1140
960
720

Chương 438: Đối thoại thần bí trong không gian thần bí. (2)

Ha ha, yên tâm đi, hắn đã ăn hết Sinh Linh Quả đấy, lấy thiên tư của hắn, chỉ cần lực lượng đủ, thì nhất định có thể đột phá Thiên Vị Cảnh. Tính toán, Gia Nhĩ Ba Tư đại lục này, từ hơn năm vạn năm trước, sau khi Bạch Đế tiến nhập Thiên Vị Cảnh, liền không có người nào tiến vào Thiên Vị Cảnh nữa a? Hôm nay trên đại lục, mấy người tiếp cận Thiên Vị Cảnh nhất, không biết sao ngộ tính lại quá bình thường... Đoán chừng nhanh nhất, cũng cần ngàn năm đến vạn năm nay? Thiên tư của tiểu gia hỏa này, đích thật tốt đến khiến người hâm mộ ah.

- Ngày trở về gần rồi, bọn hắn đều sẽ tới. Ta chỉ hi vọng tiểu tử này đến lúc đó sẽ dùng thân phận người mà tới, mà không phải là thân phận khí sử.

- Ân, tốt rồi, thả hắn ra ngoài đi.

- Ân...

Đối thoại của hai nhân vật thần bí trong không gian thần bí kết thúc, mà Lâm Dịch, vẫn đang không ngừng phát tiết gầm thét, trong đó mang theo tự trách và cuồng bạo.

Đôi mắt hắn đã biến thành huyết hồng, hắn điên cuồng gào thét khàn cả giọng, một tiếng gầm lớn, khiến trọn cả không gian đều run rẩy.

Cơn phát tiết của hắn một mực giằng co một lúc lâu, sau đó, hắn uể oải co quắp ngồi trên mặt đất. Một hàng thanh lệ từ trong mắt tràn ra.

- Mẫu thân... Thực xin lỗi... Thực xin lỗi...

Lâm Dịch lần lượt tự trách lẩm bẩm, thất hồn lạc phách.

Đúng vào lúc này, trên mặt đất cách hắn chừng trăm mét, lặng yên không một tiếng động xuất hiện một vòng xoáy, vòng xoáy từ chậm đến nhanh, phạm vi càng ngày càng lớn, cuối cùng, kinh động đến Lâm Dịch.

Lâm Dịch theo bản năng, không mang theo chút tức giận nhìn về phía phát ra từng đợt âm thanh rất nhỏ, bỗng nhiên sững sờ!

Cặp mắt của hắn, sau khi sững sờ, bỗng nhiên bắn ra ra tinh mang và cuồng hỉ.

- Vòng xoáy, vòng xoáy! Là vòng xoáy!

Trong lòng Lâm Dịch điên cuồng hò hét. Chỉ thấy hắn không chút do dự, thân thể chấn động, liền đứng lên. Chợt, thân hình khẽ động, vọt thẳng vào trong vòng xoáy.

Đến lúc này, hắn căn bản cũng không cần lo lắng đến việc vòng xoáy này có nối đến thế giới hiện thực không. Hắn chỉ biết là... Hắn muốn nhanh chóng rời khỏi cái không gian ngoại trừ màu xanh lá chính là màu xanh lá, toàn bộ đều là sinh khí, nhưng không có chút tánh mạng, hơn nữa, khiến hắn vất vả cả một năm này, càng nhanh càng tốt!

Lâm Dịch một đầu đâm vào trong vòng xoáy năng lượng, chợt, đầu của hắn một hồi hoảng hốt, mơ mơ màng màng, cứ như vậy đã mất đi ý thức...

Cũng không biết qua bao lâu, Lâm Dịch mới sâu kín khôi phục lại ý thức từ trong hôn mê.

Hắn mờ mịt mở mắt ra, lọt vào trong tầm mắt, là một mảnh đen tối.

Một cổ u lãnh khiến Lâm Dịch không khỏi lạnh run, nhưng thân thể khẽ chấn động, sau đó, khí tức u mát mà trong trẻo nhưng lạnh lùng, lập tức biến mất không thấy gì nữa. Lâm Dịch ngồi dậy từ mặt đất.

Sau khi hai tay có chút sờ lên mặt đất, trên mặt Lâm Dịch lập tức lộ ra thần sắc cuồng hỉ.

- Đá, là đá! Ta đi ra, ta thật sự đi ra... Ha ha ha...

Lâm Dịch có chút điên cuồng cười lớn, trong lúc vô tình, trong tiếng cười của hắn ẩn chứa một ít năng lượng, chỉ nghe chung quanh vang lên một hồi đá va chạm với nhau, tiếng gầm cực lớn, quanh quẩn trong không gian tối đen.

Nhưng mà, lúc này Lâm Dịch căn bản không có thời gian đi để ý những vật này. Hôm nay, hắn chỉ muốn phát tiết cảm giác khi bị nhốt suốt cả năm ra, bất luận kẻ nào, bị nhốt lâu trong một không gian không có bất kỳ táng mạng nào như thế, ta nghĩ, biểu hiện cũng không kém hắn hiện giờ bao nhiêu a?

Cười to giằng co thời gian rất lâu, sau đó mới dần lắn xuống, mà cảm xúc của Lâm Dịch cũng dần hồi phục lại.

Hít sâu vài hơi, cảm xúc hưng phấn rốt cục đã bị hắn hoàn toàn khống chế.

- Đây là chỗ nào?

Lúc này, Lâm Dịch mới có tâm tư suy nghĩ vấn đề này.

Chỉ thấy thân thể của hắn, đột nhiên toát ra một hồi hào quang trong huyết hồng mang theo một tia xanh lá, mà không gian chung quanh, cũng ánh vào tầm mắt của hắn.

Xem ra, đây hẳn là một cái động, ngẩng đầu chung quanh, Lâm Dịch lại cảm giác được cái sơn động thần kỳ này khiến hắn thấy quen thuộc..

- Những nham thạch này...

Trên đỉnh động quật, rủ xuống vô số thạch nhỏ dài chừng trăm mét, nén nhọn chỉ thẳng xuống mặt đất, nhưng Lâm Dịch lại cảm giác được rất rõ.

Nghi hoặc nhíu mày suy tư thật lâu, đột nhiên trong đầu hiện lên một vòng thanh minh:

- Chẳng lẽ... Nơi này chính là cửa vào tiến vào Sinh Linh Cung sao?

Lâm Dịch mở to hai mắt nhìn, sau đó nhìn về bốn phía, lại phát hiện càng nhìn càng giống, nếu như biến toàn bộ thạch nhũ này thành màu xanh lá, hoàn cảnh nơi này, cùng với cửa vào Sinh Linh Cung ở thế giới dưới lòng đất, không có chút khác biệt nào cả.

- Xem ra, tinh thể màu xanh lá kia, hẳn là trước khi Sinh Linh Cung mở ra , do năng lượng trong không gian kia tiết ra mới biến hóa như thế a?

Lâm Dịch suy đoán nói.

Nhưng mà chợt, thân thể của hắn lơ lửng lên, bay chung quanh.

Bất kể nói thế nào, trước tiên tìm được lối ra đã nói sau.

Lập tức, Lâm Dịch bắt đầu tìm quanh một vòng.

Tại đây, chính là cửa vào thế giới dưới lòng đất năm đó khi Lâm Dịch tiến vào Sinh Linh Cung. Không gian tuy rằng rất lớn, nhưng lấy tốc độ phi hành hôm nay của Lâm Dịch, cũng chỉ sau chừng nửa canh giờ, đã tìm được lối ra.

Nhìn từ dưới lên, không có chút ánh sáng nào cả.

- Xem ra, cửa động này tựa hồ đã bị che chắn rồi.

Lâm Dịch nghĩ đến, chợt không chút do dự, thân hình vọt lên, bay thẳng lên phía trên.

Quả nhiên, ngoại trừ thiếu đi hào quang màu xanh lá kia, còn lại không khác chút nào với khi hắn tiến vào cả.

Khi lên đến chừng ba bốn ngàn mét, cửa ra phía trước đã bị chặn lai.

Đến đây, Lâm Dịch đã hoàn toàn có thể xác định nơi này chính là lối ra rồi. Lập tức không chút do dự, chỉ thấy thân thể hắn lập tức tản ra huyết sắc quang mang, một cổ khí thế như thực chất quấn quanh thân hình hắn. Chợt, hắn tay trái kéo một phát, Băng Sương Vịnh Thán Chi Tàn Khuyết tinh lam sắc lập tức tản mát ra quang mang tinh lam sắc.

Hai mắt Lâm Dịch ngưng tụ, chợt, tay trái hướng đỉnh đầu, ầm ầm đâm thẳng mà đi...

Lưu ngân quáng mạch, Ám Minh đang dò xét, đi theo sau lưng Ám Minh, là vợ của hắn, chính là mẫu thân của Ám Tương.

Thê tử Ám Minh kéo kéo cánh tay hắn, trên mặt vui vẻ dạt dào dò xét những thợ đào mỏ đang ăn cơm. Lúc này đang là giữa trưa, tất cả công nhân đều đang nghỉ ngơi.

- Không nghĩ tới, mạch khoáng này rõ ràng đã mất rồi còn được lại a. Lúc trước, ta còn tưởng rằng rốt cục không chiếm được nữa chứ.

Thê tử Ám Minh dựa sát vào hắn, sâu kín nói.

Ám Minh có chút cảm khái nhẹ gật đầu, đưa mắt nhìn về những thợ mỏ đang nghỉ ngơi. Hắn cũng không khỏi lộ ra cảm thán nói:

- Đúng vậy a, cường giả thánh giai thực sự quá cường đại. Nếu như bọn hắn lúc trước thật muốn thu mạch khoáng này, chúng ta thật cũng không có phương pháp xử lý nào a. Bất quá cũng không biết nhiều cường giả thánh giai như vậy đến lưu ngân quáng mạch làm gì? Đáng tiếc ta không phải là thánh giai, nếu không ta nhất định sẽ đi thế giới dưới lòng đất thần bí kia nhìn một chút.

Nói xong, trong mắt Ám Minh toát ra một tia khát vọng.

user's avatar
Mr. Robot
I'm just anonymous. I'm just alone.
Báo Cáo Vấn Đề Báo Cho Chấp Sự
8 Xem
0 Thích
Cỡ Chữ
Cách Dòng
Font Chữ
Màu Nền
Màu Chữ
Ngày/Đêm
Kiểu Nền