Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 435 Hoàn toàn rách nát. (P2)

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ

Phiên bản Dịch · 1499 chữ · khoảng 5 phút đọc

Lúc này, thân thể Lâm Dịch đã biến thành một đầu kết nối với nửa thân trên, bộ vị từ bụng trở xuống đã hoàn toàn biến mất, chi trên, ngực cũng đã hoàn toàn biến mất, thậm chí cổ cũng bị tạc đi một nửa, con mắt hắn trừng lớn, sớm đã là một mảnh tro tàn.

Mặc dù là ai, đây đều là cái chết không thể chết hơn nữa rồi.

Nhưng mà, nếu như nhìn kỹ mà nói, có thể phát hiện, theo miệng vết thương của hắn, hào quang màu xanh lá đang chậm rãi tản mát ra. Hào quang kia, không ngừng lập lòe tại nửa thân trên còn lại của hắn, thời gian dần trôi qua, càng ngày càng thịnh. Một cỗ sinh cơ vô cùng cường đại, tràn ngập toàn bộ không gian!

Sinh Linh Quả, chỉ cần đầu không bị phá, chỉ cần ăn vào Sinh Linh Quả, người sẽ không chết.

Một lát sau, lục sắc quang mang kia chậm chạp biến thành một loại quang cầu thực chất. Từ bên ngoài nhìn vào, Lâm Dịch đã hoàn toàn biến thành một cái kén lớn màu xanh lá. Lúc cái kén màu xanh lá kia bay lên tới độ cao năm mét, thời gian dần qua, nó cứ trôi lơ lửng như vậy. Sau đó, quang mang trên thượng diện bắt đầu trở nên vững vàng.

Nếu như nhìn kỹ mà nói, có thể phát hiện. Quang cầu màu xanh lá này, đang xoay tròn vô cùng chậm rãi, một tia ánh sáng màu xanh lá, chia lìa theo không gian chung quanh, sau đó bị đại kén hấp thu, thời gian, chậm chạp trôi qua..

Bên này, lúc bọn người Bạch Ngạn Thanh khôi phục lại ý thức, thì vị trí của bọn hắn lại là một mảnh đen kịt.

- Nơi này là chỗ nào?

Đầu Bạch Ngạn Thanh có chút ngất đi, không khỏi dùng sức lắc đầu, sau đó thân thể của hắn hiện ra một tầng kim sắc quang mang, tràng cảnh chung quanh lập tức xuất hiện trước tầm mắt hắn, hắn ngẩng đầu nhìn lại mọi nơi.

- Nơi này là cửa vào sinh linh cung?

Bạch Ngạn Thanh đột nhiên nhớ tới, chính mình tựa hồ nhận lệnh Bạch Tiếu Thiên, tới nơi này tranh cướp Sinh Linh Quả. Nhưng chuyện trước khi tiến vào sinh linh cung, hắn có thể nhớ, nhưng sau khi tiến vào, cũng đã hoàn toàn mơ hồ. Căn bản không có biện pháp nhớ lại, đến tột cùng là đã xảy ra chuyện gì tại sinh linh cung.

Trước khi tiến vào Sinh linh cung, khắp không gian này đều là lục sắc tinh thể. Mà lúc này, những lục sắc tinh thể kia đều đã hoàn toàn biến mất, biến thành từng khối hắc sắc nham thạch cứng rắn.

- Chuyện gì xảy ra? Bọn hắn chết như thế nào?

- Nơi này chính là Sinh linh cung sao?

Nhiều đạo quang mang đột nhiên xuất hiện chung quanh, Bạch Ngạn Thanh hoàn thủ xem xét, chính là những người cùng nhau tiến vào sinh linh cung lúc ấy, chỉ là có rất nhiều người đã chết đi.

Những người này, có một bộ phận rất lớn là tiến vào sinh linh cung lần đầu tiên, cộng với trí nhớ đã bị tiêu trừ trong sinh linh cung, cho nên căn bản không biết bọn hắn đã từng tiến vào sinh linh cung, trí nhớ đã bị đứt gãy, bây giờ dĩ nhiên là do rằng bọn hắn đã tiến vào sinh linh cung trước kia.

- Chúng ta đã đi ra.

Bạch Ngạn Thanh khẽ thở dài một tiếng, nói ra. Dù sao hắn cũng đã tới đây một lần, tự nhiên biết rõ trí nhớ của mình bị tiêu trừ một đoạn ở giữa, cho nên mở miệng nói ra.

Những người khác không khỏi nhìn lại hướng hắn, Khẳng Tư Đặc nhíu mày nói:

- Bạch đại nhân, ý của ngươi là..

Bạch Ngạn Thanh nhìn cái một cái, thản nhiên nói:

- Sau khi tiến vào sinh linh cung, nếu như không có được Sinh Linh Quả, trí nhớ trong sinh linh sẽ bị tiêu trừ. Cho nên, bây giờ chúng ta đã đi ra từ trong sinh linh cung. Không biết là ai đạt được Sinh Linh Quả lần này.

Nói xong, ánh mắt nhìn kỹ những người còn sống chung quanh.

Thấy tất cả mọi người đều nghi hoặc nhìn hắn, Bạch Ngạn Thanh liền biết rõ, lần này không ai đạt được Sinh Linh Quả.

Khi ánh mắt hắn quét nhìn đến trên người Trương Chửng Phàm, Bạch Ngạn Thanh đột nhiên ngẩn người.

- Trước khi tiến vào, tựa hồ chưa từng gặp qua người này.

Bạch Ngạn Thanh là người nào? Trì nhớ của hắn tự nhiên hung hãn siêu cường, ngày đó trước khi tiến vào, nhìn dáng vẻ hắn tựa hồ không thèm để ý những người tiến vào, nhưng trên thực tế hắn đều ở trong tối quan sát. nhưng Trương Chửng Phàm lại đến trước hắn, hắn dĩ nhiên không thấy được.

Bất quá hắn cũng không nói ra, mà là liếc nhìn bốn phía chung quanh, thản nhiên nói:

- Xem ra lúc này không có người nào đạt được, ta đi trước.

Nói xong, ra lệnh cho những thủ hạ đi theo hắn lơ lửng lên, tìm kiếm lối ra.

Tuy những người còn lại nghi hoặc, nhưng thấy Bạch Ngạn Thanh tựa hồ như thực sự rời đi, lập tức không hề suy nghĩ gì nhiều, đi theo phía sau hắn, cùng nhau bay ra khỏi thế giới dưới lòng đất này.

Lúc này, Sinh Linh Quả, vẫn không có người đạt được.

- Ở bên trong, đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì?

Đây là điều tất cả mọi người nghi hoặc trong lòng.

Thời gian chậm chạp trôi qua, từ lúc Sinh Linh cung mở ra, đến nay đã hơn một năm.

Trong không gian năng lượng màu xanh lá, một cái đại kén màu xanh lá siêu đại đang lẳng lặng lơ lửng trong đó, đây tuyệt đối không thẹn với danh xưng siêu lớn, đường kính ước chừng gần một trăm mét, như có thực chất!

Đột nhiên, đại kén một mực xoay tròn vững vàng, bỗng nhiên chấn động. Chợt, run rẩy lên kịch liệt!

Toàn bộ năng lượng trong không gian màu xanh lá tựa hồ cũng theo đại kén này run rẩy mà bắt đầu chuyển động, sinh ra từng đợt vặn vẹo trong không gian!

Theo thời gian trôi qua, toàn bộ khong gian càng thêm run rẩy kịch liệt. Đột nhiên đại kén cực lớn kia xuất hiện ánh sáng chói mắt, giống như phá vỡ một cái khe trên đại kén.

Thân thể thon dài, mái tóc đen nhánh dài tới eo, da thịt như tuyết, hai mắt khép hờ, một tầng lục sắc quang mang quanh quẩn quanh thân hắn.

Người này, đúng là Lâm Dịch!

Chỉ thấy thân thể Lâm Dịch hoàn toàn lơ lửng trên không trung, thân thể rách nát một năm trước, lúc này đã được Sinh Linh chi khí cường đại từ sinh linh quả kia chữa trị hoàn toàn. Một năm này, cả người hắn đều chìm trong sinh linh chi khí, cho nên thân thể hắn đều đang không ngừng phát triển. Lúc này, thân thể hắn cao chừng hơn một mét tám, gần một mét chín, mà mái tóc nhỏ vụn lúc đầu, bây giờ đã dài đến eo.

Hai mắt hắn nhắm nghiền, cứ như vậy im im lặng lặng lơ lửng trên không trung, lục sắc quang mang quanh quẩn quanh thân hắn. Mà không gian vẫn y nguyên đang kích động không chịu nổi kia, tựa hồ căn bản không có biện pháp ảnh hưởng tới hắn.

Đột nhiên, hắn chậm rãi mở hai mắt ra. Hôn mê một năm, rốt cuộc bây giờ đã thanh tỉnh.

- Nơi này là..

Hai mắt Lâm Dịch vừa mở ra, lập tức lộ ra nghi hoặc, hắn vừa mới thanh tỉnh, căn bản còn chưa ý thức được chuyện gì đã xảy ra.

Trí nhớ như thủy triều ầm ầm nổ tung trong đầu hắn! Hắn nhịn không được nhắm mắt lại, có chút nhíu mày, thật lâu sau mới lại mở mắt.

- Sinh linh quả, quả nhiên cường đại!

Lâm Dịch tự nhiên tinh tường chỗ cuối cùng hắn bị công kích, lực lượng ẩn chứa trong những năng lượng kia là một loại cường đại như thế nào. Trí nhớ của hắn, đến lúc mình cắn sinh linh quả, sau đó thì hoàn toàn đoạn tuyệt. Nhưng hắn có vẫn có thể nhớ lại rõ ràng, lúc năng lượng kia oanh kích lên người mình, cái cảm giác nóng rực mà chết lặng đau đớn.

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 10

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự