Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 381 Trận chung kết. (P1)

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ

Phiên bản Dịch · 1520 chữ · khoảng 5 phút đọc

Sấm sét vang dội chung quanh hoàn toàn biến mất rồi, khí thế như thực chất kia lập tức tiêu tán sạch sẽ, cho nên, tất cả mọi người đều nhìn thấy một màn này ở xa xa trên bầu tời, tâm thần đều hoàn toàn kinh hãi, thân thể Bố Lan Đặc cứng ngắc, mà sau lưng là tay trái Lâm Dịch đã đâm xuyên thân thể hắn, máu tươi từ tràn ra từ miệng vết thương và miệng mũi hắn.

Thân thể Bố Lan Đặc bắt đầu xuất hiện biến hóa kinh người, tầng lân phiến rậm rạp trên người hắn đang biến mất, dùng mắt thường có thể nhìn thấy được, lộ ra làn da vốn có của hắn, răng nanh bén nhọn trong miệng cũng chầm chậm biến mất không thấy gì nữa, thân thể gầy gầy cũng dần dần hồi phục lại, đương nhiên, hết thảy những cái này cũng không thể vãn hồi tính mạng lại cho hắn.

- Ta không cam lòng...

Bố Lan Đặc nhẹ giọng nói, trái tim hắn đã bị nghiền nát hoàn toàn, toàn bộ đều dựa vào khí tức trong thân thể mà tạm thời kéo dài tính mạng thêm một chút, đối với Thánh Giai mà nói, tánh mạng của bọn hắn cơ hồ là vô hạn, Bố Lan Đặc cơ bản không nghĩ tới có ngày mình sẽ chết, nhưng hôm nay, tử kỳ của hắn đã đến, càng làm cho người cảm thấy châm chọc chính là, người kết liễu tính mạng hắn, chính là người hắn khinh thường như một con kiến, cái này khiến hắn làm sao có thể cam tâm?

Khóe miệng Lâm Dịch vẫn lộ vẻ tươi cười tà dị, nghe được lời Bố Lan Đặc nói, hắn nở nụ cười.

Thân thể Bố Lan Đặc đột nhiên run rẩy kịch liệt vài cái, trong nháy mắt, nét mặt của hắn trở nên thống khổ, chợt, chỉ thấy một vòng năng lượng màu đỏ từ miệng vết thương của hắn xuyên ra nooài.

Oanh!

Một tiếng nổ thật lớn vang lên, một cỗ năng lượng màu đỏ nổ tung trong thân thể Bố Lan Đặc, thân thể Bố Lan Đặc lập tức bị nổ tung thành thịt nát, mà trên người Lâm Dịch, máu tươi đã nhuộm đỏ toàn thân.

- A!

Tất cả mọi người đều kinh hô lên.

Bốn gã Thánh Giai chung quanh hiển nhiên cũng thật không ngờ Lâm Dịch lại có thể tàn nhẫn như thế, cũng không khỏi có chút nhíu nhíu mày, nhưng cũng không nói thêm gì. Dù sao, đây là trận đấu, nếu là trận đấu, hơn nữa Vô Song Hội cũng cho phép giết người, vậy cách làm của Lâm Dịch tuy rằng có chút tàn khốc, nhưng cũng không vi phạm quy tắc gì của trận đấu cả, bọn hắn tự nhiên không nói gì.

- Lâm Dịch thắng! Lâm Dịch tấn cấp trận chung kết!

Một gã Thánh Giai sau khi khẽ nhíu mày, mở miệng nói ra. Thanh âm không lớn, lại xa xa truyền đến trong tai tất cả những người xem, khán giả vì thân thể Bởi vì Bố Lan Đặc nổ tung mà sinh ra cảm giác sợ hãi lúc này mới phản ứng lại, bộc phát ra một hồi hoan hô và tiếng hò hét. Đối với bọn hắn mà nói, trình độ tàn khốc của trận đấu cũng không nằm trong độ cân nhắc của họ, bọn hắn chỉ biết mình quan sát được trận đấu này là trận đấu khiến người khác phấn khích và kích động nhất từ khi Vô Song Hội tổ chức đến nay, thế cũng đủ rồi.

- Hay là ngươi đi tắm rửa sạch sẽ đi!

Một gã Thánh Giai nhíu mày nhìn Lâm Dịch toàn thân nhuộm đầy máu tươi, không khỏi nói với Lâm Dịch.

Lâm Dịch lúc này thoạt nhìn tràn đầy cảm giác quỉ dị đáng sợ, toàn thân của hắn dính đầy huyết nhục của Bố Lan Đặc, khóe miệng mang theo một vòng dáng cười tà dị đến cực điểm, xứng với cặp huyết sắc đồng tử kia, càng làm cho lòng người kinh hãi!

Sau khi nghe vậy, Lâm Dịch nhìn thoáng qua tên Thánh Giai kia, khóe miệng tràn ra một vòng cười quái dị, sau đó thân thể hắn liền trầm xuống, trực tiếp chui vào biển.

Lông mày tên Thánh Giai kia lại lần nữa nhíu lại, đối với dáng cười cuồi cùng Lâm Dịch lộ ra với hắn, rõ ràng khiến trong lòng của hắn cũng không khỏi khẽ run lên. Phải biết rằng, đối với hắn mà nói, thực lực Lâm Dịch lúc này vẫn không quá sức, nhưng nụ cười cuối cùng kia lại khiến lòng hắn không khỏi rung động, trình độ yêu dị của hắn, có thể nghĩ được.

- Tâm tính thật tàn khốc.

Một gã Thánh Giai nhìn xem thân thể Lâm Dịch chui vào biển, nhịn không được mở miệng nói, vài tên Thánh Giai còn lại cũng không khỏi nhẹ gật đầu, nhưng lại không nói gì.

Vừa mới chui vào mặt biển, thân thể Lâm Dịch liền nổi lên biến hóa, lực lượng cường đại theo thời gian trôi qua dần lui xuống, da lông hắc bạch giao nhau trên người cùng với cái đuôi sau lưng cũng hoàn toàn biến mất, đôi huyết sắc đồng tử cũng dần khôi phục lại màu đen, cùng lúc đó, ý thức của hắn, cũng khôi phục thanh minh, cảm xúc thị sát khát máu cường đại khó có thể áp chế này, cũng lập tức hoàn toàn biến mất.

- Quả nhiên vẫn không có biện pháp khống chế...

Hắn đã hoàn toàn không phục lại trạng thái bình thường, không khỏi lộ nở một nụ cười khổ...

Cảm xúc thị sát khát máu, quả nhiên vẫn khống chế hắn, trong quá trình này, ý thức của hắn thập phần tinh tường, nhưng làm chuyện như vậy lại hoàn toàn thoát ly khỏi sự khống chế của hắn, đây là một loại cảm giác cực kỳ kỳ quái mà mâu thuẫn, hành động của thân thể vẫn do hắn khống chế, nhưng chuyện làm ra lại hoàn toàn không giống với ý hắn, thật giống như, trong khoảnh khắc đó, khống chế hắn làm việc không còn là ý thức của hắn, mà là thân thể vậy.

Bất quá hình dung như vậy hiển nhiên cũng không đúng, bởi vì hắn có thể cảm giác được thân thể vẫn nằm dưới sự khống chế của ý niệm, cũng giống như lần đầu tiên nổi lên sát ý với Bố Lan Đặc, ý thức điều khiển thân thể hoàn thành chuyện như vậy, nhưng sau khi giết chết hắn, vốn không nên lại dùng năng lượng hoàn toàn hủy diệt thân thể hắn, nhưng hắn vẫn làm như vậy, hơn nữa vào lúc hủy diệt thân thể, tâm lý của Lâm Dịch rõ ràng rất vặn vẹo xuất hiện vài tia khoái cảm.

Loại cảm giác này khiến Lâm Dịch có chút bất an và sợ hãi nhàn nhạt.

Bất quá vô luận nói thế nào, hắn vẫn nhận được thắng lợi trong trận đấu này.

- Về sau vẫn nên ít dùng thì tốt hơn.

Loại cảm giác không biết tiếp theo sẽ làm ra chuyện gì thế này, thật sự không xong, Lâm Dịch không khỏi khẽ thở dài một tiếng, chợt rất nhanh sửa sang lại tâm tình có chút bất an của mình, Lâm Dịch dưới đáy biển trực tiếp lấy ra quần áo từ không gian giới chỉ, sau khi thay xong, thân thể khẽ nhúc nhích, bắn ra mặt biển, lặng yên lơ lửng giữa không trung.

Bốn gã Thánh Giai còn trên không trung cùng đợi hắn, thấy khi Lâm Dịch lại lần nữa chui ra khỏi mặt biển, đã thiếu đi cảm giác quỉ dị mà đáng sợ kia, trong lòng cũng không khỏi có chút thở dài một hơi, không biết vì sao, tuy rằng cấp độ lực lượng chỉ có một chút như vậy, nhưng cổ khí chất yêu dị sau khi Lâm Dịch biến thân kia, lại khiến cho vài tên Thánh Giai cũng không khỏi kinh hãi.

Sau khi nhìn thoáng qua Lâm Dịch, thân thể bốn gã Thánh Giai trực tiếp hóa thành tia sáng trắng, bay về phía bờ biển, mà Lâm Dịch cũng theo sát phía sau,. sau một lát, thân thể mấy người đã lên đến bờ biển.

Cách chừng 4 km, tuy rằng nhãn lực của khán giả đều không tệ, nhưng cũng không thể nhìn thấy biểu lộ trên mặt Lâm Dịch, không nhìn thấy vẻ cười quái dị trên mặt Lâm Dịch trước khi động thủ, đối với thủ đoạn tàn khốc của hắn, về mặt nhận thức cũng đã giảm bớt đi rất nhiều, nhiều nhất, cũng chỉ xem Lâm Dịch trở thành một nhân vật thủ lạt thôi, tàn khốc và thủ lạt, hoàn toàn là hai khái niệm.

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 11

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự