Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 92 Dị năng thức tỉnh!

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ

Phiên bản Dịch · 1026 chữ · khoảng 3 phút đọc

Đương nhiên chỉ là tốt hơn một chút. Nhưng cái loại cảm giác này vẫn khiến Lâm Dịch cực kỳ khó chịu.

- Xem ra, thân thể này còn phải lại làm quen một chút. Thực sự là thuyết pháp quái dị.

Lâm Dịch lấy một bộ dáng cực kỳ quái dị kéo y phục tu hành trên người xuống, âm thầm tự giễu suy nghĩ.

Cởi y phục tu hành xong, đi tới bên dòng suối nhỏ, Lâm Dịch vẫn vô ý thức hoạt động thân thể một chút.

Dòng suối nhỏ cực kỳ trong suốt, rộng chưa đến sáu thước, địa phương sâu nhất lại chừng hơn một thước, trong suốt thấy đáy.

Tuy rằng xung quanh ma thú không ít, nhưng bên trong vẫn là thỉnh thoảng có một hai con cá đang bơi.

Lâm Dịch không chế cảm giác cực kỳ quái dị của mình, rón rén đi tới bên dòng suối, sau đó một chân đạp xuống phía dưới.

Đột nhiên một cổ cảm giác cực kỳ kỳ lạ chảy qua trong lòng đi tới, khiến hắn không khỏi run lên, tiếp tục đi tới, động tác cũng nhất thời dừng lại. Lấy một chân đạp trong nước, một chân khác lại ở trên bờ động tác cứng ngắc quái dị.

- Cái này, đây là...

Trong lòng Lâm Dịch thầm run rẩy, tâm trạng cũng càng rung động.

Cảm thụ được nước suối chảy qua da thịt, Lâm Dịch lại đột nhiên có một cảm giác kỳ dị phảng phất như chính hắn đã cùng dòng nước trong suối hòa hợp một thể, cảm giác vô cùng thư sướng.

Trong Chút bất tri bất giác, Lâm Dịch hầu như vô ý thức buông lỏng tư duy của mình, tinh thần lực rất tự nhiên tràn ra, trong nháy mắt này, trong đầu hắn đột nhiên xuất hiện một vài cảnh vật.

Khối đá năm màu rực rỡ, con cá thản nhiên bơi lội quanh người, thậm chí còn có các loại ma thú đang uống nước trên dòng suối này.

Một bức đồ họa quái dị hiện lên trước mắt Lâm Dịch.

Nếu như hắn hiện tại tỉ mỉ chú ý, hắn có thể rất dễ dàng phát hiện, thân thể hắn đã bị một tầng lam sắc khí vụ mông mông lung lung bao vây. Chỗ mắt cá chân cùng dòng nước tiếp xúc càng lóe ra từng đợt lam sắc quang mang.

- Đây là...

Cúi đầu suy nghĩ, Lâm Dịch trong lúc vô tình thấy lam sắc quang mang chỗ mắt cá chân của mình, nhất thời tâm thần rung động mạnh, bức đồ họa nhất thời biến mất, Mà lam sắc quang mang bao phủ thân thể hắn cũng dần dần biến mất không thấy.

- Dị năng!

Trong đầu Lâm Dịch hai từ này thiểm điện xẹt qua.

Hắn nhất thời nhớ tới ba bốn năm trước trở lại trong thôn, Khương Phàm nói cho hắn biết Lâm Yến là một Dị Năng Giả. Hơn nữa cũng đồng dạng là Thủy hệ dị năng.

- Lẽ nào ta cũng là Dị Năng Giả?

Tâm tư của Lâm Dịch nhất thời linh hoạt, vừa nghĩ đến Dị Năng Giả trong lời đồn cường đại ra sao, nhất thời khiến hắn trong lòng tràn ngập một loại mong chờ và thấp thỏm không yên.

Nghĩ tới đây, Lâm Dịch không khỏi nhắm mắt lại, nỗ lực hồi tưởng cái loại cảm giác cùng nước suối hòa hợp một thể này.

Lần đầu tiên chủ động muốn nắm giữ loại cảm giác này, quá trình cũng không đơn giản như trong tưởng tượng của Lâm Dịch. Nhưng mà tràng cảnh lúc trước vẫn rất thật, thật đếm mức Lâm Dịch không thể tin được đó chỉ là ảo giác.

Nhắm mắt cảm thụ, mang theo một chút chờ mong...Nhưng cái loại cảm giác này thật lâu không có hiện ra. Dần dần, Lâm Dịch đem tạp niệm trong đầu vứt ra bên ngoài. Tinh thần lực rốt cục chậm rãi lại tràn ra.

Không ít thời gian, tầng lam sắc quang mang mông lung kia lại dần dần xuất hiện quanh người Lâm Dịch, chỗ mắt cá chân tiếp xúc với dòng suối lại tràn ra từng đợt lam sắc quang mang nhu hòa.

Tràng cảnh lúc trước lại xuất hiện trước mắt, điều này làm cho trong lòng Lâm Dịch nhất thời nhịn không được lại run lên.

Tràng cảnh nhất thời tan biến mất. Mà Lâm Dịch cũng đã kinh hỉ mở mắt ra.

- Quả nhiên, quả nhiên là dị năng, ta cũng có dị năng, ta cũng có dị năng ha ha...

Lâm Dịch nhịn không được lớn tiếng cười ra, biểu thị vui sướng trong lòng.

Một lúc lâu sau, Lâm Dịch mới bình phục tâm tình kinh hỉ xuống. Hít sâu mấy hơi, đè nén kinh hoàng khiến tim đập nhanh.

- Trước tắm đã...

Lâm Dịch kích động nghĩ, động tác liền nhanh.

Vài bước đi tới giữa dòng suối nhỏ, sau đó bắt đầu chà xát thân thể.

Một tầng dơ bẩn do chất dầu mỡ và vết màu hình thành dưới Lâm Dịch liên tục chà xát từ trên người bóc ra. Trong lúc tắm, Lâm Dịch nhịn không được suy tư.

- Ngày hôm qua còn không có dị năng, bản thân sao lại trong một đêm đột nhiên có dị năng đây. Lẽ nào chính là dị năng thức tỉnh trong truyền thuyết?

Nghĩ đến đó, Lâm Dịch càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng.

Đêm qua đột nhiên cảm thấy đau đớn, nhất định chính là một quá trình khi dị năng thức tỉnh phải trải qua. Nhất định chính là dị năng đột ngột xuất hiện, sau đó đã bị tinh thần lực của mình đồng hóa. Nhưng đồng thời không có đồng hóa hết thuộc tính nguyên bản của nó. Nói cách khác, tuy rằng nó trở thành năng lượng của mình, cùng tinh thần lực kết hợp, nhưng vẫn có thuộc tính đặc biệt...Thủy.

- Hẳn là như thế này. Không sai!

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 28

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự