Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 419 Xin giúp đỡ. (P2)

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ

Phiên bản Dịch · 1495 chữ · khoảng 5 phút đọc

Lâm Dịch nhẹ gật đầu:

- Nói.

La Á nhẹ nhàng thở dài, nói:

- Việc này nói đến cũng rất dài, ta chỉ nói đơn giản a, chính là về chuyện gia tộc của Ám Tương, vài ngày trước đó, ta nhận được một phong tín thư đến từ Gia tộc của Ám Tương, Ám Tương gia ở tại một tiểu sơn mạch cách thành Hi Á không xa, đó là một tiểu khoáng mạch chuyên sản xuất năng lượng khoáng thạch lưu ngân, tuy rằng sản xuất lưu ngân không nhiều, nhưng kinh tế của gia tộc Ám Tương yếu là từ nơi này, nhưng một thời gian ngắn trước đó, có một đám hắc y nhân ở đâu chạy tới, chiếm toàn bộ khoáng mạch vốn cũng không lớn kia, Người trong gia tộc Ám Tương đại chiến một hồi với những hắc y nhân kia, kết quả lại là tử vong và tổn thương thảm trọng, cho nên mới đưa tín thư tới nhờ ta giúp đỡ, hi vọng ta có thể mang người đến hỗ trợ, nhưng trong thư có nói, người dẫn đầu đám hắc y nhân kia chính là một gã cường giả thánh giai, cho nên ta một mực do dự. Thứ nhất, bây giờ ta là môn chủ Vũ môn thành Ô Mộc, để ta dẫn người đến địa phương xa như vậy, hơn nữa còn là vì việc tư, thật sự có chút không thể nào nói nổi, thứ hai, cũng bởi vì tên cường giả thánh giai kia, ngươi nên biết, cường giả thánh giai ở tại một đám người bình thường, ý vị như thế nào đấy, cho nên, ta muốn mời ngươi giúp ta xử lý bề bộn này.

La Á nói moột hơi, sau đó nhìn Lâm Dịch.

Lâm Dịch tắc thì khẽ nhíu mày, sau đó mới ngẩng đầu hỏi:

- Ám Tương biết rõ chuyện này không?

La Á nhẹ nhàng lắc đầu nói:

- Tuy rằng tử vong, tổn thương thảm trọng, nhưng cũng may là cha mẹ của Ám Tương cũng không có chuyện gì, ta cũng không muốn nàng lo lắng nên không nói cho nàng biết tin tức này.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, nhíu mày lẩm bẩm:

- Cường giả thánh giai sao?

Nói như vậy, thế lực sau lưng những người chiếm cứ mạch khoáng kia tất nhiên không yếu.

Về lưu ngân, Lâm Dịch cũng từng nghe nói qua, đối với toàn bộ đại lục mà nói, đây là một loại khoáng thạch hiếm thấy, công năng chủ yếu chính tăng phúc năng lượng, lại nói, loại năng lượng này, đều là dị năng giả sử dụng, cho nên, tuy rằng lưu ngân hiếm thấy, nhưng bởi vì số lượng dị năng giả cũng không nhiều, khiến thị trường lưu ngân không thể đạt được sinh ý tốt, như vậy, mục đích những hắc y nhân kia chiếm cứ mạch khoáng có khả năng là đoạt quyền buôn bán rồi.

Lâm Dịch không khỏi nhíu mày trầm tư

Chờ cả buổi không thấy Lâm Dịch trả lời, La Á có chút xấu hổ, cười cười nói:

- Đương nhiên, nếu như ngươi cảm thấy có chút khó xử thì thôi đi, ta cũng chỉ là thuận miệng nói mà thôi, không cần để trong lòng.

Lúc này Lâm Dịch mới lấy lại tinh thần, ngẩng đầu nhìn dáng tươi cười có chút xấu hổ của La Á, lập tức minh bạch hắn hiểu lầm, lắc đầu cười nói:

- Ngươi nói gì vậy, dùng quan hệ của ta và ngươi, chuyện như vậy ta có thể không giúp sao? Ta chỉ là suy nghĩ, bọn hắn chiếm cứ lưu ngân khoáng mạch, đến tột cùng là có ý đồ gì.

- Ý đồ?

La Á nghi hoặc:

- Chẳng lẽ không phải để bán lấy tiền sao?

Lâm Dịch bất đắc dĩ lắc đầu nói:

- Ngươi cho rằng cường giả thánh giai là rau cải trắng à? Tuy ý cũng có thể cử một gã đến? Vì một món tiền nhỏ như vây, đáng giá để một gã cường giả thánh giai ra tay sao? Giá cả lưu ngân trên thị trường cũng không đắt, theo ta được biết, chỉ cần một trăm kim tệ thì có thể có được một cục lưu ngân to bằng nắm tay rồi, với một gã thánh giai, tùy tiện đánh chết vài đầu thất cấp hoặc bát cấp ma thú, là có thể thu lời nhiều hơn vài năm so với khoáng thạch rồi, hắn cần gì phải chiếm cứ lưu ngân khoáng mạch kia?

Lúc này La Á mới phản ứng lại, lập tức gật đầu nói:

- Nghe ngươi nói như vây, tựa hồ cũng có đạo lý, đến tột cùng là bọn hắn có mục đích gì chứ?

Lâm Dịch suy nghĩ thật lâu, cuối cùng vẫn chỉ lắc đầu, nói:

- Chỉ có hai loại khả năng, thứ nhất, chính là bọn hắn cần một lượng lớn lưu ngân khoáng mạch, thứ hai, chính là bên trong mỏ lưu ngân khoáng mạch kia, có đồ vật đáng giá để cường giả thánh giai ra tay.

- Đồ vật đáng giả cường giả thánh giai ra tay?

La Á có chút nghi hoặc, hoàn toàn không biết cái này là một loại khái niệm như thế nào, dù sao thì hắn còn không đạt tới trình độ cường giả thánh giai, tự nhiên không rõ ràng, tiền đối với cường giả thánh giai mà nói, sức hấp dẫn thật sự không lớn, có thể khiến cường giả thánh giai sinh ra hấp dẫn thì chỉ có một dạng đồ vật, chính là bảo bối ngoài thứ thần khí!

- Chẳng lẽ trong lưu ngân khoáng mạch kia có bảo bối ngoài thứ thần khí?

Lâm Dịch không khỏi có chút rung động trong lòng, hắn nghĩ tới năm năm sau. Năm năm sau, hắn sẽ đối mặt với kiếp nạn lớn nhất trong đời, cho nên trong thời gian năm năm này, hắn nhất định phải dụng tất cả biện pháp để tăng cường thực lực của mình, mà sau khi nhìn thấy tinh lam lưu ly cầu, đối với bảo bối ngoài thứ thần khí, Lâm Dịch cũng bắt đầu tràn đầy chờ mong.

Nhẹ gật đầu, sau đó lâm Dịch mở miệng nói:

- Ngươi xem lúc nào chúng ta xuất phát?

La Á nghĩ nghĩ, sau đó nói:

- Ngày mai a, chuyện Vũ môn tạm thời giao cho phó môn chủ quản lý cũng không có quan hệ gì.

Đã mời Lâm Dịch hỗ trợ, như vậy ít nhất cũng cần một người dẫn đường a? Mà người duy nhất đến lưu ngân khoáng mạch kia, ngoại trừ Ám Tương thì cũng chỉ có La Á hắn, đã quyết định không nói cho Ám Tương, tự nhiên không có khả năng khiến Ám Tương dẫn đường cho Lâm Dịch, vậy thì La Á phải tự mình dẫn đường rồi.

Lâm Dịch lập tức nhận lời.

Bữa cơm này một mực tiếp tục đến bữa tối, mà lúc ấy Ám Tương cũng đã trở về nhà.

Đông đông đông, tiếng đập cửa vang lên, đồng thời La Á và Lâm Dịch ngừng nói chuyện phiếm.

La Á đứng lên cười nói:

- Hẳn là Ám Tương trở về rồi.

Nói xong, đi ra cửa.

Vừa mở cửa ra, Lâm Dịch chợt nghe một hồi tiếng cười như chuông bạc, cao hứng bừng bừng truyền đến:

- La Á, hôm nay muội và Mộng Lệ Ti các nàng mua được một loại nước hoa mới trong Thương thành, rất thơm a!

Đúng là thanh âm Ám Tương.

La Á vui tươi hớn hở cười nói:

- Đúng vậy a, đúng vậy a, trước tiên khoan hãy nói cái này, vào đi, khách đã tới nhà rồi.

- Khách nhân? Là ai?

Ám Tương nghi hoặc, chợt đi vào trong xem qua, thấy được Lâm Dịch đang mỉm cười nhìn mình ở cửa ra vào.

Con mắt Ám Tương lập tức trợn to, lộ ra vẻ kinh hỉ, hô lên:

- Lâm Dịch? Ha ha, ngươi đến đây lúc nào? Sau đó như vô ý mà ném đồ vật trong tay qua một bên, đi tới.

Lâm Dịch bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó cười nói:

- Ta vừa mới tới hôm nay.

- Thật là, ngươi đến mà La Á cũng không thông tri sớm cho ta biết.

Ám Tương oán giận nói, La Á đang thu thập đồ vật nàng ném rơi lả tả trên đất, lập tức dở khóc dở cười, bất quá cũng biết rõ nói đạo lý với nàng, căn bản không có hiệu quả gì, lập tức không nói gì nhiều, tùy ý thu thập những đồ vật trên mặt đất thành bao lớn bao nhỏ, liền đi tới bên cạnh hai người.

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 17

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự