Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 411 Ma thú công thành. (P1)

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ

Phiên bản Dịch · 1490 chữ · khoảng 5 phút đọc

Nhưng đám Liệp Ma Giả và lữ hành giả đứng một bên xem thì đều mang theo vài phần sợ hãi và tò mò cùng với thần sắc hưng phấn lách tới trước mặt, nhìn tứ cấp ma thú mà từ nhỏ tới lớn họ đều chưa từng thấy qua, ít nhất là rất ít gặp. Cho nên nguyên một đám rất sợ hãi nhìn trước mặt, trong mắt nhìn về phía mấy tên tứ cấp Chiến sĩ đánh chết Liệp Cẩu Thú mang theo vẻ kính sợ và sùng bái, đại lục này là thế giới cường giả vi tôn, đối với những chiến sĩ cấp thấp này mà nói, tứ cấp Chiến Sĩ chính là cường giả, tự nhiên phải tôn sùng không thôi rồi.

Thấy một màn như vậy, Lâm Dịch lại chỉ nhẹ nhàng lắc đầu cười, liền không để ý tới nữa, lê bước chân lười biếng đi về phía trước, đối với một chiến sĩ cấp thấp mà nói, hôm nay nhìn thấy một màn săn giết Liệp Cẩu Thú, có lẽ sau vài năm nhìn thấy một màn này, thậm chí cả đời đều sẽ trở thành chuyện để khoe khoang với người khác, nhưng mà đối với Lâm Dịch mà nói, chuyện như vậy có lẽ trong nháy mắt sẽ bị hắn quên đi, cái này, chính là biểu hiện của thực lực bất đồng, thân phận bất đồng, đối với cách nhìn sự vật cũng bất đồng.

Thời gian chậm rãi trôi qua đã đến sau giờ ngọ, chung quanh vẫn có một đám Liệp Ma Giả và lữ hành giả.

Thời gian dần trôi qua, xa xa, một tòa tường thành cao lớn ánh vào tầm mắt Lâm Dịch.

- Ah, đã tới rồi.

Lông mày Lâm Dịch có chút chớp chớp, chợt đi về phía trước, bất quá sau một lát, Lâm Dịch đã tới trước cổng chính thành thị.

Đại môn thật là cao lớn, trên thực tế, tường thành tất cả thành thị trên Bạch Đế đại lục đều tương đối cao, mục đích tự nhiên là vì phòng ngự ma thú tùy thời có khả năng tập kích rồi, hai bên cửa thành, là hai binh sĩ, ngạo nghễ đứng đó.

- Thành Biển Đào.

Lâm Dịch ngẩng đầu, chỗ cửa thành, viết ba chữ to như vậy,

Tường thành cao lớn thoạt nhìn đã biết là trải qua một khoảng thời gian dài, thân tường pha tạp phản xạ ra quang mang mượt mà, lộ ra rất chắc chắn. Phía trên tường thành cao lớn thì có một kiến trúc hình tháp bằng đá chắc chắn. Con mắt Lâm Dịch hơi híp lại nhìn về phía trên, có thể nhìn thấy trong lâu các ở nơi cao nhất trên kiến trúc hình tháp, cũng có hai tên lính đang đứng, mà trên người bọn hắn, chính là một cây kèn cực lớn cao hơn một mét, đúng là Vọng Tháp dùng để quan sát tình hình biến động nếu có ma thú tấn công.

Bất quá thành thị này ngược lại rất náo nhiệt, ở đây cũng không phải thành thị chung quanh Mạn vân sơn mạch, cho nên ở chỗ này bình thường đều là thành thị với tư cách là trạm dịch của liệp ma giả, lữ hành giả, và các thương nhân, vậy nên tự nhiên bốn phương thông suốt, phi thường náo nhiệt rồi. Cửa thành người ăn mặc phong cách khác nhau đi tới lui như nước chảy.

Sau một phen hơi đánh giá một chút, Lâm Dịch liền đi vào dòng người, đi về phía thành thị.

Đi vào cửa thành, lọt vào tầm mắt là một ngã tư đường, trên đường phố nơi này cũng rất phồn vinh, hai bên đường trồng cây cối chỉnh tề, xanh um tươi tốt, khiến lòng người ta không khỏi có cảm giác tươi mát, mà ở đằng sau cây cối, chính là từng dãy cửa hàng, phòng ốc, lộ ra rất phồn vinh náo nhiệt, bất quá so với thành Bách Nhạn và thành Thiên Diệp thì vẫn nhỏ hơn nhiều.

Lâm Dịch đi theo dòng người, đi lang thang trong thành một vòng, sau đó mới tìm một tửu điếm nhỏ, đi vào đó.

Sau khi thuê phòng, Lâm Dịch liền tìm một góc ở đại sảnh lầu một, ăn một chút thức ăn đơn giản, ăn uống xong xuôi, mục đích lần này của hắn tuy rằng là tiếng vào huyện Phong Y của hành tỉnh Y La, nhưng hắn cũng có ý muốn đi du lịch đại lục một phen, còn thời gian năm năm, tùy tiện chạy đi cũng có thể tới được, cho nên, hắn cũng không nghĩ đến chuyện rời xa chỗ có người.

Trong miệng Lâm Dịch uống vào rượu tân liệt, trong biển lộ lạnh nhạt mang theo một tia khoan thai, nghe người chung quanh bàn một ít chuyện thú vị trên đại lục.

Đại lục này thực sự quá lớn, Lâm Dịch tuy rằng cũng trải qua không ít chuyện, nhưng hết lần này tới lần khác đều là tranh đấu giữa gia tộc cỡ lớn hoặc là thế lực với nhau, đối với chuyện ở tầng lớp bình thường, lộ ra có chút mơ hồ. Lập tức đối thoại của đám liệp ma giả và lữ hành giả chung quanh khiến hắn cảm thấy thú vị.

Sau khi cơm trưa xong xuôi, Lâm Dịch liền vén màn, lại đi ra ngoài du ngoạn bốn phía, cho đến đêm khuya mới trở lại phòng, để nguyên áo mà ngủ.

Sáng sớm hôm sau, Lâm Dịch theo thói quen tỉnh dậy, sau khi rửa mặt xong xuôi liền đi xuống lầu, vén màn, đi ra khỏi quán rượu.

Thời tiết hôm nay vẫn rất không tồi, vạn dặm không mây, sáng sớm trong ánh mặt trời mang theo một tia khí tức mát lạnh.

Lâm Dịch sau khi duỗi cái lưng miệt mỏi mang theo một vòng dáng cười trên mặt đi về phía cửa thành.

- Thành Biển Đào tựa hồ cách thành Ô Mộc cũng không quá xa a, bọn La Á đều ở thành Ô Mộc, ân, thuận đường qua thăm bọn hắn lát cũng được.

Lâm Dịch sau khi suy nghĩ một chút liền quyết định lộ trình, lập tức đi về phía trước.

Tuy rằng vẫn còn sáng sớm, nhưng trên đường người đi lại không ít, liệp ma giả, lữ hành giả, thương nhân ...

Đang đi tới, sắc mặt Lâm Dịch đột nhiên hơi đổi, ánh mắt bỗng nhiên như chim ưng nhìn về phía không trung.

- Đây là... Chẳng lẽ...

Đồng tử Lâm Dịch bỗng nhiên co rút lại, không biết có phải là áo giác hay không, hắn đột nhiên cảm giác thấy mặt đất đột nhiên cũng run rẩy một hồi.

- Ô ô ô ô ô ô!!!!...

Tiếng kèn bén nhọn lập tức vạch phá vẻ yên lặng buổi sớm của thành Biển Đào.

- Đây là ...

Người đi đường chung quanh có chút nghi hoặc.

- Là tiếng kèn ma thú tiến công! Ma thú công thành rồi, ma thú công thành rồi!

Tràng diện lập tức trở nên hỗn loạn, tiếng thét chói tai, thanh âm hoảng sợ lập tức vang khắp thành thị.

- Quả nhiên...

Lông mày Lâm Dịch lập tức nhíu lại, cảm giác của hắn đã đúng.

- Khó trách hôm qua lại đột nhiên xuất hiện Liệp Cẩu Thú lạc đàn.

Ánh mắt Lâm Dịch ngưng lại, chợt thân thể bỗng nhiên run lên, lập tức xuất hiện trên không trung, nhưng lúc này tràng diện đã sớm hỗn loạn không chịu nổi, nào có người chú ý đến hắn nữa chứ? Mặc dù có, cũng chỉ là số ít thôi.

Sau một lát, thân hình Lâm Dịch đã xuất hiện ở không trung cửa thành, bao quát nhìn xuống. Bỗng nhiên giật mình hít một hơi khí lạnh.

- Thật nhiều ma thú!

Đây là lần đầu tiên Lâm Dịch chính thức nhìn thấy cái gì gọi là ma thú công thành, tràng diện đồ sộ, quả thực khiến người nhịn không được da đầu run lên.

Không biết từ lúc nào, cả toàn thành thị đã hoàn toàn bị ma thú bao vây, xuyên thấu qua rừng cây thưa thớt, Lâm Dịch có thể nhìn thấy ma thú dày đặc như châu chấu hướng tới thành Biển Đào mà tới, lúc này ma thú ở phía trước nhất, khoảng cách tường thành nhiều nhất chỉ chừng 5km thôi.

- Mọi người không cần phải sợ, không cần sợ! Mời tất cả các nhân viên tiến vào công sự phòng ngự nhà mình.

Một thanh âm to lớn vang lên, tất cả dân cư của thành Biển Đào lập tức phía sau tiếp trước, sợ hãi không thôi chạy vào trong nhà mình.

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 12

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự