh tên là Carol phải không?

- Không, tôi mới gặp bạn cô có hai lần, và lần nào cũng ở nhà cô, lúc tôi lao vào như một kẻ thô lỗ cục cằn, và lần thứ hai là khi cô bị sốt. Và lần thứ ba là tại quán bar ở góc phố, nhưng cô ấy thậm chí còn chẳng nhận ra tôi thế nên không tính.

- Tôi tưởng hai người đã đi xem phim cùng nhau? Alice hỏi rồi tiến lên một bước.

- Thôi được rồi, đồng ý, đúng là tôi có nói dối, nhưng chỉ khi nào cần thiết thôi.

- Nói với tôi rằng anh và cô bạn thân của tôi hợp nhau cũng là việc cần thiết.

- Tôi có lý do của mình!

- Thế còn cây đàn dương cầm kê sát tường kia, tôi tưởng chính bà hàng xóm tầng dưới chơi đàn chứ?

- Cái đó ư? Cái thứ đồ cũ kỹ tôi lượm được ở một phòng ăn dành cho sĩ quan ư? Tôi không gọi nó là một cây dương cầm… Thôi được rồi, thế còn câu hỏi của cô? Và vâng, tôi thề sẽ nói sự thật.

- Tối ngày 23 tháng Chạp năm ngoái anh có mặt ở đê chắn sóng Brighton không?

- Sao cô lại hỏi tôi như thế?

- Vì trong chiếc túi còn lại ở áo đi mưa của anh có cái này, Alice vừa nói vừa chìa tấm vé ra.

Cô hỏi như thế thì không phải là “chơi đẹp” đâu, vì cô đã biết câu trả lời, Daldry vừa nói vừa cụp mắt xuống.

- Từ khi nào? Alice hỏi.

Daldry hít vào thật sâu.

- Từ ngày đầu tiên cô đặt chân vào căn nhà này, từ lần đầu tiên tôi trông thấy cô bước lên cầu thang, rồi tôi càng lúc càng thấy bối rối.

- Nếu anh có tình cảm với tôi, tại sao anh lại làm tất cả để tôi rời xa anh? Chuyến đi tới Istanbul, chẳng phải là để rời xa tôi sao?

- Nếu bà thầy bói ấy chọn cung trăng thay vì Thổ Nhĩ Kỳ thì tôi hẳn sẽ thích hơn nhiều. Cô hỏi tôi tại sao ư? Cô không thể tưởng tượng được với một người đàn ông được hấp thụ nền giáo dục như tôi mà lại nhận thấy mình đang phát điên vì yêu thì như thế nào đâu. Cả đời tôi, tôi chưa bao giờ sợ ai như sợ cô. Ý nghĩ yêu cô đến nhường ấy khiến tôi e sợ mình sẽ giống bố hơn bao giờ hết, và hẳn rồi tôi cũng sẽ vô cớ bắt người phụ nữ mình yêu thương phải gánh chịu nỗi đau khổ tương tự. Tôi sẽ rất biết ơn nếu cô quên đi ngay lập tức tất cả những gì tôi vừa nói với cô.

Alice tiến thêm một bước nữa về phía Daldry, cô đặt một ngón tay lên môi rồi thì thầm vào tai anh:

- Đừng nói gì nữa mà hôn em đi, Daldry.

Buổi sớm, Daldry và Alice bị đánh thức bởi ánh sáng chiếu qua tấm mái kính.

Alice pha trà còn Daldry không chịu rời khỏi giường chừng nào cô chưa cho anh mượn một bộ cánh chỉnh tề, và với anh không có chuyện anh xỏ vào chiếc áo choàng ngủ cô vừa đề xuất.

Alice đặt khay lên giường và, trong lúc Daldry phết bơ lên lát bánh mì, cô hỏi anh bằng giọng tinh nghịch:

- Những điều anh nói hôm qua, những gì mà em phải quên vì đã hứa với anh, không phải là một mánh mới của anh để được tiếp tục ngồi vẽ dưới mái kính nhà em đấy chứ?

- Nếu em không tin, dù chỉ là một giây, anh sẵn sàng thôi không động đền cọ vẽ nữa từ giờ cho đến cuối đời.

- Như thế thật là một sự lãng phí khủng khiếp, Alice đáp, huống chi lại còn ngớ ngẩn nữa bởi vì chính từ khi anh nói rằng anh vẽ các ngã tư là em đã phải lòng anh rồi.

Đoạn kết

Ngày 24 tháng Chạp năm 1951, Alice cùng Daldry trở lại Brighton. Gió Bắc đã nổi lên và buổi chiều hôm ấy trên con đê chắn sóng trời lạnh như cắt. Các gian hàng hội chợ đã mở, chỉ trừ gian hàng của một bà thầy bói mà chiếc xe lăn đã được tháo đi.

Alice và Daldry hay rằng bà đã mất vào mùa thu, và theo tâm nguyện của bà, người ta đã rắc tro xuống biển, ở đầu con đê.

Tì người vào lan can, mắt dõi ra khơi xa, Daldry ôm chặt Alice vào lòng.

- Vậy là chúng ta không bao giờ biết được liệu bà ấy có phải chị gái của bà Yaya không, anh nói, vẻ tư lự.

- Vâng, nhưng giờ thì chuyện ấy có gì quan trọng chứ?

- Anh không hoàn toàn nhất trí, nó cũng quan trọng chứ. Giả sử bà ấy đúng là chị gái bà vú nuôi của em vậy thì bà ấy không thực sự “thấy” được tương lai của em, có thể là bà ấy đã nhận ra em…Như thế chuyện lại khác.

- Anh thật tráo trở đấy. Bà ấy biết em sinh ra ở Istanbul, bà ấy đoán được chúng ta sẽ đi, bà ấy tính được có sáu người em phải gặp, Can, ngài tổng lãnh sự, ông Zemirli, ông giáo già ở Kadikoy, bà Yilmaz và Rafael em trai em, trước khi tìm được người thứ bảy, người đàn ông quan trọng nhất đời em, chính là anh.

Daldry lấy ra một điếu thuốc nhưng rồi lại không châm, gió thổi quá mạnh.

- Phải, cuối cùng là người thứ bảy… người thứ bảy, anh lẩm bẩm. Với điều kiện là chuyện này sẽ kéo dài!

Alice cảm thấy vòng tay Daldry siết chặt lấy cô.

- Sao lại thế, anh không định thế sao?

- Dĩ nhiên là có chứ, nhưng còn em? Em vẫn chưa biết hết mọi tật xấu của anh. Biết đâu dần dần em sẽ không chịu đựng nổi nữa.

- Thế nếu em vẫn chưa biết hết mọi tính tốt ở anh?

- À, quả thực, anh còn chưa nghĩ đến chuyện ấy…

Bạn đang đọc Chuyến du hành kỳ lạ của ngài Daldry của Marc Levy
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 11

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự