1140
960
720

Chương 49: Gặp nạn trong rừng. (P2)

Một đường đi tới, chưa tiến sơn mạch, ngoại trừ ngẫu nhiên chui đi ra một ít tiểu động vật, Lâm Dịch còn không có gặp được ma thú hơi lớn một chút nào cả .

Dần dần tiến nhập bên ngoài dãy núi. Cây cối tráng kiện cũng đem mặt trời che mất, trong nháy mắt không khí chung quanh trở nên có chút âm lãnh. Mà Lâm Dịch, cũng bắt đầu âm thầm ngưng thần đề phòng ...

Đủ loại côn trùng kêu vang cùng với xa xa truyền đến thanh âm thú ngâm, làm cho Lâm Dịch lần đầu tiến vào loại địa phương này không khỏi có chút khẩn trương. Theo trong ba lô đem chuôi Tiểu Đao nắm trong tay, bởi vì khẩn trương , mu bàn tay chăm chú nắm chặt.

- Ngao ô! ...

Một tiếng thú rống đột nhiên vang lên bên tai!

Thanh âm tiếng rống này dọa Lâm Dịch run rẩy! Thân thể phản xạ có điều kiện mạnh mẽ vượt mức quy định! Lập tức cảm nhận được bên tai một thanh âm xé gió!

Chân vừa rơi xuống đất, lập tức nhảy liên tiếp vài cái, thẳng nhảy ra hơn mười bước, liền thay đổi phương hướng trên không trung, nửa ngồi rơi trên mặt đất! Con mắt chăm chú hướng địa phương lúc trước đang đứng nhìn lại!

Chỉ thấy một đầu hổ màu hồng thân dài vượt qua ba thước đang đứng tại đó!

- Xích Viêm Hổ? !

Lâm Dịch kinh hãi hô lên! Tim đập bỗng nhiên gia tốc, tay cầm đao mạnh mẽ dùng sức, hiện lên gân xanh!

- Rống! !

Dường như không ngờ mình đánh lén thất bại, một hồi tiếng gầm gừ thâm trầm theo trong cổ họng con hổ phun ra...

- Xích Viêm Hổ, thuật thú cấp ba Ngũ Hành hệ hỏa. Bởi vì khống chế hỏa diễm, toàn thân xích hồng nên mới có tên gọi ấy. Tính tình thô bạo, công kích cường bạo, ma thú ăn thịt.

Trong đầu Lâm Dịch như được lập trình sẵn, hiện lên tư liệu về Xích Viêm Hổ .

- Xích Viêm Hổ, bình thường sinh hoạt ở chỗ sâu trong rừng. Mặc dù là ma thú quần cư, nhưng ở thời điểm đi săn thức ăn lại một mình hành động.

- Làm sao bây giờ đâu?

Lâm Dịch không dám hành động thiếu suy nghĩ, ánh mắt chăm chú nhìn chằm chằm Xích Viêm Hổ. Con mắt quan sát khắp nơi... Chung quanh đã không còn tiếng kêu to. Mà theo ở trong chỗ sâu truyền đến âm thanh thú ngâm đã làm cho Lâm Dịch không dám chạy vào sâu bên trong.

- Rống!

Lại là một tiếng gầm rú! Xích Viêm Hổ bỗng nhiên động!

Thân thể như một dòng điện nhanh chóng lao tới! Thẳng tắp hướng phía Lâm Dịch đánh tới! Tâm trạng Lâm Dịch trở nên căng thẳng, cố tự trấn định chăm chú nhìn hổ trảo phía trước! Có lý do tin tưởng, lần này nếu bi trúng một trảo đó ... thiên tài Lâm Dịch cũng cứ như vậy ra đi.

- Xoạt!

Xích Viêm Hổ nhảy lên một bước cuối cùng đồng thời hướng Lâm Dịch đánh tới, Lâm Dịch cũng bỗng nhiên động! Thân thể mạnh mẽ vặn mình một cái, lập tức hướng phía bên phải đánh tới! Thân thể trên không trung nhanh chóng quay cuồng bắn ra ngoài!

Sau khi hạ xuống đất lập tức nhìn lại, chỉ thấy chỗ vừa rồi mới đứng, đã trở thành một đám bụi đất!

- Lực lượng thật kinh người !

Nhìn thoáng qua trên mặt đất bị lật ra, Lâm Dịch trong nội tâm kinh hãi vô cùng.

Không nghĩ ngợi nhiều, nhìn thoáng qua, lập tức phát lực hướng phía trước bỏ chạy!

- Rống! !

Chứng kiến con mồi của mình lại muốn trốn! Xích Viêm Hổ lập tức gào thét một cái, chợt đuổi theo!

Cứ như vậy vừa chạy một trốn, một hồi sinh tử trong rừng cây nhanh chóng bắt đầu rồi!

Thân hình Lâm Dịch cực kỳ nhẹ nhàng. Từ lúc ở Hi Mạn trấn, Lâm Cường cũng đã bắt đầu cho hắn chuyên môn huấn luyện phương diện cân bằng. Tại trên mặt cọc gỗ cao tới mấy chục thước, phẩm chất không đồng đều, trên mặt bôi dầu Lâm Dịch cũng có thể thoải mái di chuyển, lúc này ở trong rừng cây, càng nhẹ nhàng giống như một hầu tử! Chân không dính đất, cứ như vậy len lỏi giữa rừng cây!

Mà Xích Viêm Hổ vốn là bá chủ trong rừng! Tốc độ di động trong rừng không chậm hơn Lâm Dịch chút nào! Xem thân hình nó cao tới ba bốn mét chạy trong rừng. Cự ly mỗi một bước, khoảng sáu bảy mét gì đó! Có thể nói là rất nhanh! .

Nhưng nếu so sánh về chịu đựng, Xích Viêm Hổ là thúc ngựa cũng so không đuổi kịp Lâm Dịch. Thời điểm ban đầu bằng vào sức bật mạnh mẽ, Xích Viêm Hổ gần như đuổi kịp Lâm Dịch. Nhưng một lúc sau sau, cự ly đã dần dần kéo dài ra. Hơn nửa canh giờ sau, cự ly một người một hổ đã hơn mười mét!

- Rống! ! !

Sau lưng bỗng nhiên vang lên tiếng gầm giận dữ làm cho trong lòng Lâm Dịch run rẩy! Thân thể nhanh chóng hướng bên phải nhảy qua! Chỉ cảm thấy một cỗ nóng rực bỗng nhiên sượt qua bên tai! Mùi tóc khét truyền đến, Lâm Dịch mới nhìn đến vật bắn tới!

Đó là một khỏa hỏa cầu to gần bằng đầu người!

- Hỏa cầu Xích Viêm Hổ!

Đồng tử Lâm Dịch co rút lại! Hắn biết rõ, Xích Viêm Hổ thật sự nổi giận!

Rống giận liên tục! Lâm Dịch lập tức cảm giác được trong lòng bị đè nén! Cảm giác thấy nguy cơ làm cho hắn gần như muốn hít thở không thông! Thân thể mạnh mẽ lao về bên phải! Thậm chí cũng không kịp giảm bớt lực! Cứ như vậy ngã trên mặt đất! Đỉnh đầu từng đợt hơi nóng sượt qua! Chỉ nghe 'Rầm rầm rầm' liên tục vài tiếng tiếng nổ mạnh sau, phía trước ánh lửa hồng làm khuôn mặt Lâm Dịch trắng bệch !

Chịu đựng trên thân ngã bị thương, Lâm Dịch quay đầu.

Lúc này Xích Viêm Hổ cũng ngừng lại... Thân là tam cấp ma thú, đã sơ bộ có một chút trí lực. Nó có thể rất dễ dàng cảm nhận được, người trước mặt không đủ để uy hiếp lực lượng của nó.

Liên tục hơn mười đạo hỏa cầu bắn ra, lực lượng Xích Viêm Hổ cũng tiêu hao khá lớn. Lồng ngực phập phồng, tỏ vẻ đoạn đường đích chạy vừa rồi khiến nó cũng không thoải mái!

- Không có biện pháp, chỉ có thể liều mạng!

Lâm Dịch cắn răng... Hắn dù có nhanh nữa, cũng không bằng hỏa cầu. Nếu như Xích Viêm Hổ càng hung ác, không để ý chính mình mệt mỏi không phiền lụy, điên cuồng dùng hỏa cầu phun ra... Chỉ sợ là sẽ bị nướng chín.

user's avatar
Mr. Robot
I'm just anonymous. I'm just alone.
Báo Cáo Vấn Đề Báo Cho Chấp Sự
34 Xem
0 Thích
Cỡ Chữ
Cách Dòng
Font Chữ
Màu Nền
Màu Chữ
Ngày/Đêm
Kiểu Nền