Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 346 Rèn luyện? Thiên phạt?

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ

Phiên bản Dịch · 1500 chữ · khoảng 5 phút đọc

- Lâm Dịch...

Lúc này, trạng thái của Lâm Dịch tốt tới mức nói không nên lời.

Miệng hắn mang theo tia dáng tươi cười nhàn nhạt, hai mắt nhắm nghiền. Một đạo quang trụ cỡ ba bốn thước, từ không trung bắn xuống. Đem cả người hắn hoàn toàn bao phủ bên trong. Trên thân thể hắn, quang mang tinh lam sắc đã hoàn toàn biến mất. Ngay cả hắc mang thỉnh thoảng hiện lên cũng đã biến mất không thấy. Nhưng thân thể hắn vẫn cứ lẳng lặng huyền phù tại không trung, hơi nghiêng đầu, cảm thụ.

Không bao lâu sau, không trung xung quanh hắn, đã xuất hiện hơn mười đạo nhân ảnh. Bọn họ cách Lâm Dịch gần nhất cũng gần trăm mét, cứ như vậy huyền phù tại không trung, nhìn Lâm Dịch trong quang trụ.

Không trung một gã Thánh Giai nhịn không được nhẹ giọng khen:

- Quả nhiên không hổ là lĩnh vực Dị Năng Giả. Hắn mới 22 tuổi đi? 22 tuổi cứ như vậy đạt tới Thánh Giai? Quả nhiên là người so với người, thật tức chết a!

Trong giọng nói mang theo một tia cảm khái, một tia bất đắc dĩ, cùng một tia ganh ghét rất có cảm giác sóng sau đề sóng trước.

Cách hắn không xa, một gã Thánh Giai khác cũng gật đầu, tán thán:

- Lâm Dịch này tiềm lực quả nhiên phi phàm.

- Ta lúc 22 tuổi, còn chỉ là một gã Thất Môn chiến sĩ a. Nhưng hắn ta...ai, ta đột nhiên có một loại cảm giác mấy trăm năm qua sống như một con rùa.

Một tiếng tự giễu vang lên.

- Ha ha, nhìn kỹ xem... Hắn có thể đạt được trình độ nào đây? Ta rất ngạc nhiên a?

Lại một tiếng vang lên, lập tức, toàn bộ Thánh Giai xung quanh đều an tĩnh lại, nhìn Lâm Dịch trong quang trụ.

Dần dần, quang trụ càng lúc càng sáng, cũng càng lúc càng lớn. Trên mặt Lâm Dịch lộ ra biểu tình khẽ nhíu mày.

Một đạo quang trụ thật nhỏ cực kỳ chói mắt đột nhiên từ trong quang trụ thật lớn, đột ngột hạ xuống! Thẳng tắp chiếu lên đỉnh đầu Lâm Dịch! Chợt nhìn qua, giống như đem cả người Lâm Dịch từ đỉnh đầu xuyên thấu qua. Mà biểu tình của Lâm Dịch nhất thời thay đổi.

Lâm Dịch chỉ cảm thấy một cổ năng lượng làm người ta hít thở không thông đột nhiên từ đỉnh đầu hắn dũng nhập! Lực lượng thật lớn kia như trong khoảnh khắc cuốn sạch toàn thân hắn! Kinh mạch toàn thân nhất thời bởi vì cổ lực lượng cường đại này đột nhiên xuất hiện mà nổ thành từng đoạn. Lâm Dịch thậm chí có thể nghe được tiếng bang bang rất rõ ràng lọt vào tai.

Trên trán Lâm Dịch trong nháy mắt liền túa đầy mồ hôi. Biểu tình trên mặt nhất thời vặn vẹo.

- Đây là có chuyện gì?

Trong lòng Lâm Dịch kinh hãi muốn chết. Kinh mạch trong thân thể tựa như dây đàn căng ra, cổ đau đớn tận xương tủy kia khiến hắn nhịn không được muốn ngẩng đầu hét lớn lên. Nhưng mà lại kinh hãi phát hiện, thân thể hắn đã hoàn toàn không nằm trong khống chế!

Hắn chỉ có thể vẫn lẳng lặng huyền phù tại không trung, biểu tình vặn vẹo, nhưng thân thể cũng không có chút sứt mẻ nào.

Sau một lát, chỉ thấy da thịt trên người Lâm Dịch đột nhiên bắt đầu xuất hiện từng đạo vết rạn nứt thật nhỏ! Máu tươi trong khoảng khắc đó cũng trào ra! Nhưng mà thân thể Lâm Dịch lại căn bản không thể nhúc nhích. Cho nên từ xa nhìn lại, Lâm Dịch tựa như đang đứng yên, nhưng đối với vết rạn nứt trên người không hề để ý, bộ dáng rất quỷ dị.

Dần dần, theo vết rạn nứt từng chút rộng ra, sâu hơn, từ đó, đột nhiên bắn ra quang mang cực kỳ chói mắt! Từng đạo quang mang từ trong vết nứt trên người Lâm Dịch bắn ra. Khiến người xem da đầu tê dại, quỷ dị vô cùng.

Lạp Cổ Kỳ không tự chủ được nắm chặt tay lại, con mắt không hề chớp nhìn Lâm Dịch trong quang trụ, thần sắc nghiêm túc. Nhìn biểu tình kia phảng phất vết rạn nứt xuất hiện trên người lúc này là hắn chứ không phải Lâm Dịch.

- Cần xuất thủ không?

Khải Ni Cổ Lạp ở bên cạnh cũng gắt gao nhìn Lâm Dịch, trong miệng nhịn không được hỏi một câu.

Lạp Cổ Kỳ chậm rãi lắc đầu, nắm chặt tay lại, hít sâu một hơi, ánh mắt không rời khỏi thân thể Lâm Dịch nói:

- Không, chờ một chút. Ta tin tưởng Lâm Dịch có thể dựa vào chính mình vượt qua được.

Khải Ni Cổ Lạp nghe vậy chỉ là gật đầu, cũng không nói gì thêm.

An Cách Tư tóc hồng và Bố Lan Đặc lạnh lùng lúc này đang đứng cách đó khá xa. Bất quá lấy thị lực của bọn họ, tự nhiên thấy biểu tình vặn vẹo trên mặt Lâm Dịch lúc này, cùng với từng vết nứt nẻ trên da.

An Cách Tư đột nhiên nhếch miệng cười hắc hắc nói:

- Ngươi đoán hắn có thể dựa vào chính mình vượt qua một cửa này không? Ta đoán hắn có thể.

Biểu tình của Bố Lan Đặc không khỏi hơi trầm xuống, hừ lạnh một tiếng, liền không nói gì. Mà An Cách Tư ở bên cạnh hắn cũng rất nhẹ nhàng cười hắc hắc.

Trên thực tế, đại lục này sở dĩ cường giả Thánh Giai không quá nhiều, nguyên nhân quan trọng nhất là không có cách nào vượt qua lễ rửa tội của Thiên Địa nguyên tố khi tiến nhập Tinh Vị Cảnh.

Nguyên tố trong thiên địa là một loại thuần túy mà khổng lồ cỡ nào? Huống chi, khi tiến nhập Tinh Vị Cảnh sẽ dẫn động nguyên tố, tức thì bị một cổ lực lượng không hiểu khống chế được áp súc. Năng lượng đó càng khổng lồ mà tinh thuần hơn! Nếu như điều kiện thân thể hoặc trạng thái tinh thần lực của người chịu lễ rửa tội không đạt được một tiêu chuẩn nào đó. Vậy chính là bị cổ lực lượng cường đại này làm bạo thể mà chết! Có thể nói...đây coi như là một khảo nghiệm! Nếu vượt qua, lực lượng sẽ tăng trưởng hơn gấp mười lần. Không vượt qua, vậy chờ đợi ngươi chỉ có thi cốt vô tồn!

Bất quá lễ rửa tội chung quy là một chuyện tốt. Trong thiên địa lực lượng thuần khiết nhất tẩy rửa gân cốt cho ngươi, lợi ích to lớn, có thể nghĩ. Nếu có ngoại lực quấy rầy, như vậy cuối cùng hiệu quả hiển nhiên sẽ kém hơn rất nhiều. Bất quá, từ cổ chí kim, Thánh Giai tự mình hoàn thành lễ rửa tội này cũng không nhiều lắm. Kể cả như Lạp Cổ Kỳ và Khải Ni Cổ Lạp cũng đều là dưới sự trợ giúp của trưởng bối mà hoàn thành. Đây cũng chính là nguyên nhân tại sao mà trình độ những vị thánh giai trong mắt chỉ đạt được như vậy? Cái này chính là nguyên nhân quyết định quan trọng tới thực lực đạt được khi trải qua sự tẩy lễ của Thiên Địa a.

Mà sư phụ Thủy Linh Lung chính là bởi vì khi nàng trở thành Thánh Giai, Lạp Cổ Kỳ lại vừa vặn không ở học viện, không ai trợ giúp nàng hoàn thành quá trình này, do đó, cuối cùng mới rơi vào kết cục thi cốt vô tồn.

Tinh Vị Cảnh cường giả có sinh mệnh vô hạn! Bản thân chính là tồn tại nghịch thiên. Đã nghịch thiên tự nhiên phải làm tốt chuẩn bị nghênh tiếp Thiên Phạt! Tẩy rửa nói là chuyện tốt, nhưng đồng thời cũng là thiên phạt.

Biểu tình trên mặt Lâm Dịch vặn vẹo, y phục của hắn sớm đã bởi vì cổ năng lượng Thiên Địa cường đại nhập thể mà bị nát thành mảnh nhỏ. Vết nứt trên thân thể hắn càng lúc càng rộng. Máu tươi từ trên người chảy xuống. Từ đầu ngón chân thẳng tắp rơi xuống. Nước thân hắn, bởi vì khí thế cường đại ảnh hưởng mà hơi lõm xuống một chút. Huyết thủy cấp tốc bị nước biển hòa tan.

Nhưng mà lúc này, Lâm Dịch cũng thanh tỉnh. Trên thực tế đau đớn phi nhân tính như vậy, hắn sớm đã không thấy xa lạ. Từ lĩnh vực thức tỉnh, đến sau này chiến văn thức tỉnh, hắn hai lần thừa thụ qua đau đớn phi nhân tính như vậy.

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 8

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự