Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 395 Nguyên nhân. (P2)

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ

Phiên bản Dịch · 1512 chữ · khoảng 5 phút đọc

Cha không biết cha nghĩ như thế nào, kỳ thật, chỉ cần cha trở lại tổng bộ Cổ văn, mặc dù người Cổ thuật và Cổ năng thèm thuồng sự vật này, nhưng khẳng định cũng không dám đơn giản xâm phạm đến tổng bộ Cổ văn, nhưng cha lại không làm như vậy, bởi vì, trong những người truy kích cha, có mẹ của con.

- Cuộc sống như vậy, giằng co trọn vẹn mấy chục năm, mẹ của con là một người trời sinh có tính cách cực kỳ quật cường, ngày đó nàng trơ mắt ếch nhìn cha cướp vật kia mang đi, tự nhiên không cam lòng, cho nên mấy chục năm sau, nàng vẫn không ngừng truy kích cha, mà tính mạng cường giả ngoài Tinh Vị cảnh cơ hồ là vô cùng vô tận đấy, thời gian mấy chục năm đối với người bình thường có lẽ không tính là ngắn, nhưng đối với cường giả Tinh Vị cảnh thì rất ngắn, Cham đại thế lực vẫn tiếp tục truy kích, trong lúc đó, rất nhiều lần cha thiếu chút nữa là đã bị cường giả đại Tinh Vị Cham đại thế lực phái tới giết chết, lúc đó, người Cổ văn cũng sinh ra sát ý, thậm chí gia gia của con cũng tự mình xuất động, ông ấy tận tình khuyên bảo, yêu cầu cha trở lại Cổ văn, nhưng lúc đó cha lại quả quyết cự tuyệt yêu cầu của hắn.

Trong nụ cười của Lâm Cường mang theo một tia đắng chát, mà Lâm Dịch tức thì đứng ở một bên im im lặng lặng lắng nghe, nhiệt huyết trong lòng bành trướng, cho tới bây giờ, hắn vẫn không thể tưởng tượng được, nhìn phụ thân trầm mặc như thế, ôn hòa như thế, mà lại từng độc lập đối kháng với ba tổ chức lớn mạnh nhất đại lục, có thể nghĩ loại khí phách kia khiến nhiệt huyết trong lòng người bành trướng như thế nào.

- Ông ấy liền động thủ với cha, lần đó, cha thiếu chút nữa đã chết đi.

Lâm Cường mang theo tí ti đắng chát trong dáng tươi cười, nhẹ nhàng nói.

- Cuối cùng, nếu như không phải ông ấy thoáng mềm lòng một chút, để cha nhìn thấy thời cơ, phát động tập kích với ông ấy mà nói..

Lâm Cường có chút ngẩng đầu lên, ánh mắt lộ ra thần sắc hồi ức:

- Ngay lúc đó, cha hoàn toàn là một người làm việc dựa vào cảm tính cá nhân, gia gia con bị cha đánh lén thụ thương, mà lúc ấy cha thừa cơ chạy thoát, nhưng cũng bị thương rất nặng.

- Cha tìm một nơi cực kỳ hoang dã vắng vẻ, không hề khơi mào sự chú ý của tam đại thế lực, tuy rằng trong tay bọn họ có công cụ có thể dò thám thánh khí, nhưng thực tế, vật cha mang theo là một cái hộp gỗ, mà công năng hộp gỗ kia, có thể ngăn cách hoàn toàn khí tức mọi vật, thế nên bất luận kẻ nào cũng đều không thể cảm ứng được, ban đầu, lúc phát hiện vật như vậy, là lúc mở hộp ra, xem ra là nó lần trước đắc chủ, sau khi cha té từ một ngọn núi tại Mạn Vân Sơn Mạch xuống, cái hộp bị mở ra, cũng vì nguyên nhân này mà thế lực tam đại truyền thừa mới có thể cảm ứng được vật này, rồi sau đó câu chuyện cũng phát sinh.

- Lúc trước vì không ngừng hấp dẫn mẹ con tới, cha đang lẫn trốn truy kích, nghỉ ngơi một thời gian ngắn, sau đó lại mở hộp gỗ ra một lần, khiến vật bên trong lập lức bộc lộ ra khí tức của mình, do đó đã đưa mẹ con tới, đương nhiên, cùng đi với nàng còn có những người khác của tam đại truyền thừa.

- Nhưng lần đó cha thật sự bị thương quá nặng, suy đoán sơ bộ, ít nhất cũng cần hai năm mới có thể khôi phục hoàn toàn, cha ẩn núp, đóng hộp gỗ lại, cha cho rằng không có người nào phát hiện ra.

Trên mặt Lâm Cường lộ ra dáng tươi cười.

- Thế nhưng, cha thật không ngờ, sau khi cha ẩn núp được hai tuần, mẹ của con đã tìm được cha.

- Cha không biết lúc đó nội tâm mình suy nghĩ cái gì, nhưng hai tuần lễ không thấy nàng, thật sự khiến cha rất nhớ nàng, thế nên lúc khuôn mặt lạnh lùng của nàng xuất hiện trước mặt cha, cha căn bản không nghĩ đến, cha có khả năng sẽ chết trong tay nàng.

Nói đến đây, Lâm Cường ngừng lại, trên mặt lộ dáng tươi cười, nhưng ánh mắt lại có chút trống rỗng, hiển nhiên là đã hoàn toàn nhớ lại năm đó.

Lâm Dịch nghe đến thời khắc mấu chốt, lòng hiếu kỳ của hắn lập tức nổi lên, không nhịn được truy vấn:

- Sau đó thì như thế nào?

- Sau đó?

Lâm cường lấy lại tinh thần, chợt cười nói:

- Sau đó, chính là hạnh phúc chân chính.

- Cha tự biết hẳn phải chết, cho nên, đều nói hết thảy cho nàng nghe, cha cũng không hi vọng nàng thấy cha đáng thương mà cảm động đến nàng, khiến nàng tiếp nhận cha, bởi vì nhiều năm nàng không buông bỏ truy kích cha, cha đã nhìn ra tính cách của nàng, nàng bướng bình như thế, tuyệt đối không phải một hai câu có thể cảm động được nàng, nhưng cha vẫn nói, nói lòng cha cho nàng nghe, cha chỉ hi vọng, ít nhất sau khi cha hết, nàng có thể biết hết thảy mục đích cha làm, đều chỉ vì có thể thường xuyên gặp mặt nàng, chỉ vậy thôi, không hơn.

Lâm Dịch lập tức bị lời của Lâm Cường làm cho khiếp sợ, độc lập đối kháng ba tổ chức mạnh nhất đại lục, mục tiêu nguyên thủy nhất, rõ ràng chỉ là vì nhìn nàng thêm vài lần? Đây là một loại si tình thế nào chứ?

Lâm Dịch không cách nào tưởng tượng nổi, sau đó, hắn lại cực kỳ khó hiểu hỏi:

- Nếu là như vậy, phụ thân lúc trước sao không dùng vật ấy làm thẻ đánh bạc, đến cổ năng đổi lấy mẫu thân?

Tuy rằng lời nói như vậy lộ ra có chút bất kính, nhưng trên thực tế, đây là điều hiển nhiên nhất. Từ biểu hiện của Tam đại truyền thừa thế lực mà xem, bông chai trên lỗ chai Lâm Dịch tất nhiên là đồ vật phi thường quý giá, dùng vật như thế để trao đổi, Lâm Cường tuyệt đối có thể vuốt ve mỹ nhân, hơn nữa từ nay về sau lại có cổ năng làm hậu trường, hai đại truyền thừa khác, nghĩ đến cũng không dám đơn giản động thủ với hắn.

Trải qua rất nhiều chuyện, cách nghĩ của Lâm Dịch theo thời gian trôi qua cũng từ ngây thơ dần trở nên thành thục, ít nhất, hắn đã hiểu một chút các giao dịch hắc ám.

Nhưng Lâm Cường lại lắc đầu, chậm rãi nói:

- Tuy rằng cha chưa trở về cổ văn, nhưng cha cuối cùng cũng là người của cổ văn, đạt được vật như vậy không quay trở về cổ văn tuy rằng không đúng, nhưng ít ra, ít nhất thì cha cũng không phản bội cổ văn. Nhưng mà, nếu như giao vật này cho cổ năng thì tình cảnh của cổ văn sẽ trở nên cực kỳ bị động, sự cường đại của vật này tuyệt đối vượt qua tưởng tượng của mọi người, bất cứ thế lực nào trong Tam đại truyền thừa đạt được, đều có thể đè ép gắt gao hai phe còn lại, cha không hi vọng nhìn thấy kết quả như vậy.

Từ trong lời này của Lâm Cường, Lâm Dịch nhìn ra mâu thuẫn của hắn vào lúc đó, biểu hiện của Lâm Cường vốn phi thường mẫu thuẫn, hắn đã không muốn hai thế lực khác đạt được vật như vậy, nhưng vì để có thể thường xuyên nhìn thấy mẫu thân của Lâm Dịch, lại cầm vật đó đi mạo hiểm. Phải biết rằng, tuy rằng thực lực của hắn rất mạnh, nhưng trong Tam đại truyền thừa người có thực lực mạnh hơn hắn, tuy rằng không nhiều lắm, nhưng cũng không ít, có lẽ chỉ cần bản thân chủ quan một chút, thì liền mất đi tánh mạng và vật đó luôn.

Bất quá, nhân loại vốn là một sinh vật tràn đầy mâu thuẫn, đôi khi, biết rất rõ như vậy không đúng, nhưng vẫn sẽ vì các loại nguyên nhân mà không nhịn được đi làm, cũng như cách làm của Lâm Cường lúc ấy vậy.

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 10

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự